Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

13 913

Jinrui Metsubou BAD Endo made Ato 2-nen, Boku dake ga Sore o Shitteiru

(Đang ra)

Jinrui Metsubou BAD Endo made Ato 2-nen, Boku dake ga Sore o Shitteiru

不破貞仁

Sáu năm đã trôi qua kể từ đó. Nhân loại đã thất bại và hiện đang trên bờ vực diệt vong.

3 17

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 10

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 2

Tập 01 - Chương 9 : Cậu hiểu lầm rồi, tôi đúng là chưa từng để ý đến cậu

Chương 9 : Cậu hiểu lầm rồi, tôi đúng là chưa từng để ý đến cậu

Chưa đầy hai giây sau, Thái Giai Di lại nhảy chân sáo quay lại, lè lưỡi với cậu một cái trông rất đáng yêu: "Sorry nha, tớ quên hỏi cậu muốn ăn gì rồi."

"Tùy ý, tớ không kén ăn." Ngập ngừng một chút, Trần Gia Ngư bổ sung, "Đừng cho gừng, đừng quá cay là được."

"Ồ, biết rồi nha."

Cô nàng lại tung tăng chạy đi mất.

Trần Gia Ngư vừa đi vừa tìm chỗ ngồi.

Số lượng học sinh của trường Trung học Thực nghiệm rất đông, bình thường khi vào học chính thức, ba khối lớp phải chia ca ăn lệch giờ nhau. Cho nên, dù hôm nay trong trường chỉ có học sinh một khối đi học, nhưng số ghế trống trong nhà ăn vẫn chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Đi được vài bước, cuối cùng Trần Gia Ngư cũng phát hiện ra một chiếc bàn bốn người còn trống.

Tuy lúc này chưa có ai ngồi, nhưng phía bên phải bàn đặt một cuốn sách bài tập, còn bên trái thì đặt một chiếc cốc nước màu xanh nhạt, đây cũng được coi là một trong những nét đặc sắc của nhà ăn trường học. Người đến trước, để tránh việc xếp hàng lấy cơm xong quay lại thì mất chỗ, thường dùng vật dụng cá nhân đặt lên bàn để xí chỗ, ngầm nhắc nhở người đến sau rằng "nơi này đã có chủ, phiền tìm chỗ khác".

May mà phía bên kia vẫn còn trống, hơn nữa nhìn quanh cũng chẳng thấy chỗ nào khác, chẳng còn sự lựa chọn nào.

Trần Gia Ngư bèn đi thẳng tới ngồi xuống.

Ngồi xuống rồi, ánh mắt cậu rất tự nhiên rơi vào chiếc cốc nước đối diện.

Nắp trắng, thân màu xanh nhạt, trên đó in hình mấy đóa hoa cúc họa mi màu vàng nhạt tươi tắn.

Trông hơi quen quen.

Trần Gia Ngư không phí thời gian và tế bào não để nhớ xem chiếc cốc nước trước mắt rốt cuộc là vật sở hữu của ai, bởi vì đáp án đã nhanh chóng xuất hiện.

Hai nữ sinh bưng khay cơm từ phía sau cậu chậm rãi đi tới, sau đó ngồi xuống hai vị trí đối diện.

Một trong hai người đó lại chính là Thẩm Niệm Sơ.

Nữ sinh còn lại Trần Gia Ngư cũng biết, là bạn cùng lớp của Thẩm Niệm Sơ, tên là Dương Hiểu. Quan hệ giữa cô ta và Thẩm Niệm Sơ khá tốt, ít nhất bề ngoài trông có vẻ như vậy, bình thường hay thấy đi cùng nhau như hình với bóng.

Thẩm Niệm Sơ không để ý lắm đến Trần Gia Ngư, sau khi ngồi xuống, bàn tay trắng trẻo cầm chiếc cốc màu xanh nhạt lên, vặn nắp, khẽ nhấp một ngụm.

Ngược lại là Dương Hiểu, vô tình ngẩng đầu lên nhìn thấy Trần Gia Ngư ngồi đối diện, trên mặt liền hiện lên chút ngạc nhiên.

