Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2484

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Vol 2 - Chương 4: Nào, cuộc khai mạc thực sự đây rồi

Chương 4: Nào, cuộc khai mạc thực sự đây rồi

Tôi và Aki-kun lẳng lặng tiến hành công việc của các ủy viên Hội học sinh. 

Tụi tôi hạn chế tán gẫu đến mức tối thiểu, ưu tiên hàng đầu là hoàn thành vai trò của mình trong lúc đi tuần tra khắp học viện.

「……Này, Aki-kun. Từ nãy đến giờ, ngay phía sau chúng ta……」

「……Ừm. Mình cũng nhận ra rồi.」

Tuy nhiên, đây không phải là vì chúng tôi bỗng dưng thức tỉnh nết nghiêm túc hay gì cả. Mà đơn giản là vì————

Chúng tôi đang bị một nhân vật bám đuôi. Chính vì thế mà chẳng thể nào cư xử tự nhiên cho nổi.

「Là Azumaji-senpai, đúng không?」

「Vâng. Cứ bám theo suốt nãy giờ ạ.」

Chị ta đã vận dụng đủ mọi ngón nghề từ nấp sau cột cho đến trà trộn vào đám đông, nhưng đối với một kẻ đã tu luyện tới cảnh giới tối thượng trong vô số tựa game lén lút như tôi, mấy cái hành động ẩn mật tầm cỡ đó chỉ là trò trẻ con. 

Tôi và Aki-kun cứ chốc chốc lại nhìn nhau, dùng ánh mắt để bàn bạc: "Đã đến lúc chỉ điểm chưa?".

「Mà, chắc tầm này là được rồi nhỉ? Nếu chị ấy thấy chán rồi bỏ đi ngay thì mình cứ coi như không thấy cũng được, nhưng mà……」

「Vâng. Bám dai thế này thì mình cũng tò mò mục đích của chị ấy là gì.」

Đồng quan điểm, tôi và Aki-kun dừng lại. Vị trí là ở một chiếu nghỉ cầu thang tương đối vắng người. Chúng tôi quay lại, nhìn thẳng vào Azumaji-senpai đang nấp sau cột.

「Ờm, Azumaji-senpai. Chị có việc gì với tụi em ạ?」

「……Ơ? Bị lộ rồi à?」

「Lộ rõ luôn rồi chị.」

「À, ra thế……」

Azumaji-senpai lù lù bước ra. Vừa lảng mắt đi đầy vẻ khó xử, chị ta vừa đứng trước mặt tôi.

「………………………………Có vẻ như là ta nên xin lỗi một tiếng nhỉ?」

「Dạ không cần đâu ạ. Chỉ là tụi em tò mò chị định làm gì thôi.」

Tôi không cảm thấy chị ta có ý đồ phá bối hay ác ý gì. Vì thế tôi không định trách mắng gay gắt, nhưng dù sao cũng muốn chị ta làm rõ mục tiêu.

「……Thì, tại ta thấy từ trên người các ngươi tỏa ra mùi của chuyện huyền bí nên mới đi điều tra thôi! Ta đã nghi ngờ Hội học sinh từ lâu rồi nhưng mà…… các ngươi chắc chắn đang giấu giếm điều gì đó đúng không?」

Kinh thật. Thứ Hội học sinh hướng đến là thế giới bên kia, nếu bảo là chuyện huyền bí thì cũng đúng là huyền bí thật. Chẳng biết là do trực giác của chị ta sắc bén hay sao nữa.

Tôi đang phân vân không biết nên lấp liếm thế nào thì Aki-kun đã mở lời trước.

「Tụi em chẳng giấu giếm gì cả, sao chị lại nói thế? Tụi em đã lỡ lời gì làm chị hiểu lầm sao ạ?」

Em ấy thản nhiên tuôn ra một lời nói dối đầy chuyên nghiệp. Chẳng hiểu sao dạo gần đây, tôi cảm thấy kỹ năng nói dối của Aki-kun thăng tiến một cách chóng mặt. 

Nếu không phải do trải qua một cuộc sống hàng ngày phải đóng kịch và nói dối liên tục, tôi nghĩ chẳng ai có thể trưởng thành một cách cực đoan đến thế này. Thật là kỳ lạ.

Aki-kun và Azumaji-senpai đối mặt với nhau, gạt tôi sang một bên.

