027-Ta, Đại công tước phu nhân vùng Elchen (2)
Ta, Đại công tước phu nhân vùng Elchen (2)Ánh nắng mùa đông len lỏi qua khung cửa sổ. Một cảm giác vừa se lạnh lại vừa ấm áp.
"Mời phu nhân vào."
Căn phòng làm việc gọn gàng hiện ra. Rosa ngồi đối diện với Hamel.
Ông là tổng quản gia của nội thành, gây ấn tượng với nụ cười niềm nở.
Hamel tầm ngoài ba mươi, mái tóc đuôi ngựa màu xanh thẫm và đôi mắt đỏ rực.
Ông là một quản gia lão luyện, rất giỏi nắm bắt tính cách đối phương.
'Thông thường, với một Đại công tước phu nhân, giữ đúng lễ nghi là điều nên làm.'
Nhưng lần này thì khác.
Vị phu nhân mới đến Arnad này có tính cách vô cùng dịu dàng và lương thiện.
Nàng chu đáo đến mức không dùng kính ngữ với người hầu, cũng chẳng hề có chút ý thức về quyền uy.
Vì vậy, ông nghĩ mình cũng nên hành xử sao cho phù hợp.
"Mời Người dùng trà, thưa phu nhân."
Hamel mỉm cười, đặt tách trà xuống.
Bên trong là loại trà thảo mộc ấm nóng mang sắc đỏ nhạt.
"Đây là trà Bergamot. Một loại thảo mộc chịu được khí hậu khắc nghiệt phương Bắc."
Trà có hương thơm dễ chịu, cực kỳ hiệu quả trong việc trị cảm lạnh và dưỡng da khô.
Có thể nói, đây là loại trà hoàn hảo dành cho người dân Elchen trong mùa đông giá rét.
Rosa vui vẻ đón lấy tách trà.
"Người thấy thế nào ạ...?"
Hương thơm thoang thoảng tỏa ra, mang theo vị ngọt đắng tựa như hương bưởi chùm.
"Ngon lắm. Có lẽ vì mùi hương rất thanh tao."
Hamel mỉm cười đáp lại.
"Người có biết không? Tin đồn đã lan khắp nơi rồi đấy ạ. Rằng Đại công tước phu nhân mới là một người rất tuyệt vời."
Rosa cười ngượng ngùng.
"Tin đồn thổi phồng quá rồi."
Dĩ nhiên, đó là lời đùa để góp vui cho bầu không khí.
Nhưng thực tế, dư luận về vị phu nhân chỉ mới đến được một ngày lại khá tốt.
"Dù sao thì."
Hamel là một quản gia tận tụy. Ông muốn thực hiện những gì chủ nhân đã dặn dò.
"Trước tiên, tôi xin phép nói về ngân sách nội cung."
Ngân sách nội cung là khoản chi phí mà nữ chủ nhân hoặc tiểu thư trong các gia đình quý tộc có thể tự do sử dụng.
"Vào đầu mỗi năm, phu nhân sẽ được cấp một khoản ngân sách nhất định. Tổng cộng là 10 vạn Shilling. Người có thể tùy ý sử dụng khoản này."
"Mười... mười vạn Shilling á?!"
Rosa giật mình thốt lên.
"Vâng."
Hamel mỉm cười. Gương mặt ông hiện rõ vẻ tự hào, như muốn khoe rằng phu quân của nàng là người hào phóng thế nào.
"Tuy nhiên, Đại công tước có dặn. Riêng phần vườn tược, mong phu nhân hãy đích thân trông nom."
Mười vạn Shilling thường là ngân sách cả năm của một gia tộc quý tộc giàu có.
Rosa thực sự cảm thấy bàng hoàng.
Nàng nhận ra vị thế của Karon bây giờ khác xa so với những gì nàng từng hình dung.
Bất chợt, nàng nhớ lại.
'...Phải rồi.'
Karon đã chiếm được bảy tòa thành.
Tất cả đều là những cứ điểm quan trọng của vùng Elchen.
Trong nguyên tác, phải hai năm nữa anh mới đạt được thành tựu này.
Rosa vẫn chưa biết rõ.
Rằng tại Elchen này, quyền lực của Karon đã bành trướng đến mức nào.
'Chỉ nhìn vào tòa thành này thôi cũng thấy không khí tươi sáng và ổn định hơn mong đợi.'
Có lẽ nàng sẽ tìm được câu trả lời.