Nhưng cô ta rất nhanh nghĩ đến điều gì đó, ngay sau đó, biểu cảm từ ngạc nhiên chuyển sang châm chọc nhẹ. Khóe môi hơi nhếch lên, cô ta dùng âm lượng không quá lớn nhưng vừa đủ để người bên cạnh nghe rõ, cười như không cười nói:

"Có vài người da mặt cũng dày thật đấy, bị từ chối rồi mà còn lẽo đẽo bám theo đến tận nhà ăn cơ à."

Thẩm Niệm Sơ nghe vậy mới đặt cốc nước xuống, nhìn về phía trước.

Khi nhìn thấy Trần Gia Ngư, trong mắt cô cũng lộ ra một tia kinh ngạc.

Sao cậu ấy lại...

Trần Gia Ngư không mở miệng giải thích.

Cậu không định hạ thấp mình xuống ngang hàng với một nữ sinh chua ngoa khắc nghiệt, để rồi cố tình thanh minh hay giận dữ tranh cãi, hoặc là nói móc lại, những việc này trong mắt cậu là quá ấu trĩ, vô nghĩa và không đáng giá.

Còn về việc đứng dậy đổi bàn ư? Cái lựa chọn khiến đối phương cảm thấy mình chột dạ bỏ chạy, tự diệt uy phong của mình để làm hả lòng hả dạ kẻ ngốc này, cũng không nằm trong phạm vi cân nhắc của cậu.

Trần Gia Ngư thậm chí còn chẳng thèm liếc cô ta lấy một cái.

Cứ như thể ngồi đối diện không phải là người, mà chỉ là một khối không khí vô hình.

Còn những lời không khí nói với cậu ư?

Cũng chỉ như gió thoảng qua tai mà thôi.

Nhưng thái độ phớt lờ rõ rệt của cậu hiển nhiên đã chọc tức Dương Hiểu.

Cô ta cười lạnh một tiếng, cao giọng hơn vài phần: "Sao thế, bây giờ cậu định giở trò đeo bám dai dẳng, hay là định tỏ tình công khai ngay giữa nhà ăn, để ép Niệm Sơ vì áp lực dư luận mà không thể từ chối cậu trước mặt mọi người? Dù sao cậu ấy cũng hiền lành tốt bụng, rất có khả năng không nỡ làm tổn thương lòng tự trọng của người khác đâu nhỉ."

Không ít học sinh ngồi gần đó đều quay sang nhìn.

Hầu Tử Phàm và nam sinh trắng trẻo tên Hạ Vũ kia cũng nằm trong số đó.

"Vãi chưởng, sao lão Trần lại đụng ngay phải Thẩm Niệm Sơ thế này, cái này cũng trùng hợp quá mức quy định rồi." Hầu Tử Phàm trợn tròn mắt, "Với cả, con nhỏ Dương Hiểu kia đang nói hươu nói vượn cái gì thế? Cái gì mà đeo bám dai dẳng, tỏ tình công khai chứ, nó coi lão Trần là loại liếm cẩu biến thái chắc? Tức chết tao rồi!"

Hạ Vũ nói nhỏ: "Đừng vội, xem tình hình đã."

"Dương Hiểu, đừng nói nữa." Thẩm Niệm Sơ ngăn cản bạn mình lại, sau đó cô do dự một chút, cuối cùng vẫn nhìn Trần Gia Ngư, dịu dàng và chân thành nói: "Cậu tên là Trần Gia Ngư, đúng không. Bạn học Trần, tớ rất cảm ơn tình cảm của cậu... Nhưng tớ đã nói rồi, trong giai đoạn cấp ba, tớ sẽ không cân nhắc đến những chuyện khác ngoài việc học. Mà hành động hiện tại của cậu thực sự đã gây ra rắc rối rất lớn cho tớ... Sau này, đừng làm như vậy nữa được không?"

"..."

Trần Gia Ngư cuối cùng cũng mở miệng: "Cậu hiểu lầm rồi, chỉ là trùng hợp thôi, tớ không hề biết các cậu cũng ngồi ở đây."

Nhìn đôi mắt đen trắng rõ ràng, không chút vẩn đục của cậu, biểu cảm của Thẩm Niệm Sơ giãn ra đôi chút, khẽ nói.

