Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2484

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Vol 1 - Chương 4: Nào, vô tư mà tiến công thôi

Chương 4: Nào, vô tư mà tiến công thôi

「Này Shirono. Em đã bao giờ xem clip highlight của Seiten chưa?」

Tại phòng hội học sinh, tôi chống cằm, hỏi một cách nghiêm túc. Clip highlight là ghi lại những khoảnh khắc xuất sắc nhất trong trò chơi. Nói cách khác, bản chất của câu hỏi này là: 「Em có thực sự hiểu được Seiten mạnh đến nhường nào không?」

「Clip của Seiten ạ? Nếu là mấy cái nổi rần rần trên SNS thì em cũng có xem qua vài lần rồi」.

「Thế còn tự mình tìm kiếm thì sao?」

「Em không làm thế đâu. Seiten là game thủ lấy FPS làm chiến trường chính, nên không hợp gu với một đứa thích game đối kháng như em. Em biết anh ta mạnh, nhưng đơn giản là em không hứng thú lắm」.

「Vậy sao. ……………Ra là, vậy sao」.

「Ơ? Kìa, sao tự nhiên chị lại trưng ra cái bộ mặt đau khổ thế kia, đừng làm em sợ chứ……」.

Shirono cuống cuồng trước mặt tôi, nhưng lúc này tôi không còn tâm trí đâu mà để tâm đến việc đó nữa. Tôi không ngờ việc người mình ngưỡng mộ bị gạt phăng đi bằng câu 「không hứng thú」 lại gây sốc đến thế.

Tôi đứng dậy trong bộ dạng ủ rũ, vác chiếc cặp đang để gần đó lên vai. Tôi quyết định hôm nay sẽ về thẳng nhà, nằm chiêm ngưỡng video gameplay của Seiten cho đến khi ngủ thiếp đi thì thôi. Đúng ra theo kế hoạch, chiều nay tôi sẽ trong vai Aki để cùng nhóm nam sinh (Hareto và Renji) nỗ lực chinh phục mê cung, nhưng với tâm trạng này thì chịu rồi, hủy thôi.

Chắc lát nữa tôi phải nhắn tin xin lỗi Hareto-kun và Renji-kun vậy.

「K-Khoan đã Hội trưởng!」

「……Không đợi đâu. Hẹn gặp lại vào ngày mai」.

「Đến mức đó luôn sao!? Chị bị sốc đến mức đó luôn hả!?」

Shirono tuyệt vọng tìm cách níu kéo, nhưng lúc này chẳng ai có thể ngăn tôi lại được nữa. Trừ phi có người nói rằng————

「Đ-Đúng rồi! Chị giới thiệu cho em vài clip của Seiten mà chị tâm đắc đi!」

「……Tâm đắc? Nhưng em bảo là không hứng thú mà?」

「Th-Thực ra dạo này em cũng đang muốn luyện thành cao thủ FPS! Ví dụ như là, ờm, cách bắn súng sao cho ngầu nè…… chẳng hạn? Em muốn tham khảo nên giờ chị em mình cùng xem đi!」

「……Em có đang miễn cưỡng quá không đấy?」

「Kh-Kh-Không hề! Trái lại là em cực kỳ muốn xem luôn! Phải nói là em thèm xem đến mức không chịu nổi rồi đây này! Đi mà, giới thiệu cho em mấy clip đỉnh nhất của chị đi! Đi mà, đi mà!」

Tôi dừng bước trước lời khẩn nài của Shirono. Được nói đến mức đó thì tôi cũng đành phải nhượng bộ thôi.

「……. Vậy em có muốn xem cùng trên điện thoại của chị không?」

Tôi ngồi xuống cạnh Shirono, triển khai màn hình hologram. Việc tôi đang thấy hơi phấn khích một chút là một bí mật.

「Xem thôi nào!」

「Hừm. Nhân tiện, clip chị tâm đắc nhất là trong trò 『Battle Frontier』 —thường gọi là BF— là cảnh cậu ấy một mình cân cả bản đồ đấy」.

「Có phải cái trò có hai phe mỗi bên 64 người đấu với nhau đó không ạ?」

「Chính nó. Và video này bắt đầu từ đoạn cậu ấy bị một tên hacker chơi đểu, khiến hệ thống ghép cặp cậu ấy 『một mình một đội』」.

「Thế thì tuyệt vọng quá còn gì」.

「Thế mà cậu ấy vẫn thắng đấy」.

「Cậu ta có còn là con người không vậy?」

Cứ thế, tôi và Shirono đã có một khoảng thời gian vui vẻ bên nhau. Tâm trạng của tôi cũng đã hồi phục hoàn toàn, thế này thì việc thám hiểm sau giờ học chắc chắn sẽ tiến triển tốt thôi. 

Mọi chuyện vẫn ổn, vẫn ổn.

「À, đúng rồi. Nhân tiện chị suýt quên, trưa nay chị đã tìm thấy một học sinh nữ sở hữu nhẫn đấy. Tên em ấy là Reini-kun」.

「Cái gì cơ!?!?? Kìa, thế thì đây đâu phải thời gian để ngồi xem video của Seiten nữa——」

「……Ể」.

「————Chắc chắn là phải xem rồi! Xin lỗi chị, em lỡ lời. Ôi dào, mà công nhận Seiten đỉnh thật đấy! (giọng vô cảm). Hội trưởng Naki ngưỡng mộ là đúng rồi! (giọng vô cảm). Đặc biệt là cái pha né đạn vừa nãy…… hả? Ơ, khoan đã, cái gì vừa xảy ra thế? Đợi đã, đỉnh thật sự luôn. Em không hiểu kiểu gì luôn… không, mạnh quá… mà nhanh quá, em không nhìn kịp luôn…… Ơ? Seiten vừa làm cái gì thế? Kìa Hội trưởng, chị tua lại một chút đi. Đoạn vừa rồi, em muốn xem lại lần nữa. Nhanh lên chị!」

Mọi chuyện vẫn ổn, vẫn ổn.

~*~

Đã vài ngày kể từ khi nhập học. Sau khi được các tiền bối chỉ dạy đủ điều, tôi một lần nữa khẳng định rằng mê cung này được xây dựng dựa trên "trải nghiệm trò chơi".

Thứ chúng tôi được ban cho là bộ vũ khí trang bị mang tên 『Huyễn Trang』, kẻ cản đường là những 『Veil』, và phần thưởng cho việc thám hiểm thành công là 『Sự tiến hóa của Sidir』 cùng 『Aether』. Tạo ra cảm giác phiêu lưu đến mức này mà bảo không liên tưởng đến trò chơi thì mới là lạ.

Aaa, háo hức quá.

Mê cung muôn năm. Hình phạt khi "tử vong" là 「Cấm vào trong hai tuần」 và 「Mất sạch các Aether đang sở hữu」, nghe thì khá nặng nề, nhưng với lũ lính mới chưa có gì trong tay như tụi tôi thì vế sau hoàn toàn vô nghĩa. Chà, đúng là một kiểu "rủi ro thấp" tuyệt vời làm sao.

————Với cái luật này thì mình có thể không ngần ngại đem đồng đội ra làm tốt thí.

「Được rồi, đi thôi, bức tường thịt của tao」.

「Mày đang nói tao đấy à?」.

「Lúc nào tao hét lên 『Renji Shield』 thì nhờ mày nhé」.

「Tin tao đấm cho một phát không?」.

Có vẻ như vai trò làm khiên thịt không vừa ý cậu ta cho lắm, Renji vừa nghiến răng vừa bẻ khớp tay nghe răng rắc. Chẳng hiểu cậu ta bất mãn cái gì nữa.

「……Cái vẻ mặt thắc mắc đầy chân thành đó của Hareto-san mới là thứ đáng sợ nhất đấy」.

「Chuẩn luôn. Thằng này đầu óc có vấn đề rồi」.

Aki-kun bước lùi lại một bước, cùng với Renji buông lời chỉ trích tôi.

「Thật là, Renji đúng là vô dụng. Chinh phục mê cung thì sự hiệp lực giữa đồng đội là quan trọng nhất cơ mà」.

「Đừng có phân loại 『tường thịt』 vào nhóm đồng đội của mày」.

「Hareto-san, khái niệm đồng đội của ông nó bị làm sao vậy?」.

Tôi phớt lờ hai kẻ cay nghiệt kia và nhìn chằm chằm vào lối vào chính trước mặt.

Khi ngước lên trời, ngôi trường đã mất đi hình dáng ban đầu đang như cười nhạo chúng tôi một cách rùng rợn. 

Đó là một cấu trúc dị thường hình nón ngược, càng lên cao các tầng càng mở rộng ra theo hình tròn. Một hình thù trông như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, nhưng vì là hologram nên nó mới có thể tồn tại được.

「……Ờm, các bạn nam ơi. Làm ơn hãy nghiêm túc một chút được không? Tuy hôm nay chưa phải là độ sâu tối đa, nhưng độ khó của nó vẫn vượt xa mức bình thường đấy」.

「À, đúng rồi đấy, phó hội trưởng nói đúng đói. Đứa nào mà đùa giỡn để rồi phải rút lui một cách thảm hại là tôi không tha đâu nhé」.

Trước sự nhắc nhở của Kuromiya-senpai và Kiribata-sensei, ba đứa tụi tôi đồng thanh đáp 「「「Vâng ạ」」」.

Ba người sẽ tiến vào mê cung lần này là tôi, Renji và Aki-kun. Hiện tại tất cả đều là thành viên dự bị của Hội học sinh, giữ chức vụ tạp vụ.

Công việc hôm nay là vượt qua mê cung để thu thập phần thưởng thám hiểm là 『Aether』. Aether là những vật phẩm tiêu hao dùng trong mê cung, có nhiều loại hiệu năng khác nhau như hồi phục thiệt hại của Huyễn Trang hoặc tăng cường sức mạnh tạm thời. Nghe nói họ muốn thu thập càng nhiều càng tốt trước khi thách thức độ khó cao nhất.

