Chương 4 : Cái gì thế này, là con gái á?
Vào lúc mới nhập học lớp 10, Thẩm Niệm Sơ đã được đám nam sinh lén lút bình chọn là nữ sinh xinh đẹp nhất trường Trung học Thực nghiệm. Cộng thêm thành tích học tập tốt, tính tình dịu dàng, biết vẽ tranh, biết đàn piano, lại nghe đồn xuất thân từ dòng dõi nho gia, cô gần như chính là hình mẫu "bạch nguyệt quang", mối tình đầu trong tiểu thuyết. Ở cái tuổi thanh xuân ngây ngô này, số lượng nam sinh trong trường thầm thương trộm nhớ cô xếp hàng chắc cũng phải quấn được hơn nửa vòng sân vận động 400 mét.
Và Trần Gia Ngư cũng là một thành viên trong hàng ngũ ấy.
Một cô gái như vậy, ai mà không thích cho được?
Có điều, dù Thẩm Niệm Sơ đối nhân xử thế rất ôn hòa, nhưng vì quá ưu tú nên luôn mang đến cho người ta cảm giác xa cách, thoát tục kiểu 'không vướng khói lửa nhân gian', khiến người khác vừa khó tiếp cận lại vừa thấy tự ti.
Cũng chính vì thế, số dũng sĩ dám cả gan khiêu chiến đóa hoa trên đỉnh núi tuyết này chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Mãi cho đến cuối học kỳ hai năm lớp 11, Trần Gia Ngư, sau khi đã thích Thẩm Niệm Sơ tròn hai năm, mới lấy hết can đảm ôm tâm lý thử một lần cho biết. Cậu tìm cơ hội, ấp a ấp úng bày tỏ nỗi lòng với cô.
Và tất nhiên, cậu nhận ngay một tấm thẻ người tốt.
Lý do của Thẩm Niệm Sơ rất dứt khoát: Trong thời gian học cấp ba, cô sẽ không quan tâm đến những chuyện không liên quan đến việc học.
Dù đã chuẩn bị tâm lý bị từ chối từ trước, nhưng khi thực sự nghe được câu trả lời ấy, Trần Gia Ngư vẫn không tránh khỏi suy sụp.
Điều ức chế hơn nữa là, không biết tên khốn nạn nào đã lén chụp lại cảnh cậu tỏ tình thất bại với Thẩm Niệm Sơ, rồi còn nặc danh đăng lên tường tỏ tình (Confession) của trường.
Thế là cái tường nổ tung.
Trần Gia Ngư tuy các phương diện khác chỉ ở mức bình thường, nhưng được cái đẹp trai, cũng coi như là nhân vật có chút tiếng tăm trong trường.
Chỉ trong nháy mắt, cả trường đều biết.
Đây có thể coi là pha xã hội mang tính tử vong đầu tiên trong mười bảy năm cuộc đời của Trần Gia Ngư.
Tuy nhiên, tâm thế của Trần Gia Ngư bây giờ đã khác xưa rồi.
Cậu nhìn theo bóng lưng đang đi xa của Thẩm Niệm Sơ, cười khẽ: "Chuyện đó à, tao sớm đã không để trong lòng rồi."
Hầu Tử Phàm lại không nghĩ vậy.
"Xì, anh em với nhau cả, trước mặt tao mày còn diễn cái gì."
Trần Gia Ngư: "???"
Hầu Tử Phàm vừa thở dài vừa lắc đầu: "Mới hai hôm trước, mày còn đổi chữ ký QQ thành 'Hóa ra muốn lấy một người ra khỏi trái tim lại đau đớn và khó khăn đến thế'. Tuy không bao lâu sau mày xóa đi, nhưng mày dám nói là mày đã hết thích cô ấy rồi không?"
Trần Gia Ngư: "..."
Thanh xuân của ai mà chẳng có vài pha lịch sử đen tối đến mức sau này nhìn lại chỉ muốn lấy ngón chân đào ra cái hố để chui xuống chứ?
Thấy Trần Gia Ngư im lặng, Hầu Tử Phàm tưởng mình nói trúng tim đen, bèn tiếp tục an ủi: "Chỉ là tỏ tình thất bại thôi mà, có phải trời sập đâu, chuyện cỏn con ấy mà?!"
"Anh em mình ưu tú thế này, lại còn đẹp trai, chắc chắn là cổ phiếu tiềm năng, từ chối mày là thiệt thòi của cô ấy!"
"Với lại, học sinh cấp ba yêu đương thì có cái vẹo gì đâu, cùng lắm là đi ăn căng tin, cùng làm bài tập, đọc sách... Đơn thuần chẳng khác gì trò chơi đồ hàng hồi mẫu giáo, nhạt toẹt, chả có ý nghĩa gì cả..."
"Thôi thôi, sao mày nói nhiều thế." Trần Gia Ngư vội cắt ngang ông bạn đang hóa thân thành bà thím trung niên, "Tao có việc thật, mày đi trước đi."
Hầu Tử Phàm: "Việc gì?"
"Mua vé số." Trần Gia Ngư chỉ tay về phía trạm xổ số kiến thiết bên kia đường, khóe miệng hơi nhếch lên, nửa đùa nửa thật nói, "Tối qua tao nằm mơ thấy dãy số, tranh thủ lúc còn nhớ, định ra làm hai vé thử vận may xem sao, biết đâu trúng."
Còn về dãy số trúng thưởng ư? Trùng sinh bao nhiêu lần thế rồi, đương nhiên cậu đã ghi nhớ vài kỳ giải đặc biệt.
Hầu Tử Phàm bán tín bán nghi: "Chỉ việc này thôi á?"