"Hóa ra là trùng hợp sao?"

"Ừ."

"Lời này á, có ma nó tin!"

Người lên tiếng vẫn là cô nữ sinh tên Dương Hiểu kia.

Cô ta nhìn Trần Gia Ngư, cười lạnh lùng rồi cao giọng thêm vài phần.

"Cốc của Niệm Sơ là do mẹ cậu ấy mang từ nước ngoài về, cả trường này chỉ có một cái duy nhất. Nếu cậu thích cậu ấy, chẳng lẽ lại không nhận ra sao?"

"Cho dù cậu không nhận ra cốc của cậu ấy..." Dương Hiểu lại chộp lấy cuốn sách bài tập trên bàn, ngón trỏ chỉ vào góc dưới bên phải bìa sách: "Nhưng trên này còn viết tên của tôi nữa. Đừng bảo với tôi là cậu cũng không biết tôi là ai, càng không biết tôi và Niệm Sơ là bạn thân nhất, hai đứa tôi lúc nào cũng đi ăn cùng nhau nhé?"

Trần Gia Ngư: "..."

Ai mà thèm đi soi mấy thứ đó chứ?

Thấy biểu cảm của cậu, Dương Hiểu cho rằng mình đã đánh trúng tim đen. Cô ta hất cằm, giọng điệu càng thêm kém thân thiện: "Cậu còn muốn chối nữa không, chẳng phải cậu đang cố tình tạo ra màn tình cờ gặp gỡ này để thu hút sự chú ý của Niệm Sơ sao?"

"Ừ." Trần Gia Ngư gật đầu: "Cậu nói đúng rồi đấy."

Thật sự là vậy sao?

Thẩm Niệm Sơ hơi bất ngờ, đôi lông mày thanh tú khẽ cau lại, ánh mắt nhìn Trần Gia Ngư có phần bất lực.

Nếu nói Trần Gia Ngư ban đầu trong lòng cô miễn cưỡng được 50 điểm.

Thì bây giờ, có lẽ đã tụt xuống âm 50 rồi.

Học sinh ở mấy bàn xung quanh cũng bị động tĩnh bên này thu hút, đều quay sang nhìn.

Ngay sau đó vang lên vô số tiếng xì xào bàn tán.

"Wao, không phải Trần Gia Ngư cố tình thật đấy chứ?"

"Chắc là thế rồi, haizz, trước đây cậu ta bị bóc phốt trên Confession tớ còn thấy đồng cảm. Nhưng hôm nay thấy cậu ta đeo bám dai dẳng thế này thì hơi quá đà rồi."

"Tính tình Thẩm Niệm Sơ tốt thật đấy, như thế mà vẫn còn nói chuyện nhỏ nhẹ được, đổi lại là tớ thì nổi điên từ lâu rồi."

"Ghét nhất mấy thằng con trai bị từ chối rồi mà vẫn còn mặt dày mày dạn... Uổng công tớ trước đây còn thấy cậu ta đẹp trai."

"Thực ra tớ vẫn thấy Trần Gia Ngư đẹp trai mà, hi hi."

"Chậc, đẹp trai thì có mài ra ăn được không, cậu tưởng Thẩm Niệm Sơ cũng nông cạn chỉ biết nhìn mặt như mấy cậu chắc?"

"Còn đỡ hơn khối kẻ đến cái mặt cũng chả có mà nhìn."

"..."

Dương Hiểu thì lộ ra vẻ mặt tôi biết ngay mà, đôi môi đỏ mọng nhếch lên đầy châm biếm: "Vừa nãy không phải cậu bảo là trùng hợp sao? Sao đổi giọng nhanh thế? Ít nhất cũng phải kiên trì thêm chút nữa chứ, biết đâu còn lừa được Niệm Sơ đấy."

Nhưng câu nói tiếp theo của Trần Gia Ngư lại khiến nụ cười của Dương Hiểu cứng đờ ngay lập tức.

Trần Gia Ngư nói: "Cậu hiểu lầm rồi, ý của tôi là, tôi đúng là chưa từng để ý đến cậu."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!