Nhật Ký Quan Sát Vị Hôn Thê Khăng Khăng Mình Là Đàn Ông

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

557 3734

Bảo đi tỏ tình, ngươi lại tìm tới thiên kim giới xã hội đen ?

(Đang ra)

Bảo đi tỏ tình, ngươi lại tìm tới thiên kim giới xã hội đen ?

Mộ Nhị Thập Cửu

Về sau, khắp các đại gia tộc ở Giang Đô đều đồn đại rằng, nhà họ An có một chàng rể họ Tô, là một tên tâm thần không thể dây vào.

500 1098

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

332 1374

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

540 2452

WN - Học viện Vương quốc Arbel (2)

Học viện Vương quốc Arbel (2)

Thời gian vẫn cứ thế trôi qua tại học viện dù không có Elena, chớp mắt một cái đã thắm thoát một năm.

Điều này đồng nghĩa với việc từ năm sau Elena cũng sẽ nhập học, ít nhất tôi sẽ không còn phải trải qua cảnh xa cách cô ấy hơn nửa năm trời nữa.

Tất nhiên, không gian sinh hoạt trong học viện của cả hai sẽ khác nhau. Là người hoàng tộc, thông thường tôi sẽ sử dụng ký túc xá dành riêng cho hoàng gia mang tên "Phòng Quý khách", còn Elena dù là vị hôn thê của tôi nhưng vẫn sẽ phải ở chung phòng với những tiểu thư quý tộc khác.

Dù có là vị hôn thê đi chăng nữa, nếu chưa chính thức kết hôn thì không thể để Elena ở trong Phòng Quý khách được. Ngược lại, điều đó có nghĩa là chỉ cần kết hôn, tôi có thể đưa cô ấy vào đó...

'Chắc là ngay khi mình vừa mở lời, cô ấy sẽ nghiêm mặt lại và nhíu mày cho xem.'

Elena vẫn khăng khăng tin rằng tôi sẽ phải lòng một "cô nàng thường dân" nào đó mà tôi còn chẳng biết mặt.

Chưa kể cô ấy còn bồi thêm những lời kỳ quặc như đã chuẩn bị sẵn sàng để hủy hôn bất cứ lúc nào.

Không phải là tôi chưa từng thử dò xét lòng cô ấy, vì nghĩ rằng biết đâu cô ấy có tình cảm với mình nhưng lại quá tin tưởng một cách lạc quan vào tương lai của "nguyên tác"... nhưng kết quả chẳng mấy tốt đẹp.

"Elena, giả sử thôi nhé, nếu 'cô nàng thường dân' đó không xuất hiện thì sao?"

"Hửm?"

"Chỉ là giả sử thôi, nếu không có cô gái nào khiến tôi phải lòng xuất hiện, thì lúc đó em tính thế nào?"

"Liên quan gì đến tôi? Thì anh cứ kiếm đại cô nào thích anh rồi kết hôn đi."

"...Nếu chuyện đó xảy ra, em không có ý định kết hôn với tôi sao? T-tất nhiên, dù có kết hôn tôi cũng không ép em phải làm những việc bổn phận của một người vợ. Chỉ cần duy trì mối quan hệ thoải mái như hiện tại..."

"Đầu anh bị trúng đạn à? Ai đời lại đi kết hôn với một thằng đực rựa chứ. Thà tôi sống một mình còn hơn."

"......Đến mức đó cơ à."

Tôi không hiểu "đầu bị trúng đạn" nghĩa là gì, nhưng qua cách nói của cô ấy, tôi cảm nhận rõ ràng cảm giác ghét đến chết đi được nên cũng chẳng buồn hỏi lại.

"À, không phải tôi ghét bỏ gì Cedric anh đâu, mà là tôi ghét việc phải kết hôn với đàn ông nói chung thôi, nên đừng có thất vọng vớ vẩn. Cedric anh cũng thế thôi, nếu tự dưng gia đình bắt anh cưới một thằng đàn ông thì anh chẳng hãi hùng vcl ra ấy chứ. Tôi biết anh ghét mấy tiểu thư quý tộc hay nhõng nhẽo, nhưng đừng có lấy tôi ra làm nơi trú ẩn."

"...Ừ, tôi hiểu rồi."

Cuối cùng, cuộc trò chuyện đó chỉ khiến tôi nhận ra một điều: quan trọng nhất vẫn là phải làm sao để Elena nảy sinh tình cảm nam nữ với mình.

