Chương 66: Hồi hương
Enjoy!
------------------------------------------------
Hồi hương
“Ừm, thế này là ổn rồi nhỉ.”
Dù hôm qua đã thu dọn hành lý xong xuôi, tôi vẫn kiểm tra lại lần cuối. Lần này về nhà tận một tuần – dài nhất từ trước đến nay.
“…?”
Đơn xin về quê tôi đã nộp rồi, chỉ cần rời đi là có thể lên đường. Ngay lúc đó, điện thoại bỗng rung lên. Là Kyouka-san.
“Alô?”
‘Alô, chào buổi sáng nhé, Sena-kun.’
“Cháu chào buổi sáng ạ.”
Sáng sớm thế này… hơn nữa, việc Kyouka-san gọi trực tiếp cho tôi quả thật hiếm hoi. Đang tự hỏi có chuyện gì, thì điều bà nói lại là một điều vô cùng hiển nhiên.
‘Chuyện của Setsuna, nhờ cháu nhé.’
“Vâng… cháu xin nhận. Nhưng mà, cháu nghĩ Setsuna còn chững chạc hơn cháu nhiều đấy ạ.”
‘Thế sao? Đúng là con bé rất đáng tin, nhưng cũng có những lúc hậu đậu, nên cô vẫn lo lắm.’
“A… vâng.”
‘Nếu để con bé nghe được chắc cô bị mắng mất, nên nói đến đây thôi. Hôm nay con bé mong chờ lắm đấy. Về đến nhà là cứ nhắc mãi, đến mức cô còn nghĩ “có cần háo hức đến vậy không?” cơ.’
“Thật vậy ạ…”
‘Ừ. Nên mong cháu khiến con bé vui nhé. Với lại… nếu có tin tốt gì đó thì càng hay đóa.’
Sau khi trò chuyện thêm một lúc, cuộc gọi kết thúc.
Nghe Kyouka-san nói vậy, việc Setsuna trông đợi hôm nay đến thế khiến tôi ít nhiều thấy áp lực. Nhưng có Yuki ở đó nữa nên chắc sẽ ổn thôi.
“Tin tốt à… thôi, kệ vậy.”
Vẫn còn chút băn khoăn, nhưng đã đến lúc phải đi.
Về nhà thì cũng chẳng cần mang theo nhiều. Tôi chỉ đeo một chiếc balô và cầm theo ít quà mua hôm qua. Rời ký túc xá, tôi đến ga và gặp cô ấy.
“A, Sena-kun!”
“…Ồ, chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng!”
Nụ cười rạng rỡ ấy khiến tim tôi khẽ nhảy lên.
Để xua đi cái nóng mùa hạ, cô mặc trang phục có phần thoáng hơn thường ngày. Không phải kiểu khoe khoang táo bạo như người mẫu ảnh, chẳng hề lộ liễu, nhưng từ dáng vẻ ấy vẫn toát ra một thứ quyến rũ dịu dàng, tinh tế. Chính sự kín đáo đó lại càng làm nổi bật sức hút nơi cô.
“…Mà này, hành lý có nhiều quá không đấy?”
“V-Vậy sao…”
Tôi để ý đến chiếc vali của cô. Dù chỉ là loại vali du lịch bình thường… nhưng nghĩ lại, con gái chắc có đủ thứ cần mang theo. Có lẽ như vậy là bình thường.
“À không, xin lỗi. Bình thường nhỉ. Ở lại cả tuần cơ mà. Tại tớ quen về nhà tay không nên lỡ lấy mình làm chuẩn.”
“…Nghĩ vậy thì Sena-kun nhẹ nhàng thật nhỉ.”
“Ừ, về nhà mà. Nên là—”
Tôi hơi ép buộc một chút, nhưng vẫn nhận lấy chiếc vali cô đang kéo.
“Ít nhất thì để tớ làm việc này. Dù sao cũng là phía mời mà.”
“Không cần đến mức đó đâu mà… fufu, vậy nhờ cậu nhé.”
“Ừ.”
“Đổi lại—”
Cô bước sang phía tay còn lại của tôi, rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
Cái siết khẽ mà chắc chắn ấy khiến tôi nhận ra rõ ràng rằng… cô nàng đang nắm tay mình.