Bất chợt, Kiribata-sensei nheo mắt nhìn chằm chằm.

「Này, cái thằng nhóc tóc nâu kia. ……Mi tên là Aki phải không? Đây là lần đầu tao thấy mặt mày, làm sao mà mày biết đến Hội học sinh thế?」.

「Thông qua Naki-san ạ. Thực ra em là em họ của chị ấy」.

「……Hả? Chẳng lẽ mi đã nghe kể từ trước khi nhập học rồi sao?」.

「Dạ không, em mới biết chính xác vào đêm ngày lễ nhập học thôi ạ. Sau khi nhận ra chiếc nhẫn lạ, em hỏi chị Naki thì được chị ấy giải thích đầu đuôi câu chuyện ạ」.

「Hừm, thế thì mi may mắn đấy」.

Kiribata-sensei nở một nụ cười có vẻ hài lòng. Có thêm thành viên ngoài dự kiến đối với thầy ấy cũng là một sự may mắn.

Nhưng mà, quan trọng hơn chuyện đó.

「Aki-kun, cậu là chị em họ với Higiku-senpai à?」.

「Nhìn tụi em không giống nhau sao?」.

「Đúng là nghe cậu nói xong thì thấy giống thật」.

Tức là nếu tôi hẹn hò được với Higiku-senpai, tôi nghiễm nhiên sẽ có mối quan hệ thân thiết với Aki-kun. Thế này thì càng phải cố gắng hòa hợp với cậu ta hơn nữa rồi.

「Thế còn con bé Higiku đâu? Sao hôm nay nó không ở đây?」.

「Chị ấy đang nghỉ ngơi ạ. Có vẻ như sự mệt mỏi tích tụ nhiều ngày qua đã đến giới hạn」.

「Mệt thì đừng có cố quá chứ cái con bé ngốc này. Nhớ nhắn nó giữ gìn sức khỏe đấy」.

Vẫn cái giọng khó nghe đó nhưng thầy ấy đúng là người tốt.

「——Nào, mọi người」.

Kuromiya-senpai cất tiếng.

Tôi, Renji và Aki-kun đồng loạt nhìn về phía chị ấy.

「Bây giờ chúng ta sẽ hệ thống lại những thông tin đã nắm bắt được. Tiện thể xác nhận lại công việc các bạn cần làm luôn」.

「Vâng ạ」

「Rõ」

「Đã hiểu」.

「Độ sâu trình chiếu của mê cung lần này là Level 3. Dựa trên bầu không khí bên ngoài, có lẽ concept là 『Lâu đài ma vương』」.

「……Senpai nói Level 3 thì lính mới tụi em cũng chẳng biết đường nào mà lần vì không có mốc so sánh ạ」.

「Độ sâu trình chiếu thực chất là độ khó đúng không chị? Cấp cao nhất là bao nhiêu ạ?」.

「Là 7. Cuối năm ngoái, tụi chị đã mở khóa được nó sau khi chinh phục Level 6」.

「À ra vậy……. Có vẻ như cứ hễ vượt qua cấp cao nhất là cấp tiếp theo sẽ được tạo ra. Vậy Level 7 là độ khó mà các tiền bối cũng chưa vượt qua được, tức là độ sâu trình chiếu giới hạn đúng không ạ?」.

「Chính xác. Cơ bản thì mỗi ngày sẽ xuất hiện mê cung có Level ngẫu nhiên, nhưng riêng việc xuất hiện độ sâu trình chiếu giới hạn thì sẽ có 『điềm báo』. Sau này tụi em sẽ phải điều chỉnh nhịp độ thám hiểm dựa trên điềm báo đó」.

Ra là vậy. Để chuẩn bị cho sự xuất hiện của mê cung khó nhất, chúng tôi sẽ phải tích lũy Aether và luyện tập dần dần.

「Tiếp theo là 『Máy phân tích』 dành cho ba người. Các bạn không thể mang vật thể tạo ra trong mê cung ra ngoài, nhưng có thể kiểm tra thành phần của chúng. Trong lúc thám hiểm, nếu thấy thứ gì mà bạn nghĩ 『chắc chắn không phải của Trái Đất』, hãy tích cực quét nó nhé」.

「Ngay cả khi thám hiểm thất bại, dữ liệu đó vẫn là thành quả quan trọng nên đừng quên đấy」.

「Nếu mang được dữ liệu về an toàn thì tôi sẽ kiểm tra cho」.

Chúng tôi nhận lấy những chiếc máy nhỏ từ thầy giáo. Cơ chế của nó có vẻ là khi bật công tắc sẽ phóng ra tia sáng, chiếu vào vật thể để phân tích. Sau khi kiểm tra sơ qua cách dùng, tôi treo chiếc máy vào hông.

「Chà, dù sao thì cứ thoải mái đi. Chứ cứ đòi hỏi thành quả ngay thì không biết bao giờ mới đủ đâu」.

Kuromiya-senpai nhún vai.

「Nói thật lòng nhé? Vào những ngày tụi chị nghỉ ngơi mà các bạn có thể mang về bất kỳ thành quả nào cũng đã là một điểm cộng rồi. Lý tưởng nhất là ngày nào cũng thách thức mê cung và nhận thưởng, nhưng về mặt thể lực thì đó là điều không tưởng」.

「Nghĩa là có tụi em thì vẫn hơn là không có ai ạ?」.

「Vâng. Thế nên mọi người cứ vui vẻ mà làm. Cứ coi như đang chơi game cũng không sao cả」.

Dù vẻ mặt vẫn lạnh lùng, nhưng những lời đó cho thấy chị ấy rất quan tâm đến chúng tôi.

Cảm giác những lời này còn truyền động lực hơn vạn lời cổ vũ sáo rỗng khác.

「……Chỉ có một điểm khiến chị lo lắng là không liên lạc được với Yomi-san. Không biết chị ấy đang ở đâu và làm gì nữa」.

「Yomi-san?」.

「Là một đồng đội khác của tụi chị. Chị ấy là học sinh năm ba…… tiền bối trên chị một khóa, nhưng tính cách vốn dĩ rất khó đoán. Đúng ra hôm nay chị định giới thiệu chị ấy với hai cậu」.

Yomi. Một cái tên lạ hoắc. Có vẻ không phải là người nổi tiếng ở học viện này, nên chắc Renji cũng không biết.

「……Yomi, hả?」.

Tôi vừa nghĩ xong thì Renji lại có phản ứng không ngờ. Dường như cậu ta biết cái tên này.

「Chẳng lẽ là người quen?」.

「Không, tao chỉ biết một đứa con gái trùng họ thôi……」.

Renji nói với vẻ mặt cực kỳ kinh hãi. Đầu gối cậu ta run lẩy bẩy như một chú nai con mới đẻ, tôi cá là lúc này mà hù một phát chắc cậu ta ngã chổng vó luôn quá.

Có vẻ Renji không muốn tiếp tục nói về vị tiền bối tên Yomi này nữa nên đã thô bạo chuyển chủ đề.

「Này, thay vì nói chuyện phiếm thế thì lo bàn chiến thuật trong mê cung đi chứ. Ít nhất cũng phải chia vai trò chứ hả?」.

「Chiến thuật à」.

Tôi gật đầu theo lời Renji và bắt đầu suy nghĩ.

Dù là game VR hay AR, chiến thuật luôn là yếu tố sống còn khi thám hiểm mê cung. 

Phải chuẩn bị vũ khí phù hợp với kẻ địch, phân bổ bao nhiêu healer, và đội hình tương ứng. 

Thậm chí có thể nói thành bại đã được quyết định hơn một nửa ngay từ khâu chuẩn bị rồi.

「Tao nghĩ lần này không cần chiến thuật gì đâu」.

Nhưng mà.

「Sao lại thế?」.

「Thì tụi mình chưa có kinh nghiệm gì mà. Những lúc thế này đừng có gò bó suy nghĩ làm gì, cứ tùy cơ ứng biến mới là thượng sách」.

Huống hồ đây không phải game VR hay AR, mà là thám hiểm mê cung trong không gian đặc biệt do Aether tạo ra. Dù nó giống hệt game, tôi vẫn nghĩ nó có những điểm khác biệt với những trò chơi chúng tôi từng biết.

「Cũng đúng nhỉ」.

「Tôi cũng thấy lần đầu thì cứ như vậy cho lành」.

「Ok. Vậy chuẩn bị thôi nào. Kuromiya-senpai, em triển khai ở đây được không ạ?」.

「Được chứ, cứ tự nhiên」.

Sau khi xác nhận với senpai, tôi nhìn vào 『Nhẫn Huyễn Trang』.

Và rồi.

「——【Huyễn Trang ・ Triển khai】」.

Cứ như thể ánh sáng đang dệt thành vải vóc. Luồng sáng từ chiếc nhẫn bao bọc lấy tôi, biến đổi diện mạo của tôi thành một cư dân của mê cung.

Thiết kế chủ đạo của Huyễn Trang của tôi là một chiếc 「Áo choàng màu trắng」. 

Một tấm vải choàng từ vai xuống tận đầu gối, khi xoay người thì tà áo tung bay. Nó mang bầu không khí của một bộ đồng phục được cải tiến để chiến đấu, cũng tương tự như bộ đồ hầu gái của Kuromiya-senpai vậy.

Và rồi, thứ xuất hiện trên tay tôi với tư cách là vũ khí chính là——.

「……Là súng bắn tỉa sao ạ?」.

Aki-kun nhìn chằm chằm vào tay tôi và lẩm bẩm.

