Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 851

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Toàn Tập - Chương 99 Công Bằng (5)

Chương 99 Công Bằng (5)

Ner bước vào một ngôi làng nhỏ, theo sau các thành viên của Xích Diễm.

Đây là lựa chọn được đưa ra để đối phó với cơn mưa như trút bất ngờ.

Việc dựng trại muộn màng lúc này là vô ích, mà kể cả có dựng được thì cũng chỉ là một đêm chịu đựng trong khó chịu.

Không phải toàn bộ thành viên Xích Diễm đều tiến vào ngôi làng nhỏ.

Xét theo quy mô của họ, cả đoàn được chia thành hai nhóm.

Một nhóm xoay quanh Ner, và nhóm còn lại.

Qua sự sắp xếp này, Ner rõ ràng cảm thấy mình được xem như một vị khách danh dự.

Đôi lúc, do cách Berg đối xử quá đỗi tự nhiên và thoải mái, cô lại quên mất sự khác biệt về thân phận giữa họ.

Cô là quý tộc duy nhất trong nhóm này.

Và cô cũng cảm nhận được sự ưu ái đi kèm với thân phận ấy.

Adam, người đứng đầu nhóm, cùng với một vài thành viên bị thương trong buổi tụ họp lính đánh thuê, quyết định ở lại nghỉ ngơi trong làng.

Những thành viên Xích Diễm còn khỏe mạnh, hoặc những người nóng lòng muốn trở về với gia đình, thì theo Baran quay về Stockpin.

Khi Xích Diễm tiến vào, rất nhiều dân làng đã đón tiếp họ với vẻ dè chừng.

Dù là ai đi nữa, khi nhìn thấy một đám đông vũ trang như vậy cũng khó tránh khỏi căng thẳng.

"Ai là trưởng làng?"

Adam hỏi.

Một người sói già bước ra, vừa run rẩy vừa chào đón họ.

"…Vâng."

Adam dùng giọng điệu ôn hòa.

"Đừng lo lắng. Chúng tôi chỉ muốn tránh mưa tạm thời thôi. Trong đoàn có một vị quý tộc…"

Vừa nói, ông vừa liếc nhìn về phía Ner.

Ner, người đang dùng tay che mưa, cũng nhìn về phía trưởng làng.

Thân phận của cô nhanh chóng bị nhận ra.

Không nghi ngờ gì, chính cái đuôi của cô đã tố cáo tất cả.

"…Ner Black-Blackwood? À, là Blackwood yeong-ae sao?" (yeong-ae: tiểu thư)

"…"

Nhưng lần này, Ner không hề rụt rè như trước.

Chỉ vài ngày trước, cô đã phải chịu đựng sự chế giễu nặng nề hơn rất nhiều trong hoàn cảnh còn khắc nghiệt hơn.

Nhớ lại cách Berg xử lý khi đó, cô cảm thấy lòng mình dịu lại đôi chút.

Sự bối rối thoáng qua trên gương mặt trưởng làng.

Nhưng rất nhanh, ông cúi thấp người.

"Ngài là người của Xích Diễm…! Vâng…! Chúng tôi có chỗ ạ!"

Adam thốt lên.

"Ông biết chúng tôi sao?"

"Sao có thể không biết được…!"

Trưởng làng nhanh chóng tỏ ra thần phục trước gia tộc quý tộc.

Đôi khi, điểm này của người sói lại khá tiện lợi.

Họ tôn sùng sức mạnh, và cũng biết cách cúi đầu trước nó.

Sau đó, trưởng làng ra lệnh cho dân làng.

"Tom! Dọn chỗ trong quán trọ! Chuẩn bị nước nóng và thức ăn!"

Adam nói tiếp.

"Chúng tôi sẽ trả tiền, nên mong chuẩn bị chu đáo. Và tìm vài phụ nữ chăm sóc Blackwood-yang. Cô ấy là vợ của em trai tôi… phải được đối đãi cẩn thận." (yang: có thể hiểu là gọi tiểu thư của một gia tộc nhưng mang sắc thái trang trọng hơn)

"Tất nhiên rồi. Chúng tôi sẽ chuẩn bị đầy đủ…!"

Ner thực ra không quá cần người hầu hạ, nhưng cô cũng chưa đủ thân với Adam để từ chối sự quan tâm ấy.

