Nhà Giả Kim Tinh Anh: Làm Lại Cuộc Đời Ở Chốn Biên Cương

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 397

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 4

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10323

[WN] Tập 6 - Chương 234: Tới Dinh Thự Thôi!

Chương 234: Tới Dinh Thự Thôi!

Sau bữa tối, tôi đi tắm rồi vừa ngắm cảnh đêm vừa uống ly whisky đá đã gọi. Bỗng nhiên, tiếng gõ cửa vang lên trong phòng, tôi bèn đi ra mở khóa.

"Hửm? Erika?"

Mở cửa ra, tôi thấy Erika đang đứng đó.

"Chào buổi tối ạ. Anh đang uống rượu sao?" 

"Ừ. Em cũng uống không? Anh pha ly loãng cho." 

"Vâng, phiền anh ạ."

Thấy Erika gật đầu với vẻ mặt vui vẻ, tôi mời em ấy vào phòng và để em ấy ngồi xuống ghế. Sau đó, tôi pha một ly rượu loãng, đưa cho Erika rồi cùng cụng ly.

"Hôm nay em muốn uống à?" 

"Vâng. Vì vui ạ, và em cũng có hứng nữa."

Cũng phải, tôi cũng hiểu cảm giác đó.

"Vì trải qua nhiều chuyện nên được nghỉ ngơi cũng tốt." 

"Đã có nhiều chuyện xảy ra sao ạ?"

Có chứ... Đặc biệt là hôm qua.

"Hôm qua anh đã gặp ông của Adele." 

"A, em có nghe nói ông ấy sống ở Kinh Đô. Hai người nói chuyện gì vậy?" 

"Chuyện nhận đệ tử và hỏi thăm sức khỏe thôi. Còn lại là tán gẫu."

Tôi quyết định không nói chuyện của Leonora và Knut.

"Hê... Có vẻ giấu chị Adele nhỉ?" 

"Đại loại thế. Em nghe Adele chơi violin chưa?" 

"Em nghe rồi ạ! Chị ấy chơi hay lắm, dáng đứng cũng đẹp nữa! Nhưng mà mất cả tiếng đồng hồ mới bắt đầu chơi."

Điểm đó giống tôi thật.

"Bị ép uống nhiều lắm hả?" 

"Bị mời nhiệt tình lắm ạ. Chị ấy còn bảo ngủ cũng được. Nhưng tửu lượng em không tốt nên chỉ uống ít thôi."

"Ngủ cũng được" là sao nhỉ? Chẳng hỏi được gì cả.

"Này Erika, hiện tại em có thấy vui không?" 

"Vui lắm ạ. Có chị Leonora, chị Adele, lại còn có anh Zieg và bé Helen nữa, ngày nào cũng vui vẻ. Em mong những ngày thế này sẽ kéo dài mãi."

Hừm...

"Được như vậy thì tốt." 

"Vâng!"

Sau đó, Erika uống khoảng 2 ly rượu rồi trở về phòng mình, tôi cũng đi ngủ.

Ngày hôm sau, tôi cũng ăn sáng thong thả với buffet, chuẩn bị đồ đạc rồi đến Tổng bộ. Tôi đi đến chỗ Sasha đang ở quầy tiếp tân.

"A, chào mọi người ạ." 

"Chào." 

"Chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng~" 

"Chào em."

Mọi người lần lượt đáp lại lời chào.

"Chị Adele, cảm ơn chị hôm nọ đã đãi em ạ." 

"Không có gì đâu. Dù sao bọn chị cũng phải trả mà."

Ra là đãi hậu bối Sasha. Mà, ba người kia cũng là tiền bối cả rồi.

"Vui lắm ạ, lần sau quay lại chị dẫn em đi nữa nhé." 

"Ừ."

Đây là giao tiếp xã hội à...

"Anh Zieg, em biết hôm nay anh có việc, nhưng cho em xin chút thời gian được không?"

Hửm?

"Sao vậy?" 

"Thật ra sáng nay Trưởng ban có gọi điện, bảo là bị cảm nên xin nghỉ ạ."

Cảm? Người đó á?

"Hiếm thấy nhỉ." 

"Em cũng thấy vậy. Thế nên anh tính sao?" 

