Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Truyện tương tự

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

13 913

Jinrui Metsubou BAD Endo made Ato 2-nen, Boku dake ga Sore o Shitteiru

(Đang ra)

Jinrui Metsubou BAD Endo made Ato 2-nen, Boku dake ga Sore o Shitteiru

不破貞仁

Sáu năm đã trôi qua kể từ đó. Nhân loại đã thất bại và hiện đang trên bờ vực diệt vong.

3 17

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 10

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 2

Tập 01 - Chương 10 : Mình lại không thấy ghét cô ấy lắm, phải làm sao đây?

Chương 10 : Mình lại không thấy ghét cô ấy lắm, phải làm sao đây?

Khi nói câu này, thần sắc thiếu niên chân thành, khóe môi nhếch lên một nụ cười lịch sự, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp. Nụ cười ấy ôn hòa nhưng lại ẩn chứa vài phần áy náy.

"Dù sao thì, so với Thẩm Niệm Sơ, cậu trông thật sự rất mờ nhạt."

Mặt Dương Hiểu đỏ bừng lên ngay tức khắc.

Đôi mắt cô ta trừng lớn tròn xoe.

Nói thật lòng, tuy không bì kịp Thẩm Niệm Sơ nhưng Dương Hiểu cũng có thể coi là một tiểu mỹ nhân được sáu bảy phần. Khuôn mặt trái xoan tiêu chuẩn, ngũ quan không có khuyết điểm gì lớn, chỉ là môi hơi dày một chút, da hơi ngăm đen một tẹo.

Cô ta vốn khá tự tin về nhan sắc của mình, cộng thêm việc lúc nào cũng kè kè bên cạnh Thẩm Niệm Sơ như hình với bóng, tự nhận trong trường này ít ai không biết đến mình. Nào ngờ đâu, Trần Gia Ngư lại bảo cô ta mờ nhạt, chưa từng chú ý đến cô ta!

Nếu là châm chọc thì đã đành, đằng này cậu ta còn bày ra cái vẻ mặt khẩn khoản chân thành, xuất phát từ tận đáy lòng, quả thực là sự sỉ nhục nhân đôi!

"..."

Sắc mặt Dương Hiểu cực kỳ khó coi, rất muốn phản bác nhưng lại chẳng biết phải mở miệng thế nào.

Chẳng lẽ lại bảo là cậu bị mù à, không thấy tôi thực ra rất xinh sao?

Hay là bảo cậu đang nói dối, trong trường này không thể có ai chưa từng chú ý đến tôi?

Hay lại bảo tôi vốn chẳng thua kém gì Thẩm Niệm Sơ?

Câu nào cô ta cũng không thốt nên lời được!

Bên cạnh thậm chí có người không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

"Phụt, thật không ngờ trình độ độc mồm độc miệng của Trần Gia Ngư lại cao thâm đến thế."

"Đổi lại tớ là Dương Hiểu chắc tức hộc máu chết mất."

"..."

Hầu Tử Phàm vỗ đùi đen đét, cười muốn tắt thở.

"Chí mạng, đúng là đòn chí mạng."

Hạ Vũ cúi gằm mặt xuống, không nhìn thấy biểu cảm nhưng hai vai cũng rung lên bần bật.

"Cậu..." Dương Hiểu nghiến răng nghiến lợi mở miệng.

"Bạn học Trần Gia Ngư, cậu ở đây à." Đột nhiên một tiếng gọi lảnh lót vang lên.

Không ít người quay đầu nhìn theo hướng phát ra tiếng nói.

Thái Giai Di đến rồi. Trước bao ánh mắt đổ dồn về phía mình, cô nàng tung tăng chạy đến bên bàn, đặt hai khay cơm xuống, sau đó thản nhiên ngồi phịch xuống ngay cạnh Trần Gia Ngư, đôi mắt sáng ngời nhanh chóng cong lên thành hình trăng non.

