“Quaoo, ra là trường cao trung của mình trông thế này à. Cảm giác hoài niệm ghê...!”
“Cậu còn chưa tốt nghiệp mà hoài niệm cái gì chứ.”
Cậu ấy quên mọi thứ nhanh thật đấy, Minato thầm tsukkomi, sóng bước cùng Shirayuki đi qua cổng trường.
À không, chính xác hơn thì Shirayuki đang nấp sau lưng Minato.
Xem ra, cô không muốn bị ai chú ý.
“Tóm lại, Shirayuki. Kể từ hôm nay, cậu không được phép nghỉ dù chỉ một ngày. Tớ cũng không cho phép cậu bị cảm đâu đấy.”
“Bị cảm mà cũng cần xin phép á!?”
Đáng tiếc thay, Shirayuki của hiện tại phải hiểu rằng ngay cả quyền được ốm cô cũng không có.
“Tất nhiên là mấy bệnh khác cũng không được. Thế nên, tớ mong là cậu giữ ấm cơ thể, nhưng mà──”
Minato lại một lần nữa quan sát bộ dạng của Shirayuki.
Vì từ trước đến giờ cậu chỉ toàn thấy cô trong bộ đồ Jirai màu hồng đen, nên bộ đồng phục này trông khá là mới mẻ.
Chỉ là──
“Bộ đồ này... liệu có ổn không vậy?”
Mái tóc hồng thì có thể lờ đi với lý do là nhiều học sinh cũng nhuộm tóc.
Chiếc áo blouse trắng không có vấn đề gì... nhưng có một điểm khiến cậu bận tâm.
“Shirayuki nè, đồng phục trường mình là thắt cà vạt chứ nhỉ?”
“Tại nơ dễ thương hơn.”
“Đây đâu phải vấn đề dễ thương hay không chứ...”
Trên ngực áo blouse của Shirayuki là một chiếc nơ đen.
Thi thoảng cũng có nữ sinh không đeo cà vạt như Honami, nhưng Minato mới thấy người thắt nơ lần đầu.
“Với lại, cái khẩu trang đó nữa...”
“Mùa đông mà. Khẩu trang là vật bất ly thân đó.”
“Bình thường cậu có đeo đâu. Nhưng mà... khẩu trang chắc cũng không sao...”
Shirayuki đang đeo một chiếc khẩu trang đen che kín miệng.
Vào mùa lạnh thế này, cũng thỉnh thoảng thấy học sinh đeo khẩu trang trong trường, nhưng──
Chiếc khẩu trang đen trông rất hợp với phong cách Jirai.
Mà thôi, đeo khẩu trang là tự do, nội quy trường chắc cũng không quy định về màu sắc.
Nó cũng giúp phòng cảm cúm, nên chắc là không vấn đề gì──
“Shirayuki, cho tớ hỏi câu cuối nhé?”
“Mời, Minato-san.”
“Cái áo khoác thùng thình đó là sao vậy...?”
“Tớ chịu lạnh kém lắm. Không mặc áo khoác dày là không chịu được.”
“Hôm nọ cậu vừa mặc mỗi cái áo blouse mỏng dính đi chơi đêm còn gì!”
Không hiểu cô lấy đâu ra lý do đó, Minato bất đắc dĩ phải tsukkomi một câu sắc lẹm.
Shirayuki đang khoác một chiếc hoodie đen bên ngoài áo blouse trắng.
Tay áo có sọc tím đậm thì cũng được, nhưng nó là cỡ lớn, chắc phải cỡ L của nam.
Với một cô gái có vóc dáng mảnh mai hơn mức trung bình như Shirayuki, nó quá rộng thùng thình, tay áo thừa ra, vạt áo thì dài đến mức che khuất hoàn toàn chiếc váy ngắn bên dưới.
Thoạt nhìn, người ta còn tưởng cô không mặc váy.
Rốt cuộc là cô muốn nổi bật hay không muốn nổi bật, cậu chịu thua.
“...Cậu có mặc váy đúng không?”
“Lúc nãy Minato-san đến đón, cậu đã thấy tớ mặc rồi còn gì?”
“Ờ thì...”
Sáng nay, để phòng trường hợp cô đi trễ, cậu đã đến tận căn hộ của Shirayuki để đón.
Vì đến quá sớm nên vẫn còn thừa thời gian, Shirayuki lúc đó vẫn đang mặc đồ ở nhà đã yêu cầu cậu──
Thế là cậu lỡ chìn chjt với cô hai hiệp.
Bộ đồ ở nhà của Shirayuki cũng rất sặc sỡ, là áo khoác sọc hồng trắng bông xù với quần đùi, khiến Minato không thể kìm nén hưng phấn.
Sau khi xong hiệp hai, cậu còn lần đầu được “bún cua” từ Shirayuki, nếu tính cả cái đó thì sáng nay cậu đã "cố gắng" hơi nhiều.