「……Ta hỏi nhé. Sau giờ học, lúc nào các ngươi cũng làm cái quái gì thế?」

(Giật mình)

「Cái nhẫn đó là sao. Đồ chung của các thành viên Hội học sinh à? Thân thiết quá nhỉ—. Đã thế sao không đeo cái nào dễ thương hơn chút đi? ……Hay là nó có chức năng đặc biệt gì?」

(Giật mình thon thót)

「Các ngươi mạnh quá mức cho phép đấy, tất cả không sót một ai. Đúng là Hội học sinh nên cũng phải mạnh…… nhưng không thể như thế được. Mạnh quá sức vô lý. Ngay từ đầu việc của Hội học sinh đâu có liên quan gì đến Levellet. Đi mà gia nhập mấy cái CLB thể thao đi.」

(Giật mình kinh hãi)

Thôi xong, kiểu này làm sao mà lấp liếm cho nổi———— tôi vừa mếu máo trong lòng, nhưng biểu cảm của Aki-kun vẫn giữ nguyên nụ cười nhàn nhạt không đổi.

「Để em trả lời từng câu một nhé? Đầu tiên, việc tụi em làm sau giờ học là chuẩn bị cho tòa nhà vào ngày hôm sau. Nếu cứ giao phó hết cho AI lỡ xảy ra lỗi thì cũng phiền đúng không ạ?」

「Hừ, ai biết được.」

「Về cái nhẫn thì đó đơn giản là sở thích của Hội trưởng Naki thôi. Nếu chị có ý kiến gì về thiết kế thì xin mời góp ý trực tiếp với chị ấy. ……Và em không phủ nhận việc tụi em rất thân thiết. Nếu chị thích thì CLB Huyền bí cũng thử làm đồ chung xem sao?」

「Gợi ý tuyệt vời đấy chứ.」

「Còn chuyện Hội học sinh mạnh là điều tất yếu. Ở Học viện Saien này, tiêu chuẩn đánh giá quan trọng nhất không phải học lực mà là Levellet. Chị không thấy việc những người ưu tú đứng ở vị trí lãnh đạo là chuyện đương nhiên sao? Với tư cách là một trường chuyên về esports, tụi em phải đưa ra những kết quả không làm hổ danh với xã hội. Tụi em có nghĩa vụ phải dẫn dắt toàn thể học sinh.」

Mạnh quá. Aki-kun mạnh một cách khủng khiếp. 

Bình thường trong mê cung, cậu ấy toàn đứng cạnh Renji và chẳng mấy khi đáng tin cậy, nhưng ngay khoảnh khắc này, tôi thấy cậu ấy ngầu lòi dã man.

「Mà tóm lại, ba cái điểm chị vừa nêu ra thì có liên quan gì đến nhau đâu ạ? Chị đã tưởng tượng ra chuyện huyền bí gì mà còn bám đuôi tụi em đến tận đây thế?」

「Ta biết làm sao được, ta chỉ liệt kê ra những điểm khả nghi thôi. Nhưng riêng về chuyện huyền bí thì trực giác của ta bao giờ cũng đúng. Chắc chắn các ngươi đang giấu gì đó.」

Dù bảo là trực giác này nọ, nhưng trúng phóc thế này thì đúng là mệt thật. Với một đứa cái gì cũng hiện lên mặt như tôi thì tốt nhất là không nên xen vào, vậy nên tôi quyết định đứng đờ mặt ra vô hồn, bắt đầu đếm mấy cái hoa văn trên trần nhà.

「…………?」

Nhưng mà nói gì thì nói, tông giọng của Aki-kun so với bình thường có vẻ hơi quá gay gắt. 

Ngay cả khi tính đến việc đang bị nghi ngờ, tôi vẫn thấy ở một hình ảnh khác khó mà hình dung nổi của Aki-kun vốn yếu đuối một vẻ lãnh khốc.

Chẳng lẽ Aki-kun ghét Azumaji-senpai sao?

(……Ả đàn bà này tỏa ra cái mùi đồng loại với mình. Mùi của một kẻ đã bị Seiten tẩy não. Vì sự thành toàn cho tình yêu của mình, mình tuyệt đối không để ả tiếp cận Hội học sinh — tiếp cận Hareto-kun thêm chút nào nữa……!)

