Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 851

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Toàn Tập - Chương 104 Nơi Trái Tim Thuộc Về (3)

Chương 104 Nơi Trái Tim Thuộc Về (3)

Tôi dạo quanh ngôi làng, tay trong tay với Arwin.

Kể từ ngày cả hai cùng mắc mưa, tôi cảm thấy mình trở nên thân thiết với cô ấy hơn hẳn.

Có lẽ là vì sự tiếp xúc gần gũi về mặt thể xác.

Arwin dường như cũng không hề để tâm đến việc những ngón tay đan chặt vào nhau.

Dù sao thì, chính cô ấy là người đề nghị trước.

Cẩn thận vun đắp sự hiện diện của mình bên cạnh tôi, Arwin khẽ chớp mắt đáp lại những lời chào của dân làng, trả lời họ theo cách rất riêng của cô ấy.

Cô ấy mang một khí chất khiến người ta lập tức cảm nhận được sự khác biệt so với tôi.

Xuất thân khác biệt của cô ấy rõ ràng đến mức ai cũng nhận ra.

Người dân Stockpin cũng bị cuốn theo bầu không khí đó, đối xử với cô ấy bằng sự kính trọng dè dặt.

Dù sao đi nữa, một tồn tại vừa trường thọ vừa cao quý như cô ấy đâu phải thứ họ dễ gặp.

Sự đặc biệt ấy dần trở thành niềm tự hào của Xích Diễm Đoàn.

Bởi vì Arwin là người của chúng tôi.

Không ai còn phàn nàn chuyện cô ấy chỉ là "thù lao" cho chuyến viễn chinh nữa.

Tất cả những điều này, hẳn là nhờ nỗ lực của cô ấy vì tôi.

Nếu mối quan hệ của chúng tôi trông có vẻ không tốt, thì chắc chắn sẽ không có được cách nhìn như vậy.

Từ xa, Shawn trêu chọc tôi.

"Đội phó, tôi biết hai người thân thiết, nhưng hay là buông tay Arwin-nim ra đi?"

"Tại sao?"

Tôi hỏi, và anh ta bật cười.

"Rõ ràng là Arwin-nim đang khó chịu kìa."

Tôi quay sang nhìn Arwin.

Tư thế của cô ấy toát ra vẻ điềm tĩnh, cao nhã.

Biểu cảm vẫn vô cùng bình thản.

Ánh mắt liếc về phía tôi, nhưng bàn tay thì siết chặt lấy tay tôi không buông.

Gương mặt lạnh nhạt đối lập hoàn toàn với bàn tay bám riết ấy.

Việc nắm tay tôi đi khắp nơi, mang dáng vẻ gần như trẻ con, tạo nên một sự lệch pha kỳ lạ so với phong thái thường ngày của cô ấy.

"…"

Khi bàn tay đan chặt của chúng tôi bắt đầu rịn mồ hôi, tôi nới lỏng lực nắm.

Không cần phải tiếp tục như thế này nữa.

—Siết chặt.

Thế nhưng, cô ấy lại nắm tay tôi chặt hơn, biểu cảm vẫn không đổi.

"…"

"…"

Tôi bật cười trước phản ứng đó, rồi nắm tay cô ấy trở lại.

Ngước lên nhìn Shawn, tôi đáp.

"Để tôi tự xử."

Shawn vẫn chưa chịu dừng, tiếp tục trêu ghẹo.

"Ha ha, trước giờ tôi không để ý, nhưng hóa ra đội phó cũng chiếm hữu ghê đấy. Không cần khoe đâu, cả làng đều biết rồi."

'Chiếm hữu à.'

Tôi nhún vai, tiếp tục bước đi, Arwin theo sát bên cạnh.

****

Arwin lặng lẽ nhìn Berg.

Biểu cảm của anh không thay đổi, ánh mắt vẫn quan sát khắp ngôi làng.

Bàn tay họ vẫn nắm chặt lấy nhau.

"…"

Arwin cảm thấy hơi xấu hổ, như thể trái tim mình vừa bị phơi bày.

Chính cô là người đề nghị nắm tay.

