Chương 241: Mục Tiêu
Được Chris dẫn vào cửa tiệm, tôi được một quý ông lớn tuổi dùng thước dây đo đạc khắp người.
Tuy nhiên, việc đó cũng chỉ mất khoảng 10 phút. Sau khi Chris trao đổi vài câu với quý ông kia, chúng tôi lập tức rời khỏi tiệm và tiếp tục đi bộ.
"...Cửa tiệm trông có vẻ đắt tiền quá nhỉ?"
Helen thì thầm hỏi tôi.
"...Đó là tiệm ruột của quý tộc thượng lưu như Chris nên chắc chắn là đắt rồi."
"...Chúng ta phải giữ gìn cẩn thận nhé."
"...Đúng thế."
Tôi muốn tránh tình trạng vì ít mặc mà cứ nhét mãi trong tủ quần áo khiến nó bị hỏng.
"Zieg, tới nơi rồi."
Chris dừng lại nên tôi cũng dừng theo.
Đó là một khu vực hơi tách biệt khỏi đại lộ, nơi tập trung các căn hộ và khu dân cư.
"Ở đây à?"
"Ừ."
Thứ Chris đang nhìn không phải là dinh thự mà là một căn hộ chung cư bình thường.
"Anh ta sống một mình sao?"
"Từ sau khi tốt nghiệp trường là ở suốt như thế rồi."
Vậy sao...
Nghe bảo là quý tộc Vương đô, tôi cứ tưởng gã sẽ sống ở nhà chính tại Vương đô chứ.
"Tiện thể hỏi luôn, còn anh?"
"Tôi ở nhà chính."
Tại sao nhỉ?
Nhìn tên này đâu có giống kiểu đàn ông luống tuổi sống bám bố mẹ đâu.
À, là do đẳng cấp quý tộc cao quá sao.
"Cảm ơn anh nhé. Anh cứ về đi."
"Ừ, tôi về đây. Cũng không phải chuyện tôi nên xen vào. Vậy nhé."
Chris nói xong liền quay người đi về hướng đường cũ.
"Người tốt thật đấy."
"Đúng là vậy ạ. Quả không hổ danh là ngài Chris."
Nếu tôi mà có được một phần mười nhân cách của anh ta thì chắc đã không bị điều chuyển công tác rồi.
Mà thôi, chuyện đó giờ sao cũng được.
"Chà..."
Tôi gõ cửa.
Ánh sáng lọt ra từ cửa sổ nên tôi biết có người ở trong.
"Ai đấy?"
Là giọng của Knut.
"Là Christopher đây."
"Giọng nói này là..."
Chờ một lát, cánh cửa mở ra và Knut xuất hiện.
"Chào."
"Cậu mà là đại ca Chris cái nỗi gì?"
"Vừa nãy anh ấy vẫn ở đây mà. Tôi có biết nhà anh đâu."
"Ra là được dẫn đường tới à... Thế đại ca đâu?"
Knut nhìn dáo dác xung quanh nhưng bóng dáng Chris đã không còn nữa.
"Về rồi."
"Vậy à... Thế? Bắt đại ca dẫn đường tới tận đây là có việc gì?"
"Tôi có chuyện muốn nói."
"Hừm... Được thôi. Đi uống chút không? Tôi với cậu chưa từng uống riêng với nhau bao giờ nhỉ."
Thì đúng là vậy.
Vốn dĩ trong môn phái làm gì có vụ tụ tập uống rượu đâu.
"Tôi mới chỉ uống với mỗi Sophie thôi."
Mà chuyện đó cũng là từ tháng trước.
"Ngược lại việc cậu uống được với Sophie mới là ghê đấy."
"Dạo trước con bé bị điều đến Reet nên ở trọ nhà tôi mà."
"À, hình như có nghe nói. Cậu hay thật, sống chung được với Sophie. Chắc stress dữ lắm."
Cũng không đến mức đó.
"Có nhiều chuyện xảy ra lắm. Quan trọng hơn, đi uống ở đâu đây?"
"Chờ chút."
Knut nói rồi quay vào trong phòng.
Tôi đứng đợi một lúc thì đèn phòng tắt, Knut bước ra.
"Đi thôi."
Chúng tôi đi theo sự dẫn đường của Knut.
"Cậu có đi thăm bệnh Trưởng Ban chưa?"
"Rồi. Hết giờ làm là tôi với bà chị Therese đi luôn. Có vẻ đỡ nhiều rồi. Nói chuyện bình thường được. Mà chúng tôi cũng không ở lại lâu, về ngay ấy mà."
Có vẻ hồi phục nhanh đấy.
"Vậy thì tốt."
Đi thêm một đoạn nữa, Knut rẽ vào một quán nọ nên tôi cũng theo vào.