Cậu ấy đang lườm với ánh mắt kinh người, chắc là ghét thật rồi.

Tôi lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy rất nhiều gian hàng xếp hàng dài gần cổng chính đầy náo nhiệt. Những vị khách bên ngoài đang xếp hàng rồng rắn đi lại, miệng nhồm nhoàm những món xúc xích hay thịt xiên trông rất ngon lành.

Nhắc mới nhớ sắp đến buổi chiều rồi. Phải mau mau đi ăn trưa với Aki-kun rồi hoán đổi với Raini thôi———— tôi đang nghĩ thế thì,

— Boong — Boong — Boong —

Tiếng chuông vang lên.

「「……!?」」

Đó là âm thanh khó chịu mà chỉ tụi tôi mới quen thuộc.

Nó báo hiệu sự kiến tạo mê cung, nói cách khác chính là hồi chuông bắt đầu trận chiến đối với Hội học sinh.

「C-Cái gì thế. Cái âm thanh khó chịu vừa rồi……」

Azumaji-senpai nheo mắt đầy khó chịu. Đám đông khách khứa bên ngoài cửa sổ cũng thay đổi thái độ chỉ trong vài giây, bắt đầu xôn xao đầy bất an.

「Tại sao, ngay lúc này, vào thời điểm này?」

Đây là suy nghĩ của tất cả các thành viên Hội học sinh đang có mặt trong học viện. Chẳng cần hỏi cũng biết. Bầu không khí bao quanh Aki-kun cũng trở nên căng thẳng tột độ.

Chuyện gì sắp xảy ra? Phải giả định điều gì và chuẩn bị ra sao? Hành động tôi cần làm ngay lúc này chính là————?

「Ơ. ……Cái gì thế?」

Tiếng của Azumaji-senpai run rẩy vì sợ hãi. Cảm thấy điềm chẳng lành, tôi vội rời mắt khỏi cửa sổ và quay lại.

Đó là một con Quỷ. Nó đang vung cao cái chuỳ gai. Azumaji-senpai đứng hình. 

Không thể cử động. 

Không thể né tránh. 

Khi con quỷ nhe răng cười, một mùi hôi thối nồng nặc thoát ra từ miệng nó. 

Và rồi, nó vung cái chày gai rỉ sét đục ngầu định đập vỡ cái đầu tròn trịa mềm mại không chút sức kháng cự kia————

「Muốn nhắm thì nhắm vào ta đây này.」

Tôi dứt khoát kéo tay Azumaji-senpai, ôm chặt lấy để đỡ cơ thể chị ta.

Đồng thời, khi cái chuỳ gai vụt xuống, tôi nhẹ nhàng đặt mũi giày vào khoảng trống giữa những cái gai của nó. 

Dùng hết sức xoạc chân, cuối cùng mũi chân trái của tôi cũng chạm tới. 

Tôi dồn lực làm thay đổi góc độ, khiến quỹ đạo cái chày lệch sang bên phải. 

Cái chày nặng nề xé gió rít lên một tiếng rắc rồi lún sâu xuống sàn nhà.

「Sơ hở kìa.」

Không bỏ lỡ thời cơ, tôi tung ngay một cú đá chân phải. 

Đòn đánh đó đã nghiền nát hàm dưới của con quỷ, khiến nó khuỵu gối đổ gục xuống.

Yếu vcl. Chẳng có chút tính chân thực nào. 

Với một con Veil có ngoại hình rặt kiểu Fantasy thế này, tôi phán đoán nó chỉ tầm Level 1. 

Sau khi xác nhận bằng mắt rằng con quỷ đã chết hẳn, tôi đảo mắt nhìn quanh để cảnh giác các con Veil khác. 

Dựa vào những tiếng thét và sự hỗn loạn đang vang lên, chắc chắn là có rất nhiều Veil khác đã xuất hiện. Phải nhanh chóng ứng phó thôi.

「Aki-kun! Mau liên lạc với Higiku-senpai———— ôi ôi Aki-kun cậu làm sao thế……?」

「……Hả?」

Đó là một đôi mắt như của một hồn ma. 

Em ấy đang nhìn tôi và Azumaji-senpai với đôi mắt như sắp vung dao chém người đến nơi. 

Chính xác hơn là cậu ấy đang nhìn chằm chằm vào cảnh tôi đang ôm Azumaji-senpai.