"Ngại quá, thời gian xếp hàng hơi lâu một chút, cậu đợi có đói không nè?"

Bầu không khí xung quanh chìm vào tĩnh lặng trong giây lát.

Sau đó tựa như giọt nước lạnh rơi vào chảo dầu đang sôi, vang lên những tiếng xì xào lách tách.

"Vãi chưởng, nữ sinh này ở đâu ra thế, sao trước giờ chưa từng gặp?"

"Xinh quá đi mất."

"Đúng đấy, xinh thế này mà sao lại không có ấn tượng gì nhỉ?"

"Chẳng lẽ là học sinh mới chuyển đến?"

"Cô ấy với Trần Gia Ngư có quan hệ gì thế?"

Các nam sinh xung quanh đều hạ giọng bàn tán, vẻ mặt khá phấn khích.

Cũng có người phát hiện ra manh mối.

"Cô bạn xinh đẹp này đến tìm Trần Gia Ngư ăn cơm chung à?"

"Chẳng lẽ... đúng như lời Trần Gia Ngư nói, cậu ta chỉ tình cờ gặp Thẩm Niệm Sơ thôi?"

"Phụt, thế hóa ra Dương Hiểu thay Thẩm Niệm Sơ vơ vào mình à?"

"Á á á tớ là người có tính đồng cảm cao, tớ bắt đầu thấy quê thay cho họ rồi đấy."

"..."

Thẩm Niệm Sơ và Dương Hiểu cũng ngẩn người.

Thái Giai Di dường như hoàn toàn không nhận ra sự khác thường xung quanh. Cô nhìn Trần Gia Ngư, dùng đũa gõ nhẹ vào khay cơm, cười tươi rói nói: "Khay này là cánh gà kho, cà tím tỏi băm và trứng hấp. Khay này là gà kho khoai tây, cà chua xào trứng và nộm ba món. Tớ hào phóng lắm nha, cho cậu chọn trước đó."

Đúng lúc này, tiếng gọi của Hầu Tử Phàm vang lên: "Lão Trần, lão Trần, tao với Hạ Vũ ăn xong rồi, bọn mày qua đây ngồi đi!"

Trần Gia Ngư nhìn thấy họ, tiện tay cầm lấy một khay cơm: "Chúng ta đổi bàn trước đã."

Thái Giai Di ngoan ngoãn "Ồ" một tiếng, rồi bưng khay cơm lẽo đẽo theo sau Trần Gia Ngư đi qua đó.

"Đã đời thật đấy lão Trần, vừa nãy mày phản dame con nhỏ Dương Hiểu kia quá đã. Chậc chậc chậc, cái mặt nó khó coi y như ăn phải... ứt vậy..." Hầu Tử Phàm vẻ mặt đầy phấn khích nói xong.

Sau đó quay sang Thái Giai Di, cười hì hì nói: "Chào người đẹp, lúc nãy chưa kịp giới thiệu, giờ bổ sung nhé. Tại hạ tên là Hầu Tử Phàm. Hầu trong vương hầu khanh tướng, Tử trong Khổng Tử, Phàm trong trác nhĩ bất phàm (tài giỏi hơn người)."

Thái Giai Di cười: "Chào cậu."

Hầu Tử Phàm lại vỗ vai nam sinh trắng trẻo đeo kính bên cạnh: "Cậu ấy tên là Hạ Vũ, lớp trưởng lớp mình, cũng là học bá trâu bò nhất khối đấy. Tớ, Hạ Vũ, lão Trần là bộ ba kiếm khách của lớp này, anh em chí cốt."

Hạ Vũ và Trần Gia Ngư coi như là bạn nối khố, hai người học cùng lớp từ hồi cấp hai. Vốn dĩ không thân thiết lắm, nhưng có lần Trần Gia Ngư bắt gặp cậu bị mấy học sinh trường ngoài quây đánh hội đồng, cuối cùng Trần Gia Ngư ra mặt giúp đỡ, thế là hai người thân nhau. Lên cấp ba lại cùng vào trường Thực nghiệm, còn được phân vào cùng một lớp.

