Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2484

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Vol 2 - Chương 1: Nào, hôm nay đúng là ngày đẹp trời để cày game

Chương 1: Nào, hôm nay đúng là ngày đẹp trời để cày game

Tháng Tư sắp kết thúc rồi —— nhưng mà, quan tâm làm gì cho mệt.

Bây giờ đang là mùa xuân —— nhưng chuyện đó cũng chẳng quan trọng nốt.

Mà nói chung là xuân hạ thu đông, hay là trời nắng trời mưa thì cũng thế cả thôi.

Bởi vì nơi tôi đang ở lúc này là không gian VR. Trong một thế giới cách biệt với mọi sự biến đổi bên ngoài, tôi đang cùng thằng Renji tận hưởng trò chơi.

À mà, nói là đang tận hưởng...

—Thì đúng hơn là đang "thanh trừng" lẫn nhau một cách khốc liệt.

「Này Renji, mày vẫn chưa phi lê xong cá à?! Khách hàng đang đợi dài cổ rồi kìa!」

「Tao biết rồi nhưng mà... cái này khó vcl ra ấy chứ!?!?! Sao trong game mà cũng bắt tao phải lọc xương cá chuyên nghiệp thế này hả!」

Một tựa game nấu ăn siêu thực tế. 

Đã thế còn theo kiểu Time Attack mô phỏng nhà bếp thực thụ để cạnh tranh xem ai phục vụ được nhiều khách nhất trong thời gian giới hạn.

「A... phiền phức quá đi mất! Không làm được thì cút ra góc bếp mà vo gạo với rửa rau đi! Có thái được thịt không?? Có biết vị trí gia vị ở đâu không hả!?」

「Cứ giao cho tao! Mấy việc cỡ nấu cà ri thì tao cân được hết!」

「Nấu cà ri!?!? Mày là học sinh tiểu học trong chuyến đi thực tế đấy à!?!?」

Tôi tuyệt vọng trước kỹ năng nấu nướng rác rưởi của thằng Renji. 

Khi đã cùng đứng chung trong một căn bếp thì năng lực của cộng sự là cực kỳ quan trọng, nhưng xem ra thằng Renji sinh ra chỉ để ngáng chân tôi thì phải.

Tựa game có tên là —— 『Cooking Survivor』.

Đúng như cái tên, đây là trò chơi "Sống sót bằng nghề nấu nướng".

Bối cảnh ở đây là Ma giới, người chơi chúng tôi là những đầu bếp làm việc trong nhà bếp. 

Và những kẻ liên tục gọi món chính là lũ quái vật đang đói khát. 

Nếu không cung cấp món ăn đúng yêu cầu trong vòng một phút, lũ quái vật sẽ nổi điên và lao vào tấn công người chơi.

「Toang rồi Hareto! Có tận năm đơn hàng đang bị dồn lại kìa!」

「Tao biết rồi! Nhưng tại mày nên thịt vẫn chưa chín được đây này!」

Đại nạn đến nơi rồi. 

Cứ đà này khách hàng —— hay đúng hơn là lũ quái vật sẽ sủa ầm lên và phá nát cái nhà bếp này mất. 

Mà một khi bếp hỏng thì hiệu suất phục vụ sẽ càng giảm, dẫn đến việc giao món càng trễ hơn. 

Tóm lại là một cái vòng lặp vô tận hướng thẳng tới việc kết thúc trò chơi.

Tôi tuyệt đối muốn tránh cái vòng xoáy tồi tệ này.

「Khốn thật, hết cách rồi! Renji, nếu đã thế này thì ——」

「Gì cơ!?!?!? Mày có mẹo gì à!?!?!」

「—— Hãy thịt luôn mấy đứa khách đang đợi đi!!」

「Thịt luôn khách đang đợi á!?!?」

Tiễn tụi nó xuống suối vàng trước khi tụi nó kịp nổi điên. Đây chính là thuật phòng thủ nhà bếp "tiên hạ thủ vi cường".