“Được chứ?”
“…Ừ.”
Sau cuộc trao đổi ngắn ngủi ấy, chúng tôi cùng lên tàu Shinkansen.
Lâu rồi tôi mới lại đi Shinkansen. Ngồi bên cửa sổ, tôi lặng lẽ ngắm cảnh vật lướt qua, cảm nhận sự hiện diện ấm áp của Setsuna bên cạnh.
Trước đây, mỗi lần về quê tôi đều đi một mình.
Nhưng lần này, có người ngồi bên cạnh.
Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ khiến chuyến trở về trở nên khác biệt – và mới mẻ đến lạ.
“Setsuna.”
“Gì thế?”
“…Trước giờ mỗi lần về quê, tớ đều đi một mình. Có lẽ vì vậy mà, việc cậu ngồi bên cạnh thế này khiến tớ có cảm giác thật lạ.”
“Cậu không định nói là thấy phiền đấy chứ?”
“Sao có thể chứ. Ngược lại…”
“Ngược lại?”
“…Có lẽ tớ thấy vui.”
Đúng vậy… Không chỉ mới mẻ, mà còn là niềm vui rất khẽ khàng, ấm áp.
Khi tôi nói ra điều đó, Setsuna tròn mắt nhìn tôi. Nhưng rồi cô khẽ bật cười, nụ cười dịu dàng và hạnh phúc. Thấy cô như vậy, khóe môi tôi cũng vô thức cong lên theo.
Và rồi, như thể để xóa tan sự ngượng ngùng sắp kéo đến, Setsuna vội vàng lấy từ trong túi ra một hộp Pocky.
“P-Pocky game nhé?!”
“…Ể?”
“…À.”
Pocky game có phải hơi quá rồi không?
Không hiểu sao người bình tĩnh lại thành tôi. Tôi nhìn lại cô, còn Setsuna thì bất chợt im bặt. Cô nàng mở nắp hộp, rút ra một que rồi đưa cho tôi.
“…Đây.”
“Cảm ơn nhé.”
Cắn một miếng… ừm, vị chocolate thật tuyệt.
Những lúc thế này, tốt nhất đừng cố gặng hỏi thêm điều gì. Tôi đã rút ra kinh nghiệm đó khi ở cạnh Yuki. Hơn nữa, Setsuna đang cúi mặt xuống nên có lẽ là không nên đào sâu.
Một lúc sau, cô nàng dần lấy lại vẻ tự nhiên thường ngày. Và thế là, hai chúng tôi cứ thế ngồi cạnh nhau, nhẩn nha ăn hết món này đến món khác.
“Còn có cả cái này nữa đó?”
“Đồ ăn vặt xuất hiện vô tận luôn nhỉ? Ai vừa nói lo chuyện cân nặng vậy ta?”
“Chỉ vài món thế này thì làm sao tăng cân được!”
“Cũng phải. Thế thì ăn tiếp thôi!”
“Ừ!”
“À mà tớ cũng có mang theo ít đồ.”
“Hay quá!”
…Nhưng mà thế này thì đúng là hơi quá tay rồi thì phải.
Dẫu nghĩ vậy, nhìn Setsuna ăn với gương mặt rạng rỡ đến thế, tôi lại thấy nói gì cũng thành dư thừa. Cứ để cô vui vẻ như vậy có lẽ mới là điều quan trọng nhất.
Chúng tôi cứ thế cười nói, chia nhau từng món bánh kẹo, để thời gian trên chuyến Shinkansen trôi qua nhẹ như gió.
Và rồi, cuối cùng cũng đến nơi.
“Không quên gì chứ?”
“Ổn cả rồi.”
Cả hai cùng kiểm tra lại hành lý thật kỹ rồi bước xuống tàu, vừa ra khỏi sân ga thì—
“Nii-san! Setsuna-san!”
Dĩ nhiên đó là giọng của Yuki.
Có lẽ vì không chờ nổi nữa, em ấy đã đứng sẵn đó, nở nụ cười rạng rỡ rồi vẫy tay hết sức về phía chúng tôi và sau đó chạy ào tới.
“…Em ấy có thể chạy như thế rồi nhỉ.”
Chuyện suýt nữa thì nước mắt trào ra… thôi thì cứ giữ làm bí mật vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