Dù Berg đối với anh như anh em, giữa cô và Adam vẫn luôn tồn tại một khoảng cách nhất định.

"…"

Có lẽ vì cô chẳng còn tâm trí đâu để để ý đến những chuyện vụn vặt như thế.

Khi cơ thể dần lạnh đi vì mưa, sự bất an trong lòng cô lại càng dữ dội hơn.

…Berg đang ở đâu?

Không, cả Berg và Arwin đang ở đâu?

Trong lúc trưởng làng và dân làng bận rộn chuẩn bị tiếp đón, Ner đứng lặng một mình, trầm ngâm suy nghĩ.

Thấy vậy, Adam lên tiếng.

"Cố chịu thêm chút nữa thôi, Blackwood-yang. Chúng ta sắp có chỗ trú mưa rồi."

Nhân cơ hội đó, Ner nói ra.

"…Berg vẫn chưa quay lại."

Adam khẽ gật đầu.

"Đúng vậy."

Anh nhìn Ner, người vừa lặp lại một điều hiển nhiên, với chút tò mò trong mắt.

"…"

Ner nhất thời không biết phải nói gì.

Cô cũng không thể mở miệng nhờ họ đi tìm anh.

Không còn cách nào khác.

Sau cùng, câu nói ban nãy của cô chỉ là sự buột miệng vì nôn nóng.

"Berg sẽ ổn thôi."

Adam trấn an, nhìn Ner đang im lặng.

"…"

Nhưng không phải vậy.

Lời nói của anh không mang lại cho cô chút nhẹ nhõm nào.

Ner… không ổn.

Một làn sương mù dày đặc hơn cả cơn mưa xối xả đang bao phủ trái tim cô.

Trong cơn mưa thế này, họ đang ở đâu?

Ner không có cách nào biết được.

****

Arwin tìm thấy một cái cây khổng lồ cùng với Berg.

Cái cây lớn đến mức ở gốc nó hình thành một khoảng trống nhỏ, đủ để che chắn thân thể họ.

"…Mình nghỉ ở đây một lát đi."

"…"

Quyết định là của Berg, nhưng dù được thúc giục, Arwin vẫn không thể nhúc nhích.

Cô chỉ đứng đó, để mặc cơn mưa lạnh dần thấm ướt người.

"Arwin? Em làm sao vậy? Vào đây đi."

"…À."

Biểu cảm của cô tối sầm lại một cách vô thức.

Khoảng trống nhỏ dưới cái cây khổng lồ ấy đã khơi dậy những ký ức nào đó.

Những ký ức gắn liền với những không gian chật hẹp dưới một cái cây lớn.

"…Em… em không muốn."

Cô thì thầm, thậm chí còn không nhận ra mình đã nói ra.

Khoảng không gian đó, từ trước đến nay, chỉ mang lại cho cô đau đớn.

"Arwin…?"

"…Em không muốn!"

—Bịch.

"Arwin."

Nhưng rồi, Berg nắm lấy cổ tay Arwin.

"…Vào trong đi."

Nỗi sợ hãi trong cô tan biến ngay khi anh chạm vào.

Ngay trước mắt cô, là người đã kéo cô ra khỏi nơi đó.

Người đã làm được trong khoảnh khắc điều mà suốt hàng trăm năm không ai làm được.

Sự hiện diện của anh mang lại một cảm giác an tâm đến kỳ lạ.

Chỉ đến lúc đó, Arwin mới nhận ra cơ thể mình đang run rẩy không kiểm soát.

Cái lạnh mà cô không cảm thấy vì sợ hãi, giờ đây mới bắt đầu xâm chiếm.

Arwin gật đầu.

Theo Berg, cô ép mình chui vào khoảng trống nhỏ.

.

.

.

Trong không gian chật hẹp đến mức vai họ chạm vào nhau, Berg bắt đầu cởi áo.

"…"

Arwin không nói lời nào, chỉ lắc đầu thật mạnh về phía Berg đang nhìn cô. Cô túm chặt áo mình, kiên quyết không buông.

Sự kiên quyết ấy không lay chuyển.

"…Em sẽ bị cảm lạnh."

"…"

Berg muốn cô cũng cởi áo, cho rằng mặc đồ ướt rất nguy hiểm.