Đúng là sau hiệp hai, cậu có thấy Shirayuki mặc váy.
Hơn nữa, dù Shirayuki có lập dị đến đâu, cô cũng không đến mức ra ngoài mà không mặc váy.
“Chỉ là, con trai mà thấy chắc sẽ giật mình đấy. Con gái chắc cũng sốc luôn.”
“Tớ mà ngoan ngoãn mặc blazer với váy ngắn đi học mới là lạ đó. Đừng có đánh giá thấp Shirayuki Main này.”
“Cậu là cái quái gì vậy hả!?”
Minato biết rõ Shirayuki là người lập dị, nhưng xem ra cậu đã đánh giá thấp cô thật.
Cậu đã nghĩ ít nhất thì cô cũng mặc đồng phục tử tế, bộ dạng này đúng là ngoài dự đoán.
“Phải rồi, trước đây cậu toàn lên phòng y tế đúng không? Lúc đó cậu mặc đồng phục mà?”
“Ừm, blazer với váy ngắn đó.”
“Thế thì lần này cũng mặc thế đi học đi!”
“Ưmm, nhưng bộ đồng phục đó là một trong những lý do khiến tớ trốn học đó. Nếu phải mặc đồ mình ghét để đi học, tớ thà mặc đồ mình thích rồi bị đúp còn hơn.”
“...”
Bị cô lấy việc đi học ra làm con tin, Minato không còn gì để phản bác.
Dù đó "không phải lý do gì to tát", nhưng loại bỏ được nó thì vẫn tốt hơn.
“Hiểu rồi, hiểu rồi. Trông cũng ấm áp, giúp phòng cảm cúm nữa. OK, cậu chịu đi học là tớ vui rồi. Cố gắng hết học kỳ ba nào.”
Minato giơ hai tay lên ra hiệu đầu hàng.
“Ô cê, tớ sẽ cố gắng.”
Shirayuki nhón chân, đập tay vào bàn tay đang giơ lên của Minato.
Cậu giơ tay lên không phải với ý đó, nhưng Shirayuki trông có vẻ vui.
“Nói đúng hơn là, nếu không cố gắng, tớ thấy mình sắp quay về nhà luôn rồi...”
“Cảm xúc bất ổn à! Đừng có tự dưng tụt hứng thế chứ!”
“Đùa thôi, đùa thôi. Giờ tớ không về đâu, yên tâm đi.”
“V-Vậy à.”
Shirayuki đang cười, nên chắc là tạm ổn.
Dù có thể sự thật là chỉ cần lơ là một chút là cô sẽ muốn về nhà...
Thực tế, với Shirayuki, người đã quen với việc lên phòng y tế và trốn học một thời gian dài, chỉ riêng việc đi học bình thường thôi cũng đã là một nỗ lực lớn.
Nếu cô lại trốn học thì cũng bằng không, nên cậu không thể đòi hỏi quá nhiều ngay lập tức.
“Được rồi, lên lớp thôi. Lên lớp là được đúng không?”
“Ừm, không cần đến phòng y tế nữa đâu.”
Nếu lên phòng y tế vẫn được tính đi học thì cũng tốt, nhưng có thể đến lớp bình thường vẫn là tốt nhất.
Shirayuki gật đầu đồng ý lên lớp, Minato thở phào nhẹ nhõm.
Cả hai thay giày đi trong nhà ở tủ giày rồi tiến vào khu học xá.
Trước khi lên lớp, có một nơi cần ghé qua, Minato dẫn Shirayuki lên cầu thang và đi dọc hành lang.
✦✧
“Yo, Iori. Tớ đưa cậu ấy đến rồi đây.”
“Chào buổi sáng, Mina. Ngại quá, sáng sớm đã bắt cậu đến.”
Nơi Minato ghé qua là Văn phòng Hội học sinh.
Như thường lệ, Iori đang ở bàn làm việc của Hội trưởng.
Cô đứng dậy, giơ tay chào Shirayuki.
“À, đây là Shirayuki Main. Shirayuki, đây là Hội trưởng Hội học sinh, Iori Tsubasa. Cậu ấy cũng là năm nhất giống bọn mình.”
“Aa, vâng... Ít nhất thì Hội trưởng là ai tớ cũng biết.”
“Vậy à.”
Minato thậm chí còn chẳng biết Hội trưởng là ai.
Việc cậu không rành tình hình trong trường bằng Shirayuki, một người toàn ở phòng y tế và trốn học, quả là hơi sốc.
“Cậu đến làm tôi vui lắm. Chào mừng cậu, Shirayuki Main-san.”
“V-Vâng.”
Iori, người thường ngày luôn cool ngầu, hiếm hoi nở một nụ cười rạng rỡ, khiến Shirayuki hơi sợ hãi, cười gượng.
Trực giác của Minato mách bảo rằng hai người này không hợp nhau lắm.
