Nhà Giả Kim Tinh Anh: Làm Lại Cuộc Đời Ở Chốn Biên Cương

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 8

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

[WN] Tập 6 - Chương 235: Kẻ Tám Lạng, Người Nửa Cân

Chương 235: Kẻ Tám Lạng, Người Nửa Cân

Bước vào dinh thự, tiền sảnh rộng lớn hiện ra trước mắt nhưng lại chẳng có đồ đạc gì, tạo cảm giác hơi hiu quạnh.

"Hô... Dinh thự này rộng thật đấy." 

"Nhưng mà trống trơn nhỉ?" 

"Nói là đẹp thì cũng đẹp, nhưng mà... "

Ba cô gái nhìn quanh tiền sảnh.

"Trưởng ban không có sở thích trang trí đồ đạc." 

"Nói là giống phong cách của bà ấy thì cũng đúng thật." 

"Phòng của cậu Zieg cũng đơn giản mà." 

"Có treo bằng khen đó ạ."

Là do mấy người treo đấy chứ.

"Lối này."

Tôi đi vào trong, dọc theo hành lang. Rồi dừng lại trước một căn phòng và gõ cửa.

"Sư phụ, bà còn sống không?" 

"Ồ... Zieg à... "

Giọng nhỏ thật...

"Tôi mở cửa nhé."

Nói rồi, tôi mở cửa bước vào. Căn phòng là một phòng ngủ hẹp chừng 10 mét vuông, Trưởng ban đang nằm trên giường. Trông bà ấy yếu ớt đúng như một người bệnh thực sự.

"Đã nhờ cậu làm việc mà lại bị cảm thế này, xin lỗi nhé... " 

"Không sao đâu, nhưng có chuyện gì vậy? Sư phụ mà bị cảm thì hiếm thật." 

"Chắc chắn là bị lây từ tên Bộ trưởng ngốc nghếch đó rồi."

Nhắc mới nhớ, Sasha có nói là bà ấy đột ngột phải đi gặp Bộ trưởng. Ra là ông ta bị cảm.

"Xin chia buồn. Bà có khỏe không?" 

"Trông có vẻ khỏe không? Nếu thấy thế thì đi khám mắt đi."

Bà mới là người cần đi bệnh viện đấy.

"Chỉ là cảm thường thôi?" 

"Theo chẩn đoán của ta thì là vậy. Đã uống thuốc rồi, giờ chỉ cần ngủ là khỏi."

Trưởng ban cũng tinh thông y học.

"Vậy à... Hay để tôi pha nước tăng lực cho nhé?" 

"Khỏi. Thuốc của cậu đáng sợ lắm."

Thất lễ quá.

"Bà vẫn nghĩ tôi sẽ đầu độc bà à?"

Tôi làm gì có chuyện đó.

"Cậu từng làm ra loại thuốc giảm cân uống vào là gầy đi nhưng phải nhập viện ngay lập tức còn gì."

Thì...

"Nước tăng lực chỉ là loại bình thường thôi mà... Thôi, nếu đã uống thuốc rồi thì không cần nữa nhỉ... "

Giờ chỉ cần ngủ thôi.

"Thưa Trưởng ban, để tôi nấu cháo cho bà nhé?"

Erika bước lên phía trước.

"Ồ... Khác với tên Zieg không hiểu lòng người, cô bé thật dịu dàng. Xin lỗi nhưng nhờ cô nhé. Từ hôm qua đến giờ ta chưa ăn gì cả."

Thật luôn à.

"Erika, nhà bếp ở bên cạnh." 

"Em biết rồi ạ." 

"A, chị cũng phụ một tay."

Erika và Adele rời khỏi phòng.

"Leonora, chắc có bình nước ở đâu đó, cô lấy nước mang vào đây giúp tôi. Bổ sung nước rất quan trọng."

Đổ mồ hôi nên việc bù nước là bắt buộc.

"Rõ."

Leonora cũng giơ tay chào kiểu quân đội rồi ra khỏi phòng.

"Cậu có những người đệ tử tốt thật đấy... Chắc lúc cậu bị cảm sẽ được chăm sóc tận tình lắm." 

"Tôi chưa bao giờ bị cảm trong đời, và sau này cũng không, nên không có vấn đề gì."

Tôi quản lý sức khỏe rất tốt.

"Cái thằng không đáng yêu chút nào... "

Câu đó tôi nghe nhiều rồi.

"Sư phụ, Karsten đâu?"

Karsten là con đại bàng linh thú của Trưởng ban.

"Nó đi du lịch với con quạ hay làm loạn nhà Chris rồi. Nghe nói vài ngày nữa mới về... "

A, là đi cùng Dorothee trong kế hoạch giảm cân à.

"Những lúc thế này mà linh thú không ở bên cạnh thì sao nhỉ?"

