MUV-LUV Dimensions

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Nhiên

(Đang ra)

Trùng Nhiên

Áo Nhĩ Lương Khảo Tầm Ngư Bảo

Trình Nhiên trùng sinh về một thế giới vừa quen thuộc lại vừa xa lạ…“Trình Trình đều Nhiên” – mỗi bước đi, đều bùng cháy.

754 4269

Cho đến khi tôi bị cô bạn thuở nhỏ yandere level max phá nát tinh thần và sa đoạ

(Hoàn thành)

Cho đến khi tôi bị cô bạn thuở nhỏ yandere level max phá nát tinh thần và sa đoạ

Mizushima Satori

(Lưu ý: Phần tóm tắt này dùng để gửi dự thi, bao quát toàn bộ câu chuyện nên có chứa spoil nội dung tình tiết)Tsurugi Kaito có hai người bạn thuở nhỏ, một là Kisaragi Alan hai là Kisaragi Ellen, chị g

50 2

Huyết Chi Thánh Điển

(Đang ra)

Huyết Chi Thánh Điển

咯嘣

Đây là một huyền thoại thuộc về huyết tộc...

391 11019

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

431 21330

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

526 1102

Heart-pounding lily paradise

(Đang ra)

Prologue - 0-0: Giao Điểm – Rootage

0-0: Giao Điểm – Rootage

Trong màn đêm đen đặc, tôi ngả người sâu vào ghế lái thể thao bucket seat và khẽ vặn chìa khóa.

Cảm nhận độ rung nhẹ truyền đến sau lưng, tôi rút bao thuốc lá từ trong túi áo ngực ra.Đưa tay phải lên vuốt tóc—những giọt nước lạnh buốt rỏ xuống từ mái tóc đẫm nước mưa khiến tôi thấy thật khó chịu.

Siết chặt chiếc bật lửa điện tử, một đốm sáng màu cam lập lòe rồi bùng lên trong bóng tối.Cơn mưa xối xả đang quật rào rào vào lớp vỏ ngoài của chiếc xe cưng.Những hạt mưa to và nặng trĩu.

Chiếc xe yêu dấu của tôi là mẫu replica của một dòng xe thể thao cổ điển, thế nên việc làm nóng máy là quy trình không thể bỏ qua.Sấm rền vang—trường đại học đã ra chỉ thị cho nhân viên về nhà sớm vì một cơn bão lớn đang ập tới.Vẫn còn hàng tá công việc tồn đọng cần xử lý, nhưng tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc tuân theo cái mệnh lệnh được bọc dưới cái danh nghĩa "chỉ thị" ấy.

Cần gạt nước quét qua lại, gạt phăng những giọt mưa bám trên kính chắn gió—nhưng ngay khoảnh khắc nước mưa bị đẩy đi, những giọt khác lại lập tức ập tới—cảnh tượng đó làm tôi liên tưởng đến tiến độ nghiên cứu của chính mình.Thở dài đầy chán chường, tôi hòa tiếng thở vào làn khói thuốc tím nhạt rồi nhả ra, làn khói theo khe cửa sổ xe đang hé mở lững lờ trôi ra ngoài.

Chẳng hiểu sao tôi không tài nào tìm thấy niềm vui trong công việc—những lời than vãn về công việc cứ tràn ngập trong cơ thể.Tiến độ nghiên cứu hiện tại hoàn toàn chậm trễ so với dự tính ban đầu của tôi.

『Hỗ trợ cơ học não bộ và mở rộng năng lực xử lý』—đó là đề tài nghiên cứu của tôi.Nói một cách đơn giản dễ hiểu, thì nó là việc xác lập công nghệ tạo bản sao lưu dự phòng (backup data) để đề phòng trường hợp khiếm khuyết đại não, và tạo ra thứ có thể gọi là sự hỗ trợ cơ học cho bộ não sinh học.

Và tôi đang phải đối mặt với ba vấn đề lớn.