S-Sao cậu lại làm cái mặt đáng sợ thế hả…… Tớ có làm gì sai đâu……

Azumaji-senpai trong vòng tay tôi khẽ cựa quậy, nhìn mặt tôi ở khoảng cách cực gần.

「……C-Cảm ơn. ……Hareto? Đúng không. Cảm ơn đã cứu chị.」

「D-Dạ không có gì ạ……」

Nhận lời cảm ơn xong, tôi lập tức rời khỏi Azumaji-senpai. 

Ngay lúc đó, sự biến đổi của Aki-kun dần dịu lại, sau vài hơi thở dốc, cuối cùng em ấy cũng có thể trò chuyện bình thường.

「……A-Aki-kun?」

「À, xin lỗi, mình hơi mất bình tĩnh.」

Cậu ấy nở nụ cười rạng rỡ. 

Nhưng chẳng hiểu sao tôi lại thấy cái kiểu cười mà như không cười đó thật đáng sợ.

「Chuyện của Naki-senpai để tôi trực tiếp báo cáo. Tôi sẽ rời khỏi đây, Hareto-san hãy ứng phó khu vực xung quanh nhé. Nếu biết được điều gì thì hãy nhắn vào nhóm chat Hội học sinh. ……Còn nữa.」

「Còn nữa?」

Ánh mắt của Aki-kun liếc xéo qua Azumaji-senpai.

「……Đừng có làm gì thừa thãi đấy.」

「……? Rõ ạ?」

Dù chẳng hiểu cái chỉ thị cộng thêm đó có ý nghĩa gì, nhưng tạm thời tôi cứ gật đầu cái đã. Tôi nghĩ lúc này không nên kích động Aki-kun thì hơn.

Nhìn Aki-kun lao đi, tôi bắt đầu suy nghĩ việc mình cần làm. Đầu tiên tôi chạm vào 『Nhẫn Huyễn Trang』. 

Chiếc nhẫn hiện giờ đã được thêm chức năng xác nhận xem 《Pain Absorber》 (Bộ hấp thụ đau đớn) có đang hoạt động bình thường hay không. 

Nghe bảo nếu 《Pain Absorber》 biến mất, chiếc nhẫn sẽ cảnh báo bằng những rung động cực nhỏ————

「————Ừm, vẫn ổn.」

Không có cảnh báo. Dù là tình huống khẩn cấp nhưng có vẻ chưa đến mức nguy cấp đe dọa tính mạng, tôi thấy nhẹ lòng đôi chút.

「Được rồi. Vậy thì quất sạch tụi nó thôi nào.」

Tôi vừa lao vào con Veil gần đó, vừa kiểm tra màn hình chat của nhóm Hội học sinh. Bẻ cổ một con Veil. Vừa liếc nhìn màn hình vừa dọn dẹp xung quanh.

【Shirono】: 『Tình hình bất thường. Đã xác nhận Veil xuất hiện trên toàn bộ khuôn viên học viện, bất kể trong hay ngoài tòa nhà. Hầu hết là Level 1, nhưng thỉnh thoảng có lẫn vài cá thể tương đương Level 2.』

【Yomi】: 『Lũ Veil xuất hiện có vẻ đang nhắm vào học sinh. Nhưng nhờ có 《Pain Absorber》 nên chưa có ai bị thương cả. ……Có lẽ không cần quá hoảng loạn đâu?』

【Shirono】: 『Không đâu, 《Pain Absorber》 bảo vệ con người chứ không bảo vệ đồ vật. Em vừa thấy một gian hàng triển lãm bị phá hủy rồi. Nếu không xử lý nhanh, Lễ Hội Tân Sinh sẽ bị huỷ mất.』

【Higiku】: 『Đã rõ, cảm ơn mọi người đã chia sẻ thông tin.』

Vừa nhìn hologram trên điện thoại, tôi vừa tiện tay săn đuổi lũ Veil. Theo lời Shirono-senpai thì có cả cá thể Level 2, nhưng nãy giờ những con xuất hiện trước mặt tôi đều chỉ là Level 1.

「Cơ mà số lượng nhiều quá. Xử lý không xuể luôn.」

Dù tôi có cố gắng đến đâu thì cơ thể cũng chỉ có một, những nơi không với tới thì chẳng cách nào bảo vệ được. 