Về những điều mà nàng chưa tiện hỏi trực tiếp Karon.
"Hamel. Tôi có thể hỏi một câu được không?"
"Vâng. Xin Người cứ tự nhiên."
Hamel sảng khoái gật đầu. Rosa hỏi với vẻ mặt căng thẳng.
"Tôi mong ông hãy nói thật. Tình hình nội chiến hiện nay đang diễn biến thế nào rồi?"
"Hừm..."
Hamel có vẻ đang cân nhắc.
"Tôi tất nhiên có thể nói cho Người biết... Nhưng trước đó, phu nhân đã hiểu rõ về vùng đất Elchen này chưa ạ?"
Rosa lắc đầu.
"Thú thật là tôi không biết rõ lắm."
Đó là lý do nàng từng bảo Karon hãy tìm cho mình một người thầy.
"Bây giờ Người đã mang tước vị Đại công tước phu nhân, việc mời người từ bên ngoài vào dạy bảo e là không hay cho lắm."
Cũng đúng. Nàng là phu nhân của vùng Elchen, không cần thiết phải rêu rao việc mình chẳng biết gì về nơi này.
"A...!"
Rosa chợt hiểu ra. Karon đã gửi gắm yêu cầu của nàng cho ai.
"Vì vậy, tôi xin phép được trình bày từ bây giờ."
Hamel mỉm cười và bắt đầu một câu chuyện dài.
**
Những cánh rừng lá kim bạt ngàn, những vách đá cao sừng sững.
Một vùng đất trải dài những cánh đồng tuyết vô tận.
Elchen là nơi khiến người ta phải cảm nhận được sự hùng vĩ của thiên nhiên.
Nhưng cái giá phải trả chính là cái lạnh thấu xương.
Nằm ở phía Bắc lục địa, Elchen xinh đẹp từng là vùng đất không bóng người sinh sống.
"Thành phố đầu tiên được xây dựng trên mảnh đất này chính là Istasia. Giờ đây nó được gọi là Arnad."
Vì khí hậu lạnh giá, cây trồng không thể phát triển. Thay vào đó, kỹ thuật săn bắn động vật hoang dã lại cực kỳ tiến bộ.
Lông thú, da thuộc, đèn dầu và nến bán rất chạy. Vô số thương nhân thèm khát những tấm da thú thượng hạng đã đổ về Elchen.
"Do đó, những loại thực phẩm dễ bảo quản trong hành trình dài như thịt khô hay trái cây ngâm mật ong rất được ưa chuộng."
Đồng thời, các dịch vụ nhà trọ và rượu bia phục vụ thương nhân qua lại theo mùa cũng hưng thịnh.
"Mỗi năm có hai lễ hội lớn: Lễ hội săn bắn vào mùa xuân và Lễ cầu nguyện vào mùa thu."
"Lễ cầu nguyện sao...?"
"Ở các vùng phía Nam, người ta gọi đó là Lễ tạ ơn mùa màng."
Nhưng mùa thu ở Elchen không phải mùa để thu hoạch, mà là mùa chuẩn bị cho cái lạnh khắc nghiệt.
Bởi lẽ ngay từ đầu, chẳng có mấy loại cây trồng có thể gieo hạt ở đây.
"Thay vào đó, người dân dâng lễ vật để cầu mong một mùa đông bình an."
Đối tượng thờ phụng của mỗi người mỗi khác.
Dĩ nhiên, vị thần tối cao của lục địa chỉ có một, đó là Thần sáng thế Teisia.
Người dân Elchen tôn thờ Teisia, nhưng đồng thời họ cũng kính sợ những con mồi của mình.
Đặc biệt là những con mồi không bao giờ bị bắt.
"Điều này có thể hơi khó hiểu... nhưng đó là cách người Elchen tôn thờ sức sống."
"Những con mồi không bao giờ bị bắt... chính xác là gì vậy?"
"Đúng như tên gọi. Đó là những loài vật dù bị vô số thợ săn nhắm tới nhưng chưa bao giờ sa lưới."
Người Elchen gọi chúng là Thần thú.
Varian, Teisia và Ruslanche.
Ba gia tộc lớn mang biểu tượng Sơn dương sừng dài, Tuần lộc trắng ba sừng và Chim săn mồi trắng dũng mãnh.
"Họ là những đại gia tộc thổ hào của vùng Elchen này."
