Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở thành NPC quốc dân trong thế giới nữ tôn

(Đang ra)

Trở thành NPC quốc dân trong thế giới nữ tôn

Cheon-ma-cheom-ga-hyang

Cơ mà.. lũ người dị hợm cứ nối đuôi nhau vào rừng tôi.

4 9

Tôi trốn học vì không muốn bị đưa đến một thế giới khác.

(Đang ra)

Tôi trốn học vì không muốn bị đưa đến một thế giới khác.

3pu

Đây là câu chuyện về chàng trai duy nhất không bị triệu hồi sang thế giới khác, nhưng lại bị săn đuổi bởi dàn nữ chính mạnh nhất: Thánh nữ, Hiền giả, Kiếm thánh và Quyền thánh.

4 0

Khi bắt đầu làm công việc nhà bán thời gian, tôi được gia đình của Idol trường học để ý đến lúc nào không hay

(Đang ra)

Khi bắt đầu làm công việc nhà bán thời gian, tôi được gia đình của Idol trường học để ý đến lúc nào không hay

Shiomoto

Otsuki Haruto bắt đầu làm bán thời gian tại một dịch vụ việc nhà ngắn hạn trong kỳ nghỉ hè năm hai cao trung. Sau đó, cậu đã rất bối rối với công việc đầu tiên của mình.

205 33313

Nữ phản diện đáng yêu là của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu là của tôi

Snei

Dù cô ấy có là phản diện hay không, anh nhất định sẽ đảm bảo cô có được một kết cục viên mãn.

4 4

Bá chủ Địa Trung Hải thời Hy Lạp cổ đại

(Đang ra)

Bá chủ Địa Trung Hải thời Hy Lạp cổ đại

Trần Thụy - Chen Rui [陈瑞]

Giữa thời đại ấy, người anh hùng của chúng ta sẽ mang gì đến cho thế giới khi anh chỉ được tái sinh thành một người lính đánh thuê vô danh tiểu tốt?

2 3

WN - Vol 1 - Chương 16: Nếu như có nó thì...

Chương 16: Nếu như có nó thì...

Ngày hôm đó trời đổ mưa từ sáng sớm. Cơn mưa dầm dề kéo dài từ đêm qua làm cho không gian mang một bầu không khí u ám.

Những ngày thế này hiếm ai lại có hứng thú muốn đi làm hay đi học. 

"Trời ạ! Tóc tai cứ rối tung hết cả lên, chẳng vào nếp gì cả!"

Tại nhà Kirishima, tiếng than vãn phản đối thời tiết của Himeko đã vang lên từ sớm. 

Hayato đã coi tiếng cằn nhằn của em gái như một tiếng chuông báo thức vào buổi sáng, cậu thầm nghĩ "Con bé này ngày nào cũng than phiền tóc tai vậy?" trong lúc chuẩn bị cơm hộp. 

Bữa trưa hôm nay gồm có gà chiên đông lạnh chỉ cần hâm nóng bằng lò vi sóng, thêm một ít kinpira còn thừa từ tối qua, điểm xuyết vài quả cà chua bi. 

"Em ghét trời mưa quá! Mất bao công sức làm tóc mà giờ nó cứ xù ra, còn phần đỉnh đầu thì bẹp dí lại!"

"Anh thì lại khá thích đấy. Mưa thế này đỡ phải lo bị gọi đi giúp việc mỗi khi hạn hán." 

 "Anh hai, ở đây mình không còn cánh đồng nào nữa đâu..."

"À... ừ nhỉ, anh quên mất."

"Mà quan trọng hơn là, hừm, theo ứng dụng thời tiết thì qua trưa là mưa tạnh đấy. Có cần mang theo ô không nhỉ? Em chỉ lo lúc về sẽ bỏ quên nó mất."

"Smartphone à?"

"Vâng, đúng rồi. Nó dự báo chuẩn lắm, tiện cực kỳ."

"Ra vậy, tiện thế cơ à."

"Hiếm khi thấy anh hai quan tâm đến mấy thứ này nha."

"Anh bị Haruki mắng cho một trận vì cái tội không có điện thoại."

"À, ra là bị Haru-chan mắng..." 

Himeko gật gù khoanh tay như đã hiểu ra mọi chuyện. Cô bé nhìn Hayato bằng ánh mắt vừa châm chọc vừa đầy vẻ phê phán. 

"Cho em nói một câu nhé anh hai? Smartphone thời nay đã trở thành nhu yếu phẩm rồi. Giống như nhà phố nào cũng phải có tủ lạnh, nhà nông nào cũng phải có máy cày, thì mỗi cá nhân đương nhiên phải có một chiếc điện thoại. Người không có như anh mới là bất thường đấy."