Thứ nhất, như một tiền đề để mở rộng năng lực xử lý của não bộ, tôi cần phải phân tích não sinh học của con người và nắm bắt hoàn toàn cách thức thông tin được truyền tải và quản lý bên trong đó.Cảm xúc, tư duy, bản năng—tất cả những thứ đó chẳng qua cũng chỉ là các tín hiệu điện phát sinh trong não mà thôi.Và nếu đã là tín hiệu điện, thì toàn bộ dữ liệu đó đều có thể lưu trữ, sao chép, tái tạo và di chuyển được.

Nói tóm lại, việc hoàn thiện bản đồ không gian ba chiều của não bộ và giải mã hoàn toàn các đường dẫn của khớp thần kinh hóa học, khớp thần kinh điện và khớp thần kinh hỗn hợp là điều bắt buộc đối với nghiên cứu này.Hiện tại, dù đã giải mã được một mức độ nhất định, nhưng vẫn chưa đạt đến trình độ mà nghiên cứu của tôi yêu cầu.Để phục hồi hoàn toàn ý chí của một con người, không được phép có sai số dù chỉ bằng một hạt electron—nếu có thể phân tích trọn vẹn, việc lưu trữ hoàn toàn ký ức và tư duy của một cá nhân tại một thời điểm nhất định sẽ trở thành hiện thực. Hay nói cách khác, dù chỉ tồn tại dưới dạng dữ liệu, nhưng cũng không ngoa khi nói rằng ta đã thành công trong việc giúp con người tồn tại vĩnh cửu.

Tuy nhiên, ngay cả khi thu thập chính xác mọi dữ liệu, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc—đây là lúc vấn đề thứ hai nảy sinh.Dẫu có lưu trữ được ký ức và nhân cách của một cá nhân, nếu không có phương tiện để tái tạo lại chúng thì cũng vô nghĩa.Liệu có ý nghĩa gì không khi ký ức, tư tưởng và nhân cách của một người chỉ nằm ngủ yên trong một thiết bị lưu trữ khổng lồ đến mức không thể di chuyển?Thứ mà tôi mong muốn là một con người nhân tạo có kích thước như người thật, hoặc một con người cải tạo được cấy ghép não điện dẫn hỗ trợ bên trong hộp sọ.Do đó, việc chế tạo một CPU cỡ nhỏ để làm vật chứa (hạ tầng) là điều cần thiết không thể thiếu.

Để xử lý lượng thông tin khổng lồ phát sinh trong não nhân tạo, cần một lượng lớn bóng bán dẫn (transistor)—nhưng may mắn thay, việc phát triển các bóng bán dẫn kích thước vài nm, vốn được coi là gần chạm đến giới hạn cơ học lượng tử, đã có triển vọng. Nếu áp dụng công nghệ này, ngày hoàn thiện não điện dẫn hỗ trợ để làm vật chứa cho ký ức và nhân cách sẽ không còn xa.Giả sử nếu buộc phải chuẩn bị một vật chứa có chất lượng vượt trội hơn hiện tại, thì chúng ta sẽ cần đến một bộ não sinh học trống rỗng chưa chứa ký ức—hiệu suất của não điện dẫn hỗ trợ đã tiến hóa đến mức đó rồi.

Chính vì thế, tôi tin chắc rằng khi nghiên cứu thành công, lịch sử nhân loại sẽ thay đổi một cách to lớn.Nhưng, bực mình thay, việc nghiên cứu lại chẳng hề suôn sẻ.

Vấn đề thứ ba—ngân sách.Thông qua vài thí nghiệm, lý thuyết của tôi đã được chứng minh là một thực tế có khả năng tái hiện.Tôi đã đảm bảo được nhiều đối tượng thí nghiệm, bao gồm cả bản thân mình, để thu thập mẫu.Các đối tượng đều đã trải qua phẫu thuật, và dữ liệu thu được từ các thiết bị quan trắc đặt trong hộp sọ của họ đang ngày ngày chồng chất thêm.

"Ném cho tôi 100 tỷ yên đi, tôi sẽ thay đổi thế giới cho mà xem."

