Chương 5: Nào, bắt đầu điều tra thôi
Khoảng ba mươi phút sau khi Yomi-senpai và Renji xông vào mê cung.
Con Veil trước mặt tôi bỗng nhiên biến mất không một dấu vết. Có lẽ hai người họ đã tiêu diệt thành công con Boss, và căn nguyên của sự hỗn loạn Veil lần này đã bị dập tắt.
Việc chinh phục thành công chỉ trong vòng ba mươi phút — nhanh hơn rất nhiều so với bình thường — dù có chút kỳ lạ, nhưng dẫu sao việc giải quyết được tình trạng bất thường này cũng là điều đáng mừng.
Đám học sinh gần đó vẫn còn đang trong trạng thái hưng phấn, tụi nó gào lên những câu kiểu như: 「Kết thúc rồi hả!?!?」 hay 「Kết quả sự kiện thế nào rồi!??」.
Chẳng có lấy một ai nghi ngờ lời nói dối của Hội học sinh, ngược lại, có vẻ như mọi người đã tận hưởng nó hết mình, nên kết cục thế này coi như là vẹn cả đôi đường.
Lễ hội Tân Sinh đã lấy lại dáng vẻ ban đầu, và cứ thế tiếp tục các hoạt động của buổi chiều như bình thường————
~*~
————Nhưng gác chuyện đó sang một bên, chúng tôi tập hợp tại phòng hội học sinh.
Mặc dù tình hình tạm thời đã ổn định, nhưng nguyên nhân gốc rễ của việc mê cung phát sinh vẫn chưa được làm rõ. Có thể nói cuộc điều tra thực sự chỉ mới bắt đầu từ đây.
Khi tôi bước vào phòng hội học sinh, tất cả mọi người trừ Yomi-senpai và Aki-kun đều đã có mặt. Nói cách khác, có bốn người đang tập trung tại đó: Higiku-senpai, Shirono-senpai, Renji và———— Kiribata-sensei.
「Ơ, Kiribata-sensei? Sao thầy lại ở đây ạ?」
Tôi nghe nói vì thầy phải làm việc xuyên đêm với khối lượng lập trình khổng lồ như ở địa ngục để biến học viện thành giao diện Lễ Hội Tân Sinh, nên hôm nay thầy kiệt sức đến mức không thể đến trường cơ mà.
Thực tế, dưới mắt Kiribata-sensei vẫn còn quầng thâm rất lớn.
「Ta đọc được tin nhắn trong nhóm của tụi bây nên phải lết cái xác này đến đây gấp đây…… Tình trạng đầy bug thế này sao ta yên tâm để mặc đám nhóc tụi bây được. ……Nhưng mà buồn ngủ chết đi được, đầu óc ta hiện giờ chẳng hoạt động nổi nữa là thật, nên ta cũng chẳng biết mình giúp được bao nhiêu Zzzz…………」
Ngủ rồi? Ngủ thật luôn kìa. Đang nói dở mà lăn ra ngủ luôn.
Nhưng chứng kiến phong thái làm việc như quỷ ám của thầy ngày hôm qua, tôi không nỡ lòng nào trách móc. Mà nói chung ai ở đây cũng trưng ra bộ mặt kiểu 「Thôi thì đành chịu vậy……」.
Kết quả là Shirono-senpai bế thốc Kiribata-sensei lên theo kiểu công chúa, rồi nhẹ nhàng đặt thầy nằm xuống sofa, kết thúc vụ việc.
Cảnh tượng một nữ sinh trung học bế một người đàn ông trưởng thành nhẹ bẫng trông đúng là lạ mắt thật.
「Người này không phải là quá nhẹ sao? Thầy ấy có ăn uống tử tế không vậy?」
Nhìn vào cổ tay Kiribata-sensei, đúng là nó còn gầy hơn cả các tiền bối ở đây nữa. Vì thầy lúc nào cũng mặc áo dài tay nên không biết, chứ chắc cả cẳng tay lẫn bắp tay đều gầy trơ xương mất.
「Thôi, chuyện của Kiribata-shi gác lại đó. Có ai nắm được tung tích của Yomi-kun không? ……À, không cần bận tâm về Aki đâu, chị cho em ấy đi tuần tra học viện rồi.」
Higiku-senpai lên tiếng. Tung tích của Yomi-senpai ư? Tôi không biết, cơ mà.
「Người gặp chị ấy cuối cùng không phải là Renji sao?」
「Đúng là vậy, nhưng tao cũng tách khỏi bả ngay lúc vừa phá đảo mê cung xong nên không biết chuyện sau đó. Tao gửi tin nhắn mà bả cũng chẳng thèm trả lời, mù tịt luôn.」
Vậy là chính thức mất dấu sao. Nhưng Yomi-senpai vốn dĩ đã tự do tự tại, hơn nữa lại là AI nên có thể xóa bỏ thực thể, nên bảo là bất thường thì cũng chính là bình thường đối với chị ấy.
Shirono-senpai quay lại chiếc ghế mình đang ngồi, mở lời với vẻ mặt đầy bỏ cuộc.
「Trước mắt cứ để tụi em tiến hành trước có được không ạ? Chỉ cần có Yomi-senpai hoặc Fujino ở đây là chúng ta có thể nghe kể về bên trong mê cung rồi.」
「Cũng đúng. Vậy Renji-kun, phiền em giải thích thay cho Yomi-kun nhé. Cụ thể là chị muốn biết 『Tại sao các em có thể chinh phục mê cung trong thời gian ngắn chỉ 30 phút như vậy』.」
「Rõ ạ.」
Renji đứng dậy bước lên một bước. Cả nhóm tự nhiên vây quanh lấy nó.
「Đầu tiên là về thời gian, lý do rất đơn giản: cái mê cung đó nhỏ một cách cực đoan, chỉ có thế thôi. Vừa hẹp lại vừa có đúng hai tầng. Tụi em đi mà hầu như chẳng bị lạc đường tẹo nào.」
「Còn về con Boss?」
「Yếu xìu luôn. Yếu đến mức em chỉ nhớ mỗi chuyện là nó quá yếu thôi.」
「Loại mê cung em bảo là 『Bệnh viện』 đúng không? Có điểm gì kỳ quặc không?」
「Kỳ quặc à…… À, nhắc mới nhớ, là bệnh viện mà chẳng thấy con Veil nào giống bác sĩ cả. Toàn là mấy con Veil trông như bệnh nhân…… mà cũng chẳng phải hình người, toàn là lũ quái vật không hiểu kiểu gì. Hơn nữa chủng loại Veil cũng ít lắm.」
Nếu tin vào lời của Renji, tôi nghĩ đây có vẻ là một mê cung được tạo ra rất sơ sài.
Không biết là do kẻ đó 「không thể tạo ra」 một mê cung tử tế, hay là 「không cần thiết phải tạo ra」 nữa.
「Hừm……?」
Higiku-senpai đưa tay lên cằm, nhắm mắt suy nghĩ, nhưng chỉ vài giây sau chị đã mở mắt ra ngay.
「Thú thực tình hình hiện giờ vẫn chưa rõ ràng…… nhưng trước mắt, có một vài điều chị muốn tất cả chúng ta cùng thống nhất.」
「Điều gì ạ?」
Tôi hỏi.
「Thứ nhất. Mê cung không thể được tạo ra nếu thiếu AI…… nghĩa là trong tình trạng hiện tại, chắc chắn đang có một 『Một AI Hạng 2 trở lên đang xâm nhập vào bên trong Học viện Saien』.」
Nghe chị ấy nói tôi mới thấy đúng là chuyện hiển nhiên. Vốn dĩ tụi tôi đang đi tìm AI để phá vỡ tình trạng không thể tạo mê cung mà.
Một khi mê cung đã xuất hiện, thì việc có một AI xâm nhập vào bộ xử lý trung tâm của học viện là chắc chắn. Tuy nhiên, khả năng cao là nó đã chạy trốn và di chuyển đi nơi khác rồi.