Đáng lẽ hôm nay là ngày đầu tiên quay lại trường sau thời gian dài, cô phải đến phòng giáo viên, nhưng Iori đã sắp xếp mọi thứ, nói rằng để học sinh nói chuyện với nhau sẽ thoải mái hơn──
Thế là họ đến đây chào Hội trưởng.
“Shirayuki-san, cậu cứ tìm chỗ nào tiện thì ngồi nhé. Mina, lại đây chút.”
“Hửm?”
Iori vẫn giữ nguyên nụ cười, vẫy tay gọi, Minato liền đi về phía bàn Hội trưởng.
“Này, bộ dạng của Shirayuki-san là sao thế?”
Iori ghé sát tai Minato, thì thầm.
“Tớ chỉ che chở cho cậu ấy được vụ tóc hồng thôi đấy.”
“Ý cậu là quần áo à? Mấy cái đó tớ tsukkomi hết một lượt rồi.”
“Giá mà cậu không chỉ tsukkomi mà còn giải quyết luôn vấn đề thì tốt.”
Iori vẫn cười, nhưng lời nói lại đầy gai góc.
Với tư cách là Hội trưởng, chắc hẳn cô còn khó chịu với bộ đồ quá mức tự do của Shirayuki hơn cả Minato.
“Tớ hiểu cảm giác của Iori mà. Tớ đã phải vất vả lắm mới lôi cậu ấy đến trường được đấy. Đừng đòi hỏi nhiều quá. Vả lại, cũng có học sinh khác mặc hoodie còn gì.”
“Nhưng cách cậu ấy phá cách đồng phục hơi quá rồi đấy. Là Hội trưởng, tớ khó mà chấp nhận được...”
“Cậu nói với tớ thì tớ biết làm sao...”
Nhìn lại lần nữa, đúng là không thể nghĩ đây là đồng phục.
Chiếc hoodie đen quá rộng, che khuất hoàn toàn chiếc váy ngắn, thoạt nhìn y hệt như đang mặc thường phục.
Giáo viên mà thấy chắc chắn sẽ hoảng hốt.
“À ừm, bộ đồ của tớ có vấn đề gì à?”
Chắc là Shirayuki cũng nhận ra họ đang nói về mình nên rụt rè lên tiếng.
“Không, vấn đề... cũng không phải vấn đề... Ư ưm...”
Iori là người nghiêm túc nên không thể nói dối cho qua chuyện.
“Ok, có vấn đề à. Tốt, phải có vấn đề mới được.”
“Tốt cái gì mà tốt!?”
“Nếu không phải là bộ đồ thời trang bị xem là có vấn đề thì tôi không thích.”
“...Tạm thời tôi sẽ nói chuyện với giáo viên. Nhưng không đảm bảo là họ sẽ bỏ qua đâu đấy.”
“Trông cậy vào cậu đó, Hội trưởng-kun.”
“H-Hội trưởng-kun...”
Xem ra trong mắt Shirayuki, vị hội trưởng trông như con trai này cũng khá nam tính.
Thực tế, không hiếm nữ sinh gọi Iori bằng -kun.
“Phải rồi, Văn phòng Hội học sinh cũng hiếm thấy. Hội trưởng-kun, tôi chụp ảnh ở đây được không?”
“C-Cũng không sao...”
Hội học sinh chẳng có bí mật gì cả.
Minato cũng từng nghe Iori kể vài lần, nên dù có bị chụp ảnh thì cũng chẳng sao.
“Ảnh chụp ở trường chắc sẽ câu view lắm đây. Mọi người ai mà chẳng thích nữ sinh cao trung chứ.”
“À, ờ.”
Minato nhận điện thoại từ Shirayuki, chụp ảnh cho cô ở trước bàn dài và tủ tài liệu.
Sau khi được Iori cho phép, Shirayuki còn được ngồi vào bàn làm việc của Hội trưởng.
“Wa, xịn ghê. ‘Shirayuki-san nhậm chức Hội trưởng Hội học sinh =)))’ ♡”
Shirayuki nhanh chóng chỉnh sửa ảnh Minato vừa chụp rồi đăng lên SNS.
Học sinh khác cũng thường chụp ảnh trong trường rồi đăng SNS nên cũng không phải là chuyện gì bị cấm đoán...
“Mà, Shirayuki trông có vẻ vui bất ngờ, cũng tốt.”
“Mina, cậu có cảm thấy mình đang bị Shirayuki-san lợi dụng không đấy?”
“L-Làm gì có. Bạn bè mà, chụp cho cậu ấy tấm ảnh thì có sao đâu.”
Bị Iori nói, Minato mới nhận ra, có lẽ cậu đã quá chiều chuộng Shirayuki.
Hazuki, Serina, và cả Iori đều là những nữ sinh nổi tiếng trong trường, có thể gọi là "nhóm top".
