Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

13 913

Jinrui Metsubou BAD Endo made Ato 2-nen, Boku dake ga Sore o Shitteiru

(Đang ra)

Jinrui Metsubou BAD Endo made Ato 2-nen, Boku dake ga Sore o Shitteiru

不破貞仁

Sáu năm đã trôi qua kể từ đó. Nhân loại đã thất bại và hiện đang trên bờ vực diệt vong.

3 17

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 10

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 2

Tập 01 - Chương 5 : Nữ sinh kỳ lạ từ trên trời rơi xuống

Chương 5 : Nữ sinh kỳ lạ từ trên trời rơi xuống

Thực ra, có lẽ vì trong lớp bỗng nhiên xuất hiện một nữ sinh vừa lạ mặt vừa xinh đẹp, nên các học sinh khác đều tò mò, hữu ý vô tình luôn để mắt đến động tĩnh bên này.

"À, hóa ra là đá vào lưng."

"Tớ còn tưởng Trần Gia Ngư đá vào mông bạn ấy chứ."

"Tớ cũng tưởng thế..."

...

Nhìn Trần Gia Ngư, cô gái chợt vỡ lẽ, thốt lên một tiếng:

"A, bạn học này, cậu muốn vào trong đúng không? Xin lỗi nha, tớ chắn đường cậu rồi."

Đúng lúc này.

"Lão Trần, lão Trần..."

Trần Gia Ngư quay đầu lại, ánh mắt nhanh chóng khóa chặt vào một vị trí chếch phía đối diện.

Hầu Tử Phàm đang co ro lén lút ở đó, vẫy tay liên hồi với cậu.

Trần Gia Ngư sải bước đi tới.

"Nữ sinh kia là ai thế, sao lại ngồi chỗ của mày?"

"Tao biết thế quái nào được, lúc tao đến thì người ta đã ngồi lù lù ở đó rồi." Hầu Tử Phàm vẻ mặt đầy vô tội, "Tao bảo đấy là chỗ của tao, bạn ấy hỏi tao có thể cho bạn ấy ngồi nhờ một lát được không. Đệch, em gái xinh như thế mở lời, lại chẳng phải chuyện to tát gì, tao nỡ lòng nào không đồng ý chứ?"

Trần Gia Ngư: "..."

Hầu Tử Phàm: "Chuyện tốt thế này, mày còn không vui cái gì nữa?"

Trần Gia Ngư: "..."

Quét mắt nhìn quanh một vòng, không thấy chỗ trống nào khác.

Lớp học vốn dĩ mỗi người một chỗ, giờ đã ngồi kín mít. Bộ bàn ghế thừa duy nhất là của một học sinh nghỉ ốm, lúc này cũng đã bị Hầu Tử Phàm chiếm đóng rồi.

Đúng lúc này, ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân ngày một gần, kèm theo tiếng ho húng hắng.

Cả lớp học trong nháy mắt im phăng phắc.

Hầu Tử Phàm: "Ê, mau về chỗ đi, lão Phương đến rồi."

Trần Gia Ngư lùi lại hai bước, mặt không cảm xúc giơ ngón giữa về phía thằng bạn, rồi mới đi về chỗ ngồi của mình.

Nữ sinh kia thấy cậu đến liền cười một cái: "Chào cậu nha."

Thuận thế nhích người về phía trước, chừa ra một khoảng trống.

Trần Gia Ngư bèn lách vào trong.

Gần như canh chuẩn từng giây, cậu vừa ngồi xuống thì giáo viên chủ nhiệm Phương Vĩnh Bình tay cầm chiếc bình giữ nhiệt inox bất ly thân, đẩy cửa bước vào.

Ông chừng bốn năm mươi tuổi, dáng người không cao lắm, hơi gầy, đeo kính gọng đen, mặc bộ đồ kiểu Tôn Trung Sơn màu xám, chuẩn phong cách cán bộ kỳ cựu.

Vừa bước lên bục giảng, ông đặt bình giữ nhiệt lên bàn, ngón tay đẩy gọng kính, nói với giọng điệu đủng đỉnh: "Cả cái tòa nhà này lớp chúng ta là ồn nhất, tôi đứng dưới tầng một cũng nghe thấy. Sao, một ngày không gặp như cách ba thu, ai cũng có ngàn lời muốn nói, không nhả ra không chịu được hả? Có cần cử vài đại diện lên đây tâm sự mỏng với tôi không?"

Cả đám im re.

Trường Trung học Thực nghiệm là trường điểm của tỉnh, kỷ luật học tập đều rất nghiêm. Lớp 12-3 lại là lớp chọn, học sinh tuy không thiếu những đứa nghịch ngợm hiếu động, nhưng loại đầu gấu dám công khai khiêu khích giáo viên thì chưa có.

Thấy vậy, thầy Phương mới lộ vẻ hài lòng. Ánh mắt ông quét một vòng quanh lớp, cuối cùng dừng lại trên người nữ sinh bên cạnh Trần Gia Ngư.

Nhìn thấy vị trí cô ngồi, ông hơi ngạc nhiên một chút, rồi nói: "Trước khi bắt đầu buổi học, tôi xin thông báo một việc. Từ hôm nay, lớp chúng ta sẽ có thêm một thành viên mới. Em Thái Giai Di, em lên đây tự giới thiệu với mọi người một chút nào."

Mấy chục cặp mắt đồng loạt đổ dồn về phía nữ sinh nọ.

Bị bao nhiêu ánh mắt soi mói như vậy nhưng cô gái không hề tỏ ra rụt rè hay lúng túng. Cô ung dung đứng dậy, bước lên bục giảng, cúi chào mọi người một cái thật nhẹ nhàng.

"Chào mọi người, tớ tên là Thái Giai Di."