Và để làm được điều đó, cuộc sống tại học viện có lẽ sẽ là một cơ hội quan trọng.

Dù sao thì việc kết hôn để đưa cô ấy vào Phòng Quý khách đã trở nên bất khả thi, nên chỉ còn một cách duy nhất.

Đành phải dùng cách mà anh trai Orpheus và tiểu thư Gravel đang sử dụng thôi.

- Cộc, cộc.

"Vâng, mời vào."

Sau bữa tối, ngay khi mở cửa bước vào phòng Elena, hình ảnh đập vào mắt tôi vẫn là cô ấy đang ngồi bên bàn đọc sách ma pháp như mọi khi.

So với 7 năm trước, cơ thể cô ấy rõ ràng đã trưởng thành hơn. Chiều cao không tăng lên quá nhiều, nhưng những đường cong trên cơ thể đã trở nên nữ tính một cách lạ kỳ.

Tất nhiên, dù cơ thể có lớn lên thì dáng vẻ say mê học hỏi này vẫn y hệt như lúc nhỏ. Từ 7 năm trước cho đến tận bây giờ.

"À, gì đây. Lại là Cedric anh à?"

"Gì mà 'gì đây' với vị hôn phu hả, Elena."

"Dù gì cũng hủy hôn trong vòng 4 năm tới thôi, vị hôn phu cái nỗi gì."

...Nhịn nào.

Elena là một con mèo hoang. Nếu tôi sơ hở để lộ tình cảm trước, có khi cô ấy sẽ bỏ chạy mất.

Tôi cố gắng phớt lờ những lời phản bác đang nảy ra trong đầu và đi thẳng vào vấn đề chính.

"Chuẩn bị cho kỳ thi nhập học thế nào rồi, Elena?"

"Cũng tàm tạm. Dù sao nội dung thi tôi cũng biết rồi nên không lo. Lại còn là người của gia tộc Công tước Rosier nữa, chẳng đời nào bị đánh trượt ở phần đánh giá tước vị đâu."

"Và còn là vị hôn thê của tôi nữa."

"À, còn cái đó nữa. Nghĩ lại thì đánh giá tước vị bên phía anh chắc là chiếm phần lớn hơn đấy."

"Dù sao thì ở gia tộc Rosier, tôi cũng bị coi như đứa con bỏ đi mà." Elena lẩm bẩm một cách thản nhiên.

Đáng lẽ ra cô ấy phải cảm thấy tức giận trước tình cảnh cha mẹ nuôi quan tâm đến đứa em kế hơn cả mình, nhưng câu trả lời lại chẳng hề có chút cảm xúc nào.

...Nhìn những khía cạnh đó, cô ấy lại khiến tôi nhớ đến bản thân mình trong quá khứ, người từng không cảm thấy hứng thú với bất kỳ ai.

'Dù sao thì đối với Elena, thế giới này nằm trong phạm vi có thể dự đoán được.'

Việc cha ruột quan tâm đến em kế hơn, lý do mối quan hệ giữa tiểu thư Gravel và anh Orpheus không tốt, hay sự tồn tại của thứ nam nhà Bá tước Esbaren - người thậm chí còn không lộ diện trong giới xã giao - tất cả đều là những việc nằm trong tầm dự tính của cô ấy, nên cô ấy mới trở nên vô cảm như vậy.

Có lẽ những thứ như đối luyện kiếm thuật hay các tiết học ma pháp là những trải nghiệm mà cô ấy không có được ở thế giới trước, nên mới càng thêm hứng thú và dốc sức vào đó.

Cuối cùng, thu hút sự hứng thú của Elena chính là cách để khiến cô ấy chuyển động.

...Và nếu trong quá trình đó, mối quan hệ giữa tôi và Elena có thể tiến triển thì không còn gì bằng.

"Elena."

"Hửm?"

"Năm sau nhập học, nếu Elena thấy ổn, em có muốn cùng tôi sử dụng 'Ký túc xá đính hôn' không?"

"............Hả?"

Phản ứng hơi chậm hơn so với bình thường.

Đây là phản ứng của Elena khi đối mặt với một hành động khác với "dự đoán của bản thân". Đây là kiến thức tôi đúc kết được sau một thời gian dài quan sát cô ấy, chắc chắn không sai vào đâu được.

"Ký túc xá đính hôn?"

"Phải, Elena."