Tình trạng cứ nghe thấy tiếng thét ở đâu là lao đến đó như hiện tại khiến tôi không thể phủ nhận cảm giác mình đang bị rơi vào thế bị động.

Đang lúc phân vân không biết làm thế nào thì bất chợt loa phóng thanh khắp học viện vang lên.

『————Thử máy, thử máy. Nào các bạn, có nghe rõ không? Nghe rõ đúng không? Là tôi đây. Hội trưởng hội học sinh Higiku Naki. Thế nào, các bạn có đang tận hưởng Lễ Hội Tân Sinh không?』

「……Ơ, Higiku-senpai?」

Chị ấy định làm gì thế?

『Chắc hẳn các bạn có nhiều điều muốn nói, nhưng dù sao thì tất cả hãy thử nhìn quanh một lần xem. Các bạn thấy gì? Nghe thấy gì? Tiếng reo hò, hay là tiếng thét? Trong tai tôi…… hì hì, tiếc là tôi nghe thấy tiếng thét có vẻ nhiều hơn đấy.』

Tông giọng đó như thể muốn nói rằng tất cả mọi chuyện đều nằm trong dự tính. Chẳng thấy chút gì gọi là hoảng loạn cả.

『Chắc các bạn cũng đã quen với sự huyên náo nhức óc này rồi chứ? Những người nhanh nhạy chắc cũng đã nhận ra rồi đúng không? Hội học sinh chúng ta đã dàn dựng trò gì cho học viện này…… và từ giờ các bạn nên trở thành ai.』

Ồ. Chẳng lẽ là, chị ấy……

『————Nào, đừng có khách sáo, hãy tận hưởng đi hỡi các game thủ! Đây là một sự kiện du kích mà Hội học sinh dành tặng cho các bạn! Tại lễ hội trường đầy rẫy quái vật này, hãy cho ta thấy ai mới là người xứng đáng với danh hiệu anh hùng nhất! Câu lạc bộ nào tiêu diệt được nhiều quái vật và hoạt động tích cực nhất, ta hứa sẽ mở rộng quyền hạn 《Aether》 cho năm học này!』

M-Mạnh thế, chị ấy chơi lớn thật rồi. Quất luôn cả vụ tăng quỹ câu lạc bộ bằng cách vung vẩy 《Aether》 như thế này thì……

「Hả?? Thêm 《Aether》 cho câu lạc bộ á!??」

「Này này, thế thì mình có thể chế được cái máy mà mình hằng mong ước rồi còn gì!」

「CLB bóng đá tập hợp! Cùng phối hợp tiêu diệt tụi nó nào!」

Nhưng nghĩ lại thì, trong lúc 《Pain Absorber》 đang hoạt động và sự an toàn của học sinh được đảm bảo, đây có lẽ là phương án hợp lý nhất để bảo vệ các gian hàng trong toàn học viện.

Thực tế là khi nhiều học sinh bắt đầu lao vào tấn công lũ Veil, tình hình xung quanh đã trở nên ổn định. Có vẻ chỉ cần khoảng năm người quây lại một con là đủ để hạ gục nó. Tôi đã quên khuấy mất một việc: chỉ cần là học sinh của Học viện Saien, dưới con mắt của xã hội, họ đã là những kẻ mạnh rồi.

「Tốt rồi. Nếu vậy thì vấn đề chỉ còn là lũ Level 2 thôi.」

Dù có bao nhiêu người tập trung lại đi nữa, đối với những học sinh bình thường không có Huyễn Trang thì Level 2 vẫn là một đối thủ quá sức. 

Tôi nghĩ việc của mình sẽ là đi hỗ trợ những nơi mà việc xử lý đang bị trì trệ.

【Hareto】: 『Chị Higiku, có được dùng Huyễn Trang không ạ?』

【Higiku】: 『Chị mong các em cố gắng hết sức mà không dùng đến nó. Chị không cấm, nhưng hiện tại chị phán đoán tình hình chưa đến mức nguy cấp như vậy. Tuy nhiên tùy vào tình hình mà đừng do dự, cứ sử dụng đi.』

【Hareto】: 『Rõ ạ.』

Tôi tập trung chú ý vào những âm thanh xung quanh, dùng tai để tìm nơi cần đến. 