"Thật á...? Quan trọng đến mức đó cơ à...?"

"Ở Tsukinose thì sóng sánh lúc nào cũng chỉ có một vạch thôi. Nhưng có nó vẫn tiện hơn nhiều. Em vẫn nhắn tin qua lại với Saki-chan mỗi ngày đây thôi."

"À, là cô bé nhà Murao sao." 

Murao Saki. Ở Tsukinose, cô bé là một trong số ít những người cùng lứa tuổi, là bạn cùng lớp và cũng là bạn thân của Himeko.

Đó là một cô bé nhút nhát, trầm tính, thường chơi với Himeko từ nhỏ. Nhưng mỗi khi Hayato tiến lại gần, cô bé thường trốn ngay sau lưng Himeko.

Trong ký ức của Hayato, Saki là người bạn nhát gan của em gái cậu. Với Himeko, Saki chính là một người bạn thuở nhỏ quan trọng. 

(Ra là vậy...) 

Himeko và Murao Saki đã phải xa nhau sau cuộc chuyển nhà này. Từ Tsukinose đến thành phố này mất vài giờ đi xe hơi.

Đó không phải là khoảng cách có thể muốn gặp là gặp ngay được. Đối với những người không có bằng lái hay xe riêng như Hayato và Himeko, đó là một sự ngăn cách về mặt địa lý mà phải mất cả ngày trời mới có thể vượt qua.

Với những đứa trẻ, khoảng cách ấy đôi khi giống như một sự ly biệt vĩnh viễn. 

Thế nhưng, hiện tại Himeko vẫn tích cực giữ liên lạc. Có thể đó chỉ là một sợi dây liên kết mỏng manh qua một thiết bị nhỏ gọn trong lòng bàn tay. Nhưng cậu cảm nhận rõ ràng rằng hai đứa trẻ ấy vẫn thực sự kết nối với nhau. 

"Vậy sao... Saki-chan vẫn khỏe chứ?"

"Dạ, vẫn như mọi khi ạ. À, nhưng mà hình như cậu ấy khá là quan tâm đến anh đấy... Anh đã làm gì cậu ấy à?"

"Hả? Anh á? Chẳng phải Saki-chan vốn sợ anh nhất sao?"

"Cũng phải ha? Hừm, từ hồi xưa mỗi lần đối mặt với anh là cậu ấy lại cứ lạ lạ thế nào ấy. Hay là do phản ứng sinh lý nhỉ?"

"Thôi đi Himeko. Nghe đau lòng lắm đấy."

"Aha, vậy để em nhắn tin nói tốt cho anh vài câu coi như quảng bá hình tượng nhé." 

 "Nhờ em đấy." 

Vừa dứt lời, Himeko bắt đầu gõ tin nhắn cho Saki. Hayato nhìn cảnh đó và chợt nghĩ: Nếu như ngày xưa mình cũng có smartphone, nếu như mình vẫn giữ được liên lạc với Haruki, thì có lẽ tương lai của cả hai bây giờ đã khác. 

Trong lúc gõ tin nhắn, Himeko vẫn tiếp tục nói với Hayato: "Em nghĩ Haru-chan cũng vui lắm khi gặp lại anh sau bao nhiêu năm đấy. Bây giờ hai người vẫn là bạn mà đúng không? Chắc chắn chị ấy có rất nhiều chuyện muốn tâm sự và muốn được nói chuyện với anh nhiều hơn đấy."

"Ờm thì... Có lẽ vậy." 

Thú thật, Hayato vẫn chưa hiểu hết tại sao hôm qua Haruki lại hét lên giận dữ như thế. Nghĩ lại thì, có quá nhiều điều cậu chưa biết và chưa hiểu về Haruki.

Từ chuyện cô ấy là con gái, cho đến việc cô ấy thích làm sa bàn mô hình. Có lẽ giữa họ vẫn còn nhiều điều chưa biết ở nhau hay nói đúng hơn là do chệch sóng.

Tuy vậy, đối với Hayato, Haruki vẫn là một người bạn thuở nhỏ đặc biệt và quan trọng nhất. 

(Nếu có smartphone, có lẽ mình và cô ấy sẽ hiểu về nhau nhiều hơn chăng...) 

Hayato bắt đầu nghiêm túc xem xét việc đi mua một chiếc điện thoại di động. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Kinpira (きんぴら) là một phương pháp nấu ăn và món ăn kèm truyền thống của Nhật Bản, trong đó các nguyên liệu (thường là rau củ) được thái sợi, xào và ninh/hầm với một loại nước sốt ngọt mặn, chủ yếu từ nước tương (shoyu), mirin, đường và ớt.