Nexus Awakened

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

Web Novel - Chương 7: Jury của Khu Rừng Đen

Chương 7: Jury của Khu Rừng Đen

Rìa của Rừng Đen được canh giữ bởi một bức tường dày đặc những cái cây chết khô. Frost chạy nước rút theo con đường mòn hướng về phía giọng nói giống trẻ con đang gào thét: “Chạy đi! Chạy mau! Có một con quái vật khổng lồ bị đâm xuyên bên trong Rừng Đen!” lặp đi lặp lại như một tiếng còi báo động đầy ám ảnh.

Cô không có lý do gì để tìm hiểu. Nhưng cơ thể cô đã cử động trước khi lý trí kịp suy nghĩ. Nghề nghiệp trước đây đã khiến cô có xu hướng hành động gần như theo bản năng mỗi khi có tiếng kêu cứu. Ở đây cũng không khác gì, mặc dù khi đất và cỏ bắn tung lên không trung sau gót chân, cô hiểu rất rõ mối nguy hiểm mà mình có thể đang lao vào.

Nhưng cô không thể lờ đi tiếng kêu cứu đó. Trái tim cô không cho phép mình nhắm mắt làm ngơ.

Frost không phải là người có thể chất dành cho các môn thể thao sức bền, nhưng chỉ số AGI cho phép cô di chuyển nhanh hơn bao giờ hết. Giữa những nhịp thở dốc và mồ hôi đổ dài trên má, cô thấy một khoảng trống trong hàng cây đen kịt và thấy lũ trẻ trong làng đang bao vây thứ gì đó.

Không. Ai đó. Theo những gì cô thấy, đó là một đứa trẻ khác. Chỉ trong phạm vi vài chục mét tiến vào Khu Rừng Đen là khoảng 10 đứa trẻ và một đứa bé có ngoại hình kỳ lạ. Nó liên tục gào thét cùng một câu nói như thể bị ma nhập.

Cảnh tượng đó thật bất thường. Đến mức Frost chết lặng bên một cái cây gần đó như thể vừa nhìn thấy ma.

Cái quái gì đang diễn ra thế kia? Lũ trẻ đó không phải đang thực hiện nghi lễ gì đấy chứ?

Hoàn toàn không phải. Cô cẩn thận quan sát xung quanh trước khi mạo hiểm tiến vào phần nông của Rừng Đen. Từng sợi lông tơ dựng đứng khi cô lén lút đi từ gốc cây này sang gốc cây khác để nhìn rõ hơn.

“Đánh nó đi! Đồ con hoang của Quỷ!”

“Đồ bán nhân gớm ghiếc! Lông vũ trên đầu và cái tai ngu ngốc!”

“Tại mày mà những người mang Phước lành không thèm ghé thăm nữa đấy, đồ Insectid (Côn trùng) bẩn thỉu! Chết đi!”

Frost không tin vào mắt mình. Trong tay lũ trẻ là những hòn đá được ném không nương tay vào đứa bé nửa người nửa thú. Nhìn kỹ hơn, cô nhận ra người này thực ra lớn tuổi hơn giọng nói của nó.

Vẫn còn rất trẻ, nhưng tầm vóc tương đương với Cer. Điều kỳ lạ nhất là nó thậm chí không cố gắng tự vệ. Những hòn đá ném vào mặt, tứ chi và lưng nó khi dòng máu đỏ tươi vấy bẩn vùng đất đen.

Cổ chân nó bị kẹt dưới một rễ cây trồi lên, khiến nó hoàn toàn chịu trận trước định kiến của lũ trẻ. Thứ duy nhất nó làm là hét lên cùng một câu nói.

“Chạy đi! Chạy mau! Con quái vật khổng lồ bị xiên đang—!”

“Câm miệng! Sao mày không biến đi và chết quách cho rồi! Mày là quái vật nên đừng có nói ngôn ngữ của chúng tao!”

... Hóa ra loại chuyện này cũng tồn tại ở thế giới này. Mình đã đoán có gì đó không ổn qua cách Cer khinh miệt tất cả những ai bên ngoài Nexus. Nhưng việc trẻ con thể hiện sự tàn độc thế này là không thể tha thứ.

Điều đó khiến máu cô sôi lên. Thật đáng buồn nôn. Dù là trẻ con hay không, chúng sẽ giết chết người đó nếu cô không can thiệp. Frost hét lên hết cỡ với cơn thịnh nộ nóng bỏng.