Họ không phải là đối tượng mà một kẻ mờ nhạt như Minato có thể chiều chuộng.
Nhưng Shirayuki thì... dường như cô đang làm nũng với Minato một cách rất tự nhiên.
Cũng có thể là vì cậu đã nhiều lần cảm thấy cô rất trẻ con.
Và Minato cũng không ghét việc được một cô gái dễ thương như Shirayuki làm nũng.
“Bạn bè à... Mina, cậu nghĩ nếu có bạn, cậu ấy sẽ chịu đi học đều đặn chứ?”
“Tớ cũng muốn Shirayuki đi học mà. Không bị đúp thì vẫn tốt hơn chứ.”
“Đó là điều dĩ nhiên. Mà không, tuyệt đối không được để bị đúp.”
Iori trông rất nghiêm túc, có vẻ cô thực sự lo lắng chuyện Shirayuki bị lưu ban.
“Này Iori, số ngày nghỉ của Shirayuki tệ lắm rồi đúng không?”
“Nếu cậu ấy chịu đi học lại nghiêm túc, thiếu hai ba ngày chắc vẫn có cách bù đắp được, nhưng mà...”
“À, ra thế.”
Xem ra không đến mức như Minato dọa cô sáng nay, rằng chỉ cần bị cảm là tiêu luôn.
Nhưng tốt nhất là không nên nói cho cô biết. Lỡ cô chủ quan thì phiền.
“Việc cậu ấy chịu đến trường là một bước tiến lớn... nhưng xem ra vẫn còn vất vả đây.”
“Đành phải để Shirayuki cố gắng thôi.”
Minato liếc nhìn Shirayuki.
Cô đang mải mê nghịch điện thoại, có vẻ không để ý đến cuộc trò chuyện của Minato và Iori.
“Trường mình tuy nhiều gyaru... nhưng ngoài Honami-san ra thì chẳng có ai là học sinh cá biệt cả.”
“Honami đúng là học sinh cá biệt thật à.”
“Cậu nhìn bộ dạng đó mà nghĩ không phải à?”
“Chuẩn luôn.”
Minato bất giác dùng kính ngữ.
Honami tuy không đến mức như Shirayuki, nhưng trang phục của cô ấy cũng có vấn đề lớn.
“Yaho~ Minacchi~. Chào Hội trưởng~!”
“Ực...! G-Gyaru da ngăm tóc vàng...!”
Học sinh cá biệt đó đột nhiên xông vào Văn phòng Hội học sinh, Shirayuki thốt lên sợ hãi.
“Ể, bạn đó là ai thế? Mà, ai cũng được! Mugi là Honami Mugi! Rất vui được làm quen nha!”
“T-Tôi là Shirayuki Main... Tôi vừa mới thoát khỏi kiếp trốn học bằng cách lên phòng y tế, là một đối tượng nhạy cảm nên mong cậu cẩn thận...”
Tự mình nói thế luôn à, Minato thầm tsukkomi.
“Hể~ Minacchi lôi về à? Giỏi lắm nha. Để Mugi hun cho cái nào.”
“Ơ, này...”
Honami ôm chầm lấy Minato, chụt chụt hôn lên má cậu.
Không phải hôn môi, có lẽ Honami cũng biết để ý TPO theo cách của riêng mình.
“Nè, Honami-san! Đừng có chim chuột trong Văn phòng Hội học sinh!”
“Hội trưởng vẫn cứng nhắc như mọi khi nhỉ~”
Honami vòng tay qua cổ Minato, ghé miệng vào tai cậu.
“Nhắc mới nhớ, mấy hôm nay Mugi chưa cho Minacchi ứ hự nhỉ.”
“Ừm...”
Minato cũng thì thầm đáp lại lời của Honami.
Trưa ngày hôm sau bữa tiệc Giáng sinh, cậu đã phá trinh Honami──
Sau đó cậu cũng có sếch với Honami vài lần, nhưng so với Hazuki, Serina hay Iori thì ít hơn hẳn.
“Hôm nay nghỉ trưa Mugi cũng không có thời gian mấy.”
“Về cái vụ cậu định chơi ở trường nếu có thời gian á hả~”
“Không, đùa thế đủ rồi.”
Minato đẩy Honami ra.
“Shirayuki vừa mới quay lại trường, cậu để ý cậu ấy một chút thì tốt.”
“Bảo Mugi để ý á? Cậu nhờ nhầm người rồi thì phải?”
“Không nhầm đâu. Honami thông minh mà, cũng biết quan tâm người khác còn gì.”
“Ự... Ư-Ừm. B-Biết rồi.”
Honami đỏ mặt gật đầu, rồi nhanh chóng rời khỏi Văn phòng Hội học sinh.
“...Cái bạn gyaru da ngăm đó đến đây làm gì vậy?”
Shirayuki nghiêng đầu nhìn cánh cửa nơi Honami vừa bước ra.