Giết khách hàng thì không được cộng điểm nên chẳng có lợi lộc gì nếu chủ động làm vậy, nhưng nó sẽ giúp chúng tôi có thêm một chút thời gian dư dả. 

Với những kẻ đang không kịp xử lý đơn hàng như chúng tôi lúc này thì đây là chiến thuật không thể hợp lý hơn.

「Có ổn không đấy!?!? Thật sự là giết cũng được hả!?!?」

「Bớt lảm nhảm đi và thịt mau lên! Dao thái nằm ngay kia kìa!」

「T-Tao cứ thắc mắc sao cái game này lắm dao thế, hóa ra là dùng vào việc này à……!」

Nấu ăn x Hành động. Đó chính là ý tưởng cốt lõi của trò chơi này.

Nhân tiện, nếu đối thủ là loại quái vật béo phì, bạn có thể tống một lượng muối khổng lồ vào món ăn để khiến nó bị cao huyết áp mà yếu đi; còn nếu là quái vật hệ thú thì có thể lén trộn hành tây vào để ám sát. 

Một khi thấy không kịp giao món đúng hạn, hãy dùng chính món ăn đó làm vũ khí.

Trong căn bếp này không có thuốc độc, nhưng một khi nhận ra mọi nguyên liệu đều có thể trở thành chất độc, đó chính là bước đi đầu tiên để trở thành cao thủ. Hơn nữa, nếu muốn nhắm tới kỷ lục thế giới, bạn cần phải đưa ra quyết định "thịt luôn" ngay khoảnh khắc khách hàng gọi một món ăn quá tốn công chuẩn bị.

「N-Này, tao thịt xong rồi! Tiếp theo làm gì nữa đây!」

「Làm tốt lắm, tiếp theo hãy thịt luôn cái thằng bên cạnh, bên cạnh và bên cạnh nữa đi! Nói chung đứa nào gọi món cá thì giết sạch cho tao! Một mình tao làm không kịp!」

「Cái thế giới kiểu gì mà chỉ vì gọi món cá mà bị giết thế này!?!?!」

Tôi cũng thấy hơi có lỗi. Nhưng vì thằng Renji không có kỹ năng phi lê cá nên đành chịu thôi. Chuyện đã đến nước này, mong quý khách hãy từ bỏ cả món ăn lẫn mạng sống của mình vậy.

「Ma-Ma kìa! Này, con này đâm dao không thủng!」

「Rắc muối vào! Thanh tẩy nó đi là xong!」

「R-Ra là thế……! Cái game này tính ra cũng thâm thuý phết nhỉ……!」

Nhìn qua thì có vẻ như một con game rác, nhưng thực tế nó lại có lối chơi được xây dựng rất kỹ lưỡng và được đánh giá cao trên thế giới. 

Đã thế, chơi cái này còn có khuyến mãi kèm theo là kỹ năng nấu nướng ngoài đời thật cũng được tăng lên đáng kể.

Tôi liếc nhìn dáng vẻ đang dần sa đọa của thằng Renji, rồi tiện tay ném thẳng cái chảo vào con quái vật mà nó lỡ tay để xổng.

~*~ 

「Kỷ lục thế giới coi như toang rồi. Đứa nào bảo 『Tao cũng biết nấu ăn cơ đấy』 ấy nhỉ? Đúng là tao ngu mới đi tin mày.」

「Ồn ào quá đi…… Một thằng nam sinh cấp ba biết nấu cà ri là cũng thuộc hàng top trong xã hội rồi đấy nhé.」

「Thế cơ à? ……Ơ, mà chắc cũng đúng.」

Nghe Renji nói, tôi mới chợt nhớ ra chính mình cũng từng chẳng biết nấu nướng gì cho đến khi lún sâu vào cái trò Cooking Survivor này. 