Nhưng không lời nào có thể thuyết phục cô.

Trong khoảnh khắc chưa chuẩn bị tinh thần này, cô không thể chịu nổi việc để lộ bản thân trước anh.

Quá đỗi xấu hổ.

"…Trước đây em từng nói, ngay cả sinh con cho anh em cũng chịu."

Berg bật cười khi nói vậy.

Khuôn mặt Arwin đỏ bừng, nhớ lại lời nói năm xưa của mình, cô lại càng thấy bản thân ngây ngô và nông nổi.

"Á!"

Ngay khoảnh khắc đó, Berg kéo cô lại gần.

Cơ thể Arwin, vốn đang cứng đờ, khẽ chuyển động trong không gian chật hẹp.

Sự bất ngờ chỉ thoáng qua.

Trước khi kịp nhận ra, Arwin đã ngồi trên đùi Berg.

Lưng cô tựa vào phần thân trên của anh.

Hơi ấm từ cơ thể anh xua tan cái lạnh.

Thế nhưng, Berg không nói gì cả.

Anh chỉ hành động như thể đây là điều hiển nhiên nhất trên đời.

"…"

Lời hứa bảo vệ cô, một lần nữa, trở nên vô cùng chân thực.

Trái tim cô mềm ra.

Mọi việc anh làm trong ngày hôm nay đều mới mẻ và khó lý giải.

Berg, người đã rời khỏi nhóm lính đánh thuê chỉ vì cô.

Liệu còn ai khác có thể làm như vậy trong hoàn cảnh ngặt nghèo này không?

Nếu không phải vì những lời than phiền của cô, họ đã chẳng rơi vào tình huống khó chịu như thế này.

Thế nhưng, Berg chưa từng than vãn một lời.

Anh không trách cô vì những vất vả phải chịu.

Ngược lại, anh mỉm cười với cô khi cô đứng dưới mưa, dẫn cô vào nơi trú ẩn khi cô sợ hãi, và sưởi ấm cô bằng chính cơ thể mình.

Arwin bất chợt cảm thấy một niềm hạnh phúc xa lạ dâng trào.

…Thế giới bên ngoài vốn dĩ luôn rực rỡ như vậy, hay là vì Berg tỏa sáng đến thế?

Với trải nghiệm ít ỏi của mình, Arwin không thể phân biệt được.

Cô chỉ biết rằng bản thân đang ngập chìm trong hạnh phúc đến nghẹt thở.

****

Ner tắm rửa với sự giúp đỡ của vài người phụ nữ.

Nước ấm dần làm tan đi cái lạnh trong cơ thể cô.

Họ nhẹ nhàng dội nước lên người cô, xoa bóp làn da.

Thậm chí còn chải chuốt lớp lông trên chiếc đuôi trắng của cô.

Nhưng trái tim Ner vẫn lạnh như băng.

Vô số suy nghĩ xoáy sâu trong đầu khiến cô nặng trĩu.

"…"

Chuyện này xảy ra ngày càng thường xuyên.

Trước đây, cô không hề bận tâm Berg làm gì với Arwin.

Nhưng theo thời gian, mọi thứ dần trở nên rõ ràng hơn.

Mỗi lần Berg nghỉ ngơi cùng Arwin, hay chỉ đơn giản là nắm tay cô ấy, hoặc trò chuyện với cô ấy, lòng cô đều không dễ chịu.

Nếu Berg không phải là con người, liệu cô có bớt lo lắng hơn không?

Những cảm xúc khó chịu cứ liên tục trồi lên.

"Cô thấy ổn chứ?"

Một bà người sói lớn tuổi dịu dàng hỏi Ner.

Ner gật đầu.

Có lẽ vì là quý tộc, cô tự nhiên tiếp nhận sự chăm sóc tận tình ấy.

Ngồi trong bồn tắm ấm, Ner giơ bàn tay trái lên.

Nước nóng trượt nhẹ trên làn da mịn màng.

"…"

Ner nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên ngón áp út.

Chiếc nhẫn từng khiến cô cảm thấy như một xiềng xích.

…Nhưng giờ đây, nó lại là thứ duy nhất kết nối cô với Berg, người đã đi đến một nơi rất xa.

"…Anh đã đi đâu rồi?"