「Chị hỏi một chút, các em có ai nảy ra manh mối nào về AI đó không?」
「Chẳng có tẹo nào.」
「Em cũng vậy ạ.」
Tôi thì…… ờm, nếu bảo là hoàn toàn không có manh mối nào thì là nói dối.
「…………」
Một người không có mặt ở đây một cách bất thường. Có một vị tiền bối mà chỉ mình tôi biết thân phận thật sự của chị ấy là————
「Và thứ hai. Kẻ xâm nhập là một 『AI mang mục đích đặc thù nào đó』. Dựa trên lời kể của Renji-kun, có vẻ kẻ đó không hề thấy giá trị gì trong bản thân cái mê cung cả. Vậy thì, tự nhiên nhất là giả định kẻ đó đã lạm dụng mê cung cho một mục đích kỳ lạ nào đó bắt nguồn từ 『Cá tính』 của mình.」
Thế nhưng, Yomi-senpai lại đi làm cái chuyện vô bổ như thế sao? Chị ấy có mục đích gì mà phải tự biên tự diễn cái trò tạo mê cung rồi lại để người ta chinh phục như vậy? Tôi thử vắt óc suy nghĩ.
「Hừm.」
Chắc là không đâu. Với lại bà chị đó chỉ quan tâm mỗi thằng Renji thôi mà.
Dù vẫn để khả năng Yomi-senpai là thủ phạm ở một góc trong đầu, nhưng tạm thời tôi đã loại chị ấy khỏi danh sách ứng cử viên cho vị trí trùm cuối. Cái 「Cá tính mạnh mẽ」 đến mức cố chấp với Renji của chị ấy đã để lại ấn tượng quá sâu đậm trong não tôi rồi.
————Vả lại, ngay từ đầu tôi đã hứa là 「không nói với ai」 rồi mà.
Trừ khi có bằng chứng xác thực nào đó, chứ chỉ dựa vào nghi ngờ mà đi nói ra danh tính của chị ấy thì đúng là trái với đạo lý của tôi.
「Vì việc kiến tạo mê cung mỗi ngày chỉ có thể thực hiện một lần, nên từ giờ trở đi hầu như không còn nguy hiểm về mặt vật lý nữa. Chúng ta hãy cứ tiến hành chậm rãi và chắc chắn. Giờ nghe chỉ thị của chị đây.」
Ba đứa tôi đồng loạt gật đầu.
「Kể từ giờ chúng ta sẽ chia làm hai nhóm để đi tìm AI đó.」
「AI mà cũng có thể đi tìm rồi thấy được sao ạ?」
「Tìm được chứ. Thực ra ở Học viện Saien này có hệ thống bảo mật ngăn chặn việc xâm nhập của AI thông qua đường truyền mạng.
Trừ khi có ai đó mang thiết bị chứa AI vào bên trong theo cách vật lý, bằng không kẻ đó không thể truy cập vào khuôn viên học viện được.」
「Ồ……? Ờm……?」
Hơi khó hiểu một chút. Để tôi sắp xếp lại.
Đầu tiên, AI bình thường sẽ đặt 「Bản thể」 tại một trong những máy chủ AI khổng lồ trên thế giới.
Và họ sẽ hiện diện trước mặt người dùng thông qua mạng dưới dạng 「Chỉ có giọng nói」 hoặc 「Cơ thể hologram」…… đến đây thì hầu như học sinh thời nay ai cũng biết.
Nhưng nếu hệ thống bảo mật của Học viện Saien ngăn chặn việc di chuyển đó, thì có nghĩa là————
「Đúng vậy.」
「——Nghĩa là AI không thể đột ngột hiện ra hay biến mất trong Học viện Saien?」
「Vậy nên để xâm nhập vào học viện, AI cần phải chui vào một thiết bị đủ lớn để chứa cả 『Bản thể』, rồi nhờ con người bê cả cái máy đó vào trong khuôn viên trường?」
「Chính xác. Vậy nên việc chúng ta cần làm là tìm ra thiết bị chứa 『Bản thể』 của AI đó — thiết bị đang đóng vai trò như một máy chủ. Sau khi hoàn tất việc khống chế thiết bị, chúng ta sẽ gọi Kiribata-sensei dậy để thầy tiếp tục công việc bắt giữ.」
Hừm hừm, ra là thế. Tội nghiệp thầy thật.
「Bên cạnh đó, chị đã nhờ các thành viên CLB bóng chày canh gác ở cả cổng chính lẫn cổng phụ rồi. Chị dặn là 『Nếu thấy ai mang theo thiết bị lớn đi qua thì nhất định phải ngăn lại』.」
「Người ta cũng chịu nghe lời chị nhỉ.」
「Ở cái học viện này, hầu như chẳng có học sinh nào từ chối lời nhờ vả của chị đâu. Dù là theo nghĩa tốt hay xấu. ……Mọi người rất sợ chị mà.」
「「「…………」」」
Tất cả đều lảng mắt đi vì không thể phủ nhận.
Mà thực ra, thay vì nói là "sợ", thì dùng mấy từ kiểu "khó tiếp cận" hay "vượt xa cả đóa hoa trên đỉnh núi, phải là đóa hoa nơi thiên giới" thì chính xác hơn.
Mà đúng hơn thì bản thân cái danh hiệu thành viên Hội học sinh đã là đối tượng của sự kính sợ rồi, nên cả đám tụi tôi cũng thường bị mọi người né tránh———— dù vậy, sự kính sợ dành cho Higiku-senpai đúng là ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.
Vì đó là sự thật hiển nhiên nên cũng chẳng biết an ủi sao, tôi quyết định tiếp tục câu chuyện.
「Tiền bối, tiền bối, cho em hỏi một câu ạ.」
「……Gì thế em?」
「Liệu có khả năng AI tự đi bằng chân của mình để xâm nhập một cách vật lý không ạ?」
「……Hửm? Tình huống đó là sao?」
Nếu nói cụ thể ra, thì chính là trường hợp của Yomi-senpai. Cơ thể vật lý được tạo ra bằng 《Aether》 cho phép chị ấy di chuyển độc lập trong học viện. Trường hợp này là do chị ấy có thể sử dụng 《Aether》 dưới danh nghĩa học sinh Học viện Saien, hơn nữa lại là trường hợp siêu ngoại lệ khi có thể mang 「Bản thể」 bên trong chiếc 『Nhẫn Huyễn Trang』, nên cũng không cần nghĩ quá sâu làm gì, nhưng mà.
Còn một phương thức khác tương tự như thế————
「——Ví dụ như robot chẳng hạn. Không cần đến mức android, chỉ cần có bánh xích thôi là cũng có thể xâm nhập mà không cần nhờ đến tay người rồi đúng không ạ?」
「……Hừm. Ra là vậy, đúng là như thế thật. Chà, đôi khi em cũng thông minh đấy chứ. Rõ ràng thành tích học tập thì nát bét, thế mà logic này là sao nhỉ?」
Chẳng biết là đang khen hay đang chê nữa. Và người trả lời câu hỏi đó chính là người hiểu tôi rõ nhất ở nơi này, Fujino Renji.
「Thằng này tuy đần nhưng đầu óc nó nhạy bén lắm, từ xưa đã thế rồi. Nhất là game. Nhưng mà nó thực sự là một thằng đần không thuốc chữa nên các chị phải cẩn thận đấy. Nó hay đưa ra những kết luận cực đần với tốc độ cực nhanh. Đúng là một thảm họa thiên nhiên luôn.」
Hả cái gì cơ?
「Người ta bảo kiểu người 'vô dụng mà lại nhiệt tình' là phiền phức nhất đúng không? Chính là nó đấy. Với cái tầm đần độn này thì thà rằng đầu óc nó chậm chạp một chút có khi mọi người xung quanh còn được nhờ G-Hự!?!?!??」
Cú đấm kết luận thần tốc. Xin lỗi nhé, vì tao đần nên tao chẳng biết cách giải quyết nào khác ngoài cái này cả.
Thực sự xin lỗi vì đầu óc tao nhạy bén quá nên mới đưa ra phán đoán đấm mày nhanh đến thế nhé.
