Nhà Giả Kim Tinh Anh: Làm Lại Cuộc Đời Ở Chốn Biên Cương

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 8

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

[WN] Tập 6 - Chương 238: Hẹn Hò

Chương 238: Hẹn Hò

Sau khi rời khỏi dinh thự của Trưởng Ban, chúng tôi khóa cửa cẩn thận rồi quay trở lại khách sạn.

Chúng tôi định khoảng 6 giờ sẽ đi ăn tối, nên dù đã vào phòng nhưng tôi liền đi ra ngay để hội họp với Adele.

"Cô có nắm rõ địa điểm cửa hàng không đấy?"

Tôi thì chịu, có biết cái cửa hàng nhạc cụ nào đâu.

"Vâng. Tôi nắm rõ lắm nên không sao đâu ạ."

"Vậy thì đi thôi."

Chúng tôi đi xuống cầu thang, rời khỏi khách sạn và dạo bước trong thành phố dưới sự dẫn đường của Adele.

"Cô hay đi cửa hàng nhạc cụ lắm à?"

"Không ạ, hoàn toàn không đi..."

Hả? Thế á?

"Tại sao? Cô thích âm nhạc cơ mà?"

"Đi cửa hàng nhạc cụ ấy mà, cứ đứng xem là nhân viên lại bắt chuyện."

"Vậy sao? Việc đó đáng ghét thế à?"

Cô đâu phải là kẻ kém giao tiếp đến mức đó đâu.

"Tôi không ghét việc bị bắt chuyện. Đi cửa hàng quần áo thì chuyện đó cũng như cơm bữa mà. Vấn đề là họ sẽ hỏi 'Quý khách có muốn chơi thử không'."

À, ra là xấu hổ.

"Việc đó khó chịu đến thế sao?"

"Không hẳn là khó chịu, mà cảm giác như mình đang bộc lộ tâm tư tình cảm ra ngoài vậy."

Hoàn toàn không hiểu cô ấy đang nói gì.

Quả nhiên tôi không có khiếu nghệ thuật rồi.

"Erika bảo là hay lắm, cả Leonora cũng khen cô chơi giỏi mà."

"Anh Zieg, đừng có khen tôi nhiều quá."

Adele vừa nói vậy vừa cười tủm tỉm.

"Chắc tôi cũng nên tìm một sở thích nào đó nhỉ?"

"Anh thích câu cá không phải sao?"

Thích... sao?

Chẳng qua là vì Helen vui, và Leonora thích nên tôi mới làm thôi.

"Cô nghĩ vậy à?"

"Hôm qua, khi được hỏi về nhà muốn làm gì, anh đã trả lời là câu cá còn gì."

Đúng là tôi có nói thế thật nhưng mà...

Ừm, mà thôi, cũng chẳng phải chuyện gì cần suy nghĩ sâu xa.

"Cá cũng ngon mà."

"Vâng. Chỉ riêng điều đó thì không nhà hàng nào ở Vương đô có thể sánh bằng được."

Đúng là vậy thật.

Chúng tôi cứ thế rảo bước và đến được cửa hàng nhạc cụ cần tìm.

Cửa hàng có vẻ là một tòa nhà 3 tầng, mỗi tầng trưng bày đủ loại nhạc cụ khác nhau, nhưng thứ Adele xem là đàn violin.

"Nhân viên không tới nhỉ."

Cô ấy bảo cứ đứng xem là nhân viên sẽ đến bắt chuyện, nhưng tôi chẳng thấy dấu hiệu nào cho thấy họ sẽ lại gần cả.

"Chắc là họ không tới đâu ạ."

"Vậy sao?"

"Vâng."

Tại sao nhỉ?

Mà thôi, sao cũng được.

"Violin đắt thật đấy."

Cây đàn Adele đang xem có giá 500 ngàn El.

"Violin thì thượng vàng hạ cám lắm ạ. Những cây đắt tiền có khi lên tới cả trăm triệu. Nhưng chắc trong cửa hàng thì không có loại đó đâu."

Hả? Điên à?

"Điên à?"

A, lỡ buột miệng rồi.

"Nó là thế đấy ạ. Tất nhiên là tôi không mua đâu. Tầm tay tôi chỉ với tới mức này thôi."

Dù vậy thì cũng 500 ngàn El rồi.

Đắt thật đấy.

"Sao cô không tự làm?"

"Dạ? Violin ấy ạ? Tôi đâu phải thợ thủ công lĩnh vực đó đâu?"

Thì cũng đúng.

Chẳng có công việc nào lại yêu cầu chế tạo violin cả.