"Mày có muốn làm một vé thử vận may không?"
Hầu Tử Phàm xua tay ngay tắp lự: "Thôi dẹp, bố mẹ tao mà biết tao lấy tiền tiêu vặt đi mua xổ số thì có mà đánh nát mông." Thấy Trần Gia Ngư có vẻ không giận thật, cậu ta mới yên tâm, "Vậy tao lên lớp trước đây, mày nhanh cái chân lên, còn mấy phút nữa là vào học rồi. Ngày đầu đi học thêm, đừng có chọc thầy Phương nổi điên đấy."
"Biết rồi."
"À khoan, đưa tờ đề thi thử toán đây!"
Đợi Hầu Tử Phàm đi khuất, Trần Gia Ngư mới băng qua đường, quen cửa quen nẻo đi vào trạm xổ số.
Theo lý thuyết thì người chưa thành niên không được mua vé số, nhưng Trần Gia Ngư cứ tỉnh bơ bảo là mua hộ bố, lại chỉ mua có hai vé nên ông chủ cũng chẳng để tâm, trực tiếp in ra hai tờ vé theo dãy số cậu đọc.
...
Rời khỏi trạm xổ số, Trần Gia Ngư đi thẳng đến trường.
Hiện tại vẫn đang trong kỳ nghỉ hè, khối 12 đã tốt nghiệp, chỉ có đám học sinh chuẩn bị lên 12 như cậu là phải đi học thêm trước, nên trong sân trường không có nhiều người lắm.
Khi cậu bước vào lớp, bên trong vẫn còn ồn ào náo nhiệt.
Y hệt như cả trăm lần trước đó, giáo viên chủ nhiệm Phương Vĩnh Bình vẫn chưa tới.
Và ngay khi Trần Gia Ngư vừa xuất hiện, không ít ánh mắt liền đổ dồn về phía cậu, thi thoảng còn xen lẫn vài tiếng xì xào bàn tán và tiếng cười khúc khích. Trần Gia Ngư thừa biết, tám chín phần mười là vì vụ trên Confession.
Dù sao đối với học sinh cấp ba, chuyện ai thích ai, ai lén lút hẹn hò với ai, ai từ chối ai... luôn là một trong những đề tài nóng hổi và giúp giải tỏa căng thẳng tốt nhất trong chuỗi ngày học hành khô khan.
Người bị từ chối là mình, thì là bi kịch.
Người bị từ chối là kẻ khác, thì đó là hài kịch.
Bản tính con người là thế.
Mấy lần trùng sinh đầu tiên, đối mặt với những ánh mắt này, da mặt Trần Gia Ngư nóng ran, chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống.
Nhưng trải qua nhiều lần quá rồi thì cậu cũng luyện thành mình đồng da sắt.
Trần Gia Ngư đeo cặp sách, ngẩng cao đầu, mắt nhìn thẳng, hiên ngang đi về phía chỗ ngồi của mình.
Từ trên xuống dưới, hàng thứ năm, vị trí trong cùng bên phải cạnh cửa sổ.
Đến nơi rồi.
Hầu Tử Phàm dường như đang tìm kiếm thứ gì đó, quay lưng về phía cậu, cúi người khom lưng, đầu chui tọt xuống gầm ghế, vừa khéo chặn mất lối đi vào bàn trong.
Trần Gia Ngư nhấc chân phải lên, nhắm vào cái mông đang chổng lên phía trước, đá một cái không nhẹ cũng không mạnh: "Tránh ra."
"Á!"
Chủ nhân của cái mông giật mình, kêu thất thanh.
Trần Gia Ngư cũng giật mình thon thót.
Vãi chưởng.
Giọng nói này...
Con gái?
Trong khoảnh khắc đó, Trần Gia Ngư ngơ ngác.
Chuyện quái gì thế này, là con gái á?
Trong cơn kinh ngạc tột độ của cậu, người kia ngẩng đầu lên, xoay người nhìn lại.
Quả nhiên là một nữ sinh.
Lại còn là một nữ sinh rất xinh đẹp.
Nhưng sự chú ý của Trần Gia Ngư hoàn toàn không đặt vào nhan sắc đối phương. Lúc này đây, cậu chấn động đến mức luồng tư tưởng cũng bị đứt đoạn một cách quỷ dị. Trong đầu óc gần như trống rỗng, chỉ còn vang vọng một ý nghĩ duy nhất.
Cái quỷ gì vậy...
Cô gái lạ hoắc chưa từng gặp bao giờ này từ đâu chui ra thế?
Không đúng.
Mọi thứ chẳng phải nên tiếp tục lặp lại, y hệt như cả trăm vòng luân hồi trước đó sao?
Tại sao đột nhiên lại thay đổi rồi?
Trên tay nữ sinh kia còn cầm một chiếc bút, chắc là chiếc bút vừa rơi xuống đất mà cô đang tìm. Cô nhìn Trần Gia Ngư, trong đôi mắt không biết là ánh nắng hay thứ gì khác mà sáng long lanh đến kinh người. Bỗng nhiên khóe miệng cô cong lên, nở một nụ cười.
"Bạn học này, sao tự nhiên lại đá vào lưng người ta thế, làm tớ giật cả mình à."
Giọng nói trong trẻo êm tai, tựa như tiếng chuông gió rung rinh trong làn gió chiều.
Lại rất ngọt ngào, giống như một miếng dưa lưới ướp đường vừa lấy ra từ tủ lạnh vào ngày hè oi ả kéo Trần Gia Ngư bừng tỉnh khỏi cơn thất thần.
Lúc này cậu mới để ý, xung quanh có không ít ánh mắt đang đồng loạt đổ dồn về phía mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