“NÀY! LŨ TRẺ KIA ĐANG LÀM CÁI QUÁI GÌ THẾ!?”

Cả 10 đứa trẻ lập tức làm rơi hết đá xuống chân vì hoảng sợ. Ngay khoảnh khắc thấy Frost lao tới, chúng chạy tán loạn khỏi Rừng Đen như lũ gián.

“Là thầy thuốc mang Phước lành! Rừng của chúng ta được cứu rồi!”

“Hãy trừng trị con quái vật đó đi, vị khách được Ban phước!”

“Giết nó đi giúp chúng tôi!”

Lũ trẻ đã bóp méo hành động giải cứu của cô thành một cuộc hành quyết. Khi cô đến bên bóng hình đang bị mắc kẹt, tất cả chúng đã biến mất vào màn sáng phía xa. Giờ đây chỉ còn cô và đứa trẻ đầy máu trong khu rừng đang say ngủ này.

“Chạy đi! Chạy mau!” Đứa trẻ gào lên, cào cấu mặt đất trong nỗ lực rút lui vô vọng.

“Tch. Nhìn xem chúng đã làm gì với em này...” Frost đau đớn thốt qua kẽ răng khi cô cẩn thận ngồi xổm xuống trước mặt nó, không muốn làm sinh vật tội nghiệp này hoảng sợ thêm nữa.

Bây giờ khi nhìn gần hơn, đó là một bé gái da nâu thuộc một chủng tộc chưa xác định.

Cô bé có mái tóc dài màu nhạt rối bù và đôi mắt vàng rực xuyên thấu bóng tối như một ngọn lửa kiên định. Những chiếc lông vũ nhỏ nhô ra ở một số vùng trên cơ thể, cụ thể là sau tai — vốn là những vạt thịt giống như lông thú phản ứng với mọi âm thanh. Chúng nằm ở hai bên đầu thay vì ở đỉnh đầu như những người khác cô từng thấy.

Một chiếc đuôi bằng lông mọc ra từ cuối lưng và có một chỏm lông vũ ở đầu. Nó trông giống một cơ quan cơ thể hơn là một món phụ kiện. Những chiếc răng sắc như dao cạo xếp thành hàng trong miệng như răng cá mập.

Bàn tay trái của cô bé có các ngón tay được thay thế bằng những bộ móng vuốt đen cứng cáp. Chúng bị bám đầy bùn đất, cát đá và máu khô. Frost chỉ có thể hy vọng rằng máu đó không phải từ đâu đó khác đến. Cuối cùng, cô bé khoác lên mình tấm vải rách rưới làm từ lông vũ và da thú.

Cô nghĩ đến một sinh vật lai (chimera), hoặc ít nhất là thứ gì đó thuộc loài chim dựa trên lông vũ và móng vuốt. Nếu những chủng tộc đó thực sự tồn tại ở thế giới này.

“Có một con quái vật khổng lồ bị xiên bên trong Rừng Đen!” Cô bé lại hét lên khi Frost chuẩn bị chữa trị cho cô. Đáng ngạc nhiên là cô bé không có quá nhiều vết thương lớn, chỉ là những vết cắt nhỏ. Nhưng chúng chảy máu đầm đìa như thể có một động mạch đã bị đứt lìa.

“Ngồi yên một chút nào. Chị sẽ chạm vào chân em, được chứ?” Frost cẩn thận vươn tay ra khi cô bé co người lại vì sợ hãi.

Khiếp sợ. Đôi mắt đó tràn ngập sự khiếp sợ. Frost thả lỏng cơ thể và nở một nụ cười ấm áp với cô bé.

“Xin lỗi nhé. Cứ nghe giọng chị này. Sẽ không mất quá một giây đâu.” Cô nói với tông giọng như một người mẹ và nhẹ nhàng chạm vào ống chân cô bé. “[Greater Healing]. Đó, ổn hơn chưa?”

Những hạt ánh sáng bao quanh cô bé, và ngay lập tức, tất cả những vết thương nhỏ biến mất. Những vết máu không may vẫn còn đó. Nếu Frost không biết rõ hơn, cô sẽ nghĩ cô bé này vừa ăn thịt một con vật nào đó.

Cô bé nhìn lên Frost đầy tò mò, đôi mắt rực rỡ như đang đánh giá cô. Ánh mắt ấy nắm giữ một sức mạnh nhất định bóp nghẹt trái tim cô. Cô nuốt nước bọt và tự hỏi liệu cô bé này có phải là con thú của Khu Rừng Đen hay không.