Và cũng chính cô là người không chịu buông ra.

Vậy nên, kẻ có tính chiếm hữu mà Shawn nói đến không phải Berg, mà là bản thân cô.

Cô mới là người muốn phô trương.

Nếu Berg nói kiểu như "Là ý của Arwin", hẳn cô sẽ xấu hổ đến chết… nhưng đúng như dự đoán, Berg chỉ nhún vai rồi tiếp tục bước đi.

Có lẽ, trong thâm tâm, Arwin đã mong đợi tình huống này.

Cô muốn người khác nhìn vào và nghĩ rằng cô đang đương nhiên nhận được tình yêu của Berg.

Có thể đó là một dạng kiêu hãnh mà bản thân cô, với tư cách một elf, cũng không nhận ra.

Một con người đoản mệnh, xuất thân thường dân, lại được một elf trường thọ, cao quý để mắt đến — điều đó đủ khiến người ta phải ngượng ngùng.

Ngoài ra, cô cũng muốn che giấu niềm vui khi được nắm tay anh.

Vì vậy, cô càng cố giữ nét mặt cứng rắn hơn.

Giả vờ như hành động thân mật này không phải do mình khởi xướng.

Shawn chỉ là một trong số rất nhiều người đã mắc bẫy đó.

"…Berg, cảm ơn anh."

Arwin khẽ thì thầm.

"Vì lúc nãy anh không nói ra sự thật."

Cô chỉ có thể nói điều này với Berg.

Anh là người duy nhất mà cô không thấy xấu hổ khi bộc lộ điểm yếu.

Không ai hiểu nỗi đau của cô hơn anh.

Không ai đồng cảm với cô sâu sắc như vậy.

Berg bật cười trước lời nói ấy.

"Có gì đâu mà cảm ơn. Dù là em đề nghị nắm tay, nhưng người yêu cầu giả vờ thân thiết lại là anh. Nếu nói thì anh mới là người phải cảm ơn."

Arwin lắc đầu.

"…Dù vậy."

Ngước nhìn Berg dịu dàng, Arwin tiếp tục khen anh.

"Vì đã chịu để người ta nói anh chiếm hữu, chỉ vì em."

Berg khẽ cười.

Arwin thấy khó hiểu.

"…?"

Rồi anh nói.

"…Không phải là anh nhịn đâu, Arwin."

"Thật sao?"

"Shawn nói cũng không sai."

Berg mỉm cười, nhìn thẳng vào cô.

"Anh đúng là có chút chiếm hữu."

Tim Arwin khẽ chệch nhịp.

Nhưng cố giữ bình tĩnh, cô nhẹ giọng hỏi lại.

"…Vậy à?"

Trong đầu Arwin rối bời.

Vậy chẳng phải là… càng yêu sâu, anh càng muốn độc chiếm cô sao?

Được Berg độc chiếm sẽ là cảm giác thế nào?

Chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến hơi ấm lan khắp người cô.

Nhìn Berg quay đi với nụ cười, Arwin lại thì thầm.

"…Ra vậy."

Khi họ tiếp tục bước đi, họ gặp một cụ già đang bế đứa trẻ.

Berg hỏi:

"Có chỗ nào không thoải mái không?"

"Nhờ ngài, đội phó…"

Rồi Berg nhìn thấy ai đó.

Anh vẫy tay chào.

Từ xa, Ner cũng vẫy tay đáp lại.

Ánh mắt Arwin chạm phải ánh nhìn sắc bén của Ner trong khoảnh khắc.

"…"

Đón nhận ánh mắt đó, Arwin siết chặt tay Berg hơn.

Chiếm hữu…

Arwin nghĩ rằng, có lẽ bản thân cô cũng có tính chiếm hữu khá mạnh.

"Được rồi. Arwin, em về nghỉ đi."

"Hả?"

"Anh đi gặp Adam-hyung."

"À."

Berg buông tay cô.

Máu dồn trở lại bàn tay tái nhợt của Arwin, mang theo cảm giác tê râm ran.

Bàn tay ấy ướt đẫm mồ hôi vì bị nắm quá chặt.