"Liên quan gì đâu. Tôi cũng làm đủ thứ đấy thôi, còn Erika thì nấu ăn giỏi, đúng không? Đây là thế giới của sở thích mà. Với lại, sao cô không thử dùng giả kim thuật sở trường xem?"

Dù tôi chủ yếu toàn làm đồ cho Helen.

"Tự làm nhạc cụ... Nghe có vẻ tốn thời gian lắm ạ."

"Thì cứ tốn thời gian đi. Cây đàn ở đây không phải là thứ dành cho cô. Cô cứ làm ra cây violin dành riêng cho bản thân là được. Tôi sẽ giúp một tay."

Tôi mù tịt về âm nhạc nên cũng không chắc có giúp ích được gì không.

"Anh sẽ làm cùng tôi sao?"

"Thì cô là đệ tử của tôi mà."

"Vậy sao... Tự nhiên tôi thấy cách nhìn về nhạc cụ thay đổi hẳn."

"Đổi đi, đổi đi."

Sau đó chúng tôi tiếp tục ngắm nghía các cây đàn violin khác.

Violin quả thực rất ghê gớm, có cây lên tới 3 triệu El, đúng là đáng sợ thật.

Cùng lúc đó, tôi cũng tò mò không biết cây đàn Adele đang sở hữu có giá bao nhiêu.

Dù sao cô ấy cũng là quý tộc, chắc là đắt lắm.

"Tại sao Adele lại chọn violin vậy?"

"Hửm? Ý anh là sao ạ?"

"Tôi cũng không rành lắm, nhưng nhạc cụ có nhiều loại mà đúng không? Tôi thắc mắc sao trong số đó cô lại chọn violin."

Piano cũng được mà.

"Cũng không có lý do gì to tát đâu ạ. Nhà võ quan ấy mà, cũng hay chơi nhạc cụ lắm. Cả cha và ông nội tôi đều biết chơi, thỉnh thoảng còn tổ chức hòa nhạc với đồng đội trong quân đội nữa nên tôi thấy quen thuộc thôi. Trong bối cảnh đó, hồi nhỏ vào dịp sinh nhật, tôi được bà nội mua cho một cây đàn nên chơi thử. Từ đó hễ có thời gian là tôi lại chơi."

Ồ... quân nhân mà cũng chơi nhạc cụ sao.

Thế nhưng, thật lòng mà nói, không hiểu sao tôi lại thấy hình ảnh ấy cũng có vẻ phù hợp.

"Thế còn piano?"

"Ở nhà chính cũng có, tôi cũng chơi được ở mức độ nào đó. Có điều mấy năm rồi tôi không đụng đến. Piano thì không thể mang theo bên người, mà căn hộ ở Vương đô hay căn hộ hiện tại cũng không có chỗ để đặt thứ đó."

Nó to mà lị.

Nhưng quả nhiên là cô ấy biết chơi piano.

Cảm giác rất hợp với cô ấy.

"Ở trường cô không chơi à?"

Tôi không quan tâm, nhưng chắc cũng có câu lạc bộ kiểu như ban nhạc giao hưởng nhỉ?

"Xấu hổ lắm ạ."

Cũng phải ha...

Tuy không hiểu lắm, nhưng chắc là vậy rồi.

"Tôi thắc mắc từ trước rồi, nhà cô và nhà Leonora thân thiết lắm nhỉ? Nhà cô ấy cũng là nhà võ à?"

"Không, không phải đâu ạ. Tôi không biết nói thế này có đúng không, nhưng nhà cậu ấy là quý tộc lãnh địa bình thường thôi. Lý do thân thiết là vì ông nội tôi và ông nội cậu ấy là bạn học cùng lớp và là bạn thân. Tuyệt lắm nhé, cả hai ông nội, hai người cha, và cả bọn tôi đều cùng tuổi nhau đấy."

Ồ... Chắc không phải cố tình đâu, đúng là trùng hợp đáng kinh ngạc thật.

"Thảo nào mà thân nhau từ bé."

"Vì hai bên cứ qua lại chơi suốt mà. Rồi chẳng hiểu duyên cớ thế nào lại cùng chỗ làm, cùng bái sư một nơi nữa chứ."

Là chỗ tôi.

"Thế thì tốt quá rồi còn gì."

"Vâng. Ở Reet không chỉ có Leonora, mà còn có em Erika, có anh, có cả bé Helen nữa. Đó là một nơi rất vui vẻ... Tôi cảm thấy thật may mắn vì đã nhận lời mời của anh."

Erika cũng từng nói những lời tương tự.

Tuy tôi không có ý định đó, nhưng tôi nghĩ mình tuyệt đối không thể quay lại Vương đô được nữa rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!