Cộng thêm một Hầu Tử Phàm tính tình cởi mở dễ làm quen, chẳng bao lâu sau, ba người đã trở thành bạn bè.

Hai năm cấp ba trôi qua, tình bạn giữa ba người ngày càng khăng khít.

Thái Giai Di mím môi cười: "Bạn học Hạ Vũ, chào cậu nhé."

Mặt Hạ Vũ đỏ bừng lên ngay lập tức.

Cậu theo phản xạ quay mặt đi chỗ khác: "Cậu, cậu cũng... chào cậu..."

Hầu Tử Phàm vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Lão Hạ à, bao giờ mày mới sửa được cái tật nói chuyện với con gái là căng thẳng thế hả? Ít ra mày cũng là lớp trưởng đường đường chính chính của lớp ta, kém tắm thế."

Hạ Vũ: "..."

Hầu Tử Phàm và Hạ Vũ đến sớm, đã ăn xong rồi, hai người nhường bàn lại, chào một tiếng rồi chuồn lẹ.

Trần Gia Ngư cầm đũa lên, bắt đầu ăn cơm.

Thái Giai Di cũng đưa đũa gắp một miếng cánh gà, bỏ vào miệng cắn một miếng nhỏ, hàng mi dài cong vút khẽ rung rinh theo nhịp nhai.

Ngay sau đó, mắt cô sáng rực lên.

"Ưm, món cánh gà này làm ngon quá đi!"

Cô đặt đũa xuống, chuyển sang cầm cái thìa chưa dùng đến, múc một cái cánh gà trong khay của mình, trực tiếp bỏ vào khay của Trần Gia Ngư: "Bạn học Trần Gia Ngư, cậu cũng nếm thử đi."

Trần Gia Ngư ngước mắt nhìn cô.

Thái Giai Di bốn mắt nhìn nhau với cậu, khó hiểu hỏi: "Sao thế?"

"Chúng ta thân đến mức này rồi à?"

"..."

Nghe cậu hỏi vậy, Thái Giai Di dường như mới sực tỉnh ra điều gì, vội lấy tay che miệng, cúi đầu đầy vẻ xấu hổ, dùng chất giọng mềm mại ngọt ngào mở lời.

"A, quên mất chưa hỏi ý kiến cậu có muốn ăn không mà đã tự tiện gắp cho cậu rồi, đúng là có hơi bất lịch sự thật... Xin lỗi nha."

Cô ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào cậu, ánh mắt thẳng thắn vô tư, lại còn pha chút đáng thương tội nghiệp.

"Nhưng mà, hy vọng cậu đừng hiểu lầm, tớ không có ý gì khác đâu, là do tớ ăn không hết nhiều như thế, lại không muốn lãng phí nên mới làm vậy. Dù sao thì hạt gạo nào cũng là mồ hôi công sức, chúng ta phải trân trọng thức ăn, cậu nói có đúng không?"

Trần Gia Ngư: "..."

Cô tiếp tục nhìn cậu với vẻ mặt đáng thương hề hề đó: "Hơn nữa nó thật sự rất ngon mà! Đồ ăn ngon thì tớ rất thích chia sẻ với bạn bè, bởi vì cảm giác được chia sẻ với người khác còn tuyệt vời hơn là mình tớ hưởng thụ một mình nữa... Bạn học Trần Gia Ngư, cậu thực sự không muốn đón nhận tình bạn của tớ sao?"

Trần Gia Ngư tâm trạng phức tạp gắp cái cánh gà lên.

Đúng là trà xanh thượng hạng mà...

Nhưng sao mình lại không thấy ghét cô ấy lắm nhỉ, phải làm sao đây?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!