Giờ thì tôi có thể so kè trình độ với đầu bếp chuyên nghiệp thật, nhưng xét theo cảm quan thông thường thì chắc thằng Renji nói đúng hơn.

「Lúc nãy tự nhiên bị gọi món Beef Stroganoff, tao đứng hình luôn đó…… Mày làm được món đó ngoài đời thật luôn hả?」

「Dĩ nhiên rồi. Để luyện tập cho game thì ngoài đời cũng phải thực hành chứ, tao có thể nấu tất cả các món xuất hiện trong trò chơi này. Ngược lại, món nào không có trong game thì tao chịu chết. Cả thịt kho khoai tây cũng không biết làm đâu.」

「Đúng là một thằng game thủ ăn vào máu rồi mà……」

Nếu có công thức thì nói làm gì, nhưng vì tôi thực sự không nhớ bất kỳ quy trình nào nên không dám tuyên bố là mình làm được. 

Tuy nhiên, vì các kỹ năng cơ bản như cắt, hầm, nướng đều đã đạt cấp độ tối đa, tôi tự tin là mình có thể thực hiện hoàn hảo hầu hết các công đoạn chế biến. Mà thôi, vì phiền phức quá nên đời nào tôi chịu tự nấu ăn cơ chứ.

「Mà dẹp chuyện đó đi, lo mà học nấu ăn cho nhanh hộ tao cái. Mày quên lý do tụi mình chơi trò này rồi à?」

「Tao biết rồi. Là để chuẩn bị cho Lễ hội Tân sinh chứ gì?」

「Đúng thế. Dù Hội Học sinh không có gian hàng riêng, nhưng để quản lý vận hành toàn bộ thì cũng cần có kỹ năng đấy.」

Lễ hội Tân sinh là tên viết tắt của Lễ hội chào mừng tân sinh viên —— một sự kiện trọng đại của Học viện Saien được tổ chức ngay sau khi bước sang tháng Năm. 

Nó cũng tương tự như lễ hội văn hóa thông thường, nhưng điểm khác biệt lớn nhất là các gian hàng được chuẩn bị theo "đơn vị câu lạc bộ" chứ không phải "đơn vị lớp học". 

Ở Học viện Saien, thay vì chú trọng sự gắn kết theo chiều ngang giữa những người cùng khối, trường lại đề cao sự liên kết theo chiều dọc giữa các khối lớp với nhau.

Vì đây cũng là dịp để các câu lạc bộ chèo kéo tân sinh viên nên mọi người đều dốc hết sức mình. 

Ngay cả các hội nhóm phi chính thức, nếu được Hội Học sinh cấp phép, cũng có thể mở gian hàng, tạo nên một quy mô lễ hội khá lớn và bầu không khí vô cùng náo nhiệt.

「Các tiền bối đã dặn rồi, vì có nhiều câu lạc bộ kinh doanh đồ ăn thức uống nên dù là đi kiểm tra hay hướng dẫn thì cũng nên biết nấu ăn mới tốt. Có ổn không đấy? Kịp không hả?」

「Cứ yên tâm đi. Tao sẽ dùng ý chí mà cân tất.」

「Cố mà làm cho hẳn hoi đấy. ……Aida, cơ mà không lập được kỷ lục thế giới, đến cả bảng xếp hạng cũng không lọt vào nổi, cay thật chứ.」

「Đành chịu thôi. Tao mới là lính mới tò mò thôi mà.」

「Cái trò này chỉ cần biết nấu ăn thì kể cả lính mới cũng có ích rồi. ……Thế mà mày dám làm tao kỳ vọng hão huyền.」

Tôi nhìn thằng Renji bằng ánh mắt khinh bỉ. 

Ít nhất thì việc nó bốc phét "rất tự tin vào chuyện bếp núc" là sự thật không thể chối cãi, nên nó chỉ biết lảng mắt đi trong sự ngượng ngùng.