“Tớ nói thì cũng hơi kỳ, nhưng đừng tìm ý nghĩa trong hành động của Honami làm gì.”
“Tôi không thân với Honami-san lắm, nhưng thú thật là tôi đồng ý.”
“...Hai cậu... tính xấu thế à?”
Shirayuki ngơ ngác, nhưng cả Minato và Iori đều không có ý nói xấu.
Họ chỉ đang nói sự thật, kể cả Honami có ở đây, họ cũng sẽ nói y như vậy, và Honami chắc cũng chỉ cười trừ.
“Tôi không xấu tính, nhưng tôi có lập trường của Hội trưởng. Thay mặt giáo viên, tôi sẽ nghiêm khắc với Shirayuki-san. Tôi được giao phó nhiều thứ, nên sau giờ học hôm nay, cậu hãy quay lại Văn phòng Hội học sinh nhé.”
“Ể... C-Còn Minato-san?”
“Xin lỗi nhưng Mina không tham gia được. Tôi định hỏi cậu cả về thành tích học tập và mấy chuyện cá nhân nữa.”
“M-Mấy chuyện đó Minato-san nghe cũng không sao đâu mà...?”
“Mina cũng không thể kè kè bên cậu cả ngày được. Trước hết, hãy làm quen với tôi đi.”
Iori dứt khoát nói, nhìn chằm chằm như đang lườm Shirayuki.
“...Mà, cậu ấy nói vậy thôi chứ Iori hiền lắm, đừng lo.”
“T-Tớ sẽ cố gắng làm nũng. Tớ sẽ cho cậu ấy thấy bộ dạng yếu đuối hết mức có thể.”
“Cậu kiên cường bất ngờ đấy nhỉ?”
Minato thì thầm với Shirayuki, cảm thấy cạn lời.
Dù sao thì, có vẻ như Shirayuki cũng không nghĩ rằng Minato sẽ luôn ở bên cạnh mình.
“Tôi nghe thấy đấy. Thiệt tình... Chỉ riêng việc tôi đứng ra xử lý đã là ưu ái lắm rồi đấy, biết không?”
“À, cảm ơn cậu nhiều, Iori. Đúng là hoàng tử của trường. Đáng tin cậy thật.”
“C-Cậu nói thế thì... tớ cũng chỉ có thể mời cậu về nhà chơi game retro thỏa thích thôi!”
“Ra thế, có vẻ dễ dãi.”
“Này! Shirayuki-san, cậu vừa nói gì!?”
“...Aa, SNS được nhiều like ghê. Mọi người ơi, hãy thỏa mãn cơn khát được công nhận của mình nữa đi~”
“C-Cái cậu này...”
Iori cạn lời vì bị lơ đẹp cú tsukkomi.
Xem ra, Shirayuki cũng có cá tính khá thú vị đấy chứ.
Về phía Minato, cậu cũng hơi lo khi để Shirayuki một mình trong Văn phòng Hội học sinh... nhưng chắc là tạm ổn.
✦✧
Thời gian trôi qua kể từ buổi sáng đầy lo lắng, và giờ đã là sau giờ học──
Shirayuki đã đến Văn phòng Hội học sinh như lời Iori dặn lúc sáng.
Nghe nói Iori sẽ cùng cô nói chuyện với giáo viên, nên một học sinh bình thường như Minato không thể tham dự.
Dù vậy, Minato tin tưởng cô bạn Iori của mình nên cũng không lo lắng lắm.
Shirayuki cũng bảo cậu "Đợi tớ xong nhé", nên cậu chẳng biết làm gì hơn.
Và thế là──
“Án~♡ N-Nè… c-cậu liếm nhiều quá rồi đấy?”
Tại phòng học trống mà Minato và Serina vẫn hay dùng khi giúp đỡ Hội học sinh.
Người đang cất giọng nói ngọt ngào ở đó là──
“Nhưng mà, bộ ngực nhỏ của Akane quả nhiên là tuyệt nhất mà.”
“T-Thiệt tình... không thể tin nổi...!”
Minato đang ngồi trên ghế, còn Akane Sayuka thì ngồi trong lòng cậu.
Một cô gái nhỏ nhắn với mái tóc ngắn đen, trông không giống học sinh cao trung.
Vì quá nhỏ con nên dù ngồi trên đùi, cậu cũng không thấy nặng mấy.
Minato vạch áo đồng phục của Akane ra── kéo chiếc áo lót trắng đơn giản lên, để lộ phần đỉnh hồng nhạt và đang say sưa liếm mút nó.
“Ư ưm... Giờ lại mút nữa... Ngực nhỏ thế này, mút thì có gì vui chứ...?”
“Không, ngon lắm. Hóa ra tớ cũng thích ngực nhỏ đấy.”
“C-Cậu đừng có dùng tớ để phát triển thêm mấy cái sở thích kỳ quặc chứ? Án, mút chụt chụt nhiều quá...!”