Từ xa xưa, những thợ săn bắt được Thần thú đã trở thành tầng lớp thống trị và lập nên các gia tộc này.
"Riêng trường hợp của Teisia là ngoại lệ, nhưng điều đó không quan trọng lắm."
Hươu trắng, hay Tuần lộc trắng. Người ta nói Teisia không phải Thần thú bị bắt, họ chỉ lấy tên theo đó thôi.
Ngoài ra còn một vài gia tộc khác nữa.
"Thực tế, những người bắt được Thần thú đã sở hữu những sức mạnh huyền bí."
Có lẽ là nhờ những loại khoáng thạch lạ lùng nằm sâu trong núi tuyết mà tầng lớp thống trị độc chiếm.
"Hoặc cũng có thể sau khi bắt được Thần thú, họ thực sự đã được ban tặng sức mạnh. Chẳng ai biết rõ cả."
Dĩ nhiên đó là chuyện của ngày xửa ngày xưa.
Người ta truyền tai nhau rằng mọi sức mạnh đó đã biến mất cùng với sự diệt vong của Vương đô.
Một vùng đất khác biệt hoàn toàn so với những nơi khác.
Elchen, nơi hội tụ của các gia tộc thợ săn, có một sự gắn kết đặc trưng.
"Nếu không vì Vương đô bị hủy diệt không rõ nguyên nhân, có lẽ họ đã không thất bại trong chiến tranh."
Vì thế, Elchen đã chìm trong nội chiến suốt một thời gian dài. Các đại gia tộc thổ hào đã liên tục phản kháng lại đế quốc.
"Đó là lịch sử của vùng Elchen và bối cảnh dẫn đến cuộc nội chiến."
Thực chất, "nội chiến" là định nghĩa từ phía đế quốc.
Còn đối với người dân Elchen, đó là sự kháng cự chống lại ách thống trị.
Và cuối cùng, câu trả lời của Hamel cho câu hỏi lúc nãy của Rosa cũng vang lên.
"Nhưng nếu nói về kết quả hiện tại, thì mọi chuyện gần như đã kết thúc rồi."
"...Kết thúc rồi sao?"
"Vâng. Gần như vậy."
Hamel cười khà khà.
Chủ nhân của ông, Nhị hoàng tử, đã khuất phục hoặc thu phục được rất nhiều gia tộc ở Elchen.
Có khi bằng những chiến thắng oanh liệt, có khi bằng những màn thuyết phục không ai ngờ tới.
"Vì vậy phu nhân không cần lo lắng gì cả. Điện hạ luôn đặt Người lên vị trí quan tâm hàng đầu."
Những lời sau đó của Hamel, Rosa gần như không còn nghe thấy nữa.
'Đã kết thúc rồi sao...?'
Rosa chìm vào suy tư.
Trở về phòng, Rosa thấy một chiếc khay bạc gọn gàng đựng những chiếc bánh sandwich trông rất ngon mắt. Có cả thịt xông khói, bánh scone mềm mại và một ly sữa ấm bốc khói nghi ngút.
Rắc-
Vị xà lách tươi giòn tan trong miệng nàng.
"Ngon quá."
Rosa nhai một cách mãn nguyện.
Lúc nãy nàng không khỏi suy nghĩ nhiều.
Nói không hoang mang là nói dối. Diễn biến rõ ràng đã khác xa so với những gì nàng biết.
Nhưng dù vậy.
Karon đang nhận được sự công nhận xứng đáng tại nơi này.
Không chỉ dừng lại ở việc chiếm được bảy tòa thành.
Rosa thầm cảm thấy tự hào trước những thành quả mà Karon đã đạt được khi xây dựng thế lực cho riêng mình.
'Có lẽ mình cũng không cần giúp đỡ anh ấy quá nhiều.'
Nàng từng nghĩ mình sẽ phải dùng đến kiến thức về nguyên tác.
Nhưng cảm giác lúc này lại là... nhẹ nhõm.
'Thật may vì những cuộc khủng hoảng đó đã trôi qua.'
Karon thành công thì nàng cũng được nhờ.
Dù sao họ cũng là bạn thân, lại như anh em trong nhà.
Dù không nhớ chi tiết, nhưng chắc chắn trong nguyên tác, Karon đã phải chịu đựng vô vàn khổ cực.
'Trong số đó chắc chắn có những lúc ngàn cân treo sợi tóc.'
Những sự kiện làm lung lay tận gốc rễ nền tảng mà Karon vất vả gây dựng.