「Oa, em thấy không Shirono. Nó bay thẳng vào tường luôn kìa. Cú đó trông đau đấy.」
「Chị nói cái gì thế…… mà sao chị lại bình tĩnh vậy hả!?!? Cú đấm vừa rồi vào thẳng mặt đấy ạ!?!?! Không sơ cứu nhanh là chết người như chơi đấy!」
「……Ơ? À, phải rồi nhỉ. Vậy chị đi lấy hộp cứu thương đây. (Chết thật, vì mình lỡ nhìn cảnh này dưới lốt Aki nhiều quá nên thành ra quen mắt mất rồi……)」
Renji trâu bò lắm nên cú này chẳng chết được đâu, nhưng Shirono-senpai vẫn hớt hải bắt đầu sơ cứu.
Làm quá lên thật đấy, tôi thầm nghĩ.
「À, vậy em đi tìm AI trước đây ạ.」
「T-Trong tình cảnh này mà em đi được sao……? Em không thấy cái vũng máu to tướng này à……?」
「Chị cũng đi nữa. Phần còn lại giao cho Shirono nhé.」
「Hội trưởng……? Đến cả chị cũng bị làm sao vậy ạ……?」
Để lại Shirono-senpai đang vừa run rẩy vừa tiếp tục sơ cứu phía sau, tôi và Higiku-senpai rời khỏi phòng hội học sinh. Vết thương cỡ đó thì cứ mặc kệ, tầm năm phút nữa là thằng Renji tự tỉnh lại thôi.
「Trước mắt chúng ta đi kiểm tra 『Phòng trung tâm』 nhé, Hareto-kun. Ở đó có đặt bộ xử lý trung tâm để quản lý học viện. Có lẽ kẻ đó đã chạy khỏi phòng đó rồi, nhưng biết đâu vẫn còn để lại dấu vết gì, chị muốn vừa đi tuần tra vừa xác nhận luôn.」
Tôi ngước nhìn Higiku-senpai rồi gật đầu.
~*~
「Ồ, một quầy bánh crepe trông ngon lành kìa Hareto-kun. Để chị bao em nhé.」
「Dạ? Em cảm ơn chị ạ……?」
「Em chọn vị gì nào? Thực ra chị thích nhân đậu đỏ lắm, lúc nào chị cũng nghĩ hay là cứ nhét thẳng cả cái bánh màn thầu vào trong crepe thì chắc là ngon tuyệt cú mèo luôn.」
「Hừm, nghe cũng có vẻ ổn áp đấy chứ ạ……? À, cho em vị chuối dâu nhé.」
Chúng tôi xếp hàng vào quầy.
Một lễ hội Tân Sinh yên bình và huyên náo đến mức không ai nghĩ rằng chỉ mới vài chục phút trước thôi nơi đây vừa diễn ra một trận loạn đả kinh hoàng.
Sự thay đổi duy nhất sau trận chiến đó có lẽ là vẻ mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt các học sinh, và đám khách tham quan thì đang bàn tán xôn xao kiểu: 「L-Lúc nãy kinh thật đấy, đúng là Học viện Saien có khác」.
Dù trong trường cấm quay phim chụp ảnh, nhưng với tình hình này thì chỉ qua lời truyền miệng thôi, tin đồn chắc chắn cũng sẽ lan xa.
Mà, cũng phải thôi.
「……Tiền bối, tiền bối. Tụi mình cứ thong dong thế này có ổn không ạ?」
「Không ổn lắm, nhưng có cuống lên cũng chẳng giải quyết được gì đâu. Chị đã nói rồi, một khi mê cung đã bị chinh phục thì sẽ không còn nguy hiểm thực sự nào nữa. Quyền hạn thao tác 《Aether》 ngoài mê cung vẫn do Kiribata-sensei nắm giữ, chị còn đang muốn hỏi xem kẻ đó định làm chuyện ác gì từ đây được nữa kia kìa. Cùng lắm là rò rỉ thông tin thôi chăng? Dù sao thì đó cũng không thuộc thẩm quyền của Hội học sinh.」
Việc không rõ mục đích của đối phương đúng là đáng ngại, nhưng để suy đoán thì "Cá tính" của AI quá đa dạng, không thể dùng dự đoán mà nắm bắt được. Có khi đó lại là một mục đích nhảm nhí đến mức không tưởng cũng nên.
「——Này Hareto-kun, bánh crepe của em đây. Cầm cho cẩn thận nhé.」
「Oái. Uầy, trông ngon quá……」
Cứ thế hàng người tiến lên, và chẳng mấy chốc đã đến lượt chúng tôi. Hai chị em tôi đã cầm trên tay hai chiếc crepe to bự. Của tôi là vị trái cây đơn giản, còn của Higiku-senpai là vị nhân đậu đỏ.
Tôi cắn một miếng thật to. Không phải loại kem tươi đắt tiền gì, nhưng vị ngọt đậm đà này đúng là định nghĩa của hạnh phúc.
————Nhân tiện, nói sang chuyện khác, thế này chẳng phải bình thường là đang đi hẹn hò sao?
Tôi đã cố cưỡng ép bản thân không được bận tâm vì sợ sẽ thấy căng thẳng, nhưng dù có cố thu hẹp định nghĩa thế nào đi nữa thì đây vẫn cứ là một buổi hẹn hò mà.
「Này Hareto-kun.」
「……Dạ?」
「Nếu không phiền thì em có muốn ăn thử của chị một miếng không? Kem thì đúng là loại bán sẵn thông thường, nhưng chẳng hiểu sao chất lượng đậu đỏ lại tốt đến lạ lùng. Có khi con cái nhà tiệm bánh ngọt nào đó đang làm ở đây cũng nên. Chị rất muốn nghe cảm nhận của em.」
「R-Rõ ạ……」
Cảm giác hẹn hò đột nhiên tăng lên.
Tiền bối trông chẳng có vẻ gì là ý thức về chuyện đó cả, sự thật là chị ấy hoàn toàn không xem tôi là đàn ông làm tôi thấy hơi cay đắng — nhưng đối tượng lãng mạn của Higiku-senpai vốn là con gái mà.
Tôi chẳng việc gì phải cay cú cả, nếu có gì để tiếc nuối thì đó là việc "tôi lúc này không phải là Reini". Nếu đang trong lốt Reini, tôi đã tấn công dồn dập rồi, đúng là phí phạm quá đi mà.
「Nào, mở miệng ra đi.」
Tôi hướng mặt về phía chiếc crepe đang đưa tới. Nhưng trước khi kịp mở miệng đủ rộng để cắn, tôi đã khựng lại khi nhìn thấy tình trạng của chiếc bánh.
Ở phía bên phải, có một vết cắn của chị Higiku.
Trong một khoảnh khắc, tôi đã đấu tranh tư tưởng. Một cuộc đấu tranh về một việc chẳng đáng phải đấu tranh.
Bên trái vẫn còn sạch nguyên. Bên phải là nơi chị ấy đã chạm môi.
Nói cách khác, tôi đã phải phân vân trong vòng vài phần mười giây xem có nên hôn gián tiếp hay không.
Nếu tôi lúc này là Reini, tôi sẽ quyết định chọn ngay bên phải, thậm chí còn tự mình tuyên bố luôn: 「Thế này là hôn gián tiếp đấy nhé tiền bối!」.
Nhưng đáng tiếc, tôi lúc này là thằng con trai Hareto. Tôi không được phép quên rằng trong mắt chị ấy, tôi là "giới tính nằm ngoài tầm ngắm".
—Mà đã thế thì hôn gián tiếp nghe có vẻ hơi biến thái nhỉ……
Nói tóm lại, ngay từ lúc nghĩ đến chuyện này thì tôi đã là một thằng con trai tởm lợm rồi.
Nếu cứ thản nhiên ăn một miếng thì dù là trái hay phải cũng chỉ là một câu chuyện đùa vui thôi. Nói cách khác, ngay từ lúc đắn đo là tôi đã đại bại rồi.
Thôi thì tốt nhất là nên rút lui một cách lịch sự.