Đó là loại Bolt-action, mỗi lần bắn phải kéo khóa nòng để đẩy vỏ đạn rỗng ra ngoài. Một khẩu súng lớn có thể bắn tỉa từ khoảng cách xa với uy lực và độ chính xác cực cao. Thiết kế mang hơi hướm cơ khí viễn tưởng, không giống bất kỳ khẩu súng bắn tỉa nào có ngoài đời thực.

「Cậu thấy sao, trông cũng mạnh đấy chứ? Với tôi thì đây là vũ khí xịn rồi」.

Tuy có điểm yếu là khó xoay xở ở cự ly gần, nhưng uy lực thì khỏi bàn và tầm bắn thì tuyệt đối. Tôi nghĩ chắc chắn sẽ có nhiều việc mà chỉ món vũ khí này mới làm được, nhưng không hiểu sao vẻ mặt Aki-kun lại trông không mấy lạc quan. 

Cậu ta nhăn nhó nhìn chằm chằm vào khẩu súng trên tay tôi.

「Aki-kun thấy nó không ổn à?」.

「……Theo em thì. Thành thật mà nói thì đây là món 『phế phẩm』 ạ」.

Hả, sao lại thế được. Nghĩ kiểu gì thì súng bắn tỉa cũng rất mạnh mà. Tôi hỏi cậu ta lý do.

「Thực ra 『Nhẫn Huyễn Trang』 có một quy tắc cố định ạ」.

「Quy tắc gì cơ?」.

「Vâng. Đó là 『Trang bị sẽ biến mất nếu cách chiếc nhẫn quá 5 mét』. Ví dụ như anh có ném thanh kiếm vào Veil đi nữa, thì thanh kiếm cũng sẽ tan biến ngay trên đường bay thôi」.

「Hà, ra là vậy」.

Nhưng thế thì liên quan gì đến việc súng bắn tỉa yếu nhỉ? Tôi đâu có định ném khẩu súng đi để đánh nhau đâu. 

Chẳng lẽ Aki-kun lại tưởng súng bắn tỉa dùng để ném à? Hehe, đúng là một cậu nhóc đáng yêu.

「Nói thẳng ra đi Aki. Cái thằng đần này nó vẫn chưa hiểu đâu」.

「Mày gọi ai là đần đấy hả?」.

Ít nhất thì tôi cũng biết cách dùng súng bắn tỉa mà.

Tôi bực mình định cho Renji nếm mùi sợ hãi từ khẩu súng này thì——.

「Nói tóm lại là, viên đạn được bắn ra cũng sẽ biến mất đấy ạ. Ngay khi cách xa quá 5 mét」.

——Tôi đứng hình trước lời giải thích của Aki-kun.

「……Hả, cái gì cơ? Vậy là khẩu súng bắn tỉa này có tầm bắn hiệu quả chỉ là 5 mét thôi sao?」.

「Đúng là vậy đấy ạ」.

「Yếu vãi lờ……」.

Một sự thật tuyệt vọng. Vũ khí có ưu điểm về tầm bắn như súng bắn tỉa lại bị tước mất tầm bắn. Đã thế vì là Bolt-action nên tốc độ bắn cũng rất chậm. Chẳng ai lại muốn vác cái khẩu súng to đùng này đi đánh cận chiến cả.

「Renji, mày đứng yên đấy một chút nhé」.

「Hả? Ok」.

Tôi đứng cách Renji hơn 5 mét một chút.

Cạch (tiếng nạp đạn).

Đoàng! (tiếng súng hướng về phía Renji).

「……Chậc」 (tiếng tặc lưỡi khi thấy Renji không hề hấn gì).

「Mày định làm cái quái gì thế hả!?!?!?」.

「Ơ? Tao chỉ muốn kiểm tra xem lời Aki-kun nói có thật không thôi mà……」.

「Thế thì có nhất thiết phải bắn tao không!?!?!?」.

Lắm lời quá, đằng nào mày cũng không sao mà. Với lại vạn nhất có trúng đi nữa thì cùng lắm mày chỉ chết một lần thôi, có vấn đề gì lớn đâu.

「Hừm, uy lực thì có vẻ ổn đấy…… nhưng món này kén người dùng quá」.

Trong bầu không khí sầu thảm đó, chúng tôi bắt đầu cuộc thám hiểm mê cung.

~*~

Ngay khoảnh khắc bước qua lối vào chính—cánh cửa dẫn vào mê cung, tôi cảm nhận được cơ thể mình đột ngột trở nên lạnh toát. Một luồng khí lạnh lẽo rùng rợn chậm rãi vuốt ve dọc sống lưng tôi.

Nếu ví như trong game RPG, thì cảm giác này giống như việc bạn vừa di chuyển từ đồng cỏ vào trong hang động và nhạc nền thay đổi vậy. Trực giác khẽ mách bảo tôi rằng: kể từ đây trở đi là khu vực nguy hiểm.

「……Đây là sảnh vào sao?」

Thứ đầu tiên đập vào mắt tôi khi bước vào bên trong là một cầu thang khổng lồ rẽ sang hai hướng trái phải, kiểu thường thấy trong các tòa lâu đài phương Tây. Tấm thảm tối màu được trải cẩn thận càng làm tôn lên vẻ ma mị, đáng sợ của nơi này.

Lâu đài Ma vương.

Tôi thầm nghĩ, bầu không khí này đúng là nơi lý tưởng cho một tên Ma vương trú ngụ. 

Thế nhưng, mê cung này khác xa so với những tòa lâu đài Ma vương mà tôi từng biết. 

Dù rõ ràng được thiết kế dựa trên hình mẫu đó, nhưng nội thất lại mang một vẻ lệch lạc, méo mó mà không thể chỉ dùng từ "Lâu đài Ma vương" để khái quát hết được.

「Này Renji. Cái thứ treo trên tường kia chẳng phải là 『Bảng đen』 hay dùng ở mấy ngôi trường ngày xưa sao? Treo nó lên như tranh vẽ thế kia trông ảo vãi chưởng」.

Đó chính là những "yếu tố trường học" rải rác khắp nơi.

Dù nội thất mang vẻ uy nghiêm và xa hoa, nhưng lại lắp đặt những ô cửa sổ trường học đơn giản, giữa đống đổ nát lại lẫn lộn mảnh vỡ của bục giảng, và thay vì nến, người ta lại đốt cháy đầu bút chì. 

Hai thứ vốn chẳng liên quan gì là "Lâu đài Ma vương" và "Trường học" đã bị cưỡng ép kết hợp lại với nhau. Nếu mục tiêu là để tăng thêm sự kỳ quái thì có thể coi là thành công rực rỡ, nhưng nói thẳng ra thì chỉ thấy toàn sự sai lệch.

「Cái đó cũng đúng, nhưng tao thấy cái 『cảm giác không phải do con người làm ra』 này mới là thứ đáng sợ nhất. Nhìn phát biết ngay là do AI tạo ra trong nháy mắt luôn」.

Nghe lời Renji, tôi nheo mắt nhìn quanh kỹ hơn và lập tức hiểu được ý cậu ta.

『AI không biết đến thường thức của con người』.

Đó là một câu nói từng rất thịnh hành từ thời xa xưa để châm chọc các AI tạo sinh. 

AI là thứ dù có tích lũy bao nhiêu dữ liệu khổng lồ đi chăng nữa cũng không thể hiểu được cái gọi là "nghĩ bình thường thì thấy nó sai quá sai" của con người. 

Đó là sự phi thường thức bắt nguồn từ sự tự do mà con người ban cho AI, và chính cái sự phi thường thức đó đã tạo ra cảm giác rùng mình chết chóc bên trong mê cung này.

「……Nhìn kỹ lại thì cái bình kia bị dính chặt vào sàn như kiểu nặn bằng đất sét ấy nhỉ? Chất liệu cũng y hệt mặt sàn luôn. Thế này thì làm sao mà di chuyển được nữa. AI nó bị ngáo à?」

「Ờ. Với lại cái đèn trông như đèn chùm kia cũng khó hiểu vcl. Đèn chùm gì mà lại có chân đứng như cột điện thế kia. Đần độn thật sự. Phải treo nó lên chứ」.

Có lẽ Sidir không hiểu công dụng của cái bình hay bộ đèn chùm kia. 

Nó có dữ liệu về ngoại hình của vật thể, nhưng trong quá trình cấu thành mê cung, các nhiễu loạn đã lọt vào khiến chúng định hình một cách dị hợm như vậy.

「Thôi kệ đi. Mê cung hôm nay mới Level 3 thôi, chắc nó vẫn còn vương lại những dấu vết từ hồi AI còn chưa được học tập kỹ lưỡng đấy. Đừng có phàn nàn về Sidir nữa, tụi mình mau đi tiếp thôi」.

「……Ừ. Ờm, mình cứ đi lên trên là được đúng không?」

「Ừm. Vì boss nằm ở tầng cao nhất mà」.

Thế là chúng tôi bắt đầu bước về phía cầu thang khổng lồ. Cả nhóm vừa thủ thế vũ khí vừa thận trọng tiến bước.

Vũ khí của Renji là một cây 「Thiền trượng gắn quả cầu sắt」. Ở đầu trượng có ba quả cầu sắt nhỏ gắn gai nhọn hoắt, kêu lanh lảnh mỗi khi cử động. 

Thiết kế Huyễn Trang của cậu ta chắc là dựa trên hình mẫu 「Áo cà sa」.

Trái lại, vũ khí của Aki-kun là một cây 「Naginata lưỡi chữ thập」. Huyễn Trang của cậu ta dựa trên bộ 「Haori Hakama」, tạo cảm giác rất điềm đạm và chững chạc.

「……Ghen tị thật đấy, vũ khí của hai người trông dễ dùng vãi」.

「Gì mà tự nhiên lại dở giọng đó?」

「Thì có gì đâu?」

Dù biết nói ra cũng chẳng giải quyết được gì, nhưng trong lòng tôi vẫn thấy có chút không phục. Huyễn Trang giống như chơi Gacha một lần duy nhất vậy. Có người trúng giải xịn thì cũng có kẻ bốc phải món phế phẩm.

Tôi vừa thở dài vừa đưa tay vuốt ve khẩu súng bắn tỉa đang ôm trong lòng thì——

「……Hửm?」

——Đột nhiên, một con Slime từ trên trần nhà rơi xuống.

「Cẩn thận, kẻ địch từ trên cao kìa! Hai người——」

——Tiếng súng vang lên, tôi đã bắn xuyên qua nó ngay lập tức.

Con Slime định đánh lén đã bị nổ tung và bắn tung tóe ra xung quanh ngay giữa không trung. Trận chiến đầu tiên đáng nhớ trong mê cung đã kết thúc một cách chóng vánh như vậy đấy.

「…………Cái gì cơ?」

Aki-kun tròn mắt kinh ngạc. Cậu ta cứ nhìn trân trân hết xác con Slime rồi lại đến khẩu súng trên tay tôi với vẻ mặt ngơ ngác. 

Giữa đống chất nhầy của con Slime là những mảnh vỡ của lõi nhân có kích thước bằng viên bi.

「Ờm, Hareto-san. Ông vừa làm gì thế?」

「Bắn nó thôi」.

「Trúng lõi luôn?」

「Trúng lõi」.

Quả nhiên vấn đề của súng bắn tỉa vẫn là khâu kéo khóa nòng và nạp đạn. Nếu kẻ địch chỉ có một con thì không sao, nhưng nếu chúng xuất hiện đông thì lấp đầy khoảng trống lúc nạp đạn sẽ khá vất vả đây. 

Tôi vừa làm động tác cạch để đẩy vỏ đạn rỗng ra ngoài vừa ngước nhìn lên trần nhà. Không còn con Slime nào khác nữa.

(Đ-Đây chính là Seiten sao……! Phản xạ để đáp trả đòn đánh lén chết người một cách ung dung thế kia đã đáng sợ rồi, nhưng hơn cả thế là động tác bắn nhanh đến mức mắt thường không kịp nhìn thấy luôn. Ra là vậy, kẻ mạnh nhất thế giới quả nhiên là một thực thể hoàn toàn khác biệt ……!)

Khi quay lại, tôi thấy Aki-kun đang nhìn tôi với đôi mắt lấp lánh. Cậu nhóc này bị làm sao vậy nhỉ.

「Không đi tiếp à, Aki-kun?」

「……À, xin lỗi! Mình đi ngay đây!」

Sau khi đợi Aki-kun đuổi kịp tôi và Renji, cả nhóm tiếp tục tiến sâu hơn vào bên trong.

【Thông tin mê cung】

Loại mê cung: Lâu đài Ma vương

Độ sâu trình chiếu: Lv.3

Số tầng: Tổng cộng 4 tầng

BOSS VEIL: Glaze Elephant

~*~

「……Này, dừng lại. Có địch.」

Nghe tiếng Renji đi tiên phong ra hiệu, tôi và Aki-kun lập tức đứng khựng lại. Nghe thấy có địch, tôi định thủ thế súng ngay nhưng——

「……Suỵt, đừng gây tiếng động. Có một đàn Veil cực lớn đang tụ tập ở đây.」

——Nghe thông tin bổ sung đó, tôi vội vàng thu tay lại.

Tôi cùng Renji nhìn lén vào căn phòng trước mặt. 

Đập vào mắt là cảnh tượng hơn ba mươi bộ xương đang vũ trang đầy đủ, đứng canh gác trước một cánh cửa vàng kim lộng lẫy. 

Đôi mắt của lũ Skeleton không có chút trí tuệ nào, chúng chỉ đứng đó làm phát ra tiếng răng va vào nhau lạch cạch.

Dọc đường đi, chúng tôi đã đụng độ không ít Veil, nhưng nhiều nhất cũng chỉ là ba con cùng lúc. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một bầy đông nghẹt cả căn phòng như thế này.

「Đây là…… phòng âm nhạc à?」

Căn phòng đầy rẫy những nhạc cụ dây và nhạc cụ gõ, đến nỗi chẳng còn chỗ mà đặt chân. Nếu lỡ tay chạm vào làm chúng phát ra tiếng động, chắc chắn cả bầy Veil sẽ đổ dồn sự chú ý vào đây. 

Từng con một thì không đáng lo, nhưng nếu bị ba mươi con quây lại thì khó mà toàn mạng được.

「Mà cái cửa vàng chóe kia là cái gì vậy nhỉ?」

「……Chẳng lẽ là đường tắt? Nếu đi qua đó, có khi mình tới thẳng phòng Boss luôn không chừng」.

「Có khả năng đấy. Thế thì dù có phải cố đấm ăn xôi cũng phải đi qua đó thôi」.

Tôi và Renji nhìn nhau, nở một nụ cười gian xảo.

Thời gian giới hạn của mê cung là 5 tiếng, quá giờ đó sẽ bị cưỡng chế đuổi ra và đưa về trường học ban đầu. 

Vậy nên dùng được đường tắt là thượng sách. 

Thế nhưng, lao thẳng qua bầy Veil đông đảo mà không có kế hoạch thì quá khó.

Cảm giác căn phòng này nồng nặc mùi của một cái "phòng bẫy" ngay từ đầu đã không định cho ai đi qua dễ dàng rồi.

「Sử dụng đường tắt rủi ro cao lắm, mà dù có thành công thì cũng cạn kiệt sức lực luôn rồi. Bình thường thì tránh đi là đúng nhất, nhưng nếu chỉ là Level 3 thì……」

「Hê, ông rành ghê nhỉ Aki-kun?」

「——À, là chị Naki nói thế đấy ạ. Chị ấy bảo thế. Chứ mình thì cũng chả rõ lắm đâu. Thật đấy」.

Làm gì mà cuống quýt giải thích thế không biết? Việc Aki-kun biết rõ chi tiết từ Higiku-senpai hơn tụi tôi cũng là chuyện thường mà.

Dù sao thì cả ba đã thống nhất ý kiến là nhắm vào đường tắt, nên bắt đầu bàn bạc phương án cụ thể.

「Thế, làm cách nào để tới cái cửa đó? Đi lén lút là không khả thi rồi」.

「Cứ để đó cho tao. Tao có một kế hoạch siêu xịn」.

Renji là người giơ tay đầu tiên. Đúng là cộng sự của tôi có khác.

「Đầu tiên, Hareto sẽ một mình lao vào bầy xương kia」.

「Ừ hứ」.

「Xong rồi lợi dụng lúc mày bị tụi nó tẩn, tao và Aki sẽ chạy lên trước」.

「Cộng sự kiểu gì vậy?」

Đó gọi là "làm mồi nhử" nhé. Đừng có dùng cái giọng nhẹ tênh đó mà vứt bỏ đồng đội của mình chứ.

「Kìa anh Renji, mất đồng đội ở đây thì hỏng bét đấy. Phía trước vẫn còn phải chiến đấu nữa mà」.

「Biết là vậy nhưng cái thằng này có cần thiết không? Mạnh thì mạnh thật nhưng đần lắm」.

「Mày nói cái gì quá đáng thế hả」.

Đúng là một kẻ phản phúc đáng sợ. Giặc đằng sau vua quả là không sai

「Thôi mà, đừng vội kết luận thế chứ. Em cũng có kế hoạch đây」.

Thật sao, Aki-kun đáng tin cậy quá. Khác hẳn với cái thằng Renji đần độn. Tôi háo hức lắng nghe kế hoạch của cậu ta.

「Đầu tiên, Hareto-san sẽ một mình lao vào bầy xương đó」.

「Ừ hứ」.

「Xong rồi Hareto-san cứ thế tẩn hết sạch bọn chúng là xong」.

「Thế mà cũng gọi là kế hoạch à?」

Chẳng qua là vì tôi mạnh quá thôi chứ gì? Có gì gọi là chiến thuật đâu?

「Ối, thế là ngon luôn còn gì. Thôi đi đi Hareto」.

「Ngậm mồm đi cái thằng khốn này」.

Một bên là Renji hớn hở định đem tôi làm vật tế, một bên là Aki-kun không hiểu sao lại đặt niềm tin mù quáng vào sức mạnh của tôi. Cái tổ đội này cảm giác nảy sinh quá nhiều vấn đề rồi đấy.

「Hareto-san chắc chắn làm được mà」.

「Thật tình, cái niềm tin đó từ đâu ra vậy?」

Ngay cả chơi game cùng nhau còn chưa có, tôi thấy lạ là sao cậu ta lại nghĩ tôi mạnh đến mức đó. Lòng tin chẳng phải là thứ phải bồi đắp dần dần sao? Đột nhiên "tất tay" thế này làm tôi khó xử vcl ra đấy.

Tôi đang băn khoăn về khoảng cách với Aki-kun thì đột nhiên, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía sau.

『Ka-ka!』

「……Ka-ka?」

Đó là âm thanh giống như hai khúc xương va vào nhau. Cả ba chúng tôi đều đang mải tập trung vào phòng âm nhạc, nên không nhận ra một thực thể mới đang áp sát từ phía sau.

「Này Renji, đừng có phát ra mấy tiếng động kỳ quặc đó nữa」.

「Hả? Không phải tao. Là Aki đấy chứ」.

「Cũng không phải em đâu ạ」.

Thế thì là ai?

Cả ba đồng loạt quay lại phía sau.

『Ka-ka-ka!』

——Một con Skeleton đang nhìn chằm chằm tụi tôi từ khoảng cách chỉ một xăng-ti-mét.

「「「Uố ô ô ô ô ô ô ô!??」」」

Cái màn hù dọa này còn kinh dị hơn cả game ma nữa, cả lũ hoảng hốt lùi lại. Sém tí nữa là tôi tè ra quần rồi đấy.

「G-Giật cả mình! Thật sự là hú hồn luôn đấy!?!?!?」

Aki-kun có vẻ cũng bị sốc nặng, giọng điệu trở nên rất kỳ quặc. Nghe cứ như cách nói chuyện của Higiku-senpai vậy. Nhưng giờ không phải lúc để tâm đến giọng điệu của cậu ta. Nguy rồi. Toang thật sự rồi.

「Toi rồi. Tụi mình hét to quá」.

「Ừ. Cái này là căng thật rồi đấy」.

Cả ba chúng tôi như những con búp bê bằng thiếc bị hỏng, cổ cứ kêu rắc rắc khi quay lại nhìn về phía phòng âm nhạc.

Ba mươi con Skeleton đang nhìn tụi tôi và cười.

Tuyệt vọng rồi. Tụi tôi chỉ kịp trao đổi qua ánh mắt. Mọi kế hoạch tác chiến cho tương lai đã được thống nhất chỉ trong một khoảnh khắc đó.

「「「Chạy thôi!」」」

Ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách. 

Tôi nhớ lần trước cũng vừa bị mấy con Orc rượt chạy trối chết dọc hành lang, nhưng giờ chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ nữa, cả bọn vắt chân lên cổ mà chạy khỏi phòng âm nhạc.

「Tụi nó đuổi theo kìa!?」

「Đuổi theo sát nút rồi ạ!」

「Không đuổi theo mới là lạ đấy!?!?!?」

Quay lại nhìn thì thấy một đoàn tàu quái vật dài dằng dặc như lễ hội bách quỷ dạ hành. Dù toàn là xương xẩu chứ không phải quỷ, nhưng đúng là một cuộc đại diễu hành của lũ quái vật.

「Khốn khiếp, cái mê cung này có quy định là phải chạy dọc hành lang mới chịu được à!?!?!?」

「Chuẩn luôn! Mới nãy vừa trốn chui trốn nhủi lũ Orc xong mà!」.

Học lại quy tắc hành lang là nơi để đi bộ đi nhé, cậu bạn Sidir.

Vừa chạy thục mạng, tôi vừa liếc mắt nhìn quanh quất xem có món gì dùng để thoát thân được không. Tôi cần một nước đi lật ngược thế cờ ngay lúc này.

Tụi tôi lướt qua một đống vũ khí bị vứt bỏ. Cái nào cái nấy đều hỏng hóc, không dùng ra hồn được. Kiếm thì gỉ sét, khiên thì chạm vào là vỡ vụn. Nhưng giữa đống đó, tôi vẫn thấy loáng thoáng vài món "có vẻ dùng được".

Tôi tiện tay vớ ngay lấy một quả lựu đạn khi lướt qua. Tiếp đó là một đống đồng hồ hẹn giờ nhà bếp dán trên bảng trắng. Hẹn giờ khoảng 5 giây rồi cho nó kêu chuông chắc cũng đủ để thu hút sự chú ý của lũ Skeleton. Có khả năng hữu ích đấy.

Tôi vớ lấy một cái. Rồi một chồng tạp chí người lớn. 

Không hiểu sao cái đồ cổ lỗ sĩ này lại xuất hiện trong mê cung nữa, chắc chả giúp gì được cho việc thám hiểm đâu. Nhưng tôi vẫn vớ lấy một quyển trông "mát mẻ" nhất.

「……Hareto-san, cậu vừa nhặt cái gì thế?」

「……Có nhặt cái gì đâu?」

「Nhân tiện, mê cung mà biến mất là mấy món cậu nhặt cũng biến mất hết đấy ạ」.

「À phải rồi nhỉ! Khốn thật, đang định đem về làm gia bảo!」

「Biết ngay là cậu nhặt mà, đồ biến thái!」

Aki-kun đỏ mặt tía tai, phản ứng hệt như một đứa con gái vậy. Là nam nhi đại trượng phu thì phải có bản lĩnh đọc tạp chí người lớn công khai giữa lớp chứ.

Vừa than thở cho sự non nớt của Aki-kun, tôi vừa ném quả lựu đạn, cái đồng hồ hẹn giờ và cả quyển tạp chí về phía lũ Skeleton. Một tiếng nổ lớn vang lên, tống khứ được vài con. 

Thấy chưa, đó là sức mạnh của tạp chí người lớn đấy.

「Hay lắm Hareto! Giỏi lắm con trai!」

「Nhưng cứ đà này thì sớm muộn gì cũng bị tóm thôi!」

「Đúng là vậy thật……!」

Dù tạp chí người lớn đã lập công lớn làm chậm bước lũ Skeleton, nhưng đó không phải là cách giải quyết tận gốc. Tình thế vẫn ngàn cân treo sợi tóc. Tôi vò đầu bứt tai suy nghĩ nhưng chẳng ra được nước cờ nào nữa.

Đúng lúc đó, Renji nhíu mày nhìn tôi một cách chậm rãi. Đôi mắt cậu ta như đang kỳ vọng điều gì đó ở tôi.

「Chịu thôi, tao không muốn dùng hạ sách này đâu nhưng mà!」

「Mày có kế hoạch gì hả!?!」

「Ờ, coi như là vậy!」

Renji cười khẩy rồi nói kế hoạch cho tôi và Aki-kun.

「Cứ thế này là cả ba cùng Game Over hết. Nên trước khi chuyện đó xảy ra, tao và Aki sẽ làm mồi nhử để một mình mày sống sót」.

「Hả!??」

「Hareto. Khúc cua tiếp theo, mày phải trốn ngay vào căn phòng gần nhất. Tao và Aki sẽ dẫn lũ Skeleton chạy tiếp, mày đợi tụi nó đi qua hết rồi thì lén lút chuồn ra ngoài」.

「K-Không được đâu! Thế còn hai đứa mày thì sao!」

「Đừng lo cho tụi tao. Tới được phòng Boss thì người duy nhất có khả năng tẩn nó chỉ có mày thôi. Chỉ có mày mới làm được. Vì thế tụi này sẽ để mày sống」.

Thật không thể tin nổi. Không ngờ cái thằng Renji đó lại đưa ra một đề nghị thế này. Dù biết để một người sống còn hơn là cả ba cùng chết là đúng đắn, nhưng tôi không ngờ người nói câu đó lại là cậu ta.

「Không có thời gian để do dự đâu! Mau lên Hareto, trốn vào phòng đó đi!」

「……R-Rõ rồi!」

Ngay khoảnh khắc khuất khỏi tầm mắt lũ Skeleton, tôi lao mình vào một căn phòng ngay trước mặt. Tiếng cửa đóng sầm lại làm tiếng ồn ngoài hành lang nhỏ dần. 

Lòng tôi thắt lại vì cảm giác tội lỗi khi bỏ rơi đồng đội. 

Có lẽ tôi đã hiểu lầm Renji bấy lâu nay. Cứ tưởng cậu ta là thằng khốn nạn nhất trần đời, ai dè lại có mặt tốt bụng đến thế.

Tôi rơm rớm nước mắt, hạ quyết tâm "không để sự hy sinh của hai đứa là vô ích" thì——

「Có thằng đang trốn một mình trong phòng đó đấy lũ Skeleton! Giết nó trước đi!!!」

——Bị lừa rồi.

「Hà hà hà! Xin lỗi nhé Hareto, chết thay cho tụi này đi cưng!」

Cái thằng khốn kiếp đó, không thể tin nổi luôn. Lần sau gặp tao sẽ đấm cho rụng răng. Mà chắc chắn là Aki-kun cũng biết tỏng cái trò lừa của thằng Renji rồi. Giờ nhớ lại thì lúc đó mặt cậu ta cũng đang cố nhịn cười.

「Lũ khốn kiếp này……!」

Phía bên kia cánh cửa mà tôi đang dốc sức giữ chặt là một bầy Skeleton đang điên cuồng phá phách. Những cú va đập dữ dội cứ liên hồi truyền tới. Cứ đà này thì việc cửa bị phá chỉ còn là vấn đề thời gian thôi.

「C-Có lối thoát nào không……! Mà đây là phòng gì vậy trời!?!」

Tôi cuống cuồng tìm kiếm thông tin. Trong lúc nguy cấp thì càng phải có cái nhìn bao quát, đó là quy tắc chung của mọi loại game. Thông tin có được lúc bình tĩnh chính là chìa khóa để thay đổi cục diện.

Trong phòng này có giường, kệ sách trống, bàn làm việc, giá treo quần áo, và một bộ váy phụ nữ có đính đá quý. Đồ dùng sinh hoạt cơ bản đều có đủ, không sang chảnh nhưng cũng chẳng phải tuềnh toàng. Dù chả có đồ giải trí gì nhưng ở đây chắc cũng không đến nỗi bất tiện.

「……Môi trường thì như nhà tù, mà cái váy lại sang trọng quá mức. Nghĩ kỹ thì thấy sai vãi」.

Sự hiện diện của cái váy quá lạc quẻ. Kết hợp thông tin này với concept 『Lâu đài Ma vương』 thì có thể suy đoán——

「——Đây là phòng để giam giữ nàng công chúa bị bắt cóc」.

Phòng cho công chúa bị giam giữ là thứ không thể thiếu, ngang hàng với khu vực chiến đấu với Ma vương luôn.

「Thế thì chắc chắn là phòng này không có lối thoát rồi……!」

Đã là phòng giam thì đời nào lại có lối thoát bí mật. Dù không loại trừ khả năng gu thẩm mỹ kỳ quặc của Sidir sẽ tạo ra đường hầm bí mật nào đó, nhưng tôi đoán xác suất đó cực thấp.

——Rầm rầm! Rầm rầm rầm rầm rầm!

「Hê ê ê ê!」

Chỉ còn cách chiến thôi. Cảm giác như đang chơi một trò "bất khả thi", nhưng không còn cách nào khác.

Tôi hạ quyết tâm, định nã súng về phía cánh cửa thì đúng lúc đó.

「……Cậu là ai vậy?」

Có tiếng con gái vang lên từ trên giường.

Cô ấy nấp trong chăn ngủ từ nãy đến giờ, đang dụi mắt ngái ngủ.

「N-Người thật à?」

「……Là người chứ. Nhìn giống Veil lắm à?」

Thì đúng là nhìn không giống Veil tẹo nào thật.

Cô ấy trông như học sinh cấp hai, vừa nói bằng chất giọng vô cảm vừa để mái tóc vàng óng như ánh trăng đung đưa. 

Phần tóc mái dài che kín cả hai mắt khiến tôi chẳng thể đọc được cô ấy đang nghĩ gì.

「Chị làm gì ở cái chỗ này thế?」

「……Đang ngủ」.

——Rầm rầm rầm! (tiếng lũ Skeleton đập cửa)

「Ngủ ở đây á?」

「……Ừ, ở đây」.

Đúng là gan dạ vcl. Vụ bầy Skeleton này là do tôi gây ra thật, nhưng mà ngủ ngon lành trong mê cung thì đúng là tinh thần thép rồi. Nói giảm nói tránh thì đúng là đầu óc có vấn đề.

Biết đâu cô ấy có lý do bất khả kháng gì đó mới phải ngủ ở đây thì sao…… nhưng liệu có cái lý do đó trên đời không? Mà mới gặp lần đầu đã bảo người ta hâm thì cũng hơi vô lễ, nên tôi hỏi cho chắc.

「Tiện miệng hỏi tí, sao chị lại ngủ ở đây?」

「……Ở đây có giường thì ai mà chả ngủ」.

Đúng là hâm thật rồi.

Tôi cứng họng chẳng biết nói gì hơn, đành quay lại chuyện chính.

「À, ờ. Kéo bạn vào vụ này thì mình xin lỗi nhé, nhưng có thể giúp mình một tay được không? Phía sau cánh cửa kia đang có một bầy Skeleton đông nghẹt đấy」.

「……Skeleton?」

Cô ấy mơ màng nhìn về phía cánh cửa.

「……Không thích」.

「Sao lại thế?」

「……Vì đang buồn ngủ」.

Thế thì ngủ luôn tới kiếp sau đi cái đồ khốn kiếp này.

Nói xong câu đó, cô gái tóc vàng lại nằm xuống và bắt đầu phát ra tiếng thở đều khi ngủ. Tôi thật sự cạn lời vì sao ở nơi ồn ào thế này mà cô ấy vẫn ngủ được. Tóm lại là không trông mong gì được sự giúp đỡ rồi.

「Ối giời ơi! Cái cửa!」

Rắc! Một lỗ hổng to tướng xuất hiện trên cánh cửa tôi đang giữ. Từ cái lỗ đó, những cánh tay Skeleton thò ra quờ quạng giữa không trung định tóm lấy tôi.

「Chậc!」

Thôi kệ đi. Quên cô gái đó đi cho rảnh nợ.

Tôi buông tay khỏi cửa và thủ thế súng.

Thắng bại giờ phụ thuộc vào việc tôi làm chủ khẩu súng bắn tỉa này đến mức nào. 

Dù hầu như chưa có kinh nghiệm đánh cận chiến bằng súng bắn tỉa, nhưng mấu chốt là phải di chuyển sao cho hiệu quả. 

Thứ cần nhất là cảm quan. Giống như vừa mới bắt đầu chơi một game mới mà đã bị bắt phải thích nghi ngay từ lần chơi đầu tiên vậy, khó nhằn vcl nhưng phải làm thôi.

「Mùi "bất khả thi" nồng thật đấy, nhưng mà——」

Bầy Skeleton đông đảo đang áp sát.

Tôi nã một phát đạn thẳng vào đầu một con trong số đó.

「——Mà, thế này cũng thú vị phết nhỉ」.

Trận chiến bắt đầu.

~*~

Trong khi đó, Renji và Aki đã quay trở lại phòng âm nhạc, nơi từng được canh giữ nghiêm ngặt bởi bầy Skeleton, và hiện đang đứng trước cánh cửa lộng lẫy kia.

Nhờ việc đem Hareto ra làm "vật tế thần", họ đã đến được đây mà không tốn chút sức lực nào. Trong khi Renji chẳng mảy may bận tâm đến sự hy sinh của Hareto, thì Aki lại cảm thấy có chút tội lỗi.

「……Cậu nghĩ Hareto-san có bình an vô sự không?」

「Hả?」

Dĩ nhiên, Aki biết rõ sức mạnh của Seiten. Nhớ lại những video gameplay đã xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần, cậu không hề nghi ngờ việc anh ta chính là người mạnh nhất thế giới.

Nhưng dù vậy, con người ai cũng có giới hạn. Những việc bất khả thi do giới hạn của một cơ thể bình thường chắc chắn sẽ là rào cản. 

Khi bình tĩnh lại, Aki bắt đầu hối hận: "Có lẽ mình đã quá tin tưởng vào Hareto-san rồi".

————Thế nhưng, nhìn thấy Aki như vậy, Renji chỉ cười khẩy.

「Khà khà. Này Aki, hôm nào ba đứa mình cùng chơi game VR đi」.

「……Game VR ạ?」

「Ờ. Một trò MMORPG nào đó cũng được, kiểu có rồng với người khổng lồ xuất hiện nhan nhản ấy. Chỉ cần đi cùng nhau một tiếng thôi, cậu sẽ thấy việc lo lắng cho cái con quái vật đó thật là ngớ ngẩn」.

Renji khẽ rung cây thiền trượng bên tay phải, đôi mắt như đang nhớ lại một ký ức kinh hoàng nào đó.

「Đúng là tao đã bảo với nó là 『Chết thay cho tụi này đi!』 thật. Nhưng tao chưa từng nghĩ dù chỉ một mảy may là Hareto sẽ chết bởi lũ tép riu đó. Thằng đó tuy đần, xấu trai lại còn biến thái, nhưng việc nó là kẻ mạnh nhất thì không sai vào đâu được. Tốt nhất đừng nên coi tên thiên tài đó là cùng một giống loài với con người chúng ta」.

「…………」

Aki im lặng, thầm nghĩ đúng là như vậy thật.

「Cậu có biết Levellet không?」

「Dĩ nhiên rồi. Thời buổi này nó còn nổi tiếng hơn cả tên của Thủ tướng ấy chứ」.

「Đúng không? ——Vậy thì đừng có sốc nhé, danh tính thực sự của kẻ đứng hạng nhất vinh quang đó chính là cái thằng đần kia đấy」.

「C-CÁI GÌ CƠƠƠ—!!」

Trong khi giả vờ kinh ngạc, Aki cảm thấy buồn cho sự giả tạo lộ liễu của mình. 

Cậu tự thấy mình nói dối quá tệ. Cậu thầm thề rằng sau này phải tự mình luyện tập cách nói dối mới được.

「Hử? Chẳng lẽ cậu biết rồi à?」

「K-Không không, làm sao mà biết được! Chỉ là cùng đi thám hiểm mê cung đến giờ, tớ cũng mới nhận ra cậu ấy mạnh đến mức nào thôi!」

「À, cũng đúng nhỉ」.

Renji ngoan ngoãn chấp nhận lý do đó.

「……Nhưng cậu kể cho tớ nghe thế này có ổn không ạ? Seiten-san, hạng nhất Levellet, vốn nổi tiếng vì luôn đeo mặt nạ và không bao giờ lộ mặt mà. Tớ cứ tưởng cậu ấy muốn giấu kín danh tính chứ」.

「Nó cũng chẳng chủ định giấu giếm gì đâu. Chỉ là Hareto không phải kiểu người thích khoe khoang thôi. Còn lý do nó không lộ mặt thì…… thôi, đó không phải chuyện để tao kể ra」.

「Ra là vậy ạ」.

Dù tò mò nhưng Aki biết đây không phải chuyện nên gặng hỏi, nên cậu chỉ dừng lại ở việc gật đầu.

「Nhân tiện thì, tao hạng 628」.

「Ê. Thế chẳng phải là cực kỳ khủng khiếp sao?」

「Đúng không? Chuyện này hơi ngoài lề tí nhưng tao có livestream game trên YouTube đấy. Cách đây không lâu lượt đăng ký vừa vượt quá hai triệu xong」.

「Thật luôn á!?!?!?」

「Thật mà thật mà. Cậu có biết kênh 『Lenlen』 không?」

「Làm sao mà không biết được……. Đó chẳng phải là người chơi được mệnh danh là giỏi nhất Nhật Bản trong trò 『Monster Hunter』 sao?. Tớ nghe nói anh ta còn sở hữu mấy kỷ lục thế giới về chạy bo diệt Boss một mình nữa」.

「Chính là tao đấy. ……Chà, lâu rồi mới được khen nên thấy sướng rơn cả người. Chứ cứ ở cạnh thằng Hareto là tao lại bị nó làm cho mờ nhạt hết cả」.

Renji lẩm bẩm, bóng lưng toát lên vẻ u sầu.

Nhưng dù vậy, Aki vẫn nghĩ hạng trong nhóm 600 là thực sự rất đáng nể. Theo tiêu chuẩn thông thường, hạng dưới một triệu đã là "con nghiện" game, hạng dưới 100 nghìn là "dị nhân". Để có tiếng tăm là streamer thực lực thì cần hạng khoảng 10 nghìn, còn tầm hạng 5 nghìn thì dư sức sống khỏe bằng nghề game thủ chuyên nghiệp.

Và những người chơi ở thứ hạng ba chữ số thì không gì khác ngoài "quái vật", không hề ngoa khi nói rằng 『chỉ cần một người như vậy tham gia là trò chơi sẽ mất cân bằng』 luôn.

「Mà, nói là nói thế chứ tao chưa thắng được Hareto lần nào đâu」.

「……Ha ha. Hareto-san mạnh đến mức đó cơ à」.

Aki gãi má cười khổ. Cậu chỉ thầm nghĩ, đúng là như vậy thật.

~*~

Trong một cuộc chiến đa đối một, có một điều tuyệt đối phải lưu ý. 

Đó là "không được để bị bao vây". Luôn giữ tất cả kẻ địch trong tầm mắt và không bao giờ cho phép các đòn tấn công từ điểm mù là bước đầu tiên để lật ngược thế cờ khi bất lợi về quân số. 

Chính vì thế, khi đối đầu với số đông, tôi luôn có một lý thuyết là "vừa rút lui vừa tiêu diệt từng tên một".

Thế nhưng, điều đó chỉ khả thi khi luôn đảm bảo được khoảng trống phía sau——tức là lần này, khi không còn đường lui, tôi phải bắt đầu trận đấu trong tình trạng bị bao vây tứ phía.

「……Trong tình cảnh này thì làm ăn được gì cơ chứ?」

Ngàn cân treo sợi tóc. 

Bốn bề thọ địch. Dù có nhìn về đâu đi nữa, chắc chắn vẫn sẽ có những điểm mù. 

Kiếm Tây, chùy, gậy gộc, đao, búa, cung tên và đủ thứ hầm bà lằng khác. Kẻ địch luôn ở phía sau, và những món vũ khí đó sẽ không ngần ngại nện thẳng vào gáy tôi.

「Không không, thế này thì chịu chết rồi còn gì—」

————Ấy thế mà, tôi lại thấy ngược lại.

Tôi khẽ nhảy lên, đá bay con Skeleton phía sau. Đồng thời nã súng vào con bên trái, tận dụng độ giật của họng súng để gạt phăng chiếc chùy đang nện tới từ bên phải, rồi bồi thêm một cú đá vòng cầu vào mặt kẻ địch, tiện tay đẩy vỏ đạn rỗng ra ngoài.

Giữ nguyên tư thế đá khi hai chân vẫn đang lơ lửng trên không, tôi tiếp tục nã súng vào một tên phía trước————và dùng chính lực tác động đó để xoay người, né tránh đường đại kiếm đang chém xuống từ phía sau.

Aaa thú vị thật, các luồng suy nghĩ đang kết nối và tăng tốc.

「Hừm, xem ra còn nhàn hạ hơn mình tưởng đấy」.

Có vẻ như lũ Skeleton được lập trình một AI chiến đấu khá ưu việt, khiến tôi có cảm giác như đang đối đầu với con người thật vậy. 

Chính vì thế mà tôi dễ dàng đọc được nước đi tiếp theo và đáp trả cả những đòn tấn công từ điểm mù. 

Số lượng Skeleton giảm đi trông thấy. Chẳng mấy chốc một nửa đã biến mất, và khoảng trống để tôi tự do xoay xở đã rộng ra đáng kể.

「………………………………Cậu mạnh đến mức chẳng đùa được đâu nhỉ」

Bất chợt, có tiếng nói phát ra từ phía chiếc giường. Liếc mắt nhìn qua, tôi thấy cô bé tóc vàng đang nhìn mình với một tư thế rũ rượi chẳng khác gì một con Slime.

「Chị cũng vậy thôi, cái kiểu lười chảy thây đó cũng chẳng đùa được đâu」.

「………………………………Thế à? Thế này là bình thường mà. Chỉ cần có chỗ để nằm là dù trên vũng bùn chị cũng ngủ ngon lành được」.

「À, ra vậy……」

Dù chẳng có gì đáng để tự hào, nhưng cô gái tóc vàng vẫn nói với vẻ mặt vênh váo. 

Tôi vừa dùng cú đá trước để hất văng con Skeleton trước mặt, vừa vểnh tai nghe về phía chiếc giường.

「Mà này, không phải chị định ngủ sao?」

「………………………………Định thế đấy chứ. Nhưng tại trận chiến của cậu thú vị quá nên chị lỡ xem mất rồi」.

「Thế thì giúp một tay đi chứ」.

「………………………………Không thích. Chuyện đó với chuyện buồn ngủ là hai việc khác nhau」.

Cô gái này tự do tự tại quá mức rồi đấy. 

Đúng là hạng người duy ngã độc tôn. Cứ để bản thân trở thành trò tiêu khiển cho cô ấy thì bực mình lắm, nên tôi quyết định dọn dẹp lũ Skeleton cho nhanh gọn.

「………………………………Chẳng lẽ cậu còn mạnh hơn cả Renji sao?」

「Renji?」

Cái tên người quen đột ngột thốt ra. 

Tên Renji thì không hiếm, nhưng khả năng cô gái này là người quen của cậu ta chắc chắn cao hơn là một sự trùng hợp tình cờ. Tôi thử hỏi cho chắc.

「Renji mà cậu nói là Fujino Renji à?」

「………………………………Chà, cậu cũng biết à. Bạn bè sao?」

「Thì cũng coi là vậy đi. Hiện tại nó đang đứng hạng nhất tuyệt đối trong danh sách những kẻ tôi muốn đấm nhất đấy」.

「………………………………Vậy là không phải bạn bè rồi nhỉ」.

「Bạn bè mà?」

Tại sao nhỉ. Viết là bạn bè nhưng đọc là bao cát thì có gì lạ đâu. 

Trong từ điển của tôi, bạn bè là danh xưng dành cho mối quan hệ mà đôi bên có thể phản bội, đấm đá và lừa lọc lẫn nhau.

「Mà này, chị là tiền bối…… gọi là tiền bối thì đúng chứ?」

「………………………………Đúng rồi. Chị năm ba」.

「May quá. Vậy tiền bối có quan hệ gì với Renji thế?」

Nói ra thì hơi ngại, nhưng cô bé tóc vàng trước mặt có ngoại hình rất đáng yêu. 

Nếu vạn nhất mà chị ấy là bạn thanh mai trúc mã của Renji thì tôi sẽ vì ghen tị mà tước đi mạng sống của nó mất————

「………………………………Thanh mai trúc mã đấy」.

「——Giết không tha」.

「………………………………Hồi tiểu học còn hôn nhau rồi nữa cơ」.

「GIẾT KHÔNG THA」.

Vô lý vãi, tại sao cái thằng khốn khiếp đó lại có cô bạn thanh mai trúc mã tóc vàng xinh đẹp thế này chứ. 

Cái loại như nó không cần đến hạnh phúc. Ít nhất là tôi muốn nó phải đau khổ cho đến khi tôi đến được với Higiku-senpai. 

Khốn thật. Không ngờ thằng Renji đó lại có một tuổi thơ đáng hận đến thế————

「——Chết đi đồ khốn!」

『Ka-ga!?!?』

Tôi dồn hết cơn thịnh nộ vào nắm đấm và hạ gục con Skeleton cuối cùng. Con Skeleton nhìn tôi với đôi mắt run rẩy vì bị đánh vô lý, nhưng tôi chẳng quan tâm. 

Có trách thì hãy trách cái số đen đủi của mày khi dám đứng trước mặt một kẻ đang phát điên như tao đây.

Khi tất cả Skeleton biến mất, sự bình yên trở lại căn phòng. Tiếng ồn ào lúc nãy tan biến, chỉ còn lại tôi và vị tiền bối loli tóc vàng.

「…………」

「………………………………Gì thế? Mặt chị dính gì à?」

Kết thúc trận chiến, tôi nhìn trân trân vào mặt tiền bối. Thế nhưng dù có nhìn thế nào đi nữa, người đang nằm đó vẫn là một mỹ nhân hoàn toàn không xứng đôi với Renji. 

Quả nhiên là không thể nào có chuyện đó. Việc chị này có tình cảm với Renji cũng phi lý hệt như việc tôi để thua nó trong game vậy. Vậy thì, khả năng duy nhất là——

「——Chị bị Renji tẩy não rồi đúng không?」

「………………………………Không có nhé」.

「Để em giới thiệu cho chị bác sĩ tâm thần giỏi lắm」.

「………………………………Không cần đâu」.

「Không, chắc chắn là cần đấy. Bởi vì nếu tinh thần không có vấn đề thì làm sao mà thấy cái thằng Renji đó có sức hút được chứ. Ít nhất là đối với loài người」.

「………………………………Cậu nói những lời kinh khủng thật đấy」.

Kinh khủng á? Không không, tôi chỉ đang phát ngôn dựa trên thường thức thôi mà. 

Thà yêu một con Orc còn có lý hơn là yêu Renji nhiều. Lũ Orc ít nhất còn biết nói "ụt ịt", chứ trí thông minh của Renji thì còn đáng ngại lắm. 

Tôi khua tay múa chân cố gắng giải thích sự cần thiết của việc đi khám tâm thần, nhưng vị tiền bối chỉ biết ngáp dài vì buồn ngủ. Cuối cùng tấm lòng lo lắng cho tiền bối của tôi cũng chẳng truyền đạt được đến chị ấy.

「………………………………Chị ấy mà, thích Renji lắm đấy」.

「Theo nghĩa ăn thịt người á?」

「………………………………Cậu coi chị là cái giống gì vậy?」

Tôi thì nghĩ chị là người có gu thẩm mỹ tệ hại đến mức tuyệt vọng đấy.

「………………………………Tóm lại là. Cậu là người quen của Renji nên cũng giúp chị nhiều rồi. Chị ấy mà, thích Renji đến mức không chịu nổi luôn. Thích đến mức không còn tâm trí để chọn lựa phương thức nào nữa, chị chỉ muốn được hẹn hò với em ấy thôi. Cậu có hiểu được cảm giác này không?」

「A, thì ra là vậy……」

Cay đắng thay là tôi lại hiểu được cảm giác đó. Tình cảm tôi dành cho Higiku-senpai cũng mang cùng một cấp độ mãnh liệt và đầy sự lệch lạc y hệt như thế.

「………………………………Nên là nếu gặp Renji, hãy nhắn lại với em ấy nhé. Rằng chẳng bao lâu nữa, Yomi Mutsumuri sẽ đến bắt em ấy đi」.

「Đó là tên của tiền bối sao?」

「………………………………Ừ. Renji chắc chắn sẽ nhớ mà」.

Cái họ này nghe quen quen——à, đó chẳng phải là cái tên của người đồng đội còn lại mà Kuromiya-senpai đã nhắc tới sao. 

Mà bình tĩnh nghĩ lại thì việc chị ấy có mặt ở đây cũng là chuyện hiển nhiên thôi, chỉ là cơn giận dành cho Renji đã khiến tôi không thể bình tĩnh nổi.

Mà khoan, tiền bối vừa nói là "đến bắt đi" à? Thay vì nói là đến đón, tại sao lại dùng từ bắt đi chứ.

「………………………………Hừm, lại cùng chơi 『đồ hàng』 nhé, Renji」.

Cảm giác như tôi vừa nghe thấy một từ ngữ bình yên đặt trong một ngữ cảnh đầy bất ổn, nhưng tôi thầm hy vọng đó chỉ là nghe nhầm.

「………………………………Thế, cậu vẫn định ở lại đây à? Tầng cao nhất còn xa lắm đấy」.

「Không sao đâu ạ. Dù gì thì em cũng bị đồng đội bỏ rơi rồi」.

「………………………………Vậy sao. Đúng là những người đồng đội tồi tệ nhỉ」.

「Mà người bỏ rơi em chính là Renji đấy ạ」.

「………………………………Chắc hẳn cậu ấy đã phải đấu tranh tư tưởng dữ dội lắm mới đưa ra quyết định đó」.

「Làm gì có chuyện đó chứ」.

Cái thằng đó chẳng có lấy một mảy may do dự nào đâu. Đến cả cái gậy gỗ trang bị tân thủ khi vứt đi người ta còn phải đắn đo hơn thế.

「Mà tiền bối Yomi là con gái, lại đã vào mê cung rồi thì việc nhắm đến phòng Boss cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Các tiền bối khác không bảo với chị hôm nay là ngày của nhóm nam sao?」

「………………………………Có bảo thì phải? Chị không nhớ rõ lắm. Chị chỉ nhớ mang máng chuyện có bạn nam mới vào hội thôi」.

「Nhớ được đến mức đó thì chắc chắn là chị đã được dặn rồi đấy」.

「………………………………Ừm, thành thật mà nói chị cũng thấy vậy. Nếu họ nói cho chị biết cái tên Renji thì chắc chắn tớ đã không quên rồi」.

Nói đoạn, tiền bối Yomi thở dài buồn bã. 

Tổng kết lại tình hình của Renji và tiền bối Yomi, ta có: "Đôi bạn thanh mai trúc mã đã lâu ngày không gặp, nay nhờ mối liên kết mạnh mẽ mang tên mê cung mà sẽ được tái ngộ (dự kiến)".

Chà chà, đúng là đáng ghen tị thật. Một tình huống khiến tôi bực mình tận xương tủy.

「Phải chi cái bộ hấp thụ đau đớn của thằng đó bị hỏng nhỉ. Để nó phải nếm trải nỗi đau thực sự mỗi khi bị ăn đòn cho bõ ghét」.

「………………………………Thế thì chết người thật đấy, không được đâu」.

Dù sao thì, tôi nhận thấy giờ có đuổi theo cũng chẳng kịp nữa, nên quyết định ngồi phịch xuống sàn, dựa lưng vào tường. 

Cứ để con Boss vô nghĩa đó cho Renji và Aki-kun lo, còn tôi sẽ nghỉ ngơi ở căn phòng này.

「………………………………Cậu cũng định ngủ à?」

「Em không ngủ đâu ạ」.

「………………………………Cái giường này là của chị. Tuyệt đối không nhường đâu nhé」.

「Đã bảo là em không ngủ mà」.

Dưới sự đe dọa dữ dội của tiền bối Yomi, tôi khẽ thu người lại và nghỉ ngơi. 

Một khoảng thời gian tạm nghỉ hiếm hoi. Tôi ngẩn ngơ ngắm nhìn trần nhà. Chắc giờ này Renji và Aki-kun đang chiến đấu với Boss rồi.

「………………………………Này, cậu kia」.

「Dạ?」

Được tiền bối gọi, tôi cúi xuống nhìn. Đã bảo là không tranh giường rồi mà, vẫn còn việc gì nữa sao.

「………………………………Cậu có tin vào thế giới bên kia không?」

「Sao tự nhiên lại hỏi vậy ạ?」

Một câu hỏi bí ẩn đầy đột ngột. Vốn đã biết vị tiền bối này là người lạ lùng, nhưng không ngờ lại là kẻ lập dị đến mức này.

「………………………………Cũng không có ý gì đặc biệt đâu」.

Tôi vừa gãi đầu vừa trả lời câu hỏi kỳ lạ đó.

「Em không rõ cái thế giới bên kia mà tiền bối nói đến là gì, nhưng em tin vào cái thứ 『gì đó giống thế giới bên kia』 mà Hội học sinh đang nhắm tới đấy. Mà đúng hơn là, một khi Higiku-senpai đã tin thì em chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin theo cả」.

「………………………………Vậy à. Cậu thật là người thật thà đấy. Tốt lắm」.

Tiền bối Yomi nheo mắt nhìn tôi. Cuộc trò chuyện của chúng tôi kết thúc tại đó, và sự im lặng lại tràn ngập căn phòng. Lần này tôi mới thực sự nới lỏng sợi dây căng thẳng, chậm rãi thở hắt ra và để cơ thể nghỉ ngơi.

Cứ thế, vài chục phút trôi qua.

Bất chợt, tiền bối Yomi ngậm miệng lại và ngước nhìn lên trần nhà, vẻ mặt như vừa nhận ra điều gì đó.

「Có chuyện gì vậy ạ?」

「………………………………Vừa rồi, có ai đó đã tiêu diệt Boss. Đã 『chinh phục trường học』 thành công」.

「Cái gì cơ?」

Tôi kinh ngạc trước lời tuyên bố đột ngột đó. Vì nó quá bất ngờ nên tôi đã nghi ngờ tiền bối nghe nhầm————thế nhưng ngay sau đó, giọng nói của Sidir vang dội khắp nơi.

『Congratulations. Xác nhận tiêu diệt BOSS VEIL. Việc thám hiểm mê cung này đã hoàn tất』.

「Thật kìa. Sao tiền bối biết được hay vậy?」

「………………………………Tự nhiên cảm thấy thế thôi」.

Có lẽ giữa một kẻ mới chân ướt chân ráo như tôi và vị tiền bối năm ba có những cảm nhận hoàn toàn khác biệt. Dù ở bất cứ lĩnh vực nào, sự khác biệt về kinh nghiệm vẫn luôn tồn tại.

Chắc hẳn giờ này đám Renji đang gào lên "Sao không thấy phần thưởng đâu hết vậy trời!!!" rồi. Tội nghiệp thật. Mà tôi cũng chẳng phải là người ngoài cuộc.

————Một tiếng động đanh gọn vang lên.

「Hửm?」

Âm thanh hệt như tiếng thủy tinh vỡ. Nó vang lên từ mọi phía————không chỉ thế, nó còn vang vọng từ cả trên trời và dưới đất. 

Cuống cuồng tìm kiếm nguyên nhân, tôi nhận ra cảm giác "tiếng thủy tinh vỡ" là hoàn toàn chính xác. 

Tất cả các bức tường vốn là vật thể không thể phá hủy từ nãy đến giờ đang nứt toác ra hệt như kính vậy.

「C-Cái gì thế này?」

「………………………………Mọi thứ kết thúc thôi. Mê cung ấy」.

Rắc, rắc, rắc…… rắc rắc rắc.

Những vết nứt lan rộng với tốc độ chóng mặt, và cuối cùng, không còn một bức tường nào ở bốn phía sót lại. 

Chỉ còn lại sàn và trần nhà, phóng tầm mắt ra xa là có thể thấy được khung cảnh bên ngoài. Tất cả các hoa văn trên sàn và trần cũng biến mất, giờ chỉ còn lại một màu trắng xóa. Một con đường thẳng tắp dẫn xuống mặt đất hiện ra, như thể đang mời gọi chúng tôi đi về.

「………………………………Vậy, chị về đây」.

Nói đoạn, tiền bối Yomi quay lưng lại với tôi và ung dung bước đi trên con đường trở về hoàn toàn khác biệt so với lúc đến.

Tôi nhìn theo bóng lưng của tiền bối Yomi, thầm nhớ lại cuộc trò chuyện vừa rồi.

「……Ừm. Mà công nhận là」.

Yomi Mutsumuri.

Theo lời chị ấy, chị ấy là bạn thanh mai trúc mã của Renji. Theo lời chị ấy, chị ấy đã từng hôn Renji. Và theo lời chị ấy, hiện tại chị ấy vẫn còn tình cảm với Renji.

「Không, đúng là không thể tha thứ được mà……」

Có bạn gái trước cả mình sao? Chuyện đó tuyệt đối không được phép xảy ra. Dù muốn ủng hộ tình cảm của tiền bối Yomi, nhưng trên hết, tôi là kẻ không thể cho phép hạnh phúc của thằng Renji tồn tại. Tôi bắt đầu suy nghĩ cách để chia rẽ hai người họ mà không làm tiền bối Yomi bị tổn thương.

Tôi vừa nghiến răng vì tư thù vừa hạ quyết tâm phải khiến Renji trở nên bất hạnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Trans: đờ phắc bản lĩnh? Ly: Tôi sợ...