chương 16 ~ 20
16. Người tốt, cùng các cô vợ đi tắm suối nước nóng và gặp gỡ Rồng
(Xin chào mọi người! Cảm ơn đã luôn ủng hộ!!)
Một tuần sau khi Am trở thành người yêu của tôi.
Đêm xuống.
Sau khi ăn tối cùng mọi người trong cô nhi viện, tắm rửa cho lũ trẻ và các bà vợ, rồi đưa chúng đi ngủ.
Tôi, Am và Colette lại cùng nhau hướng về phía suối nước nóng nằm sau cô nhi viện, 【Suối Rồng】.
Để tôi nhắc lại một chút về Suối Rồng.
Suối Rồng là một bồn tắm lộ thiên nằm cách sau cô nhi viện vài phút đi bộ.
Dù gọi là suối nước nóng, nhưng hồi tôi mới đến, nó chẳng được chăm chút gì cả. Nhìn từ xa, nó chẳng khác nào một vũng nước lớn.
Thấy suối nước nóng mà để thế thì phí quá, tôi đã tiến hành đại cải tạo và biến nó thành một bồn tắm lộ thiên kiểu mẫu.
Suối Rồng này có một công hiệu đặc biệt.
Đó là 【Khả năng hồi phục hoàn toàn】.
Đúng theo nghĩa đen, nó có khả năng hồi phục hoàn toàn mọi thứ.
Ví dụ như vết thương hay bệnh tật, chỉ cần ngâm mình là khỏi ngay tức khắc.
Thậm chí nguồn gốc của ma pháp ngự trong cơ thể, tức ma lực, cũng sẽ được hồi phục hoàn toàn khi ngâm mình.
Chừng nào còn ngâm trong nước nóng, ma lực sẽ hồi phục vĩnh viễn, giúp tôi đạt được trạng thái 【Ma lực vô hạn】 giả lập.
Tôi đã tận dụng điều này để chế tạo vô số vật phẩm ma pháp, cũng như các đồ vật và thức ăn từ Trái Đất.
Kỹ năng đặc thù 【Sao chép】 của tôi tiêu tốn ma lực. Vật sao chép càng phức tạp, lượng ma lực tiêu tốn càng lớn.
Đặc biệt là các thiết bị điện tử tinh vi của Trái Đất ngốn một lượng ma lực khổng lồ.
Nhưng chỉ cần ngâm mình trong Suối Rồng, nơi mang lại trạng thái ma lực vô hạn, thì dù tiêu tốn bao nhiêu ma lực cũng không thành vấn đề.
Dù là ma pháp hay đồ vật, tôi đều có thể tạo ra thoải mái.
Muối. Lò vi sóng. Thực phẩm đông lạnh. Ô tô.
Những thứ tầm thường ở Trái Đất nhưng lại là báu vật siêu cấp ở dị giới này.
Tôi đã dùng chúng để nâng cao đời sống tại cô nhi viện.
Việc chúng tôi có thể sống sung túc thế này, tất cả đều nhờ ơn Suối Rồng.
Tại sao Suối Rồng lại có khả năng hồi phục hoàn toàn?
Bí mật nằm ở 【Dịch thể của Rồng】 hòa lẫn trong nước nóng.
Từ xa xưa, người ta truyền tai nhau rằng nếu tắm máu rồng, con người có thể hồi phục hoàn toàn mọi vết thương, bệnh tật, ma lực và thể lực.
Không cần phải là máu, dịch thể, hay nói cách khác là mồ hôi, cũng mang lại hiệu quả tương tự.
Và nghe nói, có một con rồng tên là 【Thiên Long đại nhân】 thường lén đến tắm tại suối này.
Khi Thiên Long đại nhân đổ mồ hôi trong suối, mồ hôi rồng, tức 【dịch thể mang khả năng hồi phục hoàn toàn】, sẽ hòa vào nước.
Kết quả là Suối Rồng có được khả năng hồi phục.
Tất cả là nhờ Thiên Long đại nhân yêu thích con suối này và thường xuyên ghé thăm.
Đúng là ơn trời biển của Thiên Long đại nhân.
Tuy nhiên, tôi đến đây cũng được một thời gian rồi mà chưa từng thấy bóng dáng Thiên Long đại nhân lần nào.
Theo lời Colette, Thiên Long đại nhân là con gái, và cực kỳ hay xấu hổ.
Nên ngài ấy rất ít khi xuất hiện trước mặt người khác.
...Xin lỗi vì dông dài.
Tóm lại, chỉ cần ngâm mình trong Suối Rồng, không chỉ ma lực mà cả thể lực cũng trở nên vô hạn.
Trong bồn tắm, dù có chạy nhảy từ sáng đến tối cũng không hụt hơi, không mệt mỏi. Có được cái suối nước nóng "hack game" thế này ở nhà đúng là may mắn thực sự.
---
Tôi cùng Colette và Am đến Suối Rồng.
Sau khi chia tay tôi, các nàng vui vẻ bước về phía phòng thay đồ nữ.
[...Quả nhiên ngực của Colette, nhìn gần đúng là to thật. Ghen tị quá.]
Giọng nói đầy vẻ cam chịu của cô nàng miêu nhân Am vang lên qua vách tường.
Nhân tiện thì tôi đang ở phòng thay đồ nam.
Nói là vậy chứ người dùng chỗ này chỉ có mỗi mình tôi.
Người liên quan đến cô nhi viện này, trừ tôi ra thì toàn là con gái.
Thế nên phòng thay đồ nam được xây nhỏ hơn phòng nữ.
[Đâu có... Chị thấy của Am cũng đủ to rồi mà?]
[...Nghe một bà ngực bự nói thế chỉ thấy giống mỉa mai thôi. Cái gì thế kia, to hơn cả đầu người ta. Eii!]
[Hyan ♡ Không được đâu Am, chỗ đó... không được chạm vào.]
[Miệng bảo không được mà giọng nghe chẳng có vẻ gì là không được cả là sao? Eiei. Giận hả?]
[Thật là, chị không giận đâu, nhưng làm nữa là chị giận thật đấy nhé... Hyau ♡ Mồ ♡ Trả đũa nè. Eiei. Giận hả?]
[Nnya...! A, không được, chỗ đó em yếu lắm.]
[Ara, giận rồi hả?] [Không giận nhưng dừng lại đi mồ~]
Phòng thay đồ nữ chỉ cách đây một bức vách.
Tức là nghe rõ mồn một.
Bên kia bức tường chắc hẳn đang diễn ra cảnh tượng đáng ghen tị đến mức nào. Thật là không thể tha thứ.
Kìm nén cảm xúc đang trào dâng, tôi cởi đồ và rời khỏi phòng thay đồ.
Ngoảnh lại nhìn phòng thay đồ nữ, hai người họ vẫn đang vui vẻ "yêu thương" nhau ỏm tỏi.
Hự...! Tôi cũng muốn tham gia ngay lập tức!
Nhưng phải nhịn, phải nhịn.
Định bụng tẩy trần trước rồi mới xuống bồn, thì đúng lúc đó.
"Hửm...?"
Tôi cảm giác thấy bóng người phía bên kia làn hơi nước.
"Gì thế...? Có ai ở đây sao?"
Nhưng tiền bối (Pixy) đang ngủ. Lũ trẻ cũng thế.
Vậy là Ten à...? Nhưng có vẻ không phải.
"Nhỏ quá... Trẻ con ư?"
Cái bóng rất nhỏ.
Nhỏ hơn cả Am lẫn tiền bối, khéo chỉ bằng lũ nhóc tì kia.
Khi tôi lại gần bồn tắm, bóng người bên kia làn hơi nước hiện rõ dần.
Là một bé gái.
Một bé gái trần như nhộng đang đứng ở bờ bên kia bồn tắm.
Làn da nâu, mái tóc dài màu bạc.
Chất tóc có vẻ cứng, tua tủa như những thanh kiếm.
Và mái tóc dài đến kinh ngạc. Chạm cả xuống đất.
Đặc điểm nổi bật nhất của cô bé là hai chiếc sừng xoắn mọc từ thái dương hướng lên trời.
Đúng, là sừng. Cô bé có sừng.
"......"
Đôi mắt hai mí to tròn long lanh thực sự rất đáng yêu.
"......" Dáo dác
Cô bé nhìn trái nhìn phải như đang thăm dò xung quanh.
"......" Dáo dác, dáo dác
Chuyển động liên hồi sang hai bên.
"......" Phù
Có vẻ nghĩ là không có ai, cô bé thở phào nhẹ nhõm.
"......" Yare yare
Chẳng hiểu sao lại làm cử chỉ nhún vai như người nước ngoài.
"......" Run cầm cập
Cô bé không mặc gì cả.
Dù là đầu hè nhưng trần truồng đứng ngoài trời chắc chắn là lạnh.
"......" Lục đục
Cô bé ngồi xuống mép suối.
"......" Hưm~! Hưm~!
Cô bé đang cố hết sức duỗi chân về phía mặt nước.
"Làm cái gì vậy nhỉ, cô bé kia..."
"......" Hưmmmmm~! Hưmmmmm~!
Mặt cô bé đỏ bừng, cố duỗi thẳng chân xuống bồn.
Suốt thời gian đó, cô bé không nói một lời nào.
Không nói nên tôi cũng chẳng hiểu cô bé đang nghĩ gì.
Mà xung quanh không có ai, không nói cũng là bình thường.
"......!!" Aaa!
Cô bé trượt chân, cắm đầu cái TỦM xuống bồn tắm!
"......!!" Ực ực, ực ực!
Cô bé đang đuối nước. Nhắc mới nhớ, bọn Kon cũng không chạm chân tới đáy.
Nhưng mà tôi nghĩ đâu đến mức chết đuối...
Đang nghĩ thế thì.
"......" Ting (tiếng hồn lìa khỏi xác)
Cô bé da nâu bất động trong bồn nước.
Mặt úp xuống nước, mông chổng lên trời, trôi lềnh bềnh.
"Uoooo!! Ổ-Ổn không đấy, anh đến ngay đây!!"
Tôi ngừng quan sát, nhảy bổ xuống hồ.
Lội nước bì bõm chạy nhanh đến chỗ cô bé, tôi vớt cô bé lên cái "Rào".
Tư thế như đang bế công chúa.
"......" Ting
Cô bé trợn ngược mắt, ngất xỉu.
"Thế này có thở được không đấy! Này! Ổn không, tỉnh lại đi!!"
Tôi lay người cô bé trong tay.
Nhưng tay chân cô bé rũ rượi, chẳng thấy chút sức lực nào.
Cổ cũng ngoẹo sang một bên.
"Làm sao đây... Hô hấp nhân tạo, hả? Trong trường hợp này?"
Hành động còn hơn là suy nghĩ. Tôi nhớ ai đó từng nói cứ đứng im thì chẳng giải quyết được gì.
Tôi bế cô bé lên bờ, đặt nằm xuống sàn.
"Hồi trước lâu lắm rồi có tập huấn ở công ty... Nhớ lại quy trình hô hấp nhân tạo xem nào..."
Hình như là đặt nằm ở nơi yên tĩnh, đầu tiên là,
"Ổn không! Này! Ổn không đấy!"
Vỗ vai kiểm tra ý thức.
"......"
"Không trả lời... Mất ý thức rồi."
Sau khi xác nhận không có ý thức,
"Khai thông đường thở nhỉ."
Nâng cằm cô bé lên,
"Rồi bịt mũi lại."
Tôi đặt môi mình lên đôi môi nhỏ nhắn của cô bé.
Thổi hơi vào, rồi dùng tay ấn vào vùng xương ức.
Lặp lại vài lần,
"......" Khụ.
Cô bé thở lại được rồi.
"......" Khụ. Khụ. Khụ.
Cô bé đang nằm ngửa ho sặc sụa.
Có vẻ đã tỉnh lại.
"May quá."
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
"......" Ngẩn ngơ...
Cô bé nhổm dậy, nhìn vào mặt tôi.
Đôi mắt bạc ươn ướt như đang bị sốt.
"Em ổn chứ?"
"......" Hả!
Cô bé lấy lại tỉnh táo,
"......" Bịch bịch.
Nhảy phắt lên, rồi quỳ xuống, dập đầu lia lịa trước tôi.
"Ấy, dập đầu (dogeza) á. Bên này cũng có văn hóa đó sao?"
"......" Bịch bịch.
Như kiểu "biết ơn vô cùng", cô bé chống hai tay cúi đầu.
"Đừng bận tâm. ...Cơ mà, nhìn lạ mặt quá. Em là trẻ con sống quanh đây hả?"
Tôi quỳ một chân xuống, vừa nhìn cô bé vừa hỏi.
Vốn dĩ khu rừng này ngoài chúng tôi ra chưa thấy ai sống cả.
Nghĩa là cô bé này đã lặn lội từ ngoài rừng vào đây chỉ để tắm suối nước nóng.
"......" Bối rối
"Nhìn quanh cũng không thấy bố mẹ đâu... Bố mẹ em đâu rồi?"
"......" Bối rối
Dù tôi hỏi nãy giờ nhưng cô bé này không nói một lời nào.
"À ừm... Em tên gì?"
"......" Au au
Cô bé mấp máy miệng.
"......" Ke he, ke he.
Và phát ra tiếng như nôn khan. Gì thế nhỉ?
Một lúc sau,
"...Ê, i, a."
Cô bé nói như đang rên rỉ.
"Eia? Tên là Eia hả?"
"......" Vù vù vù vù!!
Cô bé làm mặt >n< và lắc đầu quầy quậy.
"Không phải Eia à."
"......" Gật gật gật!!
Lần này gật đầu lia lịa.
"...R, ê, i, a."
Cô bé lại rên rỉ, nhưng lần này dễ nghe hơn chút, nói tên mình.
"...Leia? Tên là Leia hả."
"......!" Bụp!
Chính xác! Như muốn nói thế, cô bé vui mừng chỉ tay vào tôi.
"Leia. Leia à. Tên hay đấy."
Nghe như tên tiểu thư quý tộc nào đó.
"......" Iyaa ♡
Ngại quá đi, Leia gãi đầu vẻ ngượng ngùng.
"Vậy thì Leia. Câu hỏi lúc nãy, bố mẹ em đâu?"
"......" Xụi lơ...
Leia chùng vai, mặt tối sầm lại.
Nhìn phản ứng này, chắc là lạc bố mẹ rồi chăng.
Thế mà lúc nãy còn định tắm rửa thảnh thơi thế...
Với lại việc nãy giờ không nói câu nào cũng đáng lo.
Rốt cuộc cô bé có sừng này là ai...?
Đang nghĩ vậy thì.
"Jiro-kun~. Xin lỗi nhé~"
Colette và Am đi tới từ phía phòng thay đồ.
"......" Hả!
Leia ngẩng mặt lên, nhìn về phía Colette.
"......♡"
Bạch bạch bạch, Leia chạy ào về phía Colette.
"Ara? Có cô bé lạ mặt này ♡"
Colette nhìn Leia, nở nụ cười.
Có vẻ cô ấy biết Leia.
Leia ôm chầm lấy người Colette.
Dụi má vào bộ ngực khủng đang được che bởi khăn tắm.
Rồi định giật khăn tắm ra.
"Mồ~ ♡ Thiên Long đại nhân thật là hư quá đi à ♡"
Hư nè ♡ Colette không hề khó chịu, ngược lại còn cười tươi, đặt ngón tay lên chóp mũi Leia.
"......♡" E he ♡
Như muốn nói "Xin lỗi nha", Leia gãi đầu.
Và lúc đó tôi nhận ra.
"Hử? Colette. Em vừa nói gì cơ?"
Tôi chỉ vào cô bé có sừng đang được Colette ôm.
"Hử? Em bảo là hư quá đi à."
"Không, trước đó cơ. Colette, em gọi cô bé này, Leia, là gì?"
Tôi chỉ vào thiếu nữ da nâu tóc bạc đang rúc trong ngực Colette.
"Leia? Jiro-kun đang nói ai thế?"
Colette nghiêng đầu thắc mắc.
"Thì là cô bé em đang ôm đấy."
"Hể! Thiên Long đại nhân tên là Leia-chan hả ♡ Tên dễ thương quá~ ♡"
"......♡" Fufun
Leia làm mặt đắc ý.
Khoan đã, đúng rồi.
Không sai được. Colette vừa gọi Leia là thế này.
【Thiên Long đại nhân】
Tức là...
"Colette. Vậy cô bé em đang ôm, Leia này là 【người đó】 sao? Cái vị mà..."
Colette gật đầu "Vâng", rồi nói:
"Đúng vậy, cô bé này là Thiên Long đại nhân đấy ♡"
"......" E hèm.
Leia đang rúc trong ngực ưỡn ngực đầy tự hào.
---
Chúng tôi cùng Thiên Long đại nhân, tức Leia, xuống tắm.
Colette bế nguyên Leia, đứng ở mép bồn, đi xuống cầu thang đá để ngâm mình.
"......!!" Quác!
Leia trố mắt ngạc nhiên.
"Ara, sao thế Leia-chan?"
"......!!" Bụp, bụp!
Leia chỉ tay vào bậc thang đá, mắt trợn tròn.
"A đúng rồi. Leia-chan lần đầu đến đây kể từ khi suối nước nóng được sửa sang nhỉ."
"......!" Bụp!
Chuẩn luôn! Leia chỉ tay vào Colette.
Ra là vậy, Leia không biết có bậc thang đá.
Nên lúc nãy mới cố duỗi chân từ trên bờ xuống.
"......" Hàaa...
Tiện ghê, Leia nhìn bậc thang thán phục.
"Cái này là do Jiro-kun làm đấy."
"......?"
Ai cơ, Leia nghiêng đầu.
"Là người đàn ông kia kìa. À đúng rồi, Leia-chan lần đầu gặp Jiro-kun nhỉ?"
"......" Gật gật gật!!
Leia gật đầu lia lịa.
"Người này là Jiro-kun. Là... chồng của chị đấy ♡"
"......!"
Gì cơ! Leia kinh ngạc.
"......" Mư mư mư.
Rồi Leia tỏ vẻ đăm chiêu suy nghĩ gì đó.
Cô bé này không nói nhưng biểu cảm thay đổi liên tục, nên cũng dễ đoán cảm xúc.
"......" Nhìn chằm chằm.
Leia nhìn tôi chằm chằm.
"......♡" Pô ♡ (Đỏ mặt)
Rồi má ửng hồng.
"Gì thế nhỉ...?"
Sao lại đỏ mặt?
"......" Vút~.
Leia bơi trong bồn, tiến về phía tôi.
Tôi đang ngồi ở mép bồn, Leia leo lên đùi tôi.
"......" Hô.
Thở ra một hơi đầy an tâm và buông thả.
"......♡" Dụi dụi ♡
Leia cọ má vào ngực tôi.
"Ara ara ♡ Jiro-kun thân với Leia-chan quá nhỉ."
Trái ngược với Colette đang cười nụ cười của người bảo hộ,
"...Cái tên này. Đến cả trẻ con cũng sát gái được là sao...?"
Am lầm bầm, tỏ vẻ hơi thù địch với Leia.
"Am. Sao thế? Ghen à?"
"Hả, hảả!? Không có nhé!"
Fushaa! Am đang ngồi cạnh Colette dựng đứng đuôi lên.
"Ai thèm ghen với con nhóc tì này chứ?"
"......" Mư mư mư.
Leia cau mày, phồng má.
"Sao thế Leia?"
Leia bơi vút ra khỏi bồn tắm.
Cô bé loli trần như nhộng quay lại nhìn chúng tôi,
"......" Hít...
Leia hít một hơi thật sâu,
"......" Bụp!!
Tạo dáng gì đó trông rất ngầu.
Và rồi---
---PISHAAAAAAAAAAA!!!
"C, Cái gì!? Sét đánh à!?"
Am giật mình ôm chầm lấy Colette.
Cơ thể Leia được bao bọc trong luồng ánh sáng dữ dội.
Mạnh mẽ và chói lòa trong khoảnh khắc, khiến người ta lầm tưởng là sấm sét.
Và khi ánh sáng dịu đi, ở đó là---
"........................To vãi." "To thật."
Tôi và Am cùng 【ngước nhìn】 Leia.
Đứng đó là một con rồng khổng lồ, to lớn đến mức phải ngước nhìn.
Lớp vảy màu bạch kim như kim cương.
Vảy lấp lánh rực rỡ như đá quý.
Phập... Leia dang rộng đôi cánh.
Cô bé không có tay.
Phần tay chính là đôi cánh. Chắc là loài Phi Long (Wyvern).
Cái đuôi dài, đôi chân sau cơ bắp cuồn cuộn.
Và hai chiếc sừng lớn mọc từ thái dương.
Đó chính xác là một con rồng.
Cô bé sở hữu vẻ uy nghi xứng danh Rồng của Bầu Trời, đó là Leia sao?
【......】 Đắc ý...
Ghê chưa, Thiên Long Leia cười đắc ý.
Cảm giác như... ừm, sự uy nghiêm biến mất trong tích tắc.
"Colette... Leia đúng là rồng thật ha."
【......】 Fufun.
"Đúng rồi ♡ Ngầu lắm đúng không ♡"
【......】 Fufufun.
"À... ngầu thật, công nhận."
【......】 Fufufufun.
"Thật sự... tuyệt quá. To lớn... nhìn thôi cũng thấy kính sợ rồi."
【......】 Fufufufuuun.
Mỗi lần chúng tôi khen ngợi, cái thân và cổ dài của Leia lại ngửa ra sau vì đắc ý.
Đúng lúc đó.
Trượt.
"A."
Rầm, Leia ngã ngửa ra sau.
Vì cơ thể to lớn nên tiếng động cũng to kinh khủng.
【......】 Oaan.
Leia vùng vẫy chân loạn xạ.
Có vẻ không tự dậy được.
Cơ thể khổng lồ đó, lại không có tay nữa.
"Ara ma, làm sao đây."
Colette vội vàng ra khỏi bồn, tiến lại gần Thiên Long.
"Này, Colette, nguy hiểm đấy."
Miệng nói vậy nhưng Am cũng chạy lại gần.
...Trước mắt là cái mông núng nính và cái mông căng tròn, không không, vứt bỏ tà niệm đi.
Tôi cũng lên khỏi bồn, lại gần Leia.
【......】 Yaan.
Dậy không được~, Leia rên rỉ khổ sở.
"Làm sao đây. Leia-chan cỡ này thì chúng ta không đỡ dậy nổi..."
Colette lo lắng cau mày.
Không cần suy nghĩ lâu, tôi nảy ra một ý.
"Leia. Đừng cố dậy. Bình tĩnh lại đã, nhé?"
Nghe tôi nói, Leia dừng cử động.
"Làm thế nào?" Am hỏi.
"Nghe này, Leia. Em có thể trở lại hình dáng lúc nãy... hình dáng trẻ con được không?"
Tôi nói xong, Leia gật đầu lia lịa.
Rồi Bigaa! (tỏa sáng), ở đó là một bé gái đang nằm ngửa.
Tôi cúi xuống, bế cô bé lên kiểu công chúa.
"Đấy, thế này là ổn rồi chứ?"
Cơ thể nhỏ bé của trẻ con thì tôi có thể bế lên và chỉnh lại tư thế dễ dàng.
"......♡" Pô~...♡
Leia nhìn tôi với ánh mắt nồng nhiệt.
"Sao thế?"
"......♡" Ưm~...♡
Chuu, Leia chu mỏ ra như con bạch tuộc.
"Gì đây, bắt chước bạch tuộc à?"
"......" Mư.
Không phải nhá, Leia bĩu môi.
"......" Bép bép.
Trong lòng tôi, Leia vỗ vỗ vào người tôi.
"Sao thế? Muốn xuống à?"
"......" Gật gật.
Tôi thả cô bé xuống.
Và rồi---
---Pigaa!!
Cơ thể Leia lại tỏa sáng, con Thiên Long khổng lồ lúc nãy lại xuất hiện.
【......】 Hự.
"Hả? Oaaaa!!"
Leia dùng miệng cắp lấy cái khăn tắm quấn quanh hông tôi, rồi hất nhẹ tôi lên lưng.
"J, Jiro-kun!"
"Jiro!?"
Hai bà vợ trố mắt trước hành động của Leia.
Leia cõng tôi trên lưng, rồi Bụp! dang rộng đôi cánh.
"Khoan đã Leia? Gì thế, làm gì đấy?"
Tất nhiên Leia không trả lời, cô bé vỗ đôi cánh rộng.
Vút, cơ thể bay lên.
Và,
"Uooooooooooooooooooooo!!!!!"
Leia thế mà lại cõng tôi bay thẳng lên trời.
"Này, Leia! Thả xuống đi Leia!!"
【......♡】
Mắt Leia biến thành hình trái tim ♡, định bay đi đâu đó.
"Thả xuống đi mà!! Thật đấy thả anh xuống đi, Leiaaaaaaaaaa!!!"
---
Để tôi kể nốt kết cục sau đó.
Sau đó, tôi bị đưa đến tổ của Thiên Long Leia.
Ở đó chẳng có ai ngoài Leia.
Có hai bộ xương trông giống xác rồng.
Tôi hỏi Leia đó có phải bố mẹ không, cô bé gật đầu buồn bã.
...Có vẻ bố mẹ Leia đã qua đời.
Cô bé cũng giống bọn Canis, là trẻ mồ côi.
Ra thế, vì cô đơn nên mới bắt tôi (ông bố) đến tận đây sao.
Tôi đề nghị với Leia.
Về cô nhi viện (nhà tôi) không?
Leia gật đầu thật mạnh.
Cưỡi trên lưng Leia, chúng tôi quay lại Suối Rồng sau cô nhi viện.
Ở đó, Colette và Am đã mặc quần áo vào, lo lắng nhìn lên chúng tôi.
Tôi giải thích hoàn cảnh của Leia.
Cả Colette và Am lập tức đồng cảm và đồng ý cho Leia ở lại.
Ngày hôm sau,
"Ồ~! Có đứa mới đến kìa ạ!"
"Here comes a, new challenger."
"Hawa, liệu có khả năng là một người phụ nữ trưởng thành như chị Pixy không ạ...?"
Nhóm nhỏ tuổi rất tò mò về bé loli Leia mới đến.
"Mày da nâu, ngầu vãi ạ!"
"Loli da nâu à, đúng chuẩn bài (template) rồi."
"Tóc bạn ấy lấp lánh đẹp quá ạ!"
Nhóm nhỏ tuổi có vẻ tiếp đón Leia rất thân thiện ngay lập tức.
"......" Fufun.
Leia được khen cũng tỏ vẻ hài lòng.
"Để tao dẫn mày đi tham quan cô nhi viện! Đi nào Leia!"
"Come on, Leia."
"Leia-chan, đầu tiên giới thiệu phòng của tụi mình nhé!"
"......" Gật gật.
Được các thú nhân loli dắt tay, Leia chạy đi khỏi chỗ chúng tôi.
"Tốt quá, Leia-chan có vẻ hòa nhập ngay được."
"Ừ. Tuổi cũng sàn sàn nhau, chắc sẽ..."
Đúng lúc đó.
"......" Lon ton lon ton.
Leia đi về phía tôi.
Rồi trèo lên người tôi,
"......♡" Chụt ♡
Hôn lên môi tôi, rồi nhảy xuống tiếp đất điệu nghệ, chạy biến về phía lũ trẻ.
"Jii-roo-kun ♡"
"Không, Colette-san. Cái này là kiểu hôn thân ái thôi mà."
"...Jiro. Anh nhé."
"Không, Am-san, đối phương là ấu nữ mà. Chỉ coi anh như bố thôi."
...Rốt cuộc sự khó ở của các nàng kéo dài đến tận sáng hôm sau mới hết.
Và thế là, cô nhi viện của chúng tôi có thêm một thành viên mới.
---
(Xin chào mọi người! Vậy là Chương 4 bắt đầu từ hôm nay! Nhân vật mới, Thiên Long Leia-chan đã xuất hiện. Cuối cùng cũng thu hồi được phục bút từ chương 1, nhẹ cả người (^^;;. Vì kinh tế cô nhi viện đã khá lên nên tôi định thêm trẻ mới từ chương 3, giờ mới thực hiện được. Leia-chan được tính vào nhóm nhỏ tuổi, nhưng tôi có cắm flag tình yêu, tùy phản ứng sau này sẽ cho vào phe Canis hay phe Colette. Hiện tại thì coi như nhóm nhỏ tuổi. Thêm rồng vào nhóm nên tôi định tận dụng, kiểu lái xe ra phố làm mọi người hết hồn. Hay cảnh Leia ngạc nhiên trước đồ tiện ích Trái Đất, bọn Canis đắc ý giải thích... kiểu vậy. Mong mọi người ủng hộ chương 4!)
---
17. Người tốt, đàm phán với thương nhân gian xảo để bảo vệ cuộc sống yên bình với Rồng
(Xin chào mọi người! Chương này hơi dài chút. Mong mọi người thông cảm.)
Trưa hôm đó, sau khi Thiên Long đại nhân - Leia quyết định sống tại cô nhi viện của chúng tôi.
Tôi vừa thực hiện [một công việc nọ] ở Suối Rồng phía sau và đang trên đường trở về.
"Phù..."
Khá là mệt.
Vì bị con quạ bụng đen kia chỉ định phải 【Sao chép】 một số lượng khá lớn.
"Cái con nhỏ đó, lấy cớ hợp đồng tôi chỉ làm việc mỗi năm một lần mà bóc lột sức lao động thế đấy."
Vừa lầm bầm phàn nàn, tôi vừa rời Suối Rồng về đến cô nhi viện.
Gần lối ra vào, một người phụ nữ mặc vest đứng nghiêm trang chào đón tôi.
"Vất vả cho ngài rồi, Giám đốc."
Cô cúi đầu chào.
Người phụ nữ mặc vest gọi tôi là Giám đốc này là thư ký của tôi, Kamaitachi Ten.
Dáng người cao ráo, đặc điểm là mái tóc đen che khuất mắt.
"Bị gọi là Giám đốc nghe không quen chút nào."
Tại Thương hội 【Ngân Phượng】 (Gin'ou Shokai), tôi có giữ cái ghế Giám đốc.
Nói là vậy chứ tôi chả làm công việc thực tế nào cả.
Chỉ có cái danh Giám đốc và mỗi năm một lần sao chép một lượng lớn muối.
Làm việc mỗi năm một lần mà được xưng Giám đốc có ổn không nhỉ... tôi cứ nghĩ thế mãi.
"Giám đốc. Công việc đã xong chưa ạ?"
"Ừ, xong xuôi. Đủ số lượng con quạ bụng đen đó yêu cầu rồi."
"Giám đốc. Ngài Kuu là ngài Kuu. Không phải tên là quạ bụng đen ạ."
Nãy giờ tôi gọi "bụng đen" là chỉ Kuu, tộc Karasu-Tengu (Quạ Thiên Cẩu), xuất thân từ cô nhi viện này và là thủ lĩnh thực sự của Thương hội Ngân Phượng.
"Ủa, anh đâu có nhắc tên Kuu đâu nhỉ."
Tôi trêu Ten, cô ấy luống cuống "Hawa!".
"Trong lòng cô cũng có chút đồng tình đúng không?"
"Kh, Không dám ạ!"
Ten lắc đầu quầy quậy.
"Q, Quan trọng hơn, thưa Giám đốc. Tôi vừa liên lạc báo cáo hoàn thành với ngài Kuu, ngài ấy báo chiều tối sẽ cho người đến nhận hàng ạ."
Nãy tôi làm gì á?
Thì làm công việc Giám đốc mỗi năm một lần đấy.
Tức là sao chép muối ở suối nước nóng sau nhà.
Hôm nay là ngày lao động mỗi năm một lần.
Muối làm xong, Ten báo cho Kuu, Kuu sẽ cử người của thương hội đánh xe ngựa đến lấy.
"Cơ mà, nhanh thật. Cô liên lạc với Kuu kiểu gì thế?"
Tôi vừa mới bảo Ten là làm muối xong.
Thế mà chỉ thị của Kuu bay về ngay lập tức.
Tại sao nhỉ?
"Tôi đã từng báo với Giám đốc rồi, tôi là Ninja, có thể dùng thuật Phân thân."
Ten nói xong, bắt ấn bằng tay.
Một phân thân giống hệt Ten xuất hiện tại chỗ.
"Các phân thân đều kết nối với nhau ạ."
"Kết nối là sao?"
"Tóm lại là các phân thân có thể chia sẻ ý thức. Thông tin tôi nhìn thấy hay suy nghĩ đều có thể truyền cho phân thân này."
Phân thân bá đạo thật.
"Phân thân của tôi được bố trí tại trụ sở Thương hội Ngân Phượng ở Vương Đô. Điều tôi nghe từ Giám đốc, tôi ở Vương Đô cũng biết. Rồi tôi phân thân báo cáo với ngài Kuu, nhận lời nhắn của ngài Kuu và truyền lại cho tôi ở đây ạ."
"Liên lạc kiểu đó hả."
Thế giới này không có phương tiện liên lạc tiện lợi như điện thoại di động.
Cách trao đổi dễ dàng với người ở xa không tồn tại.
Theo nghĩa đó thì phân thân của Ten quá đỉnh.
Đặt phân thân ở xa là có thể dùng như điện thoại.
"Ra thế, hừm..."
Và nếu biết cách dùng, còn có thể dùng vào 【mục đích kia】.
Có thể truyền thông tin hình ảnh theo thời gian thực.
Người truyền tin không nhận ra, người bị quan sát cũng không biết mình đang bị truyền tin.
Ra là vậy.
"Kuu đặt cô ở chỗ tôi là vì mục đích đó hả."
"? Giám đốc, ý ngài là sao ạ?"
Ten nghiêng đầu thắc mắc.
...Có vẻ cô thư ký này chỉ đơn thuần làm tròn trách nhiệm.
Không nhận ra toan tính của Kuu.
"Không, không có gì. Thôi, uống trà trong lúc chờ người thương hội đến nhé."
Tôi cùng Ten vào trong cô nhi viện.
---
Tại phòng khách.
Trong cô nhi viện, lũ trẻ thú nhân đang chơi với thành viên mới, Thiên Long Leia.
"Leia, nhìn nè ạ!"
"......?"
Bé chó Canis đang đứng trước tủ lạnh.
Bé loli da nâu tóc bạc Leia nghiêng đầu: Cái gì?
"Cái tủ lạnh này, ghê lắm đấy ạ!"
"......" Hô.
Ghê chỗ nào, Leia hỏi bằng ánh mắt.
"Chỉ cần bỏ vào đây, sữa lạnh lúc nào cũng có để uống ạ!"
"......?"
Xạo hả, Leia nhìn bé chó thú nhân đầy hoài nghi.
Leia là người bản địa (à không, rồng bản địa).
Chắc chắn mù tịt về đồ điện gia dụng Trái Đất.
Nên cô bé nghĩ lời Canis là nói dối.
"Nhìn tận mắt mà kinh ngạc đi ạ! Kon, Kon có đó không ạ!"
"I'm, here."
Nyub, Kon chui ra từ sau tủ lạnh.
Tay cầm cái cốc thủy tinh.
"Kon phục kích ở đó đi ạ. Giờ tớ sẽ cho lính mới này thấy sự bá đạo của cô nhi viện chúng ta!"
"Hyu, cool."
"......" Nhìn chằm chằm.
Dài dòng quá, nhanh lên, Leia giục bằng mắt.
"Đừng có hối ạ."
Canis mở cửa tủ lạnh.
"......!?!?"
Hơi lạnh tỏa ra từ tủ lạnh khiến Leia kinh ngạc tột độ.
"Cỡ này mà đã ngạc nhiên thì còn non lắm ạ."
Fufun, Canis đắc ý.
"Ngạc nhiên cỡ này, người mới viết là newbie."
Fufufun, Kon cũng đắc ý.
Mà hai đứa này hồi đầu thấy hơi lạnh tủ lạnh cũng giật mình y hệt Leia thôi.
"Cái này trong tủ lạnh, là sữa!"
"Sữa hộp pack, thứ hay thấy trong bữa trưa học đường."
Canis lấy hộp sữa giấy tôi sao chép ra.
"Mở nắp!" "Chuẩn bị nạp năng lượng, hoàn tất." "Thả!"
Nói rồi Canis rót sữa vào cốc thủy tinh trên tay Kon.
Cốc sữa đầy tràn,
"Hây, xong ngay, ăn sushi đi."
Kon đưa cho Leia.
"......???"
Nhận lấy cốc, Leia hít hít ngửi mùi sữa.
"Yên tâm, không có độc."
"......" Gật.
Leia ực một cái, uống thử. Và rồi.
"Pyaaaaaaaaaaaaaaaa!!!"
Cô bé hét lên sung sướng.
"N, Ngo...n! Ngon quá!" (Umyui!)
Leia vừa nói tiếng lạ vừa ừng ực uống sữa ngon lành.
"Umyui?" Ten nghiêng đầu.
"Chắc là muốn nói Ngon quá (Umai)." "À."
Mặc kệ Ten đã hiểu, tôi quan sát Leia.
Tôi cứ tưởng cô bé giống như em bé, không biết nói.
Nhưng uống sữa xong cô bé bảo ngon.
Và---
---Gugugu.
Cặp sừng trên đầu Leia hình như to ra một chút thì phải.
"Ng, Ngoan quá, ngon quá! Ngon quá đi!"
"Ồ, ngon hả! Lạnh và ngon đúng không ạ!"
"Asahi, Super Dry."
Đắc ý chưa... Canis và Kon cười tự mãn.
"Ừm, ừm, ngon quá! Mò, miu bai (Thêm ly nữa)."
Lúc đầu tôi không hiểu lắm, nhưng,
"Hết cách ha, ạ. Kon, lần này mi rót ly thứ 2 đi ạ."
Có vẻ Leia muốn uống thêm.
"Tuân lệnh."
Kon làm dấu V ngang tay, nhận sữa từ Canis.
Rót sữa vào cốc rỗng rồi đưa cho Leia.
Leia lại uống cạn trong một nốt nhạc, mặt hớn hở "Ngon quá, đã quá (Norya)!".
---Gugugugugu.
Cặp sừng của Leia lại to ra... cảm giác thế.
Và giọng nói có vẻ trôi chảy hơn lúc nãy.
"Bọn mày, giỏi. Sữa, cảm ơn. Cái này, cho."
Leia nhìn Canis và Kon đầy ngưỡng mộ.
Có vẻ cô bé nghĩ việc đưa sữa lạnh ra là công lao của bọn Canis.
Leia lấy từ túi quần (nhắc mới nhớ Leia đang mặc đồ của bọn Kon, Colette mặc cho) một mảnh nhỏ.
Mảnh đó, nhìn kỹ thì là 【Vảy】 rồng.
"Hả... cái gì đây, đẹp quá ạ..."
"Star Platinum, kìa."
Nhìn vảy rồng lấp lánh như bụi sao bạch kim, bọn Canis trố mắt.
"Cái này, cho, mày."
Leia nói rồi đưa vảy bạch kim cho Kon.
"Ồ, thank you."
Kon cầm cái vảy như đá quý lên,
"Cứ như hột xoàn ấy."
Vẫy đuôi qua lại vui sướng.
"A! Kon thằng kia! Ăn gian thế ạ!"
Canis giật lấy cái vảy từ tay Kon.
"Non, của mi (me) mà."
Kon giật lại từ Canis.
"Của tớ!" "Của mi."
Rồi dẫn đến đánh nhau sứt đầu mẻ trán.
...Nhìn cảnh đó, tôi có dự cảm chẳng lành.
Trẻ con mà đã thế này.
Nếu là người lớn...
"......"
"Kon, Canis."
Một lúc sau, tôi bế thốc hai đứa lên.
"Đánh nhau là Colette buồn đấy."
Hiệu quả tức thì.
"Ư ư... Kon, xin lỗi ạ."
"Mi cũng thế, sory (men-go) nhé."
Hai đứa xin lỗi nhau ngay.
...Nhưng đó là vì chúng là trẻ con.
Trẻ con thì cãi nhau xong xin lỗi là làm hòa.
"...Leia. Cái này trả lại cho em."
Tôi lấy lại vảy rồng từ bọn Canis, trả cho Leia.
"Ơ? C, Cái này, cho mà?"
Chắc cô bé muốn nói thế.
Cô bé là rồng con.
Chỉ vì cảm ơn cốc sữa mà không suy nghĩ gì, đưa ngay vảy bạch kim cho hai đứa.
Cô bé hoàn toàn không biết nó giá trị thế nào, và sẽ gây ra phản ứng gì cho xung quanh.
"Ừ, trả lại. Và Leia, hứa với anh."
Tôi liếc nhìn Ten đang đứng bên cạnh.
"Giám đốc?"
Ten nghiêng đầu, tôi quay lại nhìn Leia.
Tôi nói to, rõ ràng cho mọi người cùng nghe.
"Em tuyệt đối không được nói với ai mình là Thiên Long. Và cái vảy bạch kim như đá quý đó, tuyệt đối không được đưa cho người lạ."
Tôi lại liếc Ten.
Ten đang trợn tròn mắt như thể mới biết "Cô bé dễ thương này là Rồng...".
Chắc chắn, 【kẻ ở phía bên kia cô ấy】 cũng đang trợn tròn mắt y hệt.
Và chắc chắn sẽ đổi sắc mặt mà lao đến đây. Vì giá trị của nó mà.
Tôi nhìn lại Leia.
Rồng nhỏ nghiêng đầu, rồi gật đầu đồng ý "Hiểu rồi".
Sau đó, bọn Canis dẫn Leia ra sân sau đã được dọn dẹp để chơi.
Chỉ còn tôi và Ten ở lại.
"Giám đốc. Khoảng 1 tiếng nữa xe ngựa thương hội sẽ đến ạ."
"Thế à. Tiện thể Ten này, tất nhiên là Kuu không đến đâu nhỉ. Chỉ là đến lấy muối thôi mà."
"? Vâng, tất nhiên. Nhân viên sẽ đến ạ. Ngài Kuu bận rộn lắm."
Chắc thế, tôi lầm bầm.
...
Tôi không giỏi mấy trò này lắm.
Nhưng nhìn cảnh Canis và Kon tranh giành lúc nãy, tôi nghĩ quả nhiên phải hành động thôi.
Đã gài bẫy xong.
Giờ chỉ còn là sự cố gắng của tôi.
---
Đúng 1 tiếng sau, xe ngựa đến.
"Yaa Giám đốc (Shacho), vẫn khỏe chứ?"
Phập! Dang rộng đôi cánh, Kuu đáp xuống từ trên trời.
Cơ thể nhỏ nhắn như trẻ con nhưng lại sở hữu bộ ngực trưởng thành quá khổ rung lên bần bật.
Đôi mắt híp như cáo, tóc đen, và đôi cánh đen mọc từ thắt lưng.
Cô ta chính là thủ lĩnh thực sự của Thương hội Ngân Phượng, Kuu.
"Hả?"
Nhìn thấy Kuu, Ten ngạc nhiên.
"Sao thế Ten?"
"A, không. Ơ? Tại sao...? Ngài Kuu, hôm nay có cuộc họp mà?"
Ten bối rối.
"À... cái đó hả, hủy đột xuất rồi. Rảnh nên ta nghĩ đến thăm Giám đốc chút, nên đi theo luôn ♡"
"A, ra là vậy ạ."
Ten chấp nhận lý do đó.
"Đúng rồi. A... Nóng quá. Khát nước. Cho vào nhà nhanh đi Giám đốc?"
Kuu vừa lau mồ hôi trán vừa nói.
"Đi xe ngựa mà cũng đổ mồ hôi cơ à."
"Thì đó. Ta hay đổ mồ hôi mà."
À thế à, tôi cùng Kuu vào phòng khách.
Kuu chỉ đạo nhân viên bốc muối xong thì đi theo tôi.
Đến phòng khách.
Mời Kuu ngồi, tôi lấy sữa từ tủ lạnh ra.
"Sữa nhé?"
"Gì cũng được."
Tôi rót sữa vào cốc thủy tinh, lấy vài viên đá từ ngăn đông bỏ vào.
"Đây."
"Ừm. Cảm ơn (Okini)."
Kuu nhận lấy, uống cạn một hơi.
"Hàa ♡ A, lạnh và ngon quá ♡"
Sống lại rồi, Kuu nói.
"Cô không đớp mồi nhỉ. Như vụ muối ấy."
"Chuyện gì cơ?"
Lại giả ngu.
Tôi ngồi đối diện Kuu.
Kuu nhìn quanh phòng khách: "Cơ mà cô nhi viện này, lắm đồ đạc tăng lên ghê ha."
Phòng khách có tủ lạnh, vài cái lò vi sóng, bếp ga mini.
Toàn đồ Trái Đất, không có ở thế giới này, và là hàng quý hiếm.
Đồ Trái Đất đẻ ra tiền.
Thế mà con quạ bụng đen này không hề đớp mồi.
Vẫn bình thản như mọi khi.
"Gì thế? Mặt ta dính gì à? Nhìn chằm chằm thế ta ngại đó nha ♡"
"Diễn sâu vừa thôi."
Có vẻ cô ta đang đợi tôi mở lời trước.
Chắc là muốn nắm quyền chủ động.
Vì người đi nhờ vả sẽ ở thế yếu hơn người được nhờ vả.
Trong đàm phán là vậy.
Tôi quyết tâm, mở lời.
"Kuu."
"Gì dợ?"
Tôi hít một hơi, nói.
"Tôi muốn giao dịch. Hợp tác bảo vệ con rồng đi. Đổi lại tôi sẽ giúp cô kiếm tiền."
---
Trong phòng khách chỉ có tôi và Kuu.
Kuu ngồi đối diện bên kia bàn, lẩm bẩm "Hưm" vẻ thán phục.
Đôi mắt híp như cáo khẽ... mở ra một chút.
"Gì thế...?"
"Không, chả có gì."
Cho thêm ly nữa, Kuu đưa cái cốc rỗng ra.
Tôi nhận lấy, lấy hộp sữa trong tủ lạnh ra rót rồi quay lại.
"Đây."
"Gì, không lấy đá trong 【Ngăn đông】 như lúc nãy cho ta à. Keo kiệt thế."
Yêu sách lắm thế.
Tôi lấy 2 viên đá từ ngăn đông bỏ vào cốc Kuu.
"Cảm ơn. Nhưng mà Giám đốc đòi giao dịch cơ đấy. Ta ngạc nhiên lắm nha. Một người cứ lơ ngơ ở cô nhi viện như ngài mà... Bất ngờ, quá bất ngờ."
"Xạo ke. Cô định dùng việc bảo vệ rồng làm mồi nhử để bắt tôi làm đồ điện gia dụng từ đầu rồi chứ gì."
Có gợi ý cả đấy.
Cô ta nhìn ngăn đông và gọi là 【Ngăn đông】.
Tất nhiên tủ lạnh là đồ Trái Đất, người dị giới như Kuu sao biết được.
Hơn nữa thấy cái hộp làm lạnh đồ uống (tủ lạnh) cũng không ngạc nhiên, thấy đồ uống trong hộp giấy (sữa) cũng không phản ứng gì.
So với lần trước thấy đống muối mà mất bình tĩnh, phản ứng này quá nhạt.
Tại sao nhạt?
Đơn giản thôi.
Vì đã biết rồi. Hay nói cách khác là 【đã nhìn thấy】.
"Cô đã đặt Ten ở chỗ tôi để giám sát đúng không."
Để đẩy nhanh câu chuyện, tôi nói thẳng với ả Quạ Thiên Cẩu.
"Các phân thân của Ten chia sẻ thông tin thị giác. Tức là thông qua mắt và tai của Ten luôn ở cạnh tôi, cô giám sát cuộc sống của tôi qua Ten chứ gì."
Mang tiếng là thư ký Giám đốc cho êm tai, rốt cuộc là đặt Ten để thám thính động tĩnh của tôi.
"Thì đó."
Kuu bụng đen thừa nhận tỉnh bơ.
"Nhưng mà Giám đốc nè, tất nhiên cũng có vai trò hộ vệ nữa. Đừng hiểu lầm chỗ đó nha. Dù chỉ là bù nhìn nhưng ngài cũng là người đứng đầu thương hội mà."
"Chắc vậy."
Nhưng vai trò giám sát vẫn lớn hơn.
Cô ta từng nói thông tin là tiền bạc.
Giá trị thông tin mà một kẻ đến từ Trái Đất như tôi nắm giữ là vô lượng đối với người thế giới này.
Tủ lạnh và đồ điện là ví dụ điển hình.
Trong thế giới bất tiện này, việc bảo quản đồ ăn lâu dài hay hâm nóng thức ăn bất cứ lúc nào có giá trị cực lớn.
Và nó sinh ra lợi nhuận khổng lồ.
Vì hiện tại chỉ có tôi làm được đồ điện.
Một con buôn sừng sỏ như Kuu đời nào bỏ qua cái cây hái ra tiền này.
"Rồi, quay lại chủ đề. Vậy... rồng à."
"Đừng có giả vờ không biết. Lúc nãy tôi đã truyền thông tin qua Ten cho cô rồi mà?"
Sau khi Canis nhận vảy từ Thiên Long Leia, tôi đã cảnh báo Leia.
Và truyền lời cảnh báo đó cho Ten, tức là truyền cho Kuu bụng đen ở đầu dây bên kia qua Ten.
Ten đã nói.
Kuu vốn dĩ không có kế hoạch đến đây hôm nay.
Thế mà cô ta lại đến.
Tại sao?
Vì con vịt béo đã tự giác mang hành đến tận nơi.
"Con rồng đang được cô nhi viện bảo vệ tên là 【Bạch Huy Thánh Ngân Long - Platinum Dragon】."
Sau khi quyết định bảo vệ Leia, tôi đã hỏi tiền bối về Thiên Long.
Bạch Huy Thánh Ngân Long.
Là một loài ma thú được liệt vào sách đỏ ở thế giới này.
"Biết chứ. Bạch Huy Thánh Ngân Long. Vảy đẹp mê hồn. Con người săn bắt quá mức nên giờ chỉ còn đếm trên đầu ngón tay."
Con nhỏ này, mới biết tin về Leia từ Ten chưa lâu mà đã nắm rõ thông tin chi tiết.
"Cứ đà này bọn thợ săn nhắm vào Leia sẽ ùn ùn kéo đến nhà tôi mất."
Hãy nhớ lại cảnh bọn Canis tranh giành lúc nãy.
Chỉ vì cái vảy đẹp như nghệ thuật của Bạch Huy Thánh Ngân Long mà bọn trẻ cãi nhau.
Trẻ con thì còn đỡ.
Cãi nhau xong xin lỗi là xong, trong đầu không nghĩ đến lợi nhuận.
Nhưng người lớn thì khác.
Những gã thương nhân hay thợ săn gian ác với bàn tính và tiền vàng trong đầu, nếu biết về Leia, sẽ đến săn cô bé.
Tất nhiên là... săn lấy mạng.
"Đúng ha. Vảy Platinum Dragon bán được giá cao ngất ngưởng mà. Kẻ thèm muốn đến nhỏ dãi chắc nhiều lắm."
Kuu cười nham hiểm.
Trông vui vẻ thật. À không, hạnh phúc thật.
Vì miếng mồi ngon tự lăn đến mà.
"Đúng không. Nên tôi muốn nhờ cô, người đứng đầu thực sự của Ngân Phượng, thao túng thông tin."
Tóm lại là tôi muốn cô ta tung tin giả hoặc bưng bít thông tin để chuyện về Bạch Huy Thánh Ngân Long không lọt ra ngoài.
"Hưm~, ta có làm được chuyện to tát thế không ta~?"
Kuu lại giả nai.
"Don (Trùm) của thương hội Ngân Phượng lớn nhất, trụ sở chính ở Vương Đô mà bảo không dễ à."
Cái tên Ngân Phượng nổi tiếng đến mức từ trung tâm đất nước đến mọi ngóc ngách đều biết.
Cánh chim Ngân Phượng dang rộng khắp vùng đất này.
Cô ta không thể không có quyền lực.
"Đại thương nhân như cô. Chắc cũng tuồn hàng cho quý tộc hay hoàng tộc chứ gì? Với lại có tiếng nói với cả Guild Mạo hiểm giả nữa."
"Hô. Thì cũng có bán đồ ngon với muối cho mấy người giàu, họ cũng nghe ta vài phần, nhưng Guild Mạo hiểm giả? Chuyện nhảy cóc quá vậy? Ngài nghĩ bọn ta can thiệp được vào mạo hiểm giả sao?"
Được, tôi gật đầu.
"Kiếm, giáp, đạo cụ mạo hiểm giả dùng. Tất cả đều mua từ thương hội. Hay nói đúng hơn chỉ thương hội mới cung cấp đủ đồ cần thiết cho mạo hiểm. Vậy thì Guild Mạo hiểm giả phải giữ quan hệ tốt với thương hội. Làm phật ý thì mạo hiểm giả khổ. Sai không?"
Vốn dĩ tôi từng là mạo hiểm giả.
Nên tôi hiểu tầm quan trọng của kiếm, giáp và vật phẩm.
Đánh quái bằng tay không là không thể, bị thương mà không có thuốc hồi phục là mất mạng.
Chỉ có thể mua kiếm và thuốc hồi phục từ thương hội.
"......Hưm."
Mắt Kuu mở to một chút.
"......Chán ghê."
Nbe, Kuu lè lưỡi.
"Định bảo không làm được để nâng giá yêu cầu mà."
"Cái con này..."
Hở ra là định vắt tiền.
Chuyện đó tính sau.
"Tôi sẽ làm đồ điện Nhật Bản. Thương hội Ngân Phượng các cô bán. Đổi lại hãy làm cho mạo hiểm giả và bọn thương nhân xấu xa không lại gần Leia. Sao nào?"
Kuu lại híp mắt, khóe miệng nhếch lên.
Chưa đủ, ý là vậy.
"...Hiểu rồi. Kể cả thực phẩm Trái Đất và các mặt hàng xa xỉ khác nữa."
"Ừm, được đấy."
Nói rồi Kuu lấy từ trong ngực ra một tấm da cừu.
Đó là bản hợp đồng.
Nói đơn giản là, đổi lại việc Ngân Phượng dốc toàn lực che giấu rồng, tôi phải cống hiến nhiều hơn cho công ty.
"Cái 【Cống hiến nhiều hơn】 này là gì. Nghe sợ thế."
Thiếu cụ thể. Thế này sau này nó bắt bẻ thế nào cũng được.
Làm cái này làm cái kia.
"Nếu muốn đổi câu chữ thì ta xé hợp đồng này nha, chịu không ♡"
"......Hiểu rồi."
Đúng là con buôn hám tiền...
"Mà yên tâm đi. Ta không bắt đi làm hàng ngày đâu."
Kuu cười đậm hơn.
"Mỗi tuần một lần, à không, 2 tuần một lần ghé công ty là đủ. Tất nhiên bận thì khỏi đến. Nhưng điều kiện là lao động tối thiểu 2 lần một tháng. Sao?"
"Hiểu rồi."
Thôi thì đi làm 2 lần một tháng cũng được.
Hồi ở Trái Đất tôi đi làm 5 ngày một tuần.
So với hồi đó thì sướng chán.
"Mà nói là 2 lần/tháng nhưng phải làm cật lực từ sáng đến tối đấy nha ♡"
"...Rõ."
Chắc sẽ bị bắt tăng ca như quỷ cho xem.
"Thế thì... Hây. Cho cái này."
Kuu lấy từ trong ngực ra một tấm da cừu khác đưa cho tôi.
"Gì đây?"
"Hử? Giấy tờ sở hữu rừng Soltip đấy? Không lấy à?"
Rừng Soltip là khu rừng có cô nhi viện này.
Giấy sở hữu nó...?
"Ta chưa nói phương pháp cụ thể để giấu rồng nhỉ? Đây là một trong các cách đấy."
"À............ Ra thế. Biến thành đất tư nhân hả, khu rừng này."
Đúng, Kuu gật đầu.
"Khu rừng các người đang sống, từ lúc nãy đã trở thành rừng thuộc sở hữu của Thương hội Ngân Phượng, đất tư nhân. Từ giờ cấm tiệt người ngoài xâm nhập trái phép. Tất nhiên trừ các người ra."
Biến thành đất tư nhân để người khác không vào được.
Thế thì khó tìm ra Leia hơn.
"Xung quanh rừng đương nhiên sẽ bố trí bảo vệ 24/24. Dựng cả kết giới chống xâm nhập. Tiền mua rừng và các chi phí khác, thôi thì khuyến mãi (service) cho đấy ♡"
Vì Kuu sẽ kiếm được lợi nhuận lớn hơn thế nhiều mà.
Nên khuyến mãi cũng phải.
Kuu đưa ra phương án bảo vệ rồng cụ thể.
"Với Guild Mạo hiểm giả thì Bạch Huy Thánh Ngân Long sống ở dãy núi Thiên Long... Leia ấy nhé. Sẽ coi như Leia đã chết. Xác đã bị nhà nước mang đi nghiên cứu. ...Sẽ cố tình tung tin đó. Đứa ngu nào không tin mà mò đến đây thì bảo vệ sẽ bắt. Lý do bắt là xâm nhập đất tư nhân trái phép. Trước mắt thế được chưa?"
"Quá đủ."
Thế này Leia không phải lo sợ thợ săn nữa.
Hơn nữa dù sau này có kẻ nắm được thông tin Suối Rồng, thì vốn dĩ không vào được rừng, nên sự bình yên của chúng tôi được bảo vệ.
Không chỉ bảo vệ Leia mà cuộc sống của chúng tôi cũng được đảm bảo.
Chỉ với việc tôi đi làm 2 lần một tháng.
Thành quả quá hời.
"Nhưng mà... lạ ghê ha."
Sau khi đàm phán xong, Kuu lầm bầm.
"Ngài thay đổi nhiều quá đấy."
Kuu đòi thêm sữa, tôi rót ly thứ 3.
"Thay đổi? Tôi á?"
Ừ, Kuu gật đầu.
"Hồi trước ta đến đây, ngài trông ngơ ngơ hơn nhiều mà."
À, đúng là vụ muối suýt bị lừa.
"Gì đây, đổi tính cách (char-change) hả?"
Kuu nói giọng trêu chọc.
"Không phải."
Tôi ngồi đối diện Kuu, nhắm mắt lại.
Trong đầu hiện lên hình ảnh Colette, Am và lũ trẻ.
"Có vợ, thêm con. Nên phải vững chãi hơn thôi. Tôi nghĩ thế."
Hồi độc thân hay mới đến đây, tôi chưa thấy trách nhiệm mấy.
Nhưng sống ở đây, có vợ Colette và người yêu Am, tình cảm với lũ trẻ cũng sâu đậm hơn, sức nặng của trách nhiệm đã thay đổi.
"Hưm............"
Kuu mở to đôi mắt híp, thán phục nói.
"【Vị trí tạo nên con người】... ha."
"Gì thế?"
Tôi hỏi lại câu lầm bầm của Kuu.
"Tục ngữ của thương nhân. Vị trí thay đổi thì sức nặng trách nhiệm thay đổi. Trách nhiệm thay đổi thì con người cũng thay đổi."
Kuu nhìn cái cốc rỗng lầm bầm.
"Ta ấy mà, trước kia cũng đâu có hám tiền thế này. Nhưng từ khi gánh vác cái biển hiệu Ngân Phượng, ta nghĩ phải vững vàng hơn, rồi nhận ra mình đã thành thế này lúc nào không hay."
Nheo mắt lại, Kuu tiếp.
"Gánh vác thương hội cũng đồng nghĩa với gánh vác gia đình của các nhân viên làm việc trong thương hội. Để họ không bất hạnh, ta phải cố gắng gấp bội."
Ngừng một chút,
"Không thể sống lơ là như hồi làm nhân viên quèn được. Vị thế đại diện thương hội đã tạo nên ta của bây giờ."
Kuu cười nham hiểm nói với tôi.
"Ta đánh giá lại ngài rồi đấy, Giám đốc."
Kuu chìa tay phải ra.
Cách gọi Giám đốc đó không còn hàm ý coi thường như lúc nãy. Tôi nắm chặt lấy tay cô ấy.
"Thôi, chuyện ngài ra tay với nhân viên và trẻ con ta sẽ giữ kín cho. Scandal ảnh hưởng xấu đến thương hội mà."
"Thừa một câu rồi đấy..."
"Gì, không đúng à?"
Không, không sai...
Nào, buông tay ra, Kuu đứng dậy.
"Nói chuyện xong rồi, chắc muối cũng bốc xong rồi, ta té đây."
Kuu đứng dậy khỏi ghế, vươn vai.
"Bỏ bê cuộc họp quan trọng rồi mà. Giờ lại đi họp tiếp đây."
"Nhắc mới nhớ, cô đến đây ngay sau khi nhận tin từ Ten. Xe ngựa thì đi trước rồi, cô đến đây bằng cách nào thế?"
Dễ ợt, Quạ Thiên Cẩu Kuu dang rộng đôi cánh đen.
"Bay đến."
"À, hèn gì đổ mồ hôi."
Chứ sao, Kuu gật đầu.
"Mà, sau này có gì cảm thấy thiệt thòi thì cứ liên lạc thoải mái qua Ten nha. Ta sẽ dập tắt hoặc chôn vùi trong bóng tối ngay lập tức ♡"
Kuu nói lời nguy hiểm với nụ cười tươi rói.
Chúng tôi ra ngoài cô nhi viện.
Xe ngựa đã chất đầy hàng, Ten (phân thân) ngồi ghế lái.
"Nhắc mới nhớ, Kuu. Xác nhận cái này chút."
"Gì dợ."
"Sao đến tận hôm nay cô không bắt tôi làm đồ điện hay hàng Nhật Bản?"
Ten đã ở cạnh tôi với mục đích bảo vệ và giám sát từ khá lâu rồi.
Từ lúc đó chắc chắn đã biết về hàng Nhật.
Thế mà đến nay không nói gì, không nhảy vào đòi kiếm tiền.
"Thì đương nhiên rồi. Ta với ngài đâu có ký hợp đồng đó, ta chỉ đợi cơ hội ngài khóc lóc chạy đến cầu xin ta thôi ♡"
"A, biết ngay mà..."
Tôi là Giám đốc nhưng hợp đồng chỉ là cung cấp muối mỗi năm một lần.
Vì hợp đồng đó nên cô ta không thể đòi hỏi kiếm tiền thêm sau đó.
Sợ tôi nổi giận vì khác điều kiện (lao động 1 lần/năm) rồi ngừng cung cấp muối thì khổ.
"Ngài đỡ hơn trước rồi nhưng vẫn còn ngây thơ lắm. Làm mấy cái đồ tiện lợi đó lung tung, kiểu gì mấy con chó bẩn thỉu đánh hơi thấy mùi tiền cũng mò đến, thực tế là có vài kẻ định tiếp cận ngài rồi. Sớm muộn gì vấn đề cũng nổi lên mặt nước và ngài sẽ khóc lóc chạy đến ta thôi. Mà, ta đã xử lý mấy thành phần bất hảo đó rồi. Để sau này bắt ngài trả nợ."
Người này đã âm thầm bảo vệ cuộc sống của chúng tôi... à.
"Mà từ giờ thương hội bọn ta sẽ là hậu thuẫn, bảo đảm cuộc sống cho các ngài hết mình. Đổi lại Giám đốc, ngài cũng cống hiến hết mình cho thương hội nhé ♡"
...Cảm giác như vừa mắc nợ một kẻ không nên mắc nợ.
"Thế nha."
Nói rồi Kuu dẫn xe ngựa chở muối rời khỏi cô nhi viện.
...Tóm lại là.
Tổng kết như sau:
* Được đảm bảo an toàn cho Rồng và thao túng thông tin đối với Guild và các bên khác.
* Khu rừng này trở thành đất tư nhân (của chúng tôi/thương hội), từ giờ không ai được phép vào.
* Đổi lại, tôi từ việc cung cấp muối 1 lần/năm, chuyển sang đi làm 2 lần/tháng để 【Cống hiến nhiều hơn】.
* Sau này nếu có nguy cơ bị thiệt hại, thương hội lớn Ngân Phượng sẽ dùng quyền lực dập tắt.
Chà, lao động tăng lên một chút.
Nhưng bảo vệ được cuộc sống ở cô nhi viện thì cái giá đó quá rẻ.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, quay lại cô nhi viện.
Trời đã tối hẳn, trong phòng khách Colette đã chuẩn bị bữa ăn nóng hổi.
Cảm nhận niềm tự hào vì bảo vệ được cuộc sống này, tôi đi về phía mọi người.
---
(Xin chào mọi người! Vậy là xong hồi bảo vệ cuộc sống yên bình ở cô nhi viện. Kuu là nhân vật tôi thích nhưng viết khó quá... Chương này chủ yếu là hoạt động ngầm và sắp xếp, nên hơi ít cảnh tình cảm với vợ con, xin kiểm điểm. Đặc biệt dạo này thiếu cảnh âu yếm! Nên chương sau sẽ cho main âu yếm vợ hết mình. Tất nhiên cũng chơi với con. Sẽ nhắc chút đến phục bút về Kon. Việc thu hồi phục bút Kon là ai chắc phải sang chương sau. Cảm ơn mọi người!)
---
18. Cuộc sống ở cô nhi viện
(Xin chào mọi người!)
Hôm nay tôi sẽ giới thiệu một ngày ở cô nhi viện.
---
Sáng hôm sau ngày Kuu đến.
Píp píp píp ♪ Píp píp píp ♪ Píp píp píp ♪
Tiếng chuông báo thức thúc giục tôi tỉnh giấc.
Âm thanh điện tử vốn không nên tồn tại ở thế giới này.
Thức dậy cùng âm thanh này khiến tôi nhớ về kiếp trước, tức là lúc còn làm nhân viên công ty ở Trái Đất.
Mở mắt ra, mùi hương ngọt ngào như hoa và hương thơm chua ngọt của trái cây nhiệt đới xộc vào mũi.
"Ưm...... Ư......"
Nhìn sang bên phải, mỹ nữ tóc vàng ngực khủng đang ngủ ngon lành.
Nằm ngửa bên phải tôi, ôm chặt lấy tay phải tôi. Tiện thể cô ấy đang mặc pijama đôi với tôi.
Định nhìn sang trái thì nhận ra không có ai.
Bình thường cô ấy phải ở đó.
Đi vệ sinh à?
"Jiro."
Giọng nói cao vút như tiếng chuông bạc vang lên từ phía trước... hay đúng hơn là trên bụng tôi.
"Jiro ♡ Chào buổi sáng ♡"
"Am."
Am nhỏ nhắn đang nằm sấp trên bụng tôi.
Am mặc pijama, chống hai khuỷu tay nhìn xuống mặt tôi.
Am cười tủm tỉm, nụ cười rạng rỡ ít khi thấy.
"Sao thế? Có chuyện gì vui à?"
"Ừm ♡ Được ngắm Jiro ngủ em vui lắm ♡"
Có vẻ Am dậy trước tôi.
Rồi di chuyển từ bên trái lên bụng tôi.
Ra là nằm canh tôi ngủ đến giờ à.
Píp píp píp ♪ Píp píp píp ♪
"Ưm ưm... Nư...... Ưm ưm ư..."
Gương mặt ngủ xinh đẹp của Colette nhăn lại khó chịu.
Tiếng báo thức ồn quá đây mà.
Chắc sắp dậy rồi, tôi nghĩ thế thì.
"Eii."
Trước khi tôi kịp tắt đồng hồ báo thức đang kêu, Am vươn tay tắt cái rụp.
Tiếng chuông ngừng bặt.
"Khò......"
Colette lại chìm vào giấc ngủ.
"♪"
Tắt báo thức xong, Am nheo mắt vui sướng, cọ má vào ngực tôi.
"Sao lại tắt đi?"
"Hửm? Em muốn độc chiếm Jiro thêm một chút nữa thôi ♪"
Ưm... ♡ Am chu môi ra.
Am hôn lên môi tôi.
Cảm nhận đôi môi mềm mại, tôi ôm chặt lấy cô nàng nhỏ nhắn.
Trước mặt người khác Am ít khi chủ động chạm vào tôi.
Lúc Colette thức và ở cạnh, cô bé hơi giữ ý.
Nhưng khi chỉ có hai người (dù Colette đang ngủ bên cạnh), cô bé lại chủ động đòi hôn.
Thưởng thức hương vị ngọt chua như trái cây nhiệt đới và mùi tóc của cô bé, tôi xoa đầu em.
"Fua......♡"
Mắt Am lim dim sướng.
Vò mạnh mái tóc xoăn của Am, đuôi mèo uốn éo như sinh vật sống.
Một lúc sau cô bé rời môi.
"♡"
Am nheo mắt, vùi mũi vào cổ tôi, dụi dụi.
Đôi tai mèo đỏ cụp xuống.
"Thích quá ♡ Được xoa đầu thế này thích lắm ♡ Cảm giác hạnh phúc ghê ♡"
Am nói bằng giọng ngọt ngào.
Bình thường giọng em hơi đanh đá và cao, nhưng cũng có thể phát ra giọng dễ thương như mèo con thế này.
"Nữa đi ♡ Xoa nữa đi ♡"
"Không."
"Keo kiệt."
Pư, Am phồng má.
Bình thường ra dáng chị cả của nhóm nhỏ tuổi, nhưng khi chỉ có hai người yêu nhau thế này, em ấy lộ rõ vẻ trẻ con.
"Sao chứ, có mất gì đâu. Xoa nữa đi mà."
Gưi gưi, Am dúi đầu vào.
"Để dành đến tối."
Tôi xoa nhẹ đầu em.
"Mư..."
Am phồng má vẻ không phục, nhưng,
"Ừm ♪"
Vẫn gật đầu vui vẻ.
"......QUAN HỆ TỐT GHÊ NHỈ."
Đúng lúc đó.
Nhìn về phía phát ra tiếng nói, Colette đang nhìn chúng tôi bằng đôi mắt cá chết (jito-me).
"C, Colette... Chào buổi sáng."
"......CHÀO BUỔI SÁNG, JIRO-KUN. SÁNG SỚM ĐÃ NÓNG BỎNG HA. HÚ."
Sao lại nói giọng robot thế kia...?
Không, tôi biết nguyên nhân mà.
Chắc Colette tỉnh dậy giữa lúc tôi và Am đang tình tứ.
"À ừm... Colette-san? Em giận à?"
"KHÔNG CÓ ĐÂU, KHÔNG GIẬN ĐÂU. CƠ MÀ TẠM THỜI ĐẤM CÁI ĐÃ."
Ei ei, Colette đấm vào vai tôi. Khá mạnh.
"Xin lỗi mà."
Tôi vươn người về phía Colette, hôn lên đôi môi nhỏ nhắn của cô ấy.
Sau một hồi hôn vợ,
"Chào buổi sáng Jiro-kun ♡ Am ♡"
Colette nở nụ cười tươi roi rói.
"Colette... không còn là trẻ con nữa đâu. Ghen tuông vừa phải thôi."
Tôi dùng tay sửa lại mái tóc ngủ bù xù của Colette.
"Xin lỗi... Thấy chồng và bạn thân hôn nhau thắm thiết ngay trước mắt, em hơi Gela tí."
Xụi lơ, đôi tai dài của thiếu nữ Elf rũ xuống.
"Gela là gì?"
"Là cảm thấy Jealousy (Ghen tị) ấy."
Ra thế.
"Thật là, Colette nhìn người lớn thế mà vẫn trẻ con thật."
Tôi cười khổ xoa đầu Colette.
Colette vừa nói "Không phải trẻ con đâu" rất trẻ con, vừa để mặc tôi làm gì thì làm.
Am thì đang ngậm ngón tay nhìn đầy ghen tị.
Buổi sáng đại loại là như thế.
---
Dậy xong, thay đồ rồi Colette vào bếp.
Giao việc giúp Colette cho Am, tôi đi đến phòng bọn trẻ.
Trước đây Colette phải một mình vừa nấu ăn vừa gọi bọn trẻ dậy vừa chăm sóc...
Nghĩ thế mới thấy ngày xưa Colette vất vả thế nào.
Giờ có tôi rồi. Hy vọng đỡ đần được cho cô ấy.
Vào phòng trẻ.
"Mugu gu... Khò..."
"Munya munya, ăn không hết..."
Căn phòng khá rộng, kê nhiều giường.
Trước kia dùng giường gỗ (không nệm), giờ tôi đã 【Sao chép】 giường đủ cho mọi người.
Canis và Kon tướng ngủ rất xấu.
Sắp rơi khỏi giường rồi.
Tôi bế hai đứa lên "Nào, dậy đi. Sáng rồi."
Vừa nói vừa lay.
"Mugu gu... ngủ chút nữa ạ..."
"Muốn ngủ thêm 500 triệu năm..."
Xoa đầu hai đứa đang ngái ngủ, chờ chúng tỉnh.
Đúng lúc đó.
"A, Anh hai..."
Kuit, ai đó kéo áo tôi.
"Rabi? Sao thế?"
Đặt bọn Canis xuống giường (chúng lại bắt đầu thở đều. Này), tôi ngồi xổm xuống để vừa tầm mắt với Rabi.
"Cái đó, cái đó... cái đó, là, xin lỗi... ạ."
Rabi làm mặt hối lỗi, cúi đầu.
"Rốt cuộc là chuyện..."
Đang định hỏi thì tôi nhận ra.
"Ra thế."
Tôi cùng Rabi đến giường em ấy.
Trên ga giường của Rabi có một bãi tè dầm khá to.
"Rabi. Đừng khóc."
"Hức... nhưng mà..."
"Trẻ con tè dầm là bình thường mà. Nhé?"
Tôi tạm để bọn Canis đó, đưa Rabi ra Suối Rồng.
Lấy quần lót và quần thay thế để sẵn ở phòng thay đồ, dùng vòi hoa sen rửa sạch phần dưới cho em ấy.
Lau khô bằng khăn, mặc đồ mới.
"Anh hai... lúc nào cũng xin lỗi anh ạ..."
Rabi nói giọng lí nhí.
Tôi cõng Rabi về cô nhi viện.
"Đã bảo đừng bận tâm mà. A, Am kìa."
Ở sân sau cô nhi viện có Am.
Sân sau có máy giặt, đang chạy vù vù.
"Jiro. Tôi cho ga giường Rabi vào máy giặt rồi đấy."
"Ơ, sao Am lại làm? Em vừa giúp Colette mà?"
Am thở dài:
"Chuẩn bị xong từ đời nào rồi. Colette đang gọi bọn Canis dậy, nên tôi ra giúp anh."
Ra thế.
Tôi bỏ đồ lót và quần ướt của Rabi vào máy giặt cùng.
Rabi xin lỗi Am.
Am cười đáp: "Không cần để ý đâu. Ai chả trải qua. Chị cũng từng làm phiền Colette mà."
Am dỗ dành, Rabi cuối cùng cũng lấy lại nụ cười thường ngày.
Cùng Rabi vào phòng khách, mọi người đã ngồi vào bàn.
"Cơm~..." "Bụng đói, Peko-chan~..." "Đói meo rùi~"
Lũ thú nhân và Thiên Long Leia đang vây quanh bàn chờ đợi.
"Mùi thơm, lan tỏa."
Kon thính mũi hít hít.
Cái đuôi như cây bút lông phe phẩy.
"10 vạn power (man power), sung mãn."
Yay yay, Kon nhảy múa phấn khích.
"Shiro~"
Tette tette, loli da nâu Thiên Long Leia đi về phía tôi.
Ôm chầm lấy,
"Shiro, chào buối sáng."
Cười tươi rói.
Vì nói ngọng nên Jiro thành 【Shiro】.
"Chào buổi sáng, Leia. Chào cả mấy đứa."
Tôi vừa lấy bánh mì gối từ máy nướng (sao chép) ra đĩa vừa chào nhóm nhỏ tuổi.
"Chào anh ạ!" "Chào buổi sáng."
Canis và Kon trả lời đầy năng lượng.
Rabi ngồi cạnh Kon.
"Đi đâu về thế?"
Kon hỏi ngây thơ.
Rabi ấp úng nên tôi lấp liếm "Đi chút việc ấy mà".
"Mọi người~. Cơm xong rồi đây~"
Vừa lúc chuẩn bị bữa sáng xong.
Tôi và Am bưng đĩa lên bàn.
Trứng ốp la và xúc xích.
Salad rau tươi và bánh mì nướng nóng hổi.
Thực đơn bình thường ở Nhật.
Nhưng ở dị giới này thì khác.
" " " Oooo!!! " " "
Lũ trẻ ngồi vào ghế với tốc độ ánh sáng.
"Bánh mì trắng mềm!"
"Trứng ốp la lòng đào, chẹp chẹp."
"Xúc xích! Xúc xích! Có cả thịt hun khói nữa ạ!"
Oa~! Lũ trẻ cười tươi rói ngay từ sáng sớm.
Ten và Tiền bối sẽ ăn sau, chúng tôi ăn trước.
"Vậy mọi người ngồi vào chỗ."
Colette cũng ngồi vào ghế, tất cả chỉnh đốn tư thế.
"Vậy thì... Itadakimasu (Mời cả nhà ăn cơm)!"
" " " Itadakimasu!! " " "
Oa~! Lũ trẻ lao vào ăn.
"Hagu hagu! Bánh mì! Không bị cứng ạ!"
"Trứng ốp la, tan chảy ngọt ngào. Xin tí xì dầu."
"Hafu, hafu, hagu hagu, musha musha, am mau!"
"Mya~ ♡ Ngon quá~ ♡"
Đĩa đồ ăn sạch bách với tốc độ chóng mặt.
Canis ăn thêm mấy lát bánh mì phết đầy bơ và mứt.
Kon rưới xì dầu lên trứng ốp la, đuôi phe phẩy.
Rabi vốn là động vật ăn cỏ nhưng cũng ăn xúc xích và thịt hun khói hăng say như rồng ăn thịt.
Sở thích của lũ trẻ mỗi đứa một khác.
Ban đầu không biết, nhưng ở đây một thời gian tôi cũng nắm được khẩu vị của chúng.
"Này, Canis. Bánh mì nướng."
"Cảm ơn anh hai ạ!"
"Kon. Đừng rưới nhiều xì dầu quá. Ăn mặn hại người đấy."
"Cơ thể thèm khát hương vị quê hương, nhưng kìm nén cũng là một thú vui."
"Rabi, Leia. Anh đang nướng xúc xích, chờ tí nhé."
" " Vâng ạ! " "
Ban đầu toàn phó mặc cho Colette, nhưng gần đây tôi cũng lo cho lũ trẻ thế này.
Colette cười tủm tỉm nhìn tôi.
Am thì đang lau vụn thức ăn dính trên miệng lũ trẻ.
---
Ăn xong, Colette dọn dẹp.
Am xin giúp nên tôi để cô ấy làm, còn tôi đưa lũ trẻ ra ngoài để không vướng chân Colette.
"Hôm nay chơi gì đây ạ?"
Ở sân sau đã được dọn dẹp, Canis hỏi bọn Kon.
"Bóng đá, chăng?"
"Ý tưởng hay đấy ạ!"
Phe thích chơi ngoài trời là Canis và Leia tán thành.
"Hawa... n, nếu được em muốn đọc sách trong nhà ạ..."
Phe thích yên tĩnh trong nhà là Rabi.
Tiếc là Kon cũng thuộc phe thích chơi ngoài trời, nên kết cục là chơi bóng đá.
Đúng lúc đó.
"Oya Jiro, chào buổi sáng."
"Giám đốc, chào buổi sáng ạ."
Tiền bối Pixy và thư ký Ten ra sân sau.
"Có chuyện gì thế ạ?"
Tôi giải thích sơ qua.
"Ra thế... Vậy để ta chơi với Rabi. Jiro chơi bóng với mọi người đi."
"Ơ, được ạ?"
Tiền bối chỉ là người ăn nhờ ở đậu, trông trẻ vốn là việc của nhân viên.
"Không sao. Đang ở nhờ mà, với lại ta thích chơi với trẻ con."
Tiền bối đến chỗ Rabi.
"Rabi, đọc sách cùng chị nào."
"Đ, Được ạ, chị Pixy."
Rabi khá chín chắn.
Khác với bọn Canis, cô bé biết Tiền bối khác với chúng tôi (nhân viên).
"Em không cần bận tâm đâu. Nào, đi đọc sách. Phòng chị có nhiều sách lắm. Hy vọng có cuốn em thích."
Rabi cười vui vẻ cùng Tiền bối vào trong nhà.
Biết ơn thiện ý của cô ấy, tôi quay sang chơi với Canis, Kon và Leia.
"Giám đốc. Tôi cũng tham gia ạ."
Nói rồi Ninja Ten dùng thuật Phân thân.
"Oa ghê vãi! Chị Ten phân thân kìa ạ!"
"Inazuma Eleven à nha."
Canis và Kon nhìn ngưỡng mộ.
"Ghê quá, Leia cố gắng có làm được hông?"
Loli da nâu Leia hỏi Ten.
"Vâng, nếu nỗ lực. Chắc chắn được."
Trả lời với vẻ mặt nghiêm túc.
"Vậy dạy Leia cái đó nữa đi?"
"Được thôi ạ."
Oa~, Leia vui sướng.
"Xin lỗi nhé Ten. Chẳng liên quan gì đến nghiệp vụ cả."
"Không sao đâu Giám đốc. Chơi với trẻ con cũng là việc của thư ký. T, Tuyệt đối không phải vì tôi muốn chơi với mấy đứa trẻ dễ thương đâu nhé, thật đấy."
Thật đấy thật đấy, Ten nhấn mạnh trông dễ thương ghê.
"Nhưng mà..."
Ten thuộc Ngân Phượng.
Chăm sóc tôi vì tôi là Giám đốc thôi, ép cô ấy làm việc nhân viên thì hơi kỳ.
"Ờm, ờm, ư ư..."
Ten làm mặt sắp khóc.
"S, Sao thế?"
"Th, Thì là! Tôi cũng muốn chơi với mấy đứa trẻ dễ thương này bình thường thôi! Không liên quan gì đến nghiệp vụ cả!"
Ra là thế.
Hiểu rồi...
"Ten thích đồ dễ thương bất ngờ thật."
"Vâng đúng thế đấy không được sao ạ?"
"Không, thoải mái."
Tôi cười khổ.
"Vậy nhờ cô chơi cùng nhé."
"Rõ thưa Giám đốc!"
Cô thư ký đầy nhiệt huyết.
"Ồ, vậy trẻ con đấu với người lớn nhé ạ?"
"Năng lực thể chất thú nhân, coi thường là chết đó."
"Hãy run sợ trước sức mạnh của Leia điii!"
Ồ~! Lũ thú nhân hừng hực khí thế.
Kết cục tôi và Ten một đội đá với lũ trẻ.
Tôi đã coi thường thể lực thú nhân.
Mệt bở hơi tai...
"Mệt sớm quá đấy ạ."
"Phải tăng stamina thôi."
"Shiro, ăn cơm đi! Ăn nhiều cơm vào!"
Không ngờ thú nhân khỏe quá.
36 tuổi rồi, thế này căng quá...
"Giám đốc, chỗ này cứ giao cho tôi!"
Ten thay tôi đấu với lũ trẻ.
"Nào mọi người! Không thua đâu nhé!"
"Ồ, chị Ten nghiêm túc rồi kìa ạ!"
"Sẽ bị đánh bại, trả lại đấy."
"Hơi thở của Leia phun lửa đấy nhá!"
Gào~! Leia phun lửa thật, tôi hoảng hốt ngăn "Dừng lại ngay".
Cuối cùng tôi đóng vai trò huấn luyện viên giám sát Ten và lũ trẻ chơi.
Thật sự, không có Ten là toang rồi.
"Khác với anh hai, chị Ten di chuyển ghê thật ạ!"
"Chắc chắn là Pro."
Tôi ngẩn ngơ nhìn chúng vui vẻ ồn ào.
"...Đi lấy đồ uống vậy."
Trước khi bọn trẻ kêu khát, tôi rời đi vào phòng khách.
---
Buổi chiều.
Ăn trưa xong, đến giờ ngủ trưa của trẻ con.
"Khò... Gư..."
"Supyoyo, pyoyoo..."
"Kư... Kư..."
"Nga, nga..."
Trong phòng trẻ, bọn Canis nằm lăn lóc trên giường ngủ ngon lành.
Am cũng mệt, mắt lờ đờ, nên tôi bảo cô ấy ngủ trưa cùng lũ trẻ luôn.
Sau khi ru bọn trẻ ngủ, tôi và Colette ra phòng khách.
"Jiro-kun, đá bóng vất vả rồi ♡"
Colette đặt trà trước mặt tôi.
Rồi vòng ra sau bóp vai cho tôi.
"Cảm ơn."
"Em nghe rồi, anh đá dở tệ hả."
Kusu, Colette cười.
"Không, bọn nó khỏe quá."
Ông chú theo không kịp sự sung mãn đó.
"Jiro-kun cũng thành ông chú rồi ha."
"Thật đấy."
Ngâm Suối Rồng thì không thấy gì, nhưng ra ngoài mới thấy thể lực yếu.
"Có mang Suối Rồng đi theo được không nhỉ? Uống vào có hồi phục thể lực không?"
"Ư~~~~m... Có khả năng, nhưng uống nước tắm thì..."
Hơi ghê răng.
"Vậy chỉ còn cách rèn thể lực thôi. Bắt đầu từ chạy bộ nhé."
Colette nói như cô giáo.
"A, em là cô giáo mà nhỉ."
"Đúng gồi, cô giáo đó nha."
Momi momi, Colette bóp vai.
Nhưng mà...
"Nghĩ lại thì, trước đây em làm việc này một mình à."
Nghĩ lại mới thấy Colette siêu thật.
"Hửm? Việc gì?"
"Thì... giờ có anh, có Ten, có Tiền bối giúp, nhưng ngày xưa em một mình lo ăn uống giặt giũ chăm sóc bọn trẻ à? Siêu thật đấy."
Đơn giản là kính nể.
Siêu hơn mạo hiểm giả nhiều.
"Ưm, nhưng đâu phải lúc nào em cũng một mình đâu."
Colette ngừng bóp vai, ngồi xuống cạnh tôi.
"Thế à?"
"Ừ, này, trước em có bảo đi giúp cô nhi viện khác mà?"
Nhắc mới nhớ Colette hay đi đâu đó.
Hình như bảo đi cô nhi viện khác.
"Ngày xưa thì ngược lại, người bên đó sang giúp em. Từ xưa đã giúp qua giúp lại thế rồi."
Ra thế...
Đúng là một mình thì sao mà vừa lo cho đám thú nhân dư thừa năng lượng kia vừa làm việc khác được.
"Vậy hôm nào dẫn anh đến cô nhi viện kia đi. Colette được giúp đỡ thì anh cũng phải đến chào hỏi chứ."
Với lại tài chính giờ cũng dư dả.
Có thể viện trợ vốn.
"Thương người như thể thương thân mà."
"Jiro-kun... vâng."
Susu, Colette sát lại gần tôi.
Pito, tựa vai vào tôi.
"Nè, Jiro-kun... ♡"
Mắt long lanh, Colette ngước nhìn tôi.
"Đến giờ cơm tối còn chút thời gian... nhé?"
Ưm... ♡ Colette đưa môi lại gần.
Đề nghị cực kỳ hấp dẫn, nhưng,
"Để sau nhé."
Nói rồi tôi đẩy vai cô ấy ra.
"Keo kiệt."
"Không phải keo kiệt. Giờ đang giờ làm việc. Anh đi dọn dẹp đây. Colette thu đồ giặt đi."
Vâng ạ, Colette đứng dậy.
Phù... Nguy hiểm, tí nữa là đè ra rồi.
Không được không được, phải vứt bỏ tạp niệm.
Tôi đứng dậy, cầm máy hút bụi rời phòng khách.
---
Lúc bọn Canis tỉnh dậy cũng là giờ ăn nhẹ.
" " " Kem!!! " " "
Tất cả, kể cả Rabi, đều đòi ăn kem.
"Không được ♡"
Colette làm dấu X bằng tay.
"Tại sao chứ ạ!"
"Muốn ăn vãi."
"Kem ly~!"
Oa oa oa! Lũ trẻ mè nheo.
"Jiro-kun." "Gì?" "Không được lấy kem ra nữa. Tuyệt đối không."
Thế là tiếng phản đối của bọn Canis tắt ngấm.
"......"
3 gương mặt tuyệt vọng. Rabi thì hoảng hốt hawa hawa.
"Nào mọi người. Phải nói gì với Colette?"
Tôi nhắc nhở lũ trẻ.
"A, Kem thì ăn vừa phải thôi ạ!"
"Sâu răng, đáng sợ lắm."
"Leia cũng, mọi người không ăn thì, không ăn!"
Được, Colette gật đầu.
Cho ăn đồ ngọt nhiều quá sâu răng, lại còn mất cân bằng dinh dưỡng.
Có khi lại đòi ăn kem thay cơm.
"Thế món ăn nhẹ hôm nay là gì ạ?"
Canis nghiêng đầu.
"Hôm nay là chuối."
"! Cái đó cũng được!" "Cái đó duyệt." "Chuối cũng ngon!"
Yay, lũ trẻ giơ tay.
"Rabi ăn chuối được không?"
"R, Rabi sao cũng được. Món mẹ đưa ra thì em thích hết ạ!"
Ngoan quá...
Chuối ở thế giới này cũng có bán.
Nhưng lần này ăn chuối tôi tạo ra bằng kỹ năng.
Lũ trẻ khen ngon rối rít.
Colette thì nhặt chuối bọn trẻ làm rơi vãi lên ăn.
"Thì lãng phí mà."
Colette cười ăn đồ rơi dưới sàn.
"Đồ Jiro-kun mất công làm ra mà ♡"
Colette cười thật dễ thương, và tôi nghĩ quả nhiên cô ấy đúng là một người mẹ, một cô giáo.
---
Giờ ăn nhẹ kết thúc, đến giờ cơm tối.
Để không vướng chân chuẩn bị bữa tối, tôi lại đưa bọn Canis đi tắm.
"Tuyển thủ Canis vào bồn số 1!"
"Nhưng tuyển thủ Kon vượt lên."
"Tuyển thủ Leia cũng không thua nha!"
Rầm! Lũ loli nhảy xuống bồn.
"Hawa, chị bảo không được nhảy mà ạ. Với lại trước khi vào bồn phải rửa người đã chứ!"
Hawa hawa, Rabi luống cuống.
"Em đúng là bé ngoan."
Xoa đầu Rabi, rồi tôi gội đầu cho em ấy.
"A ăn gian!!"
Zabari, Canis trồi lên.
"Anh hai! Gội đầu cho em nữa ạ!"
"Me too." "Leia nữa!"
Lần lượt từng đứa trồi lên vây quanh tôi.
"Anh đắt khách ghê..."
Am quấn khăn tắm cười khổ.
"Anh hai gãi gãi thích cực luôn ạ!"
"God Hand (Bàn tay thánh)."
Gội cho Rabi xong, tôi gội cho Canis và Leia.
Am bảo "Kon. Lại đây" rồi giúp tôi một tay.
"Cảm ơn."
"Ừm. Đừng bận tâm. Quen rồi."
Shako shako, Am gội đầu cho Kon.
Kon nheo mắt sướng, "A, chỗ đó chỗ đó. Chỗ ngứa đó", để mặc Am làm.
Tắm xong về đến nơi thì cơm tối vừa xong.
"Tối nay là Hamburg (Thịt băm viên) nhé!"
" " " Yeeeeeeeeaaaaaaaaaaaaaaaah!!!! " " "
Âm lượng khủng khiếp vang dội phòng khách.
"Thịttttt!" "Thịt." "Là thịt ạ!" "Thịt kìa!"
Wá hàii! 4 đứa mừng rơn.
Ngay cả Rabi hiền lành cũng mắt sáng rực.
Ở thế giới nào Hamburg cũng được yêu thích nhỉ.
"Hôm nay có suất ăn thêm đấy. Mọi người ăn nhiều vào nhé ♡"
Lời Colette làm lũ trẻ đứng hình.
"...Bị sao thế nhỉ?" "Chẳng lẽ là bữa tối cuối cùng?" "M, Mọi người nói gở quá ạ..."
Có vẻ ngày xưa không có chuyện được ăn thêm.
"Không sao đâu, từ giờ được ăn no bụng thoải mái rồi ♡"
Kinh tế đi lên rồi mà.
Ăn bao nhiêu cũng được.
"......Thật á?" "Really?"
"Hawa, thiên đường là đây ạ! Hagu hagu hagu hagu hagu hagu."
Trong khi bọn thú nhân cười tươi rói, Leia đã xơi xong cái Hamburg.
"Thêm bát nữa!"
"Vâng đây ♡"
Colette đặt Hamburg vào đĩa Leia.
"! Kon, tụi mình cũng tiếp bước nào, ạ!"
"Đã rõ. Ăn cho bể bụng."
"R, Rabi cũng ăn ạ!"
Gatsu gatsu gatsu gatsu, lũ trẻ ăn ngon lành.
Colette cười tươi lấy thêm đồ ăn.
Tôi giúp Colette, hỗ trợ để cô ấy cũng ăn được.
"Được ăn no bụng, hạnh phúc... ạ..."
"Kếp." (ợ)
"Hawa... như mơ ấy ạ..."
3 đứa trẻ từng trải qua thời kỳ nghèo khó thốt lên đầy cảm khái.
Tôi nghĩ làm Giám đốc cũng tốt thật.
---
Và đêm đến.
"Jiro-kun ♡ Tèn ten ♡"
Trong phòng chúng tôi.
Colette tạo dáng trước mặt tôi đang ngồi trên giường.
"O, Oa...! Gì thế, váy ngủ (negligee) à?"
Colette đang mặc chiếc váy ngủ màu tím xuyên thấu.
"Kiếm đâu ra thứ đó..."
Thấy cả ngực Colette qua lớp vải.
V, Vải không làm tròn chức năng của quần áo.
Nguy hiểm, cặp quả chín mọng sắp tràn ra ngoài kia đập vào mắt.
"Kuu-chan cho em đấy ♡"
Con nhỏ đó làm chuyện thừa thãi...
Nhưng phải nói là Nice.
"...... Đừng nhìn chằm chằm thế."
Bên kia Am cũng mặc đồ lạ.
"H, Hầu gái (Maid)... sao...?"
Đầu Am đeo bờm ren (headdress).
Váy liền màu xanh đậm, tạp dề trắng.
Am đang mặc bộ đồ hầu gái tiêu chuẩn.
Và tai mèo đuôi mèo là hàng thật (tự có).
Cái gì thế này... Hầu gái tai mèo (hàng auth) à.
Mạnh nhất rồi còn gì.
"Cái này cũng Kuu đưa à?"
"Đúng rồi ♡"
Con nhỏ đó, sao mà Nice thế.
"Đ, Đồ ngốc... Đừng nhìn chằm chằm thế..."
Chắc do có Colette bên cạnh, hầu gái tai mèo đỏ mặt cúi gằm.
Và chắc cũng xấu hổ vì bộ đồ nữa.
"Đ, Đồ dễ thương thế này... em đã bảo không hợp với em mà..."
Am đỏ mặt lầm bầm.
"Đâu có, không có chuyện đó đâu."
"! Thật ạ!"
Paaa...! Biểu cảm Am sáng bừng lên.
"Ừ. Dễ thương vãi. Muốn em mặc bộ này gọi anh dậy mỗi sáng luôn."
"~~~~~~/// M, Mồ, đừng nói mấy câu kỳ cục, đồ ngốc. Hứ ♡"
Am quay đi.
Cái đuôi thì ngoe nguẩy vui sướng không ngừng.
"Jiro-kun ♡"
"Jiro... ♡"
Trước mặt là mỹ nữ ngực khủng mặc đồ gợi cảm.
Và thiếu nữ tai mèo mặc đồ hầu gái dễ thương.
Cả hai đều hiện hình trái tim trong mắt, sà vào người tôi.
Tôi ôm lấy bờ vai mảnh mai của hai nàng, hôn họ.
Vợ Colette và người yêu Am.
Cùng những đứa trẻ thú nhân dễ thương vây quanh, cuộc sống thường ngày cứ thế trôi qua.
---
(Xin chào mọi người. Chương 18 này tôi đã đăng một lần vào 30/5, nhưng thấy không ổn nên viết lại và đăng mới. Chương 19 sẽ tiếp nối chương này. Cảm ơn mọi người đã đọc!)
---
19. Người tốt, cùng Đại Hiền Nhân làm toilet xả nước
(Xin chào mọi người!)
Một ngày sau đêm mặn nồng với Colette váy ngủ và Am hầu gái.
Khoảng trưa.
Đại Hiền Nhân kiêm tiền bối Pixy bắt chuyện với tôi.
"Jiro. Chút việc được không?"
"...Được thôi."
Địa điểm là phòng trẻ.
Đang giờ ngủ trưa.
Tiền bối đến lúc tôi vừa ru lũ trẻ ngủ xong.
Gỡ mấy cô bé thú nhân đang bám lấy tôi đặt xuống giường, tôi cùng tiền bối ra khỏi phòng.
"Sao thế ạ?"
"Có thứ muốn nhờ Jiro làm."
"Muốn nhờ làm?"
Tôi đi theo sau