Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2484

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Vol 1 - Ngoại truyện 2: 【Hareto × Renji】

Ngoại truyện 2: 【Hareto × Renji】

「Này Hareto. Rảnh thì xuống phòng tiếp liệu mua cho tao cái bánh mì đi.」

Giờ học vừa kết thúc.

Thứ đầu tiên đập vào tai tôi là câu nói của Renji, nghe chẳng khác nào một màn trấn lột của kẻ bắt nạt. Với một đứa to con như Renji đứng cạnh một đứa nhỏ con như tôi, "vibe bắt nạt" tỏa ra xung quanh quả thực không phải dạng vừa đâu.

Thế nhưng, nếu ai hiểu đúng về tương quan lực lượng giữa tôi và Renji, họ sẽ nhận ra ngay rằng sự nghi ngờ đó chỉ đáng để cười trừ. Bởi vì trong một trận đấm nhau tay đôi, kẻ thắng chắc chắn là tôi. Vốn dĩ vị thế của hai đứa là ngược lại hoàn toàn.

「Mua thì cũng được thôi nhưng tao không thích cái kiểu nhờ vả đó. Nhờ lại đi.」

「Nhờ lại á……? Tại sao chứ, bình thường mà. Mắc cái mớ gì tao phải nhờ lại?」

「Cái giọng Kansai thô kệch của mày nó thế đấy. Không hợp để nhờ vả chút nào đâu. Mày không thấy mọi người xung quanh đang nhìn tụi mình với cái không khí lo âu kiểu 『Ơ, bắt nạt hả……?』 sao?」

「Hả? Làm gì có chuyện———— Ơ đm thật kìa. Sao lại thành ra thế này……」

「Thế nên tao mới bảo cái cách mày nhờ vả có vấn đề mà.」

Nếu cứ thế ngoan ngoãn đi mua đồ, tôi sẽ bị dán cái nhãn "đứa trẻ bị bắt nạt" đầy phiền phức mất. Dù sao thì ngoài việc tạm thời từ chối ra, tôi chẳng còn lựa chọn nào khác.

「Tao định nói đùa như mọi khi thôi mà…… Thôi được rồi, nếu đã vậy thì đành chịu. Hay là làm ván gì đó đi, đứa nào thua thì phải đi mua đồ, chịu không?」

「Okê luôn. Quyết định bằng trò gì đây?」

「Trò gì mà tao có cửa thắng ấy.」

「Cửa thắng cho mày á………… Xin lỗi nhé, tao thề là tao chỉ nghĩ ra được mỗi trò oẳn tù tì thôi……」

「Mày khinh tao đấy à con chó này.」

Khinh bỉ gì đâu, tôi nói nghiêm túc vcl luôn ấy chứ. Đối đầu với hạng như Renji, tôi còn chẳng biết làm sao để mà thua được cơ mà. Nói thật lòng là ngay cả oẳn tù tì tôi cũng chẳng thấy mình có cửa bại.

「Vậy thì mày đề xuất đi. Trò gì mày có thể thắng được tao?」

「Thì... ví dụ như, ví dụ... như... là...?」

Thật đáng buồn làm sao, có vẻ như chính Renji cũng chẳng nghĩ ra được trò gì. Tuy nhiên sau vài chục giây suy nghĩ nát óc, cuối cùng nó cũng tìm ra một đáp án.

「À, đúng rồi, vật tay! Đấu vật tay đi!」

「………………Vật tay?」

Ra vậy, chọn một trận đấu sức mạnh cơ bắp thuần túy à. Đúng là với trò này thì đứa có thể hình tốt như Renji sẽ có lợi thế. Mọi chỉ số cơ thể từ chiều cao đến cân nặng đều bảo chứng cho chiến thắng của nó.

「Thôi được rồi, chơi luôn. Đứa thua đi mua đồ nhé.」

「……Hả? Mày đồng ý thật à? Cái này thì chắc chắn tao thắng rồi nhé?」

「Đi mua đồ thôi mà tao cũng chả quan tâm lắm. Cái này chỉ là để giữ thể diện thôi.」

Tôi chỉ tay vào cái bàn gần đó, dùng ánh mắt ra hiệu chiến thôi.

「Hố hố, hiếm khi thấy Hareto biết điều vậy nha. Nếu đã thế thì tao xin nhận cái thắng lợi này nhé.」

「Tay tao cũng khỏe phết đấy nhé.」

「Hí, cái tay như sợi bún kia thì làm ăn được cái mống gì.」

Hai đứa đối diện nhau qua cái bàn, nắm chặt tay đối phương. Sức nặng của nắm đấm khác biệt đến mức ngay thời điểm đó tôi đã cảm nhận được: "Cái này thì hơi khó thắng đây".

「Được rồi, lên nhé. Ra hiệu bằng miệng nhé?」

「Ừ. Lúc nào cũng được.」

Chẳng việc gì phải làm luật lệ cho nó khắt khe cả.

Vì tôi vốn dĩ...

Cũng chẳng quan trọng gì chuyện thắng thua đâu.

「「Sẵn sàng…… Bắt đầu!」」

Ngay khi vừa bắt đầu, tôi tung một cú gạt chân dưới gầm bàn————

「……Hả?」

————Và nện cái cánh tay cơ bắp của nó xuống bàn như thể quật ngã cả người nó đi vậy. Cái này giống Nhu thuật hơn là vật tay.

「Ngu này lêu lêu!!! Mày nghĩ cái thằng như tao mà lại không quan tâm đến thắng thua chắc!!! Đi mua đồ lẹ đi cái thằng người gỗ chỉ có mỗi sức trâu kia!!!」

「M-Mày……!! Mày chơi bẩn hả!??」

「Hả? Bẩn chỗ nào? Tao đã bảo chuyện đi mua đồ tao đéo quan tâm mà. Chỉ là tao không muốn thua mày thôi. Hay là giờ tao đi mua hộ mày nhé?」

「Thằng khốn, mày được lắm……!!」

「Im mồm, bớt lảm nhảm đi rồi đi mua lẹ đi! Phần của tao là bánh mì Yakisoba nhé! Biến trong vòng một phút rồi quay lại đây ngay, chạy mau!」

Tôi đá vào mông nó một phát, đuổi nó chạy ra ngoài hành lang. Renji vừa lườm tôi đầy cay cú nhưng có vẻ cũng đã thừa nhận thua là thua, thế là nó cắm đầu chạy thẳng xuống phòng tiếp liệu.

Quả nhiên thắng lợi lúc nào cũng mang lại cảm giác sướng rơn. Bảo tôi sống vì cảm giác này cũng không có gì là quá lời————

「Hử?」

Bất chợt nhìn quanh, tôi thấy những ánh mắt kiểu 「Ơ, bắt nạt hả……?」 đang đổ dồn về phía mình. Chẳng thấy "đứa trẻ bị bắt nạt" đâu, giờ tôi bị coi là "kẻ đi bắt nạt" luôn rồi.

Kìa, không phải đâu mọi người ơi, thật đấy. Tụi tôi là bạn thân mà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!