Rốt cuộc thì đó cũng chỉ là lượng thông tin mà một cơ quan kích thước bằng hai nắm tay xử lý, việc phân tích nó đâu có khó—nhưng kỳ vọng đó đã bị phản bội một cách đơn giản đến ngỡ ngàng.Sự biến đổi của các thông tin điện mà não xử lý là vô hạn.Ký ức ngắn hạn, ký ức dài hạn, rồi bản năng loài vật—những thay đổi về trạng thái tinh thần, môi trường cơ thể—thậm chí con người còn tự lừa dối chính bản thân mình.Lượng thông tin ký ức của não bộ, vốn được dự đoán là 1 Petabyte mỗi người, lại giao thoa phức tạp đến mức việc quan sát chúng khó khăn chẳng khác nào quan sát vực thẳm vũ trụ hay thám hiểm dưới đáy biển sâu.

Việc quan sát những biến đổi đó không thể xử lý nổi bằng PC cá nhân, việc sử dụng siêu máy tính là bắt buộc cho quá trình phân tích.Thực tế là tôi đang gần như chiếm dụng toàn bộ siêu máy tính của trường đại học để chạy phân tích, nhưng ngay cả như thế cũng không theo kịp.Thêm vào đó, còn có sự tranh giành thời gian sử dụng siêu máy tính giữa các khoa, nên việc chiếm dụng nhiều hơn hiện tại là rất khó.Kết quả là nghiên cứu cứ trễ nải hết lần này đến lần khác.

Dù đã nhờ giáo sư gây áp lực lên hiệu trưởng, nhưng chẳng biết tương lai sẽ đi về đâu.Với tốc độ hiện tại, e rằng phải mất hàng chục năm mới có thể hoàn tất phân tích, lưu trữ và tái tạo dữ liệu ký ức của một cá nhân.Vì vậy, tôi bắt đầu nghĩ rằng mình cần một hướng tiếp cận khác.

"...Tự nhiên thấy bực mình kinh khủng."

Đã bảo là đưa phí nghiên cứu đây, rồi tôi sẽ thay đổi thế giới cho—tôi rít một hơi thuốc thật sâu rồi nhả khói.Trên đời này lắm kẻ ngu dốt thật—lũ bất tài không biết phải ưu tiên cái gì cứ liên tục ngáng đường tôi—bực mình hết chỗ nói.

"Sẽ có ngày bà đây xử đẹp hết lũ chúng bay."

Trong đầu, tôi tưởng tượng cảnh mình thảm sát đám giáo sư đáng ghét—tôi tự biết đó là những suy nghĩ bệnh hoạn, nhưng cứ tiếp tục cho đến khi hả giận mới thôi.

Tiếng mưa vẫn rả rích không ngừng—ánh sáng cam ở đầu điếu thuốc—tôi từ từ nhả khói.Cuối tuần hay là gọi bạn bè đi xả stress nhỉ—may mắn là chỗ làm của cô bạn thân cũng gần đây.Cô ấy đang làm giáo viên tại ngôi trường trực thuộc khuôn viên đại học này.

"Nếu mình mà làm giáo viên thì..."

Vừa dạy dỗ qua loa cho lũ sinh viên, vừa dùng thời gian rảnh rỗi để nghiên cứu—tôi vọng tưởng rằng nếu ở trong một hoàn cảnh ít phiền phức như vậy, có lẽ tiến độ nghiên cứu đã tốt hơn rồi.Tôi tự tin vào tài năng của mình, và tin chắc mình có thể thành công—vấn đề nằm ở chỗ tôi có tài năng trong quá nhiều lĩnh vực.Dù là vật lý, toán học, triết học hay y học—tôi đều có thể thấu hiểu chính xác mọi thứ mình thấy hứng thú.Tôi đăng ký học bất cứ bài giảng nào thấy hay, thậm chí lẻn sang cả trường khác để học dự thính.Tôi hiểu nhanh hơn người khác, tái hiện nhanh hơn người khác, và tiến bộ nhanh hơn người khác.Chính vì thế, việc lựa chọn con đường cho bản thân thật khó khăn.