Không còn nghe thấy tiếng thét nữa. Thay vào đó là tiếng gầm rú của lũ nam sinh như đang trẩy hội, và những tiếng tán thưởng, reo hò dành cho những học sinh lập chiến công. 

Những âm thanh chiến đấu đầy vui vẻ.

————Và cả tiếng bước chân giày lười của một cô gái đang tiến lại gần tôi.

「Hù... hù... hự! C-Cậu... nhanh quá đấy……!」

「Azumaji-senpai?」

Chị ta cất công đuổi theo tôi sao. Giữa cái cảnh loạn đả này mà vẫn theo kịp mà không mất dấu, tôi thấy hơi ngạc nhiên đấy.

「Có chuyện gì thế ạ? Tiền bối cũng mau mau đi hạ gục mấy con quái vật gần đây đi chứ, không là CLB Huyền bí không được tăng 《Aether》 đâu nhé?」

「Ta biết rồi! Biết rồi nhưng mà, quan trọng hơn! ……Quan trọng hơn là, cái này…… thực sự là nằm trong kế hoạch của các ngươi sao?」

「Dĩ nhiên rồi ạ. Sao chị lại nghi ngờ chuyện đó?」

「Không không…… Chẳng vì sao cả, chỉ là nãy ở trước mặt ta cậu trông cuống cuồng vcl ra còn gì.」

Nhắc mới nhớ. Hình như tôi vừa mới trưng ra bộ mặt sốt sắng bảo: 「Aki-kun, mau mau liên lạc với Higiku-senpai!」 thì phải. Phải lấp liếm thế nào đây nhỉ……

「À—…… Thực ra thì, cái này vốn là sự kiện do Higiku-senpai tự quyết định thực hiện ấy mà…… Tụi em cũng chỉ mới nắm bắt được việc có mấy con quái vật đó xuất hiện cách đây vài phút thôi hà……」

「……Hửm?」

Bị chị ta nhìn chằm chằm vào mặt, tôi phải cố gắng lắm mới không để mồ hôi lạnh chảy ra. Dĩ nhiên là chị ta đang nghi ngờ rồi.

「Vậy nghĩa là, lúc nãy cậu cứu ta không phải là diễn kịch đúng không? ……Cậu thực sự lo lắng cho ta nên mới cứu sao?」

「……Thì, đại loại là vậy ạ.」

Cái này thì siêu thực luôn. 

Vào cái khoảnh khắc tức thời đó, tôi còn chưa kịp xác nhận có 《Pain Absorber》 hay không, và việc tôi dốc toàn lực cứu chị ta là sự thật chính xác 100%.

「Thế à. Vậy thì được. Nếu cậu lừa ta để được sờ mó thân thiết thế kia thì ta định nguyền rủa cậu chết luôn rồi, nhưng lần này ta tha cho đấy.」

「D-Dạ cảm ơn chị……」

「Ừm. Vậy ta cũng đi tham gia săn quái đây. ……Hẹn gặp lại nhé, Hareto!!」

Vừa vẫy tay nhè nhẹ, Azumaji-senpai vừa rời đi.

Tôi thở phào nhẹ nhõm nhìn theo bóng lưng của chị ta, nhưng chat nhóm Hội học sinh lại rung lên nên tôi lại nhìn xuống hologram. 

Chắc hẳn ai đó đã thu thập được thông tin gì rồi. Nhìn tên người gửi, đó là Yomi-senpai.

【Yomi】: 『Tôi tìm thấy lối vào mê cung rồi.』

「……Lối vào mê cung?」

【Yomi】: 『Cánh cửa dẫn lên sân thượng biến mất rồi, nó đang mở ra giống như một cái miệng dẫn vào mê cung vậy. Cảm giác như chính cái sân thượng đã biến mất, và mê cung phát sinh theo hướng vươn cao hơn nữa từ vị trí sân thượng vậy.』

「C-Cái gì thế này……」

Rõ ràng là không bình thường chút nào. 

À mà vốn dĩ có quá nhiều chuyện không bình thường rồi. 

Việc mê cung xuất hiện vào ban ngày đã là một chuyện phi lý, và ngay từ đầu Học viện Saien lúc này làm gì có AI đâu mà tạo được mê cung cơ chứ. 

Chính vì mọi thứ đều không rõ nguyên nhân nên chúng tôi mới đang khốn đốn tìm cách ứng phó.