Khác hẳn với con bé nhà tôi lúc nào cũng dính lấy chủ.

"Nó là linh thú loài chim nên cũng đành chịu. Thế nào Zieg, công việc sao rồi?"

Muốn bảo bà ấy ngủ đi, nhưng vẫn phải báo cáo.

"Việc soạn đề thi đang tiến triển tốt, 2-3 ngày nữa là xong. Hoàn thành tôi sẽ đưa cho Trưởng ban, bà cứ tùy ý chỉnh sửa." 

"Ta biết rồi. Bình thường người ta phải mất vài tuần đấy." 

"Mấy thứ đó mà tốn từng ấy thời gian, vậy mà kẻ làm ra nó lại đi ra đề cho tôi, nghĩ cũng buồn cười thật." 

"Ta cũng thường nghĩ vậy, nhưng lên làm quản lý rồi thì suy nghĩ cũng thay đổi. Họ phải tranh thủ làm giữa những lúc bận rộn công việc khác, đừng có nói thế."

Cũng phải. Ai cũng bận rộn cả. Đâu có rảnh rỗi như tôi.

"Tôi hiểu rồi." 

"Vậy à... Còn cây quyền trượng thì sao?"

Quyền trượng à...

"Đá ma thuật đang trong quá trình chế tác. À, còn thân trượng thì tính sao? Tôi làm luôn nhé?" 

"Cậu chưa làm bao giờ mà." 

"Đúng là vậy nhưng tôi biết cách làm, thời gian cũng còn dư dả nên không sao đâu. Khâu hoàn thiện cuối cùng thì giao lại cho bà." 

"Cũng được... Thân trượng thì để cho đệ tử của cậu làm đi."

Hả...

"Bọn họ mới cấp 9 và cấp 8 thôi đó?" 

"Không sao. Sau đó ta sẽ sửa lại cho phù hợp, nếu thấy hỏng ngay từ gốc thì làm lại là được."

Thì...

"Bọn họ cũng rảnh nên chắc là được thôi, nhưng sao lại giao cho họ?" 

"Ta muốn xem thử thực lực của đám đệ tử được đồn là ưu tú nhà cậu."

Cũng đâu ưu tú đến mức làm được quyền trượng cho Thái tử Điện hạ...

"Đừng kỳ vọng quá nhé. Bọn họ vẫn chỉ là những nhà giả kim mới vào nghề thôi."

Phải hạ thấp tiêu chuẩn xuống trước đã.

"Ta biết rồi, ta sẽ không đánh giá theo tiêu chuẩn của cậu đâu. Dù sao ta cũng tò mò về đệ tử của đệ tử mình. Những đứa khác đều ở Tổng bộ nên ta nắm được tình hình, còn chỗ cậu thì chịu, nên muốn xem thử một chút."

Dù là Trưởng ban thì cũng không thể nắm hết tình hình ở chi nhánh biên cương Reet được.

"Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ cho bọn họ làm thử." 

"Ừ... Cứ làm với tâm lý thoải mái, để bọn họ tự lực làm xem sao. Tệ nhất thì ta làm lại trong 1 ngày là xong, không vấn đề gì."

Thôi, cũng được.

"Nguyên liệu thì sao?" 

"Trong xưởng có đấy, cứ dùng tùy thích."

Trong dinh thự này có xưởng chung. Ở Tổng bộ không còn xưởng riêng của Trưởng ban nữa nên bà ấy làm việc ở đây.

"Tôi biết rồi. Sư phụ cứ tập trung dưỡng bệnh đi. Thật sự là bà không còn trẻ nữa đâu, đừng có làm việc quá sức như ngày xưa nữa."

Người này từng thản nhiên thức trắng đêm làm việc.

"Phải ha... Thằng nhóc con ngày nào giờ đã biết dắt phụ nữ về nhà rồi mà."

Ý nghĩa hơi khác đấy nhé.

"Này, cậu Zieg ơi, mở cửa cho tôi với."

Nghe tiếng Leonora, tôi ra mở cửa. 

Leonora bưng một cái khay có bình nước và cốc bước vào, đặt lên chiếc bàn tròn cạnh giường.

"Trưởng ban, tôi để ở đây, bà nhớ uống nhé." 

"Ừ... Cảm ơn cô. Leonora, nhờ cô trông chừng Zieg nhé. Tên này tính khí hơi kỳ cục."

Bà cũng kỳ cục kém gì đâu.

"Cứ giao cho tôi. Tôn trọng sự ích kỷ của đàn ông cũng là nhiệm vụ của một người phụ nữ tốt mà."

Cô đang nói cái gì vậy?

"Vậy à, vậy à... Thứ mà Zieg thiếu chính là sự bao dung này đây."

Chẳng phải do người nuôi dạy không tốt sao?