「Vậy em xin nhé—」
Thế nên, tôi chọn bên trái vẫn còn sạch nguyên. Đằng nào cũng không thể khiến chị ấy thích mình dưới danh nghĩa Hareto được, nên tôi quyết định cố gắng để ít nhất không bị chị ấy ghét.
「A, đậu đỏ ngon thật chị ạ. Đến cả em còn nhận ra đây không phải hàng rẻ tiền.」
Trước sự ngạc nhiên đó của tôi, Higiku-senpai nheo mắt mỉm cười với vẻ mặt chững chạc. Nhìn phong thái ung dung của chị ấy, tôi chợt nhận ra: 「Có lẽ chị ấy vốn chẳng bận tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt như hôn gián tiếp đâu」.
「Hì hì, đúng không? Dù đều gọi là đậu đỏ, nhưng chỉ cần thay đổi loại hạt là hương vị đã khác rồi. Hơn nữa kỹ thuật của người nghiền đậu cũng rất quan trọng…… (…………Ơ khoan, mình vừa làm trò "a—n" đấy à?)」
Vẻ ung dung đột ngột biến mất, thay vào đó là một gương mặt nghiêm trọng. Chị làm sao thế tiền bối.
「(Vì không quen làm mấy trò này nên mình đã lỡ làm theo bản năng, nhưng chẳng phải đây là hành động không được phép nếu không phải là người yêu sao……? Chẳng lẽ mình vừa bị cậu ấy coi là hạng phụ nữ thiếu tiết hạnh rồi không……?)」
Ánh mắt của chị ấy dán chặt vào chiếc bánh crepe.
「(……Với lại mình mới nhận ra, vết cắn này của Hareto-kun. Trông như thể cậu ấy đã cố tình tránh phần mình vừa chạm môi vậy. ……Cậu ấy ghét hôn gián tiếp với mình đến mức đó sao?)」
Trông chị ấy có vẻ hơi tiu nghỉu. Chẳng lẽ tôi lại vừa gây ra lỗi lầm gì rồi sao? Trước mắt tôi cứ xin lỗi về chuyện mình nghĩ ra được cái đã.
「Em xin lỗi, hình như miếng vừa rồi hơi to quá thì phải……? Tại em cứ thế ăn mà chẳng khách sáo gì cả.」
「Không, chị không để ý chuyện đó đâu……」
「À đúng rồi, tiền bối có muốn ăn thử của em không? Làm thế này thì, kiểu như, sẽ cân bằng lại một cách hợp lý…… không nhỉ?」
Tôi nghiêng chiếc crepe của mình, đưa ra lời đề nghị.
Một miếng đổi một miếng thì sẽ cân bằng về mặt số lượng thuần túy. Tuy nhiên, chị Higiku có vẻ đặc biệt thích đậu đỏ, nên điểm mấu chốt sẽ là chiếc crepe trái cây của tôi sẽ được đánh giá mức nào khi so sánh với nó đây.
Tôi rón rén quan sát thái độ của chị ấy.
「……Được sao? Em không thấy ghét phần chị đã ăn dở à?」
「? Em chẳng bận tâm đâu ạ.」
Nói đúng hơn là mình đã để lại dấu răng trên bánh của người ta rồi mà còn đi ghét bỏ chuyện đó thì đúng là phi lý vcl.
「Nếu vậy thì, ch-chị xin nhé. ……A—n.」
Nhìn Higiku-senpai mở miệng, tôi khẽ đưa chiếc crepe tới. Chị ấy hơi cúi người về phía trước, đưa miệng lại gần. Một tay vén lọn tóc mai, chị khẽ chạm môi vào chiếc crepe.
Hình như ngay trước đó có một khoảnh khắc chị ấy phân vân điều gì, chắc là tôi nhìn nhầm thôi nhỉ.
「……Cảm ơn em. Của em cũng ngon tuyệt luôn.」
「Vì là vị crepe truyền thống mà chị. Không trật đi đâu được đâu.」
Nhìn dáng vẻ đã lấy lại bình tĩnh của Higiku-senpai, tôi thở phào nhẹ nhõm. Có vẻ là mình đã thoát khỏi việc bị ghét rồi.
Bất giác nhìn lại chiếc crepe của mình, hai vết cắn đang nằm tách biệt cạnh nhau.
~*~
Thông thường, học sinh bị cấm bén mảng đến khu vực Phòng Trung tâm. Vì vậy, lối vào được cách ly hoàn toàn, không thể đi từ cổng chính của tòa nhà.
Nói cách khác, nó không thông với bên trong học viện mà chỉ có thể tiếp cận qua một cánh cửa chuyên dụng đặt ở phía sau dãy nhà.
Vì thế, tôi và Higiku-senpai phải đi ra ngoài, vòng qua lớp tường bao quanh của tòa nhà————
「「?」」
————Giữa đường, bên trong lùm cây sau lưng học viện, chúng tôi nhìn thấy một quầy bán bánh crepe cũ nát.
Nói tóm lại là, vừa mới mua bánh từ quầy crepe xong, đang đi xa dần cái quầy đó thì trước mặt chúng tôi lại hiện ra một quầy bánh crepe nữa.
「「???」」
Chính tôi cũng chẳng hiểu mình đang nói cái quái gì, nhưng tóm lại là ở đó có một quầy bánh crepe với ngoại thất y hệt cái quầy chúng tôi vừa ghé qua.
Giữa một học viện đang náo nhiệt vì lễ hội, khu vực sau tòa nhà vẫn bao trùm sự tĩnh lặng không bóng người.
Chẳng có khách cũng chẳng có nhân viên, chỉ có cái quầy bánh crepe nằm chơ vơ ở đó.
「Ơ. Đóng cửa rồi sao?」
「Không không, kiểu gì chẳng phải thế đâu…… Cứ cho là họ vượt mặt mình, chạy đến trước rồi vứt cái quầy ở đây thì nghe cũng vô lý quá.」
Đúng là vậy thật. Vậy thì khả năng duy nhất là.
「Chắc là 《Aether》 bị lỗi rồi chị nhỉ.」
「Hừm. Cái này gọi là... 『Xâm lấn』 chăng? Trạng thái này rất gần với hiện tượng đó. Chắc là một sự kiến tạo ngoài ý muốn đã phát sinh.」
『Xâm lấn』 chính là những "lỗi kiến tạo" xuất hiện ngày càng rõ rệt trong học viện vào ban ngày khi thời điểm xuất hiện độ sâu trình chiếu cực đại đến gần.
Những căn phòng lạ, những vật thể lạ... thứ tôi từng thấy trước đây là "tấm biển tên lớp ghi những ký tự không thể đọc được".
Tóm lại, xâm lấn xuất hiện như một lỗi 《Aether》, nằm ngoài tầm kiểm soát của cả Sidir. Lần này, tôi đoán việc bản sao quầy bánh crepe xuất hiện cũng là một trong những cái lỗi đó.
「……Hửm? Nhưng tại sao lại vào lúc này. Đây là lần đầu chị thấy 『Xâm lấn』 tiến triển đột ngột đến thế.」
Tiền bối đăm chiêu suy nghĩ.
Đợi một lát, dường như đã tìm ra câu trả lời, chị ấy vẫn giữ tay trên cằm và nhìn thẳng vào tôi.
「Này, chị muốn nghe ý kiến của em.」
「Vâng.」
「Về lũ Veil xuất hiện trong học viện lúc nãy. Chị từng giải thích chúng là 『thứ rò rỉ ra từ mê cung trên sân thượng』 — nhưng em có nghĩ đến khả năng khác, rằng 『toàn bộ khuôn viên trường đã biến thành mê cung trong khi vẫn giữ nguyên hình dáng học viện』 không?」
Nói cách khác, chị ấy đang hỏi về cơ chế lũ Veil xuất hiện. Cả hai khả năng đưa ra đều là những tình trạng bất thường chưa từng có tiền lệ, nhưng tiền bối đang hỏi tôi thấy cái nào "xuôi tai" hơn.