【Higiku】: 『Xin lỗi, cho mình biết thêm chi tiết chút được không. Trước hết là quanh cậu có ai không?』

【Yomi】: 『Có Renji. Chẳng hiểu sao em ấy bị thương một chút nhưng vẫn khỏe.』

(Tại sao á? Chị nhảy Bungee không dây thì nó chả bị thương……)

【Yomi】: 『Độ sâu trình chiếu của mê cung cỡ Level 3, loại mê cung là 『Bệnh viện』 chăng? ……Có bao nhiêu tầng thì từ đây chị không thấy rõ. Có ai đang ở ngoài tòa nhà có thể xác nhận được không?』

「……Số tầng à. Được rồi, cứ để em.」

Đó là lời tự nhủ của tôi.

Tôi nhảy phăng ra ngoài cửa sổ, lao nhanh qua sân vận động đến vị trí có thể ngước nhìn lên sân thượng. Và rồi tôi nhắn lại cảnh tượng mình nhìn thấy vào chat.

【Hareto】: 『Em vừa xác nhận bằng mắt rồi, nhưng vốn dĩ sân thượng chẳng có gì bất thường cả. Có lẽ toàn bộ mê cung đã bị ẩn giấu bằng hologram để không thể nhìn thấy được. Chắc là không thể dự đoán số tầng từ bên ngoài đâu ạ.』

【Higiku】: 『Cảm ơn Hareto-kun. Dù sao thì chị suy đoán căn nguyên của sự hỗn loạn này chính là cái mê cung đặc biệt đó, và rất có thể lũ Veil đang rò rỉ ra từ đó. Vì thế chị nghĩ việc phá đảo mê cung sẽ là cách để giải quyết vấn đề — thế nào, hai người Yomi-kun và Renji-kun có thể chinh phục được nó không?』

【Yomi】: 『Dễ ợt. Renji cũng bảo là dư sức.』

【Higiku】: 『Vậy thì giao cho hai em nhé. Dù rất ngại khi phải nói câu này trong khi số tầng còn chưa rõ, nhưng mong các em hãy nhanh chóng chinh phục nó.』

Sự kết hợp giữa Renji và Yomi-senpai thì do khác biệt giới tính nên sẽ không nhận được phần thưởng, nhưng mà tôi cũng đồng tình là giờ không phải lúc bận tâm đến chuyện đó. Giải quyết sự cố là ưu tiên hàng đầu.

【Higiku】: 『Các thành viên còn lại hãy bảo vệ học sinh và lễ hội Tân Sinh. Hãy câu giờ cho đến khi hai em ấy chinh phục thành công. Chị sẽ dựa vào tình hình để đưa ra chỉ thị cho toàn trường từ phòng phát thanh.』

「Rõ ạ.」

Tôi gõ và gửi đi.

Đợi vài giây, những lời phản hồi của mọi người trừ Reini hiện ra. Vì tôi đã bảo với mọi người là Reini sẽ tham gia từ buổi chiều, nên việc cô ấy không nhận thấy tin nhắn cũng không có gì lạ, nhưng nếu cứ im lặng mãi không lý do thì thế nào cũng bị nghi ngờ ở đâu đó.

「……Cơ mà sau đây chắc cũng chẳng có lúc nào rảnh để đi hoán đổi thân xác đâu nhỉ—」

Vì thế.

【Hareto】: 『À mà, lúc nãy em nhận được liên lạc từ Reini-san, bạn ấy bảo hôm nay thấy mệt nên xin nghỉ ạ. Phần việc của bạn ấy cứ để em lo, mọi người đừng bận tâm nhé.』

Trước mắt thì chắc chẳng ai nghi ngờ sự vắng mặt của Reini đâu. Điểm khả nghi duy nhất nếu có, chắc là tại sao chỉ mình tôi nhận được liên lạc cá nhân từ Reini thôi.

【Higiku】: 『……Vậy sao, thật là đáng tiếc. Mà công nhận Hareto-kun thân thiết với Reini-kun thật đấy nhỉ? Có vẻ em rất giỏi trong việc rút ngắn khoảng cách với các bạn nữ đấy.』

Bất chợt tôi cảm thấy một luồng ớn lạnh kỳ lạ. Chẳng rõ lý do tại sao nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!