「Thế này thì gọi các tiền bối đến rồi nhắm tới bảng xếp hạng luôn đi. Trò này cho phép chơi chung tối đa đến sáu người mà.」

「Ừm, cũng được, nhưng mày không rủ Aki với Reini-san à?」

「Aki-kun thì tao rủ rồi nhưng cậu ấy bảo có tiết học nên từ chối. Reini-san…… hình như cũng bảo bận học thì phải.」

「Thế à.」

Thế thì đành chịu vậy, Renji lẩm bẩm. 

Đến tận bây giờ, tôi vẫn đang giấu nó chuyện mình chính là Reini.

「Xem nào, để xem ai sẽ tới đây. Hy vọng mọi người tập trung đông đủ cho vui.」

Tôi gõ "cạch cạch cạch" vào khung chat, gửi lời mời tham gia trò chơi cho tất cả mọi người. Vì địa điểm tập hợp là không gian VR nên việc hội quân sẽ chẳng tốn chút thời gian nào.

~*~

「………………………………Xin lỗi vì đã để chờ lâu. Để chị cho các cưng thấy kỹ năng nấu nướng của chị nhé.」

「Sao chỉ có mình bà là tới hả Yomi!!!」

Mang theo nụ cười đầy bí hiểm và bất ổn, người duy nhất xuất hiện tại thế giới chúng tôi đang đợi là Yomi-senpai. 

Renji khuỵu xuống vì tuyệt vọng, nhưng Yomi-senpai chẳng mảy may bận tâm dù chỉ một chút.

Nhân tiện thì Higiku-senpai đã từ chối với vẻ hối lỗi: 「Xin lỗi nhé, chị có tiết học rồi」, còn Shirono-senpai thì từ chối thẳng thừng: 「Chị đang bận」.

「Này Renji, mày ghét tiền bối Yomi lắm hả?」

「Không hẳn là ghét, nhưng mà, kiểu như... mày nhìn mà không hiểu sao?」

「Chịu, tao không hiểu.」

Tôi nghĩ chắc là nó thấy khó xử khi đối mặt với chị ấy, nhưng vì nó chẳng chịu nói lý do nên tôi cũng mù tịt không biết cụ thể là nó "ngại" cái gì.

Liếc nhìn Yomi-senpai, tôi thấy đôi đồng tử màu tím thẫm của chị ấy cũng đang dán chặt vào tôi.

「………………………………Tò mò à? Về cuộc gặp gỡ và mối quan hệ của tụi chị?」

「Dạ, một chút ạ.」

Tiền bối Yomi nhún vai đầy vẻ khó xử.

「………………………………Hừm. Kể ra thì dài lắm đấy.」

「Đúng thế. Thế nên chuyện này kết thúc tại đây được rồi.」

「————Chị cũng định thế, nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng không hẳn là dài lắm đâu.」

「Hả?」

「………………………………Phải rồi. Đó là chuyện của tám năm về trước.」

「Vẫn kể luôn à!」

Có vẻ chị ấy quyết tâm kể rồi. 

Renji trưng ra bộ mặt cực kỳ khó chịu, nhưng dường như đã bỏ cuộc nên cũng chẳng có ý định ngăn cản nữa. 

Dù sao thì nghe chừng cũng không phải một câu chuyện dài dòng nên tôi cứ thế lắng tai nghe.

「………………………………Khi đó Renji mới là học sinh lớp ba. Tụi chị gặp nhau ở một công viên ở ngoại ô.」

Đôi nam nữ thuở nhỏ. 

Cuộc gặp gỡ tại công viên. 

Ngay từ đầu tôi đã thấy thoang thoảng cái mùi phim hài tình cảm ngọt ngào rồi. 

Tôi hơi hồi hộp chờ đợi đoạn tiếp theo.