Akane vòng tay qua cổ Minato, bám chặt lấy cậu, nhưng cơ thể lại ưỡn ra vì khoái cảm khi bị kích thích ở ngực.
Minato càng được đà, khẽ cắn lấy đầu ngực nhỏ bé, mút lấy nó tạo thành tiếng.
“Đ-Đúng là đồ biến thái... một bộ ngực gần như phẳng lì thế này mà cậu cũng say mê được... Án~♡ N-Này, lúc nào cậu cũng thế này à?”
“M-Minato-kun bình thường còn dữ dội hơn cơ...”
Người trả lời câu hỏi của Akane là Serina Ruka.
Mái tóc đen dài, thân hình mảnh mai, khí chất dịu dàng──
Cô đang đứng trước bảng đen của phòng học trống, ngượng ngùng nhìn Minato và Akane.
Serina là bạn thuở nhỏ với Akane, nên việc chứng kiến người bạn mình quen biết từ lâu bị liếm ngực, xấu hổ là phải.
“Dữ dội hơn nữa thì khủng khiếp quá... N-Này, ngực tớ nhạy cảm quá rồi... c-cậu thả tớ xuống được không?”
“Aa, xin lỗi. Tớ hơi quá đà.”
Cậu gặp Akane ở bữa tiệc Giáng sinh năm ngoái, tính đến nay còn chưa đầy một tháng──
Nhưng do đưa đẩy, họ đã trở thành bạn, và mối quan hệ đã tiến đến mức cậu được nếm ngực và xem quần lót của cô nàng.
“Vậy, tiếp theo là tớ... nhỉ. Minato-kun...”
“Ồ...”
Serina vén chiếc váy dài đến đầu gối lên, để lộ cặp đùi trắng ngần và chiếc quần lót trắng tinh.
Giờ đây, cô đã tự động cho cậu xem quần lót mà không cần cậu phải yêu cầu.
Minato ngắm nhìn thật kỹ chiếc quần lót trắng tinh khôi đó, rồi bảo Serina lại gần.

“Ể, ủa?”
“Sao vậy?”
Serina cúi xuống trước mặt Minato, hôn cậu một cái rồi hỏi lại.
Gương mặt xinh đẹp ngay trước mắt cậu── hôm nay có chút thay đổi.
Có vẻ như cậu đã quá mải mê với bộ ngực nhỏ của Akane nên không nhận ra.
“Serina, sao hôm nay cậu lại đeo kính?”
Serina đang đeo một cặp kính gọng đen to bản.
Dù ở lớp hay bất cứ đâu, cậu cũng chưa từng thấy Serina đeo kính.
“Á, tớ quên tháo ra. Dạo này tớ dùng máy tính ở nhà hơi nhiều... Cha mẹ bảo tớ phải đeo kính chống ánh sáng xanh. Nên lúc làm việc với máy tính tớ đều đeo.”
Serina vừa mới làm việc với máy tính trong phòng học trống này cho đến lúc nãy.
Minato và Akane cũng vừa làm việc, nhưng chẳng biết từ lúc nào cậu đã bế cô gái nhỏ nhắn lên đùi và bắt đầu nếm ngực cô──
Và chẳng biết từ lúc nào, Serina đã đeo kính.
“Dạo này tớ quen dần nên hay quên tháo ra. Giờ tớ tháo đây──”
“Khoan! Không cần tháo đâu!”
“Ể? Minato-kun đâu có phát ra ánh sáng xanh đâu nhỉ?”
“Tớ cũng là con người mà... Tóm lại, Serina đeo kính, tuyệt lắm.”
“T-Tuyệt... chỉ là kính thôi mà?”
Serina đưa hai tay lên gọng kính, đẩy nhẹ nó lên.
Chỉ một cử chỉ đó thôi cũng đủ dễ thương chết người.
“Serina phiên bản thiếu nữ đeo kính, tuyệt thật sự...”
“Đ-Đâu có. Trông quê mùa lắm đúng không?”
“Không, không hề. Vốn dĩ Serina đã trông rất tri thức rồi mà.”
Cặp kính gọng đen hợp với khuôn mặt thanh tú đó một cách đáng ngạc nhiên.
“Hơn nữa, hôm nay cậu còn hiếm khi buộc tóc đuôi ngựa nữa.”
“Hôm nay học thể dục tóc bị rối, tớ không sửa lại được nên buộc lên luôn.”
Serina còn làm điệu bộ đưa tay lên vuốt lọn tóc đuôi ngựa buộc cao trên đầu.
Mỹ nhân thanh thuần tóc đuôi ngựa đen nhánh cùng cặp kính gọng đen──
Vẻ đẹp mà cậu đã ngắm nhìn ở cự ly gần suốt mấy tháng trời không biết chán, nay lại có thêm một nét hấp dẫn mới.