Một cảm giác thật kỳ lạ… đầy kích thích.

"Vâng."

Một lần nữa giấu đi cảm xúc, Arwin gật đầu.

Cô nhìn theo bóng lưng Berg rời đi.

****

Arwin trở về nhà cùng Ner.

"…"

"…"

Gần đây, bầu không khí giữa họ trở nên gượng gạo.

Có lẽ là vì những biến đổi trong lòng Arwin.

Cuốn nhật ký của Ner đã tạo ra một khoảng cách giữa họ.

Đôi khi, họ còn rơi vào những cuộc đấu mắt kéo dài không cần thiết.

"…Cậu đỡ đau đầu chưa?"

Arwin là người phá vỡ im lặng trước.

"…"

Thay vì trả lời, Ner chậm rãi đi đến bàn ăn, lấy một chiếc tách rồi rót nước.

Sau khi uống một ngụm nước lạnh, cô mới đáp.

"Vẫn hơi khó chịu."

"…"

Sau một khoảng lặng, Ner hỏi.

"Arwin-nim, sao sáng sớm cậu lại ở cùng Berg vậy?"

Arwin nhớ lại buổi sáng và đáp.

"Mình chỉ đi theo anh ấy khi anh ấy rời nhà sớm—"

"—Mình hiểu. Nhưng tại sao dạo này hai người cứ nắm tay nhau mãi?"

Câu hỏi đến quá đột ngột.

Biểu cảm của Ner là sự bối rối chân thật.

"…"

Arwin không có sẵn lời giải thích.

Nhưng trước khi cô kịp nghĩ ra lý do phù hợp, Ner đã nói tiếp.

"…Nhìn từ xa, trông như cậu đang yêu Berg vậy."

Arwin khẽ chớp mắt.

Ner hỏi bằng giọng mỉa mai.

"Yêu một kẻ có tuổi thọ ngắn ngủi như vậy, chẳng phải rất ngu ngốc sao?"

Arwin không chắc về tình yêu.

Nhưng nếu hỏi cô thích hay không thích Berg… thì chắc chắn là thích.

Bị tổn thương bởi sự khinh miệt của Ner đối với cảm xúc đó, Arwin cũng nhận ra thêm một lần nữa rằng Ner thờ ơ với Berg đến mức nào.

Dù sao đi nữa, điều này lại khiến cô thấy dễ chịu hơn.

Biết được cảm xúc thật của Ner như thế này còn tốt hơn.

Arwin không có ý định duy trì vị thế hơn thua.

Cô thuận theo nhịp điệu của Ner.

"Đúng vậy. Rất ngu ngốc."

"…"

"Sự khác biệt văn hóa quá lớn."

Không phải lần đầu cô nói như vậy.

Nhưng khi thốt ra lúc này, cô lại cảm thấy bất công.

Thế nên cô nói tiếp.

"Sự khác biệt đó cũng áp dụng với cậu, đúng không?"

Ánh mắt họ chạm nhau trong giây lát.

"…………………Đúng vậy."

Ner đáp sau một khoảng dừng ngắn.

"Ừ."

Hít một hơi, Ner như nhớ ra điều gì đó rồi hỏi.

"À, đúng rồi."

"…?"

"Mình chợt nghĩ tới… nên tò mò thôi."

"Hỏi đi."

"Arwin-nim, khi Berg chết, cậu sẽ được tự do, đúng không?"

"…"

Biểu cảm Arwin cứng lại trước câu hỏi mang tính công kích đó.

Rồi giả vờ thờ ơ, cô đáp.

"…Ừ."

"Nhưng cậu cũng từng nói điều đó với mình mà?"

"…?"

"…Rằng có lẽ sẽ tốt hơn cho mình nếu cuộc hôn nhân này kết thúc sớm."

Tim Arwin chùng xuống trong khoảnh khắc.

Ý đó là gì?

Ner tiếp tục dồn ép.

Trong khi cố trấn tĩnh trái tim đang dao động, Arwin lại tò mò về lý do cho sự thay đổi của Ner.

Tại sao cô ấy lại hỏi như vậy? Mục đích là gì?