"Đang yên đang lành có Phòng Quý khách không ở, tự dưng đòi ở Ký túc xá đính hôn làm gì. Anh bú đá à?"

"Đá? Tôi không có dùng thứ đó. Vả lại, đề nghị dùng Ký túc xá đính hôn cũng đâu có gì kỳ lạ. Anh Orpheus cũng đang ở Ký túc xá đính hôn với tiểu thư Gravel đó thôi."

"Cái đó là vì Orpheus với Lisia đã thân thiết với nhau rồi nên mới thế. Với lại ngay từ đầu tên đó cũng có quan tâm gì đến việc tranh giành ngai vàng đâu."

"Dù sao thì điều đó có nghĩa là chuyện này không có gì quá đặc biệt. Và Elena, chẳng phải ở chung ký túc xá với tôi sẽ thoải mái hơn là ở chung với những nữ sinh khác sao?"

"Hả?"

"Chẳng phải chính em nói kiếp trước mình là đàn ông sao? Nếu đằng nào cũng phải ở chung ký túc xá, thì ở với một thằng con trai như tôi chẳng phải sẽ tốt hơn chút sao? Chưa kể ký túc xá nữ còn không có phòng tắm riêng nữa."

"......À."

Sau khi nghe tôi giải thích, Elena mới gật đầu nhẹ như thể vừa sực nhớ ra.

Những lúc thế này, tôi thấy thật may mắn vì cái lý lẽ "kiếp trước là đàn ông" của cô ấy lại phát huy tác dụng tốt đến vậy.

"Đúng là thế thật. Giữa một đám con gái trong nhà tắm mà có mình tôi là đàn ông thì cũng hơi kỳ."

"...Thì, vẻ ngoài của Elena rõ ràng là một tiểu thư quý tộc, nên nếu em cứ giữ kín miệng thì sẽ không bị lộ đâu."

"Thì đúng là vậy... nhưng nghe anh nói xong tôi cũng thấy hơi lấn cấn. Dù sao tâm hồn tôi cũng là đàn ông, tự dưng đi nhìn trộm cơ thể của mấy đứa con gái khác thì cũng thấy hơi có lỗi với vị hôn phu của tụi nó."

Elena vốn dĩ là người như vậy. Chính vì tính cách này mà hồi mới vào cung, cô ấy đã rất ngượng ngùng khi để các hầu nữ hầu hạ việc tắm rửa.

Dù vẻ ngoài ai nhìn vào cũng thấy là một tiểu thư quý tộc, cứ việc hành động tự nhiên là được, nhưng ở khía cạnh này cô ấy lại có chút gì đó trẻ con đến lạ.

Dù vậy, từng chút một những dáng vẻ đó đều là sức hút của Elena.

"Thế nên tôi mới bảo em ở chung ký túc xá với tôi. Nếu ở chung với người đàn ông khác thì chắc chắn sẽ có vấn đề, nhưng Elena em là vị hôn thê của tôi nên sẽ chẳng ai nói gì được."

"Nói gì vậy trời. Tôi thấy cắn rứt lương tâm khi nhìn cơ thể con gái nhà người ta, chứ không có nghĩa là tôi muốn nhìn cơ thể của anh đâu nhé?"

"Ở chung ký túc xá đâu có nghĩa là nhất định phải nhìn thấy nhau. Chỉ cần cả hai chú ý một chút thì sẽ không có chuyện vô tình nhìn thấy hay để lộ ra đâu."

"......"

"T-tôi cũng không phải là muốn nhìn cơ thể của Elena hay gì cả. Tôi chỉ mong em có thể sinh hoạt thoải mái hơn một chút thôi."

...Không, nói thật lòng thì tôi cũng muốn nhìn lắm chứ.

Tất nhiên, nếu nói thẳng ra như vậy thì chắc chắn Elena sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt ghê tởm, nên tôi chỉ đành nói vòng vo như thế.

"Đề nghị này cũng không tệ."

"...Đ-đúng không?"

"Nếu Cedric anh là bạn cùng phòng thì ít nhất trong ký túc xá tôi cũng không cần phải giữ kẽ làm gì. Ban đầu tôi định vào chung ký túc xá với Amelie, nhưng so với cô ấy thì rõ ràng ở với Cedric có vẻ ổn hơn."

"Ừ, em nghĩ thông suốt là tốt rồi."

"Muốn vào Ký túc xá đính hôn thì có cần viết đơn từ gì không? Hay vì anh là hoàng tộc nên chỉ cần nói một tiếng là xong?"