Nhưng dường như tất cả đã trôi qua rồi.
[Gần như đã kết thúc rồi ạ.]
Đến mức một thân tín như Hamel còn nói vậy.
Rosa bắt đầu uống sữa ấm.
Nàng áp hai tay vào ly, vừa nhìn ra cửa sổ vừa nhấp từng ngụm nhỏ.
'Karon chắc đã vất vả lắm.'
Để tạo nên một tổ ấm yên bình thế này.
Chắc hẳn anh đã phải vượt qua vô số hiểm nguy mà Rosa không tài nào biết hết được.
Nghi vấn duy nhất là.
'Làm sao anh ấy có thể làm được điều đó nhỉ...?'
Thực ra, nếu mọi chuyện cứ diễn ra đúng như nguyên tác thì cũng đáng sợ theo cách riêng.
Bởi trên một kịch bản đã định sẵn, nàng chỉ là một con búp bê giấy bị cuốn đi theo dòng nước.
'Vậy nên chẳng phải mình nên cảm thấy biết ơn sao?'
Dĩ nhiên là biết ơn Karon rồi.
Nhờ anh, nàng có thể tạm quên đi thế giới này vốn là một cuốn tiểu thuyết.
Suy cho cùng, bản chất của nguyên tác rất đơn giản.
Nam chính và nữ chính. Một cuốn tiểu thuyết ngôn tình giả tưởng với cái kết hạnh phúc định sẵn cho cả hai.
'Dù sao thì người thắng trong cuộc chiến giành ngai vàng cũng là Karon.'
Anh sẽ lên ngôi hoàng đế, và nữ chính Pzeya sẽ trở thành hoàng hậu.
Nàng tin rằng khung sườn lớn của tiểu thuyết sẽ không thay đổi. Vì đó là thiết lập nền tảng của câu chuyện.
Bất chợt, Rosa nhớ lại một ký ức cũ.
Vào đêm trước Lễ tạ ơn.
[...Tháng sau mình không đến được đâu.]
Nàng nhớ cậu thiếu niên đã nói bằng giọng trầm buồn trên cánh đồng lấp lánh ánh sao.
Nghĩ lại, có lẽ ngay từ lúc đó Karon đã bắt đầu cuộc chiến của riêng mình.
'Vậy mà mình... chẳng hề hay biết.'
Rosa bỗng cảm thấy có lỗi.
Nàng thấy Karon thật đáng khâm phục.
'Lát nữa, hay là mình xoa đầu anh ấy một chút nhỉ...?'
Sau khi dùng xong bữa trưa, Rosa nhận được một tin tức.
Có vẻ như buổi tiệc trà phải hoãn lại rồi.
Một buổi tiệc trà đột ngột.
Đối với một vài thị nữ, điều đó chắc chắn là như vậy.
"Chuyện là... có những lịch trình đã được sắp xếp từ tuần trước rồi ạ."
Nữ quan trưởng Louise, một người phụ nữ trung niên, cúi đầu sâu vẻ đầy hối lỗi.
Thực tế, đây là lời triệu tập của Đại công tước phu nhân.
Dù có hẹn trước đi chăng nữa, việc hủy bỏ để đến trình diện mới là lẽ đương nhiên.
Nhưng Rosa vốn tính tình ôn hòa và dịu dàng.
Nàng không muốn dùng quyền uy để ép buộc.
Nàng gật đầu tỏ ý thấu hiểu.
"Không sao đâu. Để lần sau vậy. Khi nào mọi người đều rảnh. Tiệc trà cũng đâu nhất thiết phải tổ chức ngay hôm nay."
Nữ quan trưởng mở to mắt kinh ngạc, dường như không ngờ tới câu trả lời này.
'Tôi cứ ngỡ ít nhất cũng phải nghe vài lời khiển trách chứ.'
Tin đồn về vị phu nhân nhân hậu và thấu hiểu quả nhiên là thật.
"Vậy tôi sẽ cố gắng sắp xếp thời gian sớm nhất để mọi người cùng tham gia. Tôi cũng sẽ báo lại với ngài Hamel."
Nữ quan trưởng Louise từ từ lùi ra phía cửa.
Mọi chuyện là như vậy.
Tất nhiên, không phải vì thế mà Rosa ngồi yên suốt cả buổi chiều.
Nàng cùng Hamel đi tham quan các cơ sở trong thành.
Từ xưởng thủ công, nhà nguyện cho đến chuồng ngựa.