“Serina, cho tớ dùng miệng cậu trước được không?”
“V-Vâng, cậu đang hưng phấn vì ngực của Sayuka-san đúng không... Phải làm cho nó bình tĩnh lại đã.”
“Ham muốn của Minato-kun là ác linh hay gì vậy?”
Akane lẳng lặng tsukkomi.
“Vậy, hôm nay... tớ cho ra mặt cậu... được không?”
“Nếu cậu cẩn thận không để dính vào tóc thì...”
“Cái đó tớ biết.”
Không thể gội đầu ở trường được, nên bình thường cậu vẫn cẩn thận không làm bẩn tóc cô──
Nhưng Serina đeo kính quá mới mẻ, cậu không thể kìm nén ham muốn làm vấy bẩn khuôn mặt này.
Serina quỳ xuống trước mặt Minato đang ngồi trên ghế, áp mặt mình vào đó.
“Ồ... Cậu giỏi lên thật đấy, Serina...”
“V-Vậy ạ... Ưm~♡ Về kích cỡ ngực, tớ không bằng Aoi-san hay Tsubasa-san, ngực cũng không dễ thương như Sayuka-san... nên tớ phải cố gắng bằng miệng...”
“Tớ có cảm giác mình vừa bị dìm hàng thì phải.”
Lại là cú tsukkomi của Akane.
Nhưng Serina có vẻ không nghe thấy vì đang mải mê "làm việc".
“Ự... Serina, mạnh hơn nữa...”
✦✧
Cậu dùng miệng của Serina, và bắn lên bộ ngực nhỏ của Akane.
Lần tiếp theo, cậu sếch với Serina, và bắn vào cái miệng nhỏ xinh của Akane.
Và vì Serina có hơi hờn dỗi, nên hiệp ba cậu ứ hự luôn với Serina──
Đến lúc này, tâm trạng của nàng tiểu thư tóc đuôi ngựa đen đeo kính gọng đen mới khá lên.
Cả ba chỉnh lại trang phục và bắt đầu cuộc nói chuyện nghiêm túc trong phòng học trống.
“Đây cũng không phải chuyện có thể vừa chơi vừa nói được.”
“Cậu nói chẳng giống Minato-kun chút nào. Càng nói chuyện nghiêm túc thì càng chẳng ra được vấn đề gì đâu.”
Akane thở dài một tiếng.
Cô đứng bên cửa sổ, khoanh tay.
Tuy Akane nhỏ con, nhưng tư thế ra vẻ bề trên đó lại hợp với cô một cách đáng ngạc nhiên.
“Là chuyện về Shirayuki Main-san à…”
Serina ngồi trên ghế cạnh Minato.
Vẫn là mái tóc đuôi ngựa, và vẫn đeo cặp kính gọng đen.
Đáng tiếc là cặp kính gọng đen không bị làm bẩn, nên cô vẫn đeo nó.
“Sayuka-san học cùng lớp với Shirayuki-san nhỉ. Minato-kun, cậu muốn hỏi về tình hình của cô ấy à?”
“Ừm.”
Serina rất lanh lợi nên đoán ý rất nhanh.
Nhân tiện, chuyện đưa Shirayuki, người đang trốn học, quay lại trường, cậu cũng đã nói với Hazuki và Serina.
Một mình Minato khó mà chăm lo cho Shirayuki được, sự giúp đỡ từ những người bạn nữ khác là không thể thiếu.
Hơn nữa, Shirayuki học khác lớp với Minato, nhưng tình cờ lại học cùng lớp với Akane──
“Akane, Shirayuki ở lớp thế nào?”
“Cô ấy vào lớp bình thường, ngồi vào chỗ bình thường. Cả lớp ai cũng ngạc nhiên, nhưng Shirayuki-san thì chẳng quan tâm đến xung quanh.”
“Theo ý mình nhỉ... Trong giờ học Shirayuki thế nào?”
“Ngủ. Ngủ suốt.”
“...Shirayuki cũng cứng cỏi phết nhỉ.”
Tất nhiên, giờ nghỉ nào Minato cũng chạy sang xem tình hình của Shirayuki.
Nhưng có vẻ vô ích, Shirayuki gục mặt xuống bàn ngủ say sưa.
Cậu không ngờ, nhưng xem ra Shirayuki đã ngủ suốt cả giờ học.
“Ngủ gật là không tốt... Sẽ bị giáo viên mắng mất.”
“Không, giáo viên không nói gì đặc biệt cả. Chắc họ đã thống nhất với nhau là tạm thời không kích động cô ấy.”
“Mà, tớ cũng mong là họ không kích động Shirayuki quá.”
“Nói như cô ấy là nhân vật nguy hiểm không bằng...”
Serina tốt bụng vội hoảng hốt, nhưng Minato không có ý dìm hàng Shirayuki.
Nếu chỉ nuông chiều thì không thể giúp Shirayuki thoát khỏi nguy cơ lưu ban được.