「………………………………Renji lúc đó đang chơi một mình trong hố cát. Dù chẳng có lý do gì đặc biệt, nhưng chị cực kỳ để ý đến thằng bé.」

(Hồi hộp)

「………………………………Trong công viên chỉ có hai người. Chị lặng lẽ tiến lại gần, ngồi xuống cạnh Renji. Nhìn nghiêng khuôn mặt thằng bé dưới ánh hoàng hôn, chị thấy nó là một cậu bé rất đáng yêu. Thế nên chị đã ghé sát vào tai nó và thì thầm thế này.」

(Hồi hộp)

「………………………………『Thực ra, chị là chị gái cùng cha khác mẹ của em đấy』.」

「...!」

Cú bẻ lái gắt vcl.

Tôi hốt hoảng quay phắt sang nhìn Renji, nó đang lắc đầu nguầy nguậy. 

Hóa ra chỉ là lời nói dối thôi à. May quá...

「………………………………A, dĩ nhiên là nói dối rồi. Nhưng thằng bé Renji nhỏ nhắn và thật thà lúc đó đã vô cùng kinh ngạc và tin sái cổ luôn. Rằng chị chính là chị gái của nó.」

「Thật luôn hả trời…… Mà cũng đúng, học sinh lớp ba chắc cũng tầm đó thôi nhỉ? Bị một người chị lớn tuổi hơn nói bằng vẻ mặt nghiêm túc như thế thì ai chắc cũng tin là thật thôi————」

「………………………………Và rồi bọn chị cứ thế sống suốt một năm trời. Với tư cách là hai chị em.」

「...!」

Chuyện bắt đầu đi theo hướng khác rồi đấy.

Tôi hốt hoảng quay sang nhìn, thấy Renji đang gật đầu đầy cay đắng. 

Hóa ra đây là chuyện có thật à. 

Thật là vãi chưởng……

「………………………………Renji lúc đó cứ bám lấy chị và gọi chị là chị gái, trông đáng yêu lắm luôn.」

「Bà chị đáng sợ thật sự đấy……」

「………………………………Đặc biệt đáng yêu nhất chính là cái vẻ mặt tuyệt vọng của nó ngay khoảnh khắc chị tiết lộ sự thật.」

「Bà chị ác vãi đạn luôn ấy!!!」

Cái này không phạm pháp nào sao? 

Nếu không phạm luật thì đúng là một thất bại của lịch sử pháp lý rồi. 

Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy đồng cảm với thằng Renji từ tận đáy lòng.

「……Chỉ vì một năm trời thuở nhỏ đó mà đến tận bây giờ, đôi khi một phần não bộ của tao vẫn nhận nhầm bà già này là chị gái đấy……」

Tẩy não đấy. Cái đó chắc chắn là tẩy não chứ còn gì nữa.

「Mà, địa ngục thật sự là từ đây cơ.」

Mày đùa tao à. 

Rốt cuộc còn cái địa ngục nào kinh khủng hơn thế nữa hả?

「………………………………Hì hì. Kể từ đó, chị bắt đầu chơi trò 『đồ hàng』 cùng với Renji.」

「Đ-Đồ hàng á?」

「………………………………Một trò chơi nhập vai vào những mối quan hệ đặc biệt mà cả hai cùng quyết định. Đã làm chị em rồi, nên tiếp theo là em gái và anh trai. Vợ và chồng. Bạn gái và bạn trai. ……Và cả chủ nhân với thú cưng nữa.」

Toàn thấy mùi bất ổn. Nhưng về bản chất thì trò "đồ hàng" đúng là như thế thật. Hiện tại thì lời nói của chị ấy chưa có gì quá phi lý, nhưng mà……?

「………………………………Và làm một cách nghiêm túc đấy nhé, nhập vai hoàn toàn luôn.」

「Nghiêm túc á?」

「………………………………Mỗi vai sẽ kéo dài trong một tháng. Không được ngừng dù chỉ một giây, không được nghỉ ngơi, cứ thế diễn liên tục, liên tục. Cho đến khi nó trở thành cảm xúc thực thụ, cho đến khi cảm xúc đó thấm nhuần vào tâm trí, cứ thế mãi, mãi, mãi, mãi luôn.」

「Hê…… hêê……」

Lại thêm một câu chuyện kinh hãi nữa vừa lòi ra. 