Những nơi Karon từng giới thiệu qua loa, lần này nàng đi dạo thong thả hơn.
Hamel đích thân giới thiệu từng người làm một.
"Đây là Bender, người huấn luyện ngựa nổi tiếng trong vùng. Anh ta có biệt tài điều khiển ngựa. Dù là con ngựa hung dữ đến đâu, sau khi qua tay Bender đều sẽ ngoan ngoãn leo lên những ngọn núi phủ đầy tuyết."
"Tuyệt quá nhỉ."
"Phu nhân quá khen rồi ạ."
Người đàn ông tên Bender gãi đầu ngượng nghịu, rồi cúi đầu thật sâu.
"Nếu phu nhân có dịp cưỡi ngựa, tôi sẽ đặc biệt lưu tâm chuẩn bị trước ạ."
"Cảm ơn anh nhé."
Cứ như vậy.
Đó là những lời chào hỏi với những người nàng sẽ thường xuyên gặp gỡ sau này.
Khi Karon trở về vào lúc tối muộn.
Hương vị se lạnh của mùa đông theo cánh cửa len lỏi vào trong.
Karon cởi áo choàng và găng tay đưa cho Hamel, rồi rảo bước tiến về phía Rosa.
"Hôm nay thế nào? Em ổn chứ?"
Câu hỏi như muốn xác nhận xem nàng có sống tốt khi không có anh ở bên hay không.
"Nhờ anh mà em rất ổn. Hamel đã quan tâm em rất nhiều."
Rosa ngước nhìn Karon trả lời.
"Em đã nghe kể về vùng đất này, chào hỏi mọi người. Ừm... cho đến tận vừa nãy, em vẫn đang lên kế hoạch xem nên trồng gì trong vườn đấy."
"Tốt lắm."
Karon mỉm cười.
Và như một người chồng chào đón người vợ ra đón mình.
Anh ôm nhẹ thân hình mảnh mai của Rosa vào lòng rồi buông ra.
"Ơ...?"
Rosa bối rối. Dù chuyện đã rồi, nàng vẫn khẽ đánh vào tay Karon một cái.
"Anh làm gì vậy chứ. Thật là."
Giọng nàng như đang trách móc.
Karon đáp lại.
"Đó là phần thưởng cho sự vất vả của em."
Nghe câu đó, Rosa chợt nhận ra.
'Vậy là một ngày nữa ở nơi xa lạ này lại kết thúc rồi.'
Chỉ là trong khoảnh khắc này, mọi căng thẳng trong người nàng đều tan biến.
Chỉ là ở nơi này, Karon bỗng trở thành chỗ dựa duy nhất.
'Có lẽ vì anh ấy là người duy nhất mình quen biết chăng...'
Nàng cũng chẳng rõ nữa.
Nhưng nàng vẫn đáp lễ.
"Anh cũng vậy. Hôm nay vất vả rồi."
Trước nụ cười xinh đẹp đang nở rộ, Karon bỗng nín thở.
Anh chỉ lặng lẽ nắm lấy tay Rosa sau một thoáng lặng im.
"Lên phòng nói chuyện thôi. Hamel, chuẩn bị bữa tối cho hai người. Mang lên phòng ta nhé."
"Rõ, thưa điện hạ."
Hamel chỉ nhún vai trước cảnh tượng thân thiết của hai người, còn hai thị nữ thì vội lấy tay che miệng.
[Gì thế? Lời của Reina là thật à?]
[Chết rồi. Buổi tiệc trà hôm nay...]
'Tôi nghe thấy hết đấy nhé.'
Hamel nghe tiếng thì thầm của hai thị nữ mà thầm tặc lưỡi ngán ngẩm. Mọi chuyện đúng như ông dự đoán. Dĩ nhiên không phải ai trong thành cũng chào đón vị phu nhân này.
Đặc biệt là những thị nữ có mục đích riêng.
Họ vừa kiêu ngạo vừa bảo thủ, không tận mắt chứng kiến thì nhất quyết không chịu thừa nhận.
'Phu nhân tuy rất hiền từ, nhưng nếu họ dám quá phận thì sao nhỉ?'
Thực ra, chính Hamel cũng thấy tò mò về điều đó.
Dù sao thì ông cũng hy vọng mọi chuyện sẽ được giải quyết êm đẹp.
Ngay lúc đó, đôi mày của Karon đã khẽ nhíu lại.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