“Em có hiểu chị nói gì không?” Cô hỏi, đồng thời mở bảng trạng thái của cô bé lên.

LV: 65 | Nguồn gốc: Folklore | HP: 7,050 ATT: 100 | MAG ATT: 0 | AGI: 30

Trái tim Frost chìm xuống biển băng. May mắn thay, điều này xác nhận cô bé không phải là một Corrupted. Tuy nhiên, nó không thay đổi sự thật rằng cô bé sở hữu các chỉ số cao bất thường so với cô. Cô lập tức rụt tay lại và lùi về phía sau vì sợ hãi.

M-Mình sẽ chết chỉ sau một đòn mất. Em ấy thân thiện, đúng không? Em ấy không làm hại lũ trẻ nên mình đoán em ấy sẽ không làm hại mình. Nhất là sau khi mình đã chữa trị cho em ấy, nhưng mà... ngay từ đầu em ấy có thực sự cần mình giúp không nhỉ?

“Quái vật bị xiên?” Cô bé đột ngột lên tiếng với tông giọng khá nhỏ nhẹ khi em nghiêng đầu ngây thơ.

“Hả? Ồ. Em không thể nói chuyện bình thường sao?” Frost nén lại nỗi sợ.

Suy cho cùng, cô bé này cũng chỉ là một đứa trẻ. Hoặc cô hy vọng là vậy.

“Lớn. Quái vật bên trong. Chạy?”

“... Chị định hỏi em nói ngôn ngữ gì nhưng mà...”

Ngay từ đầu mình đang nói ngôn ngữ gì vậy nhỉ? Chắc hẳn là nhờ cái Phước lành này.

Frost gạt chuyện đó sang bên và thận trọng tiến lại gần cổ chân đang bị mắc kẹt của cô bé.

“Này. Chị sẽ tiếp tục nói chuyện với em nhé. Nếu không nói gì thì sẽ gượng gạo lắm, và chị không muốn em bị giật mình nếu chị làm gì đó đột ngột. Chị sẽ đưa em ra ngoài.”

“Trong Rừng Đen có bên một con quái vật khổng lồ bị xiên.” Cô bé nói, nghiêng đầu sang bên kia khi đôi mắt dịu lại một cách ngây thơ.

“Phải, phải. Quái vật bị xiên. Chẳng phải việc em ở đây ngay từ đầu đã rất kỳ lạ sao?” Frost đặt một câu hỏi vô nghĩa trong khi bắt đầu dùng tay trần đào đất quanh chân cô bé.

“Nhưng cấp 65 á? Thôi nào... đây đáng lẽ phải là khu vực tân thủ chứ. Nó giống như việc đặt một cái phụ bản cuối game ngay dưới mũi của điểm xuất phát chính vậy.”

“Xiên thịt lớn (Big skewer)?”

Frost bật cười đáp lại.

“Xiên thịt hả. Chị thích xiên thịt lắm. Em biết không, nhắc mới nhớ. Chị chưa ăn một cái chết tiệt gì kể từ khi đến đây cả. Chị thường có thể nhịn ăn hàng giờ nhưng giờ chị bắt đầu thấy đói dần rồi. Ugh... sao em lại nhắc đến xiên thịt làm gì cơ chứ?”

“Quái vật rừng đen. Chạy xiên thịt ở đó.”

“Chị hy vọng họ sẽ làm món xiên thịt cho bữa tiệc tối nay. Chị thậm chí sẽ giúp họ một tay. Sau khi làm rõ đống chuyện nhảm nhí mà lũ trẻ kia đã làm với em. Con người ở thế giới này ghét các chủng tộc khác sao?”

“Xiên thịt?”

“Haaaah. Phải. Xiên thịt.”

Đứa trẻ dường như rất phấn khích khi nghe thấy điều này. Một nụ cười mỉm nhỏ nhoi hình thành trên khuôn mặt cô bé khi Frost cuối cùng cũng đào được chân cô bé ra.

Nhưng cô bé không chạy. Cô cũng không vồ lấy hay tấn công. Cô bé chỉ trìu mến nhìn vào mắt Frost như thể đang nhìn thấu vào tâm hồn cô. Khi Frost lùi lại một bước, cô bé tiến lên hai bước sau khi tự đứng dậy trên đôi chân mình.