Cứ duy trì cuộc sống như thế suốt nhiều năm trời thì con người ta sẽ bị hủy hoại đến mức nào nhỉ? Tôi hoàn toàn không thể hình dung nổi. 

À mà nói đúng hơn là tôi sợ quá nên chẳng dám hình dung luôn.

「……Này Hareto. Muốn tao dạy cho không?」

「Kh-Khỏi đi, tao không cần biết đâu.」

「………………………………Nói thật lòng thì, nếu bảo là thích hay ghét, thì tao vẫn thích Yomi.」

「Đã bảo là tao không cần biết rồi mà.」

「Nhưng cái sự thích đó là sự hoà quyện của 『tình cảm dành cho chị gái』, 『tình cảm dành cho người yêu』, 『tình cảm dành cho chủ nhân』, và hằng hà sa số các loại tình cảm khác trộn lẫn lại với nhau.」

「…………」

「Mày nghĩ cái loại cảm xúc đó có tên gọi không?」

「……Tôi không nghĩ là có đâu.」

Chắc chắn là não của thằng Renji bị lỗi nặng rồi. 

Không thể chịu đựng nổi những màn tẩy não lặp đi lặp lại nên mới nảy sinh ra cái loại cảm xúc không thể gọi tên như thế.

「Người ta bảo con người thường sợ hãi những thứ mình không hiểu được đúng không?」

「Th-Thì người ta bảo thế thật.」

「Trong thâm tâm tao hiện giờ đang tồn tại một loại cảm xúc mà ngay cả tao cũng không hiểu nổi. ……Tao sợ lắm. Cái cảm giác thích cứ trào dâng mỗi khi tao đối mặt với Yomi, tao thấy sợ, sợ dã man luôn…… hự!」

「Hí iiiiiiiii……!!」

Đây là một loại sợ hãi mang phong cách hoàn toàn mới. 

Một nỗi sợ không thể gọi tên.

Vì quá sợ hãi nên chẳng còn tâm trí đâu mà chơi game nữa, tôi vừa mếu máo vừa tuyên bố giải tán với Yomi-senpai, rồi đăng xuất khỏi không gian VR như thể đang đi chạy nạn.

~*~

「Gay thật. Ta vẫn chưa tìm được đứa nào thay thế cho Sidir cả.」

Đứng tựa vào tường phòng hội học sinh, Kiribata-sensei là người mở lời.

Tôi ngẩng đầu lên. 

Nhận thấy một cuộc trò chuyện nghiêm túc sắp bắt đầu, tôi đóng cửa sổ hologram trên điện thoại lại.

「Ta biết là AI từ Hạng 2 trở lên rất hiếm, nhưng không ngờ lại đến mức này…… Xin lỗi tụi bây, nhưng có vẻ việc mở lại mê cung vẫn còn phải chờ thêm một thời gian nữa. Nếu giải quyết được bằng tiền thì đơn giản rồi, nhưng riêng khoản AI thì không dễ thế đâu.」

Thầy vừa thở dài vừa tiếp tục với vẻ mặt thực sự hối lỗi. 

Nghe thầy nói thì để đảm nhận việc kiến tạo mê cung, cần một AI có cấu hình vượt trên Hạng 2, nhưng hiện tại loại đó không hề có sẵn trên thị trường. 

Kiribata-sensei bảo bình thường chỉ cần bỏ ra khoảng 1 tỷ Yên là mua được, nhưng lần này đúng là thời điểm quá tệ.

Nếu phải chỉ ra một điểm may mắn duy nhất, thì đó là nhờ Sidir đã để lại một lượng dữ liệu học tập khổng lồ, nên chúng tôi không nhất thiết phải khắt khe chọn một AI thay thế đạt chuẩn Hạng 1 nữa.