Một cuộc sống của nhà nghiên cứu, theo một nghĩa nào đó thì đầy đủ, nhưng ở một nghĩa khác lại gần như hư vô—nếu so sánh, cô bạn làm giáo viên của tôi đang có một cuộc sống trọn vẹn hơn nhiều.Chỉ cần nhìn từ bên ngoài cũng có thể hiểu được điều đó.Cô ấy có vẻ rất được lòng học trò, tôi đã nhiều lần bắt gặp cảnh cô ấy cười đùa vui vẻ với sinh viên—nếu tôi cũng ở đó cùng cô ấy thì...

"...Thôi dẹp đi, chắc chắn mình sẽ lại giỡn nhây cho xem."

Một nụ cười tự giễu nở trên môi.Tôi và cô ấy hợp tính nhau quá mức.Cô bạn ấy tuy điềm đạm, từ tốn nhưng bên trong lại rất cứng rắn, và tôi thì có thói quen hay nhõng nhẽo dựa dẫm vào cổ.Nếu ở trong một môi trường êm đềm như nước ấm đó, tôi có thể đoán được bản thân sẽ trở nên sa đọa đến mức nào.

"Rốt cuộc thì, không bị dồn vào chân tường là mình không chịu làm việc đâu nhỉ, cái thói mình là vậy..."

Nghĩ đến chuyện của bản thân mà thấy ngán ngẩm—nhưng chính mình là người hiểu rõ tính cách của mình nhất.Nếu không gặp khó khăn hay rắc rối, thì sự nghiêm túc trong tôi sẽ không bao giờ được châm ngòi.Đồng thời, tôi nhận thức được rằng chỉ cần dẹp bỏ sự nuông chiều bản thân, tôi có thể làm được bất cứ điều gì.Nếu chọn con đường nào cũng thành công, thì chọn cái nào cũng như nhau cả thôi.Vậy thì hãy chọn con đường đầy chông gai và phiền phức nhất: giải quyết những vấn đề mà nhân loại chưa thể chứng minh được cho đến tận bây giờ—đó là thử thách trí tuệ mà tôi đã chọn khi quyết định ở lại đại học tiếp tục nghiên cứu.

Dựa vào cảm giác rung động sau lưng để phán đoán động cơ đã ổn định, tôi dập điếu thuốc vào chiếc gạt tàn bỏ túi.Thừa biết là hại cho sức khỏe, nhưng trong những lúc thế này, thói quen hút thuốc là thứ cần thiết.

Bật đèn pha lên, những hạt mưa như những sợi chỉ trắng hiện rõ giữa bóng đêm.Nếu bật dàn đèn bốn bóng light pod gắn trên xe thì chắc chắn sẽ sáng hơn nhiều, nhưng vì vướng vấn đề luật pháp nên không thể dùng trong nội thành được.

Đạp côn, vào số một.Nhấp nhẹ chân ga, nhả phanh tay.Ngay lúc đó, có thứ gì đó lao vào tầm nhìn được cắt ra bởi ánh đèn pha.

Một bộ đồ màu trắng với kiểu dáng lạ mắt—là một cô gái—và vóc dáng thật nhỏ nhắn.Mái tóc ướt sũng dính chặt vào trán cô bé.

Tôi nín thở trong vô thức.Là một tín đồ của khoa học, tôi không tin vào sự tồn tại của ma quỷ hay linh hồn.Dĩ nhiên, tôi cũng không có đủ bằng chứng để phủ định sự tồn tại của chúng, nhưng tôi thiên về quan điểm cho rằng não bộ là một cơ quan dễ phát sinh lỗi (bug) hơn.

Tôi khựng lại khoảng hai giây rồi lắc đầu.Có vẻ cô bé là một sự tồn tại bằng xương bằng thịt—ảo giác không thể kéo dài lâu đến thế được.Thế là tôi quay tay nắm cửa, hạ kính xe xuống.Thò nửa cái đầu ra ngoài, tôi cất tiếng gọi.

"...Nhóc làm gì ở chỗ này vậy?"

Cơ thể thiếu nữ giật nảy lên phản ứng.Có lẽ cô bé thậm chí còn không nhận ra mình đang bị ánh đèn xe chiếu vào...

Tôi quan sát kỹ hơn bộ dạng của thiếu nữ—gầy gò—và trông vô cùng kiệt sức.Chắc chỉ cỡ học sinh tiểu học—ít nhất chắc chắn không phải sinh viên đại học.Và bộ trang phục chưa từng thấy bao giờ—trông như đồ truyền thống Nhật Bản nhưng lại không phải loại tôi biết—lòng cảnh giác dâng cao nhưng sự tò mò đã chiến thắng.

"Có nghe tôi nói không? Ở đây là khuôn viên đại học đấy nhé."

Thiếu nữ chậm rãi quay sang nhìn tôi.Một cô bé xinh đẹp—dù ướt như chuột lột nhưng vẫn toát lên một cốt cách cao sang, lẫm liệt.Cô bé nhận ra tôi.Hai ánh nhìn giao nhau—biểu cảm trên gương mặt cô bé già dặn một cách kỳ lạ.

"...Xin thứ lỗi cho tôi đường đột, nhưng đây có đúng là Đại học Hakuryou không ạ?"

Giọng cô bé mỏng manh và đầy vẻ bất an, nhưng ẩn sâu trong chất giọng khàn khàn ấy là một khí chất cao quý.

"Đúng vậy, đây là Đại học Hakuryou. —Cô bé, là người nhà của giảng viên hay nhân viên nào à?"

Thiếu nữ im lặng một lúc, rồi sau đó đáp lại rằng "không phải người nhà".Vậy thì một thân một mình giữa đêm bão bùng thế này, cô bé có mục đích gì—?

"Tôi đang tìm người."

Trước khi tôi kịp hỏi, cô bé đã lên tiếng.

"—Xin hỏi, ngài có biết một người phụ nữ tên là Kouzuki Yuuko không ạ?"

Tên mình đột ngột được xướng lên khiến tôi khựng lại.Lần nữa, tôi quan sát kỹ thiếu nữ—làn da trắng bệch như người chết—tóc bết nước mưa dính vào trán—lúc này tôi mới nhận ra cô bé đang ôm khư khư một bọc hành lý bằng cả hai tay.

"...Nhóc gặp người đó định làm gì?"

Một dự cảm nào đó ập đến.

"Tôi có chuyện buộc phải truyền đạt lại cho Kouzuki-dono . Rất xin lỗi vì sự đường đột này, nhưng nếu ngài biết người đó ở đâu, xin hãy chỉ giúp cho tôi được không ạ?"

Tôi nghe rõ cả tiếng tim mình đập thình thịch.Có chuyện gì đó đang diễn ra.

"Còn tùy vào nội dung câu chuyện đã."

Tôi vặn lại.

"...Thật sự xin lỗi, nhưng tôi không thể tiết lộ nội dung được. Vì đây là thông tin tối mật."

Thú vị thật đấy.

"Thông tin tối mật à... Cứ nói thử xem nào? Rồi tôi sẽ phán đoán cho."

Cô bé có vẻ hơi giận dỗi.Điều đó làm tôi thấy thích thú.

"—Tôi chính là Kouzuki Yuuko đây. Cô có việc gì với thiên tài này nào?"

Thiếu nữ ngẩn người ra, vẻ mặt ngơ ngác trước màn lật bài ngửa.Hài lòng với gương mặt đó, tôi mỉm cười.

Nhìn lại thì, tất cả mọi chuyện đều bắt đầu từ đây.Cuộc chiến như địa ngục trần gian ấy đã khởi đầu chính vào ngày này.Cuộc chiến của tôi—và cuộc chiến đánh cược cả sự tồn vong của nhân loại, đã thực sự bắt đầu ngay tại khoảnh khắc này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!