Ner, người đang chuẩn bị phản bội. Ner, người tin vào bạn đời định mệnh.

…Chẳng lẽ cô ấy đã bắt đầu mong chờ sự kết thúc của cuộc hôn nhân này?

Nhưng Arwin chưa nghĩ sâu đến vậy.

Thực tế, hiện tại cô hạnh phúc đến mức chỉ cần ngồi yên cũng muốn mỉm cười.

Vì thế, cô chỉ có thể giả vờ không biết.

"Đúng như lời nói thôi."

"Hả?"

"Cậu đang mong cuộc hôn nhân này kết thúc, đúng không? Vì cậu đã có người định mệnh."

"…………"

"Vì vậy mình mới nói thế. Không có ý gì khác."

"…"

"…"

Một khoảng lặng ngắn trôi qua.

Arwin bỗng nhận ra mình không hiểu vì sao tình huống này lại xảy ra.

Chỉ biết rằng, cô ngày càng không thích thời gian ở cùng Ner.

Cuối cùng, Arwin đổi chủ đề.

"…Chế độ đa thê vốn dĩ không nên tồn tại, đúng không?"

"Hả?"

"Nếu không có nó, thì cả cậu lẫn mình đều không phải ở trong tình cảnh này."

Nếu không có đa thê, Ner đã không ở đây.

Arwin một lần nữa cảm nhận được tác hại của truyền thống méo mó này.

Ner thở dài ngắn.

Bầu không khí căng thẳng dịu xuống.

"…Đúng vậy."

Đó là khoảnh khắc hiếm hoi họ cùng chung quan điểm.

Và rồi, họ lại nuốt thêm một khoảng lặng.

Cảm thấy mệt mỏi, Arwin lên tiếng.

Có vẻ không còn gì để nói nữa.

"…Mình vào trong đây, Ner."

"Ừ."

Khi sắp rời đi, Arwin nói thêm.

"…Mình mong cả hai chúng ta đều có thể hạnh phúc."

"…"

"Dù là trong hoàn cảnh này, thì tương lai vẫn chưa biết sẽ ra sao."

Ner gật đầu.

Arwin nói tiếp.

"…Vì vậy, trong tương lai xa, mình hy vọng cậu cũng tìm được người định mệnh của mình."

Nghe như một lời chúc lịch sự, nhưng Arwin chỉ nói nửa thật.

Ánh mắt Ner lại hướng về Arwin.

Rồi cô mỉm cười đáp.

"Cảm ơn. Mình cũng hy vọng cậu sớm tìm được tự do, Arwin-nim."

Lời nói ấy cũng đầy vẻ khách sáo.

Arwin đáp lại bằng nụ cười gượng.

"…Cảm ơn."

.

.

.

Arwin ngồi bên cửa sổ, niệm chú.

—Chíp! Chíp!

Chẳng mấy chốc, một con chim xanh bay tới, đậu lên bậu cửa.

Ner dường như đang mong chờ sự kết thúc của cuộc hôn nhân.

Cẩn thận vẫn hơn.

Arwin không phải lúc nào cũng nói chuyện với con chim này, nên cô hỏi.

"Dạo này ngươi vẫn ổn chứ?"

—Chíp! Chíp!

Vừa mỉm cười vuốt ve nó, biểu cảm Arwin chợt lạnh đi.

"…Thế nào?"

Cô nghiêng người về phía trước.

"…Gần đây Ner có gì bất thường không?"

—Chíp! Chíp!

Con chim báo rằng không có gì thay đổi.

Nhưng đôi khi nó không thể đến gần vì một mùi nguy hiểm.

"…"

Arwin gật đầu.

Rồi thở dài nói.

"…Tiếp tục theo dõi cô ấy. Lát nữa ta sẽ hỏi lại."

—Chíp! Chíp!

Con chim tỏ vẻ đã hiểu, rồi nói với Arwin rằng trông cô rất hòa hợp với người đàn ông kia, thật đáng mừng.

"…"

Mặt Arwin đỏ lên.

Rồi như đùa giỡn, cô đẩy con chim xanh rơi khỏi bậu cửa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!