"Giấy tờ cần thiết tôi sẽ tự lo liệu, Elena chỉ cần đồng ý là được."

"Vậy hả? Thế thì chốt nhé."

Đúng là nực cười, mang danh là vị hôn phu mà đối thủ cạnh tranh vị trí bạn cùng phòng lại là tiểu thư của gia tộc Nam tước Saintro.

Dù sao thì tôi đã thành công trong việc khơi gợi sự hứng thú của cô ấy, nên chuyện đó cũng không còn quan trọng nữa.

⁎ ⁎ ⁎

Khoảng một tuần trước buổi giao lưu nhập học.

Đến học viện sớm hơn dự kiến, ngay khi bước vào ký túc xá, Elena đã để lại một lời nhận xét thản nhiên.

"Đây là Ký túc xá đính hôn à? Rộng hơn tôi tưởng đấy."

"So với lúc ở trong cung thì chẳng phải hơi hẹp sao?"

"Đó là do hoàng cung rộng một cách vô ích thôi. Một cái phòng ngủ cho một người mà làm rộng tới 50 pyeong thì đúng là lãng phí không gian."

"Pyeong...?"

"...Đại khái là rộng đủ để khoảng 50 người nằm duỗi tay duỗi chân ra ấy."

Dù đôi khi cô ấy vẫn dùng những từ ngữ mà tôi không hiểu nổi khiến tôi hơi bối rối.

Nhưng dù sao thì có vẻ cô ấy không có gì không hài lòng về không gian này, vậy là tốt rồi. Dù tôi đã dùng quyền hạn cá nhân để chuẩn bị căn phòng rộng nhất trong số các Ký túc xá đính hôn.

"Dù là ở chung phòng nhưng không gian cá nhân đã được chia tách riêng biệt nên em không cần lo..."

"Aoo, ngồi trong xe ngựa suốt làm tôi ngột ngạt muốn chết."

- Sột soạt.

"K-khoan đã...!! Dừng lại đi, Elena!!"

"Hửm? ......À."

Elena định cởi bỏ bộ váy đang mặc như một lẽ đương nhiên, nhưng khi thấy tôi hốt hoảng, cô ấy mới sực nhớ ra và kéo lớp vải lên lại.

Tôi quyết định coi như mình chưa nhìn thấy lớp nội y của cô ấy vừa lọt vào mắt trong tích tắc. Mà thật lòng thì dù có nhìn thấy, chắc cô ấy cũng chẳng thèm bận tâm đâu.

"Xin lỗi, thói quen ấy mà."

"D-dù có là trước mặt vị hôn phu thì em cũng quá mất cảnh giác rồi đấy!"

"Nói gì vậy trời, vị hôn phu cái nỗi gì. À, đây là phòng thay đồ hả?"

"...Đó là phòng chứa trang phục. Để tránh xảy ra sự cố không hay, tốt nhất em nên thay đồ ở trong đó, Elena."

"Ừ thì, tôi cũng không muốn cảm nhận mấy cái ánh nhìn dâm dê từ đàn ông đâu."

"T-tôi chưa bao giờ nhìn em như thế cả, Elena!"

"Sao cũng được. Tóm lại tôi vào thay đồ trước đây. Cái bộ này làm tôi khó thở từ nãy đến giờ rồi."

"Cứ làm theo ý em đi, Elena. Nhớ mang theo đồ để thay nữa."

"À, thank you thank you~."

- Cạch!

"......Phù."

Vốn dĩ tôi bắt đầu cuộc sống chung này vì muốn ở bên Elena lâu hơn một chút, nhưng có vẻ tôi đã không lường trước được sự mất cảnh giác của cô ấy.

Nếu sơ sẩy lơ là, có khi tôi sẽ phạm sai lầm mất. Chắc chắn phía Elena sẽ không chú ý đâu, nên mình phải cẩn thận hơn...

- Két.

"Này, Cedric. Kéo hộ tôi cái khóa sau lưng với. Tôi định chui đầu ra mà không được."

"...Ừ-ừ, được rồi."

- Rẹt.

"Làm gì mà phải quay mặt đi rồi gồng mình lên để không nhìn thế kia. Nhìn buồn cười vcl, thề."

- Két.

"......Hộc, hộc."

...Thật sự, nếu mình không tự cẩn thận thì hỏng bét mất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!