Đó không phải là quán nhậu bình dân mà là một quán bar có ánh sáng hơi mờ ảo.
"Chào mừng quý khách, Knut... Ồ? Hôm nay đi cùng bạn trai sao?"
Người phụ nữ khoảng 30 tuổi, có vẻ là chủ quán, ra đón tiếp.
Nghe câu đó là biết hắn ta thường xuyên dẫn phụ nữ tới đây rồi.
"Đúng rồi. Sư đệ tôi đấy. Có chút chuyện cần nói nên hôm nay cho tôi bàn ghế hộp nhé."
"Mời vào. Cảm ơn vì đã ghé ủng hộ nhé. Ôi chao, dễ thương quá."
Chị gái chủ quán nhìn thấy Helen liền mỉm cười rồi dẫn chúng tôi vào bàn ghế hộp ở phía trong.
"Uống gì nào?"
Khi chúng tôi đã yên vị, chủ quán hỏi.
"Như mọi khi nhé. Còn Zieg?"
"Whisky on the rock. Với cho tôi một phần nước ép nho vào cái đĩa nông lòng nhé."
"Đã rõ."
Chủ quán quay lại quầy bar, tôi có thể thấy cô ấy bắt đầu pha chế.
"Anh hay đến đây à?"
"Thỉnh thoảng."
"Với phụ nữ sao?"
"Sao cũng được mà."
Tên này chơi bời thật đấy.
"Của các cậu đây."
Chủ quán mang rượu và nước ép nho ra, chúng tôi cụng ly và nhấp một ngụm.
"Rồi sao? Chuyện gì nào?"
"Về Leonora. Anh biết Leonora chứ?"
"Thì biết. Nhưng gặp mặt trực tiếp thì hôm nọ ở sân bay là lần đầu tiên."
Quả nhiên là vậy.
"Nghe nói là hôn thê của anh hả?"
"Không đến mức đó đâu. Chỉ là có lời dạm hỏi thôi. Nhưng mà không chốt được thỏa thuận nên coi như hủy bỏ rồi. Chắc cậu cũng rõ chuyện này mà?"
Knut cười khổ, nhấp một ngụm rượu trông như cocktail.
"Leonora có vẻ muốn trở thành nhà giả kim. Này, thực tế nếu gả vào nhà quý tộc thì không thể làm song song hai việc được sao?"
"Không được đâu. Quý tộc có phe phái, lại còn tiệc tùng giao lưu nhiều. Nhất là các phu nhân quý tộc thì toàn hội họp phụ nữ, vừa làm việc vừa tham gia mấy cái đó là không thể. Quý tộc Vương đô lại càng nặng nề vụ đó."
Hội phụ nữ...
Chắc chắn là mấy cái hội vô bổ chẳng mang lại chút năng suất nào.
"Ra là vậy."
"Mà, tôi cũng không phải không hiểu cảm giác của đằng ấy. Bản thân tôi cũng không muốn bỏ nghề giả kim nên tôi hiểu."
Nhưng tôi lại nghĩ vậy, không phải vì năng lực.
"Leonora là nhà giả kim cấp 9, và kỳ thi giám định lần này chắc cũng sẽ đậu thôi. Cô ấy có tài năng để lên được cỡ cấp 4."
"Thế thì giỏi quá nhỉ. Và cậu là người sẽ giúp cô ấy làm được điều đó chứ gì."
Tôi bắt buộc phải khiến Leonora lên được cấp 4.
Theo đánh giá của tôi thì cô ấy chỉ dừng ở cấp 5 thôi, nhưng chính chủ đã tuyên bố mục tiêu là cấp 4 mà.
"Anh cũng có tài năng cỡ đó đấy. Không, xét về lượng ma lực thì còn hơn thế nữa."
Knut có ma lực cao hơn ba cô đệ tử của tôi.
Nói đúng hơn là ba cô nàng kia ma lực không cao đến thế.
Chỉ là họ khéo léo và thông minh nên mới có thể nhắm đến vị trí cao.
"Tôi không phải kiểu người muốn leo lên cao như cậu, như bà chị Heidemarie hay Sophie đâu. Nếu được thì tôi muốn làm dân kỹ thuật cả đời."
Tôi cũng nghĩ thế.
Nhưng chuyện đó với chuyện thăng tiến là hai việc khác nhau.
Không, đã từng là khác nhau... chứ nhỉ...
"Mỗi người một ý nhỉ."
"Chính là vậy. Với tôi, Trưởng Ban kế nhiệm là đại ca Chris hay bà chị Heidemarie cũng thế cả thôi. Là đàn em như cậu cũng được, mà Sophie cũng xong."
Hiện tại tôi cũng đang nghĩ như vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