“Tạm thời, tớ cũng sẽ để mắt đến Shirayuki-san. Nhưng đừng trông mong gì nhiều.”
“Ừm, tớ trông cậy vào cậu đấy.”
Không phải nịnh hót, Minato thực sự thấy Akane rất đáng tin cậy.
Cô là kế toán Hội học sinh được Iori công nhận, không chỉ giỏi tính toán mà tính cách cũng rất vững vàng.
Nếu nói về ưu tú, Serina và Iori cũng không kém, nhưng Akane lại có sự bình tĩnh đáng tin cậy.
“Chỉ là...”
“Sao thế, Akane?”
“Tớ nghĩ, Shirayuki Main-san không ngốc đâu.”
“Nếu Akane đã nói vậy thì chắc là đúng rồi.”
“Đừng đánh giá tớ cao quá, tớ cũng áp lực đấy. Nhưng, tớ nghĩ chắc mình không nhầm đâu.”
Akane rời khỏi bệ cửa sổ, bước lại gần Minato và Serina.
“Shirayuki-san đã lên phòng y tế học cho đến tận hai tháng trước, và vẫn tham gia kiểm tra──kể cả kỳ thi cuối kỳ hai. Kết quả có vẻ không tốt lắm. Biết đâu, dù Minato-kun không làm gì, thì dạo gần đây cô ấy cũng tự đi học lại rồi cũng nên.”
“Ể, Akane, ý cậu là...”
“Ý cậu là Shirayuki-san thực ra đã tính toán cẩn thận số ngày đi học của mình?”
Serina dường như cũng nhận ra, cô lẩm bẩm.
“Shirayuki nói với tớ là bị đúp cũng không sao mà.”
“Tớ không nói Shirayuki-san nói dối. Chỉ là, tớ không nghĩ có ai lại muốn bị lưu ban cả. Nếu Shirayuki-san thực sự không có động lực, tớ nghĩ cô ấy đã chẳng thèm lên phòng y tế học làm gì.”
“...Tức là?”
“Tức là Shirayuki-san cũng chín chắn lắm, nên không cần lo lắng quá đâu. Với lại──”
Akane định nói gì đó, rồi lại lắc đầu.
“Không, không có gì. Tớ cũng không biết giải thích thế nào.”
“...Cậu làm tớ tò mò quá đấy, Akane.”
Minato liếc nhìn Serina.
Serina cũng khẽ lắc đầu. Có vẻ cô cũng không hiểu Akane định nói gì.
Đến Serina thông minh còn không hiểu, thì Minato chịu, không đoán nổi.
“Mà, mới là ngày đầu tiên quay lại trường thôi. Tạm thời cô ấy đã chịu đi học, ở lại đến cuối giờ, còn tham gia nói chuyện với giáo viên, thế là có hi vọng lắm rồi.”
“Ừ-Ừm, đúng ha.”
Lời nói của Akane có sức thuyết phục kỳ lạ.
Nếu là Serina hay Iori, sự tốt bụng của họ sẽ khiến họ dự đoán một cách lạc quan── nhưng lời nói lạnh lùng của Akane lại mang đến cảm giác an tâm.
“Mà này, Minato-kun.”
“Hửm?”
Akane đặt tay lên vai Minato, hôn cậu một cái.
“Cậu đúng là có số hưởng với bạn bè nữ giới── nhưng cũng sẽ vất vả vì họ nhiều đấy.”
“...Đâu có ĐÂU.”
“Cái giọng đọc như trả bài đó là sao? Cậu vừa nhìn mặt tớ với vẻ mặt phức tạp đúng không?”
Serina phồng má bất mãn.
“Đùa thôi, đùa thôi.”
Ở quán cà phê hầu gái trong lễ hội văn hóa, Serina cũng gây ra đủ thứ vấn đề── nhưng thực lòng, Minato không hề thấy đó là vất vả.
“Tớ được ban phước khi có những người bạn nữ tuyệt vời. Tớ thật lòng nghĩ vậy.”
Minato khẳng định dứt khoát.
Hazuki, Serina, Iori, Honami, Akane, và cả Azusa, tất cả đều là những người bạn nữ quan trọng của cậu.
Dù có phải vất vả đến đâu, việc bảo vệ mối quan hệ với họ là điều quan trọng nhất.
Tất nhiên, Shirayuki cũng vậy──
Vẫn còn quá sớm để an tâm, nhưng để giúp cô không bị lưu ban, đây mới chính là lúc cậu cần phải cố gắng.
Tluc: Trảm 367 từ ( ͡° ͜ʖ ͡°)╭∩╮ Tluc: Số lượng “nhỏ bạn thân” đã thịt: Aoi, Ruka, Tsubasa, Mugi, Main. Số lượng “nhỏ bạn” sẽ thịt: Sayuka, Kotone, Ena, Sara…