「Hạng 1 trên thế giới chỉ có chín cá thể bao gồm cả Sidir. Bảo ta tìm được cá thể tầm đó thì đúng là viển vông thật, nhưng ngay cả Hạng 2 mà cũng không kiếm ra thì đúng là nằm ngoài dự tính của ta.」

AI mà bàn tay con người có thể tạo ra chỉ đạt mức Hạng 6. Sau đó, AI sẽ tự mình trưởng thành thông qua việc tiếp xúc với con người rồi thăng hạng lúc nào không hay. 

Vì mức độ trưởng thành là không thể dự đoán, nên những AI có thứ hạng cao được coi là cực kỳ quý giá và khó tìm.

「——Đừng bận tâm quá, Kiribata-sensei.」

Bất chợt, tiếng ghế rít lên khô khốc vang vọng. 

Đó là tiếng động phát ra khi Higiku-sensei trong bộ váy đồng phục khẽ đổi thế vắt chân. 

Ánh mắt tôi rời khỏi Kiribata-sensei để chuyển sang Higiku-senpai, người đang tỏa ra một luồng hào quang đầy uy nghiêm.

「Dù sao thì đây cũng là lúc chúng ta bận rộn chuẩn bị cho Lễ Hội Tân sinh. Nhớ lại sự vất vả của năm ngoái, em thậm chí còn thấy nhẹ nhõm hơn khi mê cung tạm dừng đấy.」

「Mi nói thế thì ta cũng đỡ ngại. Nhưng việc chưa có phương án dự phòng cũng là một vấn đề. Cần phải nghĩ cách khác thôi.」

Trái ngược với cách nói chuyện bỗ bã, Kiribata-sensei có vẻ là người khá nghiêm túc nên trông thầy có chút mệt mỏi.

Tôi giơ tay lên xin phép phát biểu.

「Mời em, Hareto-kun.」

「Dạ vâng. ……Ờm, hiện tại chẳng phải chúng ta đang giam giữ Sidir bên trong 『Nhẫn Huyễn Trang』 của em sao ạ?」

Tôi vừa hỏi vừa quan sát xung quanh. 

Tất cả mọi người có mặt — gồm Higiku-senpai, Kiribata-sensei và Shirono-senpai — đều gật đầu.

「Hay là mình giải phóng Sidir ra để cậu ta tiếp tục tạo mê cung————」

「Đừng có vớ vẩn. Không được là không được.」

Kiribata-sensei gạt phăng đi ngay lập tức.

「Riêng chuyện đó là tuyệt đối không. Ngay từ đầu ta đã định hủy bỏ luôn cái vụ thám hiểm mê cung này rồi. Việc để đám nhóc tụi bây phải mất mạng vì nghiên cứu của ta là chuyện tuyệt đối không được phép xảy ra. ……Vậy mà lũ ngốc tụi bây chẳng đứa nào chịu dừng lại, đã thế còn đòi tự mình tiếp tục kể cả khi ta rút lui. Đầu óc tụi bây có vấn đề à?」

AVvXsEgnF2J_J--JIg1X17wvddLM5eUiet-QkvnkzHEO43PNdSOlVr89GqLCCZUCojOXEg_Kop9Tqtj2EMG28LRGL617hpd2lE46OFQC5B6pM2BhS5UmjZT3fRSmH8cc-G4-F_9zePzMGE0YuJPrujnErOlxkBdeCoUImWw33qX9Ux1bvJ5IZ1rBtIEnvOm5SPZs

「Sự tò mò nó là như thế mà thầy.」

「Em cũng cảm thấy vậy ạ.」

Nói thẳng ra là nếu bị bảo dừng thì tôi cũng sẽ dừng thôi, nhưng vì tôi ghét việc thời gian được ở bên cạnh Higiku-senpai bị giảm bớt, nên chừng nào chị ấy còn tiếp tục thì tôi vẫn sẽ đồng hành cùng chị.