Ner thì thầm.

Cô cố gắng phớt lờ cảm giác trĩu nặng trong lòng.

Cũng cố nuốt ngược lại những lời chưa kịp thốt ra:

"…bỏ em lại phía sau."

.

.

.

Sau khi tắm rửa và ổn định trong một căn phòng tương đối thoải mái, chính người phụ nữ lớn tuổi đã giúp cô ban nãy lên tiếng hỏi han.

"Có điều gì khiến người thấy bất tiện không?"

Ner lắc đầu.

Thấy vậy, bà người sói già chuẩn bị rời khỏi phòng.

"Nếu vậy thì tôi xin phép cáo lui. Nếu người cảm thấy không thoải mái ở đâu—"

"…À."

Bất chợt, Ner nhận ra một điều khiến cô bối rối.

Một chuyện mà cô không thể tự mình lý giải.

Ở lãnh địa của mình, cô chưa từng được dạy về điều này, và trước đây cũng chưa từng đủ tò mò để đi tìm hiểu.

Nghe Ner cất tiếng, bà người sói già tự nhiên quay lại nhìn cô.

"Vâng, người cứ nói."

"…"

Dù chỉ là dân thường, người phụ nữ lớn tuổi này lại có nhiều kinh nghiệm làm phụ nữ hơn Ner.

Hơn nữa, hỏi một người hoàn toàn xa lạ như vậy lại dễ hơn.

Đây là loại câu hỏi rất khó mở miệng với bất kỳ ai.

…Thêm vào đó, bầu không khí hiền hòa của bà khiến Ner nhớ đến bà ngoại mình.

Điều đó càng khiến cô buông lỏng cảnh giác.

"…Xin bà hãy giữ bí mật chuyện này."

"Tất nhiên rồi. Người cứ yên tâm."

"…Chỉ là… chỉ là một câu hỏi thôi."

Ner bắt đầu, giọng ngập ngừng.

Ngay cả khi nói ra, làn sóng xấu hổ vẫn dâng lên trong cô.

Nhưng sự tò mò này cần phải được giải đáp khi còn cơ hội.

Có lẽ cô sẽ không gặp lại một trưởng bối đồng tộc, người có thể hiểu cô, thêm lần nào nữa.

"…Gần đây, cảm xúc của tôi trở nên mãnh liệt hơn."

Ner thì thầm thú nhận.

Trước lời bộc bạch đầy xấu hổ ấy, bà lão hỏi lại như thể đó là chuyện hết sức bình thường.

"Mãnh liệt hơn ý là…?"

"…Cơ thể tôi tê dại, tim đập rất nhanh. Tôi cứ như mất kiểm soát. Đến ngày hôm sau lại không hiểu vì sao mình đã hành động như vậy."

Thực ra, Ner còn có thể nói nhiều hơn nữa.

Về việc muốn cắn Berg.

Về mong muốn được ôm chặt anh chỉ một lần.

Về việc muốn nhuốm anh bằng mùi hương của mình.

Về việc muốn liếm anh cả ngày.

…Và cả việc muốn được anh liếm lại.

Những ham muốn ấy càng trở nên dữ dội hơn khi kỳ giao phối của cô tiến triển.

Những suy nghĩ vốn dĩ sẽ khiến cô hoảng sợ, ghê tởm, lại bất chợt ập đến như những thôi thúc.

Nhưng Ner biết, tất cả đều là ảnh hưởng của thời kỳ giao phối.

Cô phải tìm cách đối phó với nó.

Bà lão mỉm cười hiền hậu đáp lại.

"Đó là kỳ giao phối."

Ner lắc đầu.

"…Không phải. Trước đây không như vậy. Trước kia, cơ thể tôi hoàn toàn không bị ảnh hưởng—"

Bà lão nhẹ nhàng ngắt lời cô.

"—Nếu không có tình yêu."

"…"

"…Những cảm giác đó sẽ không xuất hiện, nếu không có tình yêu."

Ner chớp mắt.

Trước những lời đầy bối rối ấy, cô không thể thốt nên câu nào.

Chỉ có thể thì thầm, không tin nổi.

"…Cái gì?"

Ý nghĩ về việc yêu một ai đó.

Ngay khoảnh khắc ấy, trái tim cô chợt thắt lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!