< Đạt tiêu chuẩn Hiện thực hóa >

< Bạn có muốn ban tặng cho Jury Phước lành của mình không? >

< Không | Xác nhận >

“Cái quái gì đây? Đây là tác dụng phụ không được nhắc tới của Greater Healing à?” Cô tự hỏi thành tiếng khi cô bé cứ đứng đó, quan sát cô bằng đôi mắt vàng kim ấy.

Phước lành. Nó không nói đó là Phước lành của Nexus mà chỉ là một "Phước lành". Có phải đó là thứ em ấy đang chờ đợi?

Mình không có lý do để ban phước cho em ấy, nhưng cũng không có lý do gì để từ chối. Có lẽ nó liên quan đến Greater Healing thôi.

Cô nhìn cô bé một lần cuối và cố gắng giữ vững tinh thần.

Xác nhận.

< Jury đã được ban Phước lành thành công >

Đôi mắt cô bé lấp lánh như một ngôi sao trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi chúng giãn ra gấp mười lần; cứ như thể cô vừa nhìn thấy thế giới lần đầu tiên. Frost tự hỏi liệu có gì đó không ổn và định kiểm tra cho đến khi một luồng ánh sáng rực rỡ đối địch với ánh mặt trời tỏa ra từ sâu thẳm Rừng Đen.

“CHẠY! CHẠY! CÓ MỘT CON QUÁI VẬT KHỔNG LỒ BỊ XIÊN BÊN TRONG RỪNG ĐEN!” Cô bé gào lên hết cỡ và đẩy mạnh Frost đi với một sức mạnh khủng khiếp. Nó khiến cô bị trượt lùi trên gót chân khi bụi tung mù mịt.

Frost không cần phải được bảo lần thứ hai. Cô bé lại đẩy cô từ phía sau, tiếp thêm một chút tốc độ. Trước khi kịp nhận ra, đôi chân cô đã tự động di chuyển. Máu trong người cô lạnh ngắt khi phản xạ ‘chiến đấu hay bỏ chạy’ lấn át mọi suy nghĩ lý trí.

Cơ thể cô cầu xin cô hãy tiếp tục chạy. Một nỗi sợ hãi chưa từng thấy cào xé trong tâm trí cô.

Nếu cô bé đó cấp 65, thì con quái vật mà cô sợ hãi ở khu vực này chắc chắn mạnh hơn gấp bội. Cô liếc nhìn lại chỉ thấy cô bé đã biến mất vào bóng tối, hình bóng cô gái hòa vào hàng cây đầy điềm gở.

Cô thoát ra khỏi Rừng Đen, thở hồng hộc như sắp chết. Cảm giác như cô vừa chạy một cuộc thi marathon chỉ trong quãng đường ngắn ngủi đó. Chất adrenaline vẫn còn đọng lại một lúc khi cô giữ khoảng cách với những cái cây đen kịt, nhìn sâu vào bên trong nơi có ánh sáng vàng kim.

“Một cô bé cấp 65 và một con quái vật mà em ấy phải sợ... Tch... cái làng này đen đủi thật đấy.” Frost càu nhàu, cúi người chống tay vào đầu gối. “Chết tiệt... ugh. Mình tự hỏi liệu đứa trẻ đó có ổn không. Không. Mình đang nói gì thế này? Một cấp 65 cơ mà? Cấp độ trung bình của dân làng chưa tới 10. Em ấy có thể xé nát cả cái làng nếu muốn.”

Khi cảm thấy mình đã an toàn, đôi mắt cô tự nhiên hướng về phía Nexus trên bầu trời xa xăm. Cô nhìn nó hồi lâu trước khi quay lại rìa khu Rừng Đen.

... Mình được bảo rằng Ngôi làng Virt là nơi an toàn nhất ở Grandis. Iscario đã sai lầm sao? Nhưng mặt khác, đó là lựa chọn duy nhất mình có.

Cô thắc mắc tại sao một nơi hoang tàn như vậy lại tồn tại bên cạnh Ngôi làng Virt. Frost lộ rõ vẻ bực bội vì mình chẳng biết gì cả và thở dài thườn thượt. Chắc chắn dân làng sẽ có thêm thông tin về Rừng Đen.

Không phải là cô sẽ mạo hiểm vào đó lần nữa. Chỉ là, theo một cách nào đó, đó là sự tò mò đến bệnh hoạn.

Jury... một cái tên kỳ lạ.

Frost — một cái tên cũng kỳ lạ không kém — tự nhủ với bản thân mình như vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!