Cô viết ba chữ lớn lên bảng đen, nét phấn bay bổng đẹp mắt, sau đó mỉm cười, đôi mắt cong cong.

"Rất vui vì trong khoảng thời gian sắp tới có thể trở thành một thành viên của lớp 12-3. Mười tháng còn lại, tớ sẽ trân trọng từng ngày, cùng mọi người phấn đấu, cùng trưởng thành, cùng theo đuổi ước mơ và tận hưởng thanh xuân. Cảm ơn mọi người."

Cả lớp vang lên tiếng vỗ tay rào rào, vô cùng nhiệt liệt.

Đặc biệt là đám nam sinh.

Cô gái tên Thái Giai Di này, ngũ quan nếu tách riêng ra nhìn thì cái nào cũng không tính là đặc biệt tinh xảo hay hoàn mỹ.

Nhưng kỳ lạ thay, khi kết hợp lại thì hoàn toàn xứng đáng với hai chữ 'xinh đẹp'.

Sống mũi cô không quá cao, nhưng đầu mũi nhỏ nhắn lại hơi hếch lên, ngược lại tăng thêm vài phần ngây thơ đáng yêu.

Đôi môi hơi mỏng, nhưng khóe miệng trời sinh đã cong lên, kết hợp với làn môi mỏng tạo nên nét tươi tắn như chưa nói đã cười.

Lông mày rậm và thẳng tắp, nét anh khí thiếu niên ấy lại làm dịu đi sự ngọt ngào quá mức.

Mắt cô cũng không quá to, nhưng dáng mắt dài và đẹp một cách bất ngờ, con ngươi màu hổ phách, hàng mi dài cong vút. Khi cười đôi mắt híp lại như hai vầng trăng non quyến rũ, khiến người ta không tự chủ được mà nảy sinh cảm giác muốn lại gần.

Đuôi mắt hơi xếch lên, cùng với nốt ruồi nhỏ tinh tế trên sống mũi khiến cô ngoài vẻ thiếu nữ ngây thơ ngọt ngào, còn mang theo nét quyến rũ vi diệu và tự nhiên của loài mèo.

Tóm lại, đám nam sinh vỗ tay nhiệt tình đến lạ thường.

Ngoại lệ duy nhất là Trần Gia Ngư.

Cậu vừa xoay bút trên tay, đôi mắt đen láy vừa quan sát Thái Giai Di.

Tâm trạng cực kỳ phức tạp.

Thực tế thì Trần Gia Ngư đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng cho việc tiếp tục vòng lặp vô tận, thậm chí cậu cũng đã chấp nhận sự an bài này của số phận.

Dù là tự nguyện hay bị ép buộc.

Tóm lại, cậu gần như đã từ bỏ hy vọng về việc vận mệnh sẽ thay đổi.

Giống như một tù nhân bị tuyên án chung thân, đã hoàn toàn chấp nhận việc mình sẽ sống hết phần đời còn lại trong tù ngục.

Nói chính xác hơn, tương lai của Trần Gia Ngư dường như đã là một đẳng thức hằng số, không chứa bất kỳ ẩn số nào.

Vậy mà lúc này đây, lại đột ngột xuất hiện một biến số lạ lẫm?

Cú twist này thực sự khiến Trần Gia Ngư trở tay không kịp.

Không phải cậu chưa từng nghĩ đến việc thay đổi tất cả, cũng đã từng thử qua.

Nhưng kết quả chứng minh mọi nỗ lực đều là công cốc.

Về sau, cậu cuối cùng cũng buông xuôi.

Nguyện vọng duy nhất hiện tại của cậu chỉ là dù trong vòng luân hồi lặp lại vô tận này, cũng phải cố gắng hết sức để người thân được sống hạnh phúc vui vẻ.

Ngoài điều đó ra, ngay cả cô gái mà cậu từng thầm thương trộm nhớ một cách chân thành dường như cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Dù sao thì cuối cùng mọi thứ cũng sẽ quay về vạch xuất phát.

Cho nên dù có thích đến mấy cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Nhưng sâu thẳm trong lòng Trần Gia Ngư, thi thoảng vẫn nhen nhóm một tia hy vọng mong manh yếu ớt: Biết đâu một ngày nào đó, sẽ bất ngờ có điều gì đó khác đi thì sao?

Và cô gái kỳ lạ từ trên trời rơi xuống này, liệu có mang đến cho cậu cơ hội thay đổi không?

Hay đây chỉ là một sai số nhỏ nhoi của định mệnh, và rồi cuối cùng nó vẫn sẽ quy về vòng tuần hoàn vô tận kia?

Sau khi giới thiệu xong, Thái Giai Di quay về chỗ ngồi bên cạnh Trần Gia Ngư.

Thầy Phương nói: "Trần Gia Ngư, em ngồi cùng bàn với bạn mới, hai ngày tới em chịu trách nhiệm giúp bạn làm quen với môi trường, cũng như nội quy trường lớp nhé."

Trần Gia Ngư ngẩn người một chút rồi khẽ gật đầu.

Không ít nam sinh ném về phía cậu ánh mắt ghen tị nổ đốm mắt.

Thầy Phương lại bắt đầu dặn dò một số việc cần lưu ý trong đợt học hè, ví dụ như thời gian biểu, lịch học và phân công trực nhật...

Lớp học vốn xôn xao đôi chút vì sự xuất hiện của học sinh mới cũng dần dần trở lại yên tĩnh.

Bạn học mới dù có xinh đẹp đến mấy thì cũng mới chỉ tiếp xúc ngày đầu tiên. Thêm vào đó là sắp lên lớp 12, trong lòng ai nấy đều mang một áp lực vô hình, chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm thái quá đến cô ấy nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!