"A, công việc à."

Hôm nay lại soạn đề thi sao?

"A, không... ừm..."

Hửm?

"Sao thế?"

Có chuyện gì à?

"Anh Zieg, mình đi thăm bệnh không ạ?" 

"Là mẹ mà." 

"Là sư phụ mà."

Thăm bệnh...

"Chỉ vì cảm thôi á?" 

"Không được coi thường cảm cúm đâu ạ." 

"Đúng đó. Mệt lắm đấy." 

"Trưởng ban sống một mình phải không? Tôi nghĩ nên đến xem sao."

Tôi chưa bị cảm bao giờ nên không rõ lắm. Nhưng đúng là lúc ngộ độc hàu thì khổ sở thật.

"Cũng phải... Còn công việc nữa, nhưng chắc ghé qua thăm một chút... Các cô cũng đi chứ?" 

"Đi chứ ạ." 

"Đi chứ." 

"Ngược lại, anh không có ở đây thì bọn tôi ở xưởng chị Therese một mình cũng kỳ..."

Cũng đúng.

"Sasha, tôi đi xem tình hình Trưởng ban đây." 

"Nhờ anh ạ."

Chúng tôi rời Tổng bộ và hướng đến dinh thự của Trưởng ban.

"Hoài niệm quá ạ. Đã bao nhiêu năm rồi nhỉ?"

Đang đi bộ thì Helen hỏi.

"Sau khi tốt nghiệp trường ma thuật thì ta cũng chỉ đến vài lần... chẳng nhớ nữa."

Năm ngoái... có đi không nhỉ?

"Nhắc mới nhớ, cậu Zieg từng sống ở nhà Trưởng ban suốt nhỉ?"

Lần này đến lượt Leonora hỏi.

"Ừ. Tôi là trẻ mồ côi, được Trưởng ban nhặt về lúc 5 tuổi." 

"Để tôi giải thích cho. Ở kia có nhà thờ đúng không ạ? Ngày xưa đó là cô nhi viện đấy."

Helen dùng đuôi chỉ vào tòa nhà.

"Vậy sao... cô nhi viện không còn nữa à?" 

"Chỉ chuyển địa điểm thôi, vẫn còn, Viện trưởng ngày xưa vẫn khỏe. Năm nào tôi cũng gửi tiền quyên góp."

Việc đó thì phải làm. Dù là tôi thì nếu không có nơi đó chắc đã chết bờ chết bụi rồi, ít nhất cũng phải trả ơn.

"Hê..." 

"Và, quanh đây là nơi Trưởng ban và ngài Zieg gặp nhau lần đầu. Ngay từ đầu ngài Zieg đã buông lời xấc xược, trấn lột thảo dược như côn đồ vậy. Lúc đó mới 5 tuổi." 

"Sai rồi. Ta chỉ nhờ Trưởng ban, tác giả cuốn sách giả kim, cho xem loại thảo dược viết trong sách thôi."

Hoàn toàn khác nhé.

"...Vụ xấc xược có vẻ đúng đấy ạ." 

"...Mới 5 tuổi thôi đó." 

"...Cũng không thay đổi mấy nhỉ."

Ba cô gái thì thầm to nhỏ.

"Thôi được rồi, đi nào. Hướng này."

Chúng tôi đi dọc theo con phố và đến một khu dân cư với những ngôi nhà san sát nhau. Rồi dừng lại trước một dinh thự được bao quanh bởi bức tường đá trắng.

"Đây rồi." 

"Hê... là dinh thự ạ." 

"Hoành tráng ghê." 

"Đây là nhà Trưởng ban. Và là nhà cũ của ngài Zieg ạ."

Nhà Trưởng ban là nhà một tầng, nhưng mang phong cách phương Tây, có trang trí màu vàng trên khung cửa sổ và cửa ra vào, trông khá sang trọng.

"Thì người đó cũng kiếm được mà. Vào thôi."

Tôi đi đến cửa, dùng chìa khóa mở cửa.

"A, anh có chìa khóa ạ." 

"Người trong môn phái ai cũng có. Ở đây có xưởng chung, thích dùng lúc nào thì dùng."

Mà, vốn dĩ là do tôi sống ở đây nên có.