「Tóm lại là đừng có giải phóng Sidir. Chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu.」

「Nhưng mà em muốn thử nói chuyện tử tế với Sidir một lần. Có vài chuyện trong vụ lần trước làm em cứ thấy lấn cấn mãi.」

Đúng là tụi tôi đã suýt bị Sidir giết chết. 

Nhưng đối với một kế hoạch sát nhân được lập ra bởi một AI Hạng 1 — đỉnh cao của công nghệ — tôi cảm thấy có quá nhiều điểm bất thường.

「Hừm. Rốt cuộc em để tâm đến điều gì ở Sidir đến mức đó?」

「Thì... chẳng phải Sidir vốn dĩ yếu quá sao ạ?」

「………………?」 ← Higiku Naki (vẻ mặt như đang nhìn sinh vật lạ).

「………………?」 ← Kuromiya Shirono (vẻ mặt như đang nhìn sinh vật lạ).

Khoan đã nào. Ý tôi không phải như thế. Ý tôi là đối với một Level 10 thì cậu ta hơi yếu thôi mà.

(Này Shirono, con Boss đó yếu lắm à?)

(Trong nhận thức của em thì đó không phải chuyện mạnh hay yếu nữa rồi. Đó là thảm họa thiên nhiên ạ.)

(May quá, vậy là chỉ có đầu óc cậu ta là bất thường thôi nhỉ. Chị an tâm rồi.)

Tôi không thể không cảm thấy mình vừa bị người ta đưa ra một kết luận đáng hổ thẹn về bản thân.

Higiku-senpai khẽ hắng giọng, rồi bắt đầu nói tiếp như thể vừa rồi tôi chưa hề phát ngôn gì cả.

「Dù sao thì chị cũng phản đối việc giải phóng Sidir. Chẳng việc gì phải gánh lấy những rủi ro không đáng có cả. Những vấn đề có thể giải quyết bằng tiền của Kiribata-sensei thì cứ để tiền của thầy ấy giải quyết đi.」

「Cái con bé này dám nói mấy lời kinh thật. ……Nhưng mà, như thế là đúng đấy. Nếu chỉ cần bỏ ra cỡ 1 tỷ hay mấy đồng bạc lẻ như thế mà mua được sự an toàn thì chẳng có lý do gì phải đắn đo cả.」

Tôi suýt thì méo mặt trước cái cảm quan tiền bạc dị hợm khi gọi 1 tỷ Yên là "đồng bạc lẻ", nhưng khổ chủ đã bảo ổn thì chắc là ổn thôi. 

Tôi khẽ vuốt ve chiếc nhẫn bạc trên ngón tay mình, quyết định ngoan ngoãn từ bỏ ý định đó.

「——Được rồi, chuyện phiếm đến đây thôi. Chúng ta quay lại vấn đề chính nào.」

Cộc. Chiếc nhẫn của Higiku-sensei gõ nhẹ xuống mặt bàn.

「Nội dung chính của hôm nay là về việc chuẩn bị cho Lễ Hội Tân Sinh. 

Từ ngày mai, toàn bộ hệ thống giảng dạy sẽ tạm dừng, Học viện Saien sẽ chính thức bước vào thời kỳ lễ hội. Trước mắt, chị muốn xác nhận lại vai trò của từng thành viên trong Hội học sinh.」

Lễ Hội Tân Sinh. Nói đầy đủ ra là Lễ hội chào đón tân sinh viên.

Bản thân tôi không thích mấy sự kiện ồn ào cho lắm, nhưng mà…… chỉ cần nghĩ đến cái khả năng dù là nhỏ nhất về việc được đi chơi cùng Higiku-senpai, tôi cảm thấy mình có thể nỗ lực làm bất cứ việc gì.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!