「……Em đoán là, cái kiểu toàn bộ học viện biến thành mê cung nghe có vẻ đúng hơn ạ.」
「Tại sao?」
「Tòa nhà vốn có ba tầng, và lần này mê cung 『Bệnh viện』 xuất hiện đè lên trên với đúng hai tầng nữa. Cộng lại là năm tầng, đây là một quy mô mê cung rất hợp lý.」
「……Ra là vậy.」
Lối vào mê cung không phải là cánh cửa sân thượng nơi tiền bối Yomi và Renji đã xông vào sao? Cánh cửa đó thực chất chỉ là lối vào của tầng thứ tư thôi sao?
Đó chính là suy đoán của tôi.
Chị Higiku vẫn ngước nhìn bầu trời đầy đăm chiêu, trịnh trọng nói tiếp:
「……Hareto-kun. Có lẽ, cuộc chinh phục mê cung lần này vẫn chưa————」
「Á! Tìm thấy người của Hội học sinh rồi!」
Trước khi chị kịp nói hết câu.
Một giọng nữ vang lên đè lên lời Higiku-senpai. Tôi và senpai quay lại. Thấy Azumaji-senpai đang rảo bước tiến về phía chúng tôi.
「Hareto…… hự, Higiku à. Tưởng ai hóa ra là cô…… Sao cô lại ở đây?」
「Tôi đang làm việc của Hội học sinh, hiển nhiên quá còn gì. Chuyện ta muốn hỏi là đằng này cơ. Cô có việc gì mà lại đến tận nơi không bóng người thế này?」
「……Liên quan gì đến cô?」
「Không liên quan đến ta — nghĩa là không phải việc của Hội học sinh? Vậy thì cũng chẳng liên quan gì đến Hareto-kun cả. Mau quay về câu lạc bộ đi.」
「Chậc…… Cái gì thế? Sao lúc nào bà cũng phiền phức thế nhỉ. Có tin ta nguyền cho chết luôn không.」
Đáng sợ thật sự, sao hai người này lại gay gắt với nhau thế nhỉ? Cả hai đều là tiền bối năm ba, với tôi thì đều là những "bà chị lớn". Bị kẹp giữa hai người cao ráo đang cãi vã thế này, tôi chỉ biết co rúm người lại.
「Ta đang đi tìm thành viên đây. Có một thằng bên Câu lạc bộ Huyền bí biến mất rồi. ……Tạm thời cho ta mượn phòng phát thanh cái coi? Để ta gọi nó về, bảo nó đừng có mà đi chơi long nhong nữa.」
Đi tìm người sao.
「Nếu là gọi loa tìm người thì để ta làm cho…… Kẻ biến mất là ai?」
「Thằng Yatani chứ ai. Nó dám bỏ mặc buổi công bố nghiên cứu mà biến đi đâu mất mà không nói với ta lời nào. Thật không thể tin nổi. Ta biết nó là loại khốn kiếp chỉ có cái mã bên ngoài rồi, nhưng không ngờ lại đến mức này.」
「「!」」
Yatani là anh chàng đẹp trai đó sao.
「Điểm khó hiểu nhất là nó đã mang theo cái máy khổng lồ dùng cho 『Truyền tải ký ức』 đi đâu đó. Chẳng lẽ vì thấy buổi công bố phiền phức quá nên nó tự ý bỏ về rồi à?」
Nhắc mới nhớ, cái máy tôi thấy ở Câu lạc bộ Huyền bí chợt hiện lên trong đầu. Cái hộp màu đen cho phép 『Truyền tải ký ức』 thông qua kết nối có dây với vòng cổ... chẳng phải nó có kích thước rất phù hợp để chứa một AI Hạng 2 sao.
Tôi thấy Higiku-senpai cũng thoáng mở to mắt trong một tích tắc, nhưng chị ấy lập tức giấu đi biểu cảm và đáp lời.
「Ra là vậy, tôi đã nắm rõ chi tiết. Chuyện đó để Hội học sinh xử lý, bao gồm cả việc có dùng phòng phát thanh hay không. Cô cứ yên tâm quay lại lễ hội đi.」
「Hả? Làm thế sao được. Ta là trưởng câu lạc bộ mà.」
「Cô đúng là trưởng câu lạc bộ, nhưng ta là Hội trưởng. Và trong ngày hôm nay, nhiệm vụ của Hội học sinh chính là chạy đôn chạy đáo lo liệu mọi rắc rối. ……Vả lại, nếu cô vắng mặt thì các thành viên khác trong câu lạc bộ cũng sẽ khốn đốn đúng không?」
Trước lời chỉ điểm đó, Azumaji-senpai hơi chùn bước.
「……Ờ thì, cũng đúng. Thôi được. ……Vậy giao cho cô đấy? Thật nhé?」
「Ừm.」
「Vậy tìm thấy thì báo tôi một tiếng. Gửi tin nhắn thôi cũng được.」
「Đã rõ.」
「Thế tôi đi đây. Cảm ơn nhé—」
Sau lời cảm ơn có phần hời hợt, Azumaji-senpai đi về phía trước tòa nhà. Nhìn theo bóng lưng nhỏ dần của chị ấy, tôi và Higiku-senpai bắt đầu trò chuyện.
「Vô tình lại thu thập được thông tin đắt giá đấy. Vậy chúng ta hướng đến Phòng Trung tâm thôi. Hareto-kun, vừa đi em vừa gọi điện cho Kiribata-sensei được không?」
「Rõ ạ. Nhưng thầy ấy có nhấc máy không chị? Chắc giờ vẫn đang ngủ say sưa mà?」
「Trước khi đi chị đã để âm lượng thông báo điện thoại của ông ấy mức tối đa rồi. Với cái chuông đó thì dù là người chết cũng phải bật dậy thôi.」
「Ồ……」
Chị này, sao thỉnh thoảng chị lại gay gắt với Kiribata-sensei thế nhỉ…… Gọi là mối quan hệ không cần khách sáo thì cũng đúng, mà gọi là kiểu quan hệ như tôi với Renji thì cũng chẳng sai.
Tôi vừa rảo bước cạnh Higiku-senpai vừa gọi vào máy Kiribata-senpai.
————2 giây sau.
『ỒN VC* ĐẤY CÁI CON NHÓC CHẾT TIỆT KIA!!!!』
Biết ngay mà. Tôi phải cố chịu đựng tiếng ù tai vì tiếng hét giận dữ, gắng gượng để không làm rơi điện thoại. Nhân tiện, Higiku-senpai đã bịt tai sẵn từ trước rồi.
「Chào buổi sáng, Kiribata-sensei. Tình hình thầy thế nào rồi ạ?」
『Tại cái tiếng nổ kia của mi mà tao đang đau đầu kinh khủng đây con mụ khốn khiếp này……』
Nghe cái giọng điệu uể oải chết đi được kia là tôi biết thầy chẳng hề nói quá chút nào.
Thấy một người đàn ông trưởng thành nổi điên như thế làm tôi hơi chùn bước, nhưng chị Higiku chẳng mảy may bận tâm, tiếp tục câu chuyện.
「Thực ra bên tôi vừa thu thập được chút thông tin, muốn hỏi thầy vài điều.」
『Cái gì.』
「Hừm. Thầy có thể cho tôi biết kích thước tối thiểu cụ thể của một thiết bị có thể làm máy chủ cho một AI Hạng 2 không?」
『Máy chủ……? Chà, chắc tầm một cái hộp vuông cạnh 50cm. Với trình độ công nghệ hiện nay của nhân loại thì không thể thu nhỏ hơn thế được đâu.』
「Hừm.」
『Nhân tiện tao nói luôn, cái 『Nhẫn Huyễn Trang』 mà Sidir làm là ngoại lệ đấy nhé. Đó là công nghệ mà nhân loại vẫn chưa thể ứng dụng thực tế được đâu. Không giống mấy món rơi ra từ mê cung, cái nhẫn đó tụi tao hiểu lý thuyết, viết được bản thiết kế, nhưng cơ bản là việc chế tạo vật lý nó nằm ở mức bất khả thi.』
Hề— hóa ra là vậy, tôi nhìn vào chiếc nhẫn. Có lẽ cái 『Nhẫn Huyễn Trang』 này còn cao cấp hơn tôi tưởng. Nghĩ lại thì đúng là chiếc nhẫn này đã thành công trong việc giam giữ cả một AI Hạng 1 như Sidir mà.
『Rồi, tụi bây tìm thấy cái gì?』
Thay lời Higiku-senpai, tôi trả lời câu hỏi của Kiribata-sensei.
「Ờm thì, thực ra hình như có một cái máy khá lớn đã biến mất khỏi phòng Câu lạc bộ Huyền bí ạ. Kích thước vừa đủ để một AI Hạng 2 chui vào, nên tụi em thấy rất khả nghi.」
『Hồ. Cái máy đó là máy gì? Dùng làm gì?』
「Họ gọi là 『Truyền tải ký ức』 ạ. Có một cậu học sinh đã hoàn thiện được kỹ thuật siêu khủng cho phép truyền ký ức sang người khác.」
『……Hả? Mày đùa tao à?』
「Dạ không, em nói nghiêm túc mà. Chính em đã tự mình trải nghiệm rồi nên chắc chắn là thật ạ.」
『Thế thì thằng đó chính xác là thủ phạm rồi.』
Cái gì cơ.
『Một học sinh bình thường làm quái gì chế được cái kỹ thuật kinh thiên động địa đó. Nếu là cái kiểu dùng một AI xịn để cho nó tính toán thời gian thực liên tục rồi ép kết quả ra thì tao còn hiểu được, nhưng kể cả thế thì thằng nhóc đó cũng phải là một thiên tài. Giả sử tao mà muốn hoàn thiện cái thứ đó mà không có AI giúp sức thì…… chà, cũng phải mất vài năm đấy.』
Ra là vậy. Nghĩa là cái 『Truyền tải ký ức』 mà Yatani cho tôi xem thực chất là kỹ thuật dựa hơi AI.
Hoặc nếu theo lời Kiribata-sensei, có khả năng ngay cả cái hệ thống đó cũng là do AI làm ra luôn.
「Hừm. Ra là thế.」
Ngay khi câu trả lời đã hòm hòm, chúng tôi cũng vừa vặn đến trước cửa Phòng Trung tâm. Cánh cửa nằm lặng lẽ, hòa mình vào bầu không khí ẩm thấp phía sau tòa nhà.
「Cảm ơn thầy, Kiribata-sensei. Em cúp máy đây.」
『Ờ. Thấy gì nữa thì lại gọi.』
Tôi nhìn Higiku-senpai gật đầu rồi kết thúc cuộc gọi.
「——Nào.」
Cả hai cùng nhìn vào cánh cửa Phòng Trung tâm. Bản thân cánh cửa chẳng có gì khác lạ.
Nhưng lạ thay, nó tỏa ra một bầu không khí gợi nhớ đến những căn phòng bẫy trong mê cung.
Chẳng còn lựa chọn nào ngoài việc mở ra, nhưng tôi cảm giác chắc chắn là không nên mở nó ra chút nào.
「Em mở nhé.」
「Nhờ em đấy.」
Nói xong, tôi chậm rãi mở cánh cửa nặng nề ra. Tôi nhìn vào bên trong.
Và thứ ở đó là.
「——Mê cung. Quả nhiên cuộc chinh phục mê cung vẫn chưa kết thúc.」
Loại mê cung: "Bệnh viện".
Cuộc chinh phục của Renji và Yomi-senpain đã không hoàn thiện vì một nguyên nhân nào đó.
「……Cái này, trông tởm thật đấy.」
Hiện ra trước mắt chúng tôi là những bức tường tông màu trắng, giường bệnh, bàn phẫu thuật…… và những mảng thịt.
Dù mang dáng dấp bệnh viện nhưng trong mắt tôi nó chẳng khác gì một phòng thí nghiệm trên cơ thể người.
Vì vốn dĩ đây là Phòng Trung tâm dùng để chứa bộ xử lý trung tâm, nên có rất nhiều thiết bị khổng lồ xếp hàng dài như trong một phòng máy chủ. Nhưng tất cả chúng đã bị phủ đầy những cơ quan nội tạng và mảnh thịt đang ngọ nguậy do mê cung hóa tạo ra.
「Hừm, thế này thì không thể ngắt nguồn điện được rồi. Chẳng còn cách nào chiếm lại bộ xử lý trung tâm ngoài việc chinh phục mê cung này cả.」
Thậm chí chẳng thấy nguồn điện chính đâu, mọi vị trí có thể kết nối vật lý đều không bị lộ ra. Thế này thì dù có gọi Kiribata-sensei đến cũng chẳng thao tác được gì.
「Bộ xử lý trung tâm là một trong số ít những thứ "thật" ở Học viện Saien. Thế nên chị mới nghĩ dù có chuyện gì xảy ra, cùng lắm là phá hủy chỗ này là xong…… Không ngờ kẻ đó lại lợi dụng mê cung theo cách này. Chỉ thấy một ý chí đầy độc ác.」
「Chẳng lẽ nãy giờ tụi mình đi ăn crepe là sai lầm ạ?」
「Ha ha ha. ……Đúng là không nên đi ăn thật.」
Có vẻ chúng tôi đã quá lạc quan rồi. Nhưng vì Higiku-senpai đưa ra phán đoán đó dựa trên tiền đề "mê cung đã bị chinh phục", nên khi cái nền tảng đó thay đổi hoàn toàn thì cũng là chuyện không tránh khỏi.
Chúng tôi đứng gần lối vào, lặng lẽ quan sát xung quanh.
Tìm kiếm hơi thở của Veil, phán đoán độ sâu trình chiếu, hoặc xem có ai đang trốn ở đâu đó không————
「——Hử? Tiền bối, người đang nằm ở kia có phải con người không ạ?」
Đằng sau cái bàn phẫu thuật là một chiếc giày nam thò ra một chút. Tôi và Higiku-senpai rón rén tiến lại gần.
Và xác nhận lại danh tính bằng mắt.
「……Yatani. Là cậu chàng bên Câu lạc bộ Huyền bí mà Azumaji-senpai đã nói tới.」
「Hừm. Trông không có vẻ gì là bị thương, nhưng có lẽ cậu ta đã bị đấm với một lực đủ mạnh để ngất đi dù có 《Pain Absorber》 bảo vệ chăng? Với những người không quen với va chạm thì chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra.」
「Tính sao giờ chị?」
「Cõng cậu ta ra ngoài rồi hỏi chuyện thôi. Tình trạng này chắc gọi vài câu là tỉnh ngay ấy mà.」
「Ok ạ. Để em cõng cho.」
Tôi dùng một tay kẹp nách cậu ta nhấc lên. Ngay lập tức, từ miệng Yatani phát ra một tiếng rên rỉ nhỏ.
Đúng như Higiku-senpai nói, chắc chỉ cần vỗ nhẹ vào má vài cái là cậu ta tỉnh ngay thôi.
~*~
Bên ngoài. Dưới bầu trời. Trước cánh cửa Phòng Trung tâm.
Tôi đặt Yatani nằm xuống đất. Đang định vỗ mạnh cho anh ta tỉnh dậy thì từ phía sau, có tiếng gọi tên tôi nhanh hơn một bước.
「Này, Hareto! Mày đang làm cái quái gì ở chỗ đó thế hả!」
「A, may quá, Hội trưởng Naki cũng ở đây. Nếu được, em muốn hỏi qua tình hình một chút ạ.」
Là Renji và Shirono-senpai. Vậy là hai nhóm vừa chia nhau đi thám hiểm đã hội quân.
「Ồ. Sao hai em lại ở đây?」
「Tụi em nhận được liên lạc từ Kiribata-sensei, bảo hai bọn em hướng về Phòng Trung tâm. Lý do thì em chưa kịp hỏi, nhưng trước mắt cứ làm theo lời thầy đã ạ.」
「Ra là vậy. Đúng lúc lắm.」
Quả nhiên là Kiribata-sensei, tôi thầm nghĩ.
「Nhân tiện thì tình hình cực kỳ đơn giản thôi. Bên trong Phòng Trung tâm đã biến thành mê cung, và cậu chàng Yatani này thì nằm ngất ở trong đó. Nên tụi chị vừa khênh cậu ta ra ngoài. Chị suy đoán cậu ta chính là kẻ đã mang AI vào bộ xử lý trung tâm. Chỉ có thế thôi.」
「Em nắm rõ rồi ạ. Em có thể ngó qua phía sau cánh cửa đã mê cung hóa kia không?」
「Dĩ nhiên là được…… à không, đúng hơn là em hãy xác nhận đi. Đặc biệt là Renji-kun, chị muốn em so sánh nó với cái mê cung đã xuất hiện trên sân thượng.」
Chị Higiku mở toang cánh cửa phát ra một tiếng cạch.
Khi hai người họ nhìn vào bên trong, Shirono-senpai cũng lẩm bẩm giống hệt tôi lúc nãy: 「Trông tởm thật đấy nhỉ……」, còn Renji thì đáp: 「Y hệt cái trên sân thượng luôn chị ạ, hoàn toàn giống luôn.」
「Renji-kun, em đã khẳng định chắc chắn là mình phá đảo xong mê cung rồi mà. Sao lại có sự nhầm lẫn này?」
「……Dạ không, chính em cũng chẳng hiểu mô tê gì nữa.」
Renji đưa tay lên trán với vẻ mặt đầy bối rối. Thấy nó thực sự đang khốn đốn, tôi đành ra tay tương trợ.
「Này này Renji nè.」
「Cái gì nữa?」
「Lúc nãy ở phòng hội học sinh mày có bảo là 『Đối với một con Boss thì nó hơi yếu』 đúng không? Còn điểm gì khác thường nữa không?」
「Điểm khác thường á? Tao thì chẳng thấy gì…… à mà khoan, nhắc mới nhớ lúc đó Yomi có nói gì ấy nhỉ. 『…………Cái cửa phòng Boss này, hình như hơi khác so với mọi khi nhỉ?』. Lúc đó tao chẳng nhận ra gì đâu, nhưng chẳng lẽ thực sự có điểm gì khác sao……?」
「Hê—.」
Tóm lại là AI bí ẩn đó đã cố tình ngụy tạo phòng Boss sao.
Nếu là một phương pháp để đuổi khéo nhóm Renji nhằm câu giờ với chi phí tính toán tối thiểu, thì đúng là cực kỳ hợp lý.
Một cách sử dụng mê cung mang theo ý chí rõ rệt, khác hẳn với Sidir.
————Đúng lúc đó, Yatani tỉnh giấc.
「……Ơ. Đây là đâu?」
「Phía sau tòa nhà. Tụi chị tình cờ thấy em nằm ngất ở đây. Xin lỗi vì em vừa mới tỉnh, nhưng nếu em kể cho tụi chị nghe chuyện gì đã xảy ra thì tốt quá.」
Higiku-senpai cúi xuống hỏi Yatani vẫn còn đang nằm dưới đất.
Yatani thoáng ngơ ngác một chút, nhưng khi đã hiểu ra tình hình, khuôn mặt cậu ta dần hiện lên vẻ nóng nảy và dao động. Cậu ta bật dậy thật mạnh, gào lên.
「————E-Eleiza! Eleiza đâu rồi!?!?」
「……Eleiza?」
「AI của tôi đấy! Chết tiệt, cái quái gì thế này, cứ thế này thì công trình nghiên cứu của tôi sẽ……!!」
Cậu ta vò đầu bứt tai. Dù đang khá hoảng loạn, nhưng vẫn còn có thể nói chuyện được là may rồi. Higiku-senpai canh thời điểm, tiếp tục đặt câu hỏi.
「Em là người đã kết nối AI…… Eleiza vào bộ xử lý trung tâm sao? Mục đích là gì?」
「Mục đích cái quái gì tôi cũng chẳng biết! Nó bảo 『Nếu muốn hoàn thiện Truyền tải ký ức thì hãy mang tôi tới đây』 nên tôi mới làm theo thôi! Tôi, tôi chỉ muốn tiến hành nghiên cứu của mình tiếp thôi mà……!」
Nghe cách dùng từ thì có vẻ cái gọi là nghiên cứu đó cũng giao phó hết cho AI rồi.
Thời đại này AI tự công bố sản phẩm và nắm giữ bản quyền là chuyện thường, nên tôi cũng tự hỏi nếu nhờ vả đến mức đó thì có còn gọi là "nghiên cứu của mình" được nữa không, nhưng chỉ ra lúc này cũng chỉ làm câu chuyện thêm rối rắm nên tôi lẳng lặng bỏ qua.
「Ra là vậy. Thế thì tụi chị sẽ giúp em bắt giữ Eleiza. ……Đổi lại hãy kể hết những gì em biết cho tụi chị. Có thể nó sẽ giúp ích cho việc bắt giữ đấy.」
「……Thật không ạ?」
「Nhiệm vụ của Hội học sinh là giúp đỡ tất cả học sinh mà.」
Lời nói đó chắc chắn là thật, nhưng rõ ràng Higiku-senpai đang rất bực bội. Đằng sau đôi mắt mỉm cười dịu dàng kia, tôi thấy thấp thoáng cái suy nghĩ: 「Cái thằng nhãi này dám gây chuyện phiền phức ngay trong lễ hội Tân Sinh à……」. Tuy nhiên, chắc chị ấy phán đoán rằng thay vì gây áp lực thì tiếp cận một cách nhẹ nhàng sẽ giúp giải quyết nhanh hơn.
「……Tại sao Eleiza lại muốn đến Phòng Trung tâm thì tôi thực sự không biết. Nhưng cứ làm theo lời nó là mọi chuyện đều suôn sẻ. ……Nên lần này tôi cũng……」
「Hiểu rồi. Nhân tiện thì em có biết hậu quả của việc kết nối Eleiza vào bộ xử lý trung tâm đã gây ra chuyện gì cho học viện không?」
「Dạ không. Tôi ngất xỉu nãy giờ nên không biết. ……Có chuyện gì xảy ra ạ?」
「Không, chị hỏi vậy thôi.」
May quá, có vẻ cậu ta chưa nhận ra sự tồn tại của mê cung. Đỡ mất công lấp liếm, thật hên vcl.
「Quan trọng hơn, em kể tiếp được chứ?」
「……À. Nhắc mới nhớ, ngay khoảnh khắc xâm nhập vào bộ xử lý trung tâm, em cảm giác tính cách của Eleiza đột nhiên thay đổi hoàn toàn.」
「Thay đổi hoàn toàn?」
「Vâng. Cực kỳ đột ngột, cứ như nhân cách của Eleiza bị xâm lấn vậy……」
———————"Xâm lấn".
Một từ ngữ khá quen thuộc với tụi tôi, nhưng liệu nó có liên quan gì không thì vẫn chưa rõ. Dù sao thì một bộ xử lý trung tâm chứa đầy dữ liệu học tập về thế giới bên kia hoàn toàn có khả năng gây ảnh hưởng xấu lên AI.
Dù sao thì "không hiểu cái quái gì cả" chính là đặc trưng của thế giới bên kia mà.
Nhưng nếu nghĩ thế, thì Sidir — kẻ đã bị kết nối vào bộ xử lý trung tâm suốt bao nhiêu năm trời — rốt cuộc sẽ ra sao đây……? Có nghĩ cũng chẳng đưa ra được phán đoán nào.
Higiku-senpai cũng giống như tôi, khẽ nheo mắt lại.
「……Hừm. Rồi sao nữa?」
「Rồi sao là sao ạ?」
「Em bảo cảm nhận được sự thay đổi nhân cách, nghĩa là em đã trò chuyện gì đó với nó đúng không? Eleiza đã nói gì với em?」
「……Tụi tôi không trò chuyện. Nó chỉ đơn phương gào lên một cách đầy hưng phấn thôi. Tôi bị nó làm cho khiếp sợ, rồi chẳng biết từ lúc nào đã ngất lịm đi.」
「Vậy, nội dung đó là gì?」
Yatani tiếp tục kể. Tôi vểnh tai lên nghe.
「————Nó gào lên: 『Ha ha. Ngươi, vì ta, mà đã thu thập đủ cảm xúc rồi nhỉ』.」
Thu thập đủ cảm xúc?
「………………?」
Nhắc mới nhớ, tôi nhớ mình đã nghe một câu đại loại thế này ở đâu đó rồi. Đó là lời của Yomi-senpai mà tôi đã nghe dưới lốt Raini.
Chị ấy nói rằng vì đã dành thời gian dài bên cạnh Renji nên dù là AI chị ấy cũng đã có được đầy đủ mọi loại cảm xúc.
Rằng đó chính là "Cá tính" của chị ấy. Và những cảm xúc đó chính là báu vật quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Bất chợt, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
—— Yomi-senpai bây giờ đang ở đâu?
「Higiku-senpai. Phải mau lên thôi chị.」
「? Em nhận ra điều gì rồi à?」
「……Dạ không, chỉ là em cảm giác tụi mình nên nhanh lên thì hơn ạ.」
Giải thích thì khó quá.
Vì không thể nói rõ căn cứ, nên những thông tin không xác định chỉ tổ làm nhiễu cuộc bàn bạc và kéo dài thời gian, tôi quyết định nói lấp lửng.
Higiku-senpai nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét, nhưng chị không gặng hỏi mà chấp nhận đề nghị của tôi vô điều kiện.
Tạm gác lại sự thiếu hụt thông tin, tụi tôi quyết định hành động theo phương châm nhanh chóng đột kích vào mê cung.
「Yatani-kun, cậu có thể về được rồi. Cảm ơn em vì lời giải thích chi tiết. Ngay khi bắt được Eleiza tụi chị sẽ mang nó về cho em, chuyện còn lại cứ giao cho Hội học sinh.」
「Hả? Không được, hãy bắt nó ngay trước mặt tôi chứ. Có tôi ở đây thì vẫn bắt được mà đúng không?」
「Nhưng ở đây em chẳng giúp gì được cả. Về đi.」
「Đã bảo là không rồi mà. Các người nói thế để định chiếm đoạt AI của tôi đúng không?」
「……Tụi chị đang phải đi dọn dẹp đống rác mà em bày ra đấy em biết không?」
「Mấy người có biết khái niệm linh hoạt là gì không thế? Thôi được rồi, mau mau chuẩn bị bắt Eleiza đi. Tôi sẽ đứng đây quan sát.」
A—…… Tên này phiền phức quá. Người ta đang vội mà cứ lải nhải. Có nên đấm cho nó phát nữa cho nó ngất luôn không nhỉ?
Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ như vậy———— thì đã có một người chẳng thèm suy nghĩ mà chuyển sang hành động luôn.
「————Ngươi không nghe thấy lời của Hội trưởng sao?」
Là Shirono-senpai. Chị ấy túm lấy cổ áo của Yatani, cứ thế nhấc bổng lên bằng một tay.
Hai chân Yatani lơ lửng trên không, cổ áo đồng phục kêu lên những tiếng rắc rắc như sắp đứt lìa.
「Khụ... hự... ku……!」
「Ta thực sự kinh ngạc là đã lên năm hai rồi mà vẫn còn loại ngu ngốc không hiểu luật lệ của học viện này đấy. Hội trưởng bảo cười thì phải cười. Hội trưởng bảo quỳ thì phải quỳ. ……Ngươi tưởng mình là ai hả thằng kia. Muốn chết không?」
Shirono-senpai quẳng Yatani xuống đất như một bịch rác.
Hê—, hóa ra có cái luật đó thật à—…… không phải lúc để nói mấy câu đó.
Nhìn đôi đồng tử đầy sự cuồng tín của Shirono-senpai mà đầu gối tôi cũng run lẩy bẩy. Dù chỉ đứng xem cạnh bên mà tôi cũng muốn vãi cả ra quần vì sợ.
「Mệnh lệnh của Hội trưởng Naki là 『Về đi』. Ngoài ra không cho phép bất cứ hành động nào khác. ————Ta sẽ đợi năm giây. Hãy đưa ra phán đoán sáng suốt nhất đi.」
Yatani dù tỏ vẻ rất cay cú, nhưng cảm nhận được bầu không khí như thể sắp bị Shirono-senpai giết thật đến nơi, cậu ta đành quay lưng bỏ chạy thục mạng.
Chỉ còn lại bốn người của Hội học sinh.
「……Dù hơi quá tay nhưng giờ thì có thể nói chuyện thoải mái rồi. Cảm ơn em, Shirono.」
「Chị đừng bận tâm.」
「Vậy kể từ bây giờ chúng ta sẽ nhanh chóng bắt đầu cuộc chinh phục mê cung. ……Nhưng không thể tất cả cùng vào được. Lý do là vì 『Toàn bộ khuôn viên học viện đã biến thành mê cung』. Chúng ta cần mang theo ý thức cảnh giác cao hơn cả vụ hỗn loạn Veil lúc nãy, phải chia bớt lực lượng để bảo vệ học sinh và khách tham quan.」
Tôi hoàn toàn đồng ý. Hiện tại 《Pain Absorber》 vẫn hoạt động bình thường, nhưng không vì thế mà có thể bỏ mặc được.
「Nên trước hết, chị cần phải ở lại đây. Trong trường hợp xấu nhất, chị sẽ phải hướng dẫn mọi người sơ tán ra ngoài trường. Người có thể điều phối tất cả một cách mượt mà chỉ có chị thôi. Dù rất muốn đi nhưng vị trí này không thể thay đổi được.」
Thật sự rất khó khăn khi không thể dựa vào năng lực Định vị bằng tiếng vang của Higiku-senpai, nhưng dựa vào những đặc trưng của mê cung đã biết đến giờ, cấu trúc bên trong có vẻ không quá rộng. Chắc là sẽ ổn thôi.
「Tiếp theo là Hareto-kun và Renji-kun, hai em sẽ là nhóm chinh phục. Hareto-kun và Renji-kun — người nắm rõ đặc trưng của mê cung lần này nhất trong nhóm. Sự kết hợp này là hợp lý nhất rồi.」
「Vâng. Nếu vậy thì em sẽ ở lại cùng Hội trưởng ạ.」
「Ừ, nhờ em đấy. Một mình chị thì———— à không, chị và Aki thôi thì cũng hơi lo. Có em giúp thì tốt quá.」
Thế là, cặp đôi dấn thân vào cuộc chinh phục lần này chính là tôi và Renji. Tụi tôi sẽ tiến sâu vào từ lối vào là Phòng Trung tâm, chinh phục cái mê cung dị dạng này———— và có khi, còn phải giải cứu cả Yomi-senpai nữa.
Nếu đó chỉ là nỗi lo hão huyền thì tốt nhất, nhưng mà, xem nào.
「Em đi lấy một lượt các Aether cần thiết đây. Sẽ nhanh thôi nên mọi người đợi chút nhé.」
「Nhờ em đấy.」
Tôi nhìn theo bóng Shirono-senpai đang chạy về phía phòng hội học sinh, rồi ngước nhìn khuôn mặt thằng Renji đứng cạnh, hỏi bằng một giọng khá nghiêm túc.
「Này. Mày thích Yomi-senpai đúng không?」
「Hả? Cái gì mà đột ngột thế mày.」
Renji định lảng đi, nhưng tôi vẫn dán chặt ánh mắt vào đôi đồng tử của nó. Đừng có lòng vòng, trả lời đi.
「……N-Này, đừng có nhìn tao bằng cái ánh mắt đó chứ. Tao đã nói rồi còn gì, thích thì là thích thôi. Được chưa?」
Ra vậy. Thế thì tốt rồi.
「Vậy thì cố lên nhé.」
Thích một người là một chuyện rất gian nan.
Thực sự, thực sự rất gian nan.
「Tao cũng sẽ dốc hết sức mình giúp mày. ……Nhưng người có thể hy sinh tính mạng vì Yomi-senpai, chỉ có thể là mày mà thôi.」
Đó là một điều hiển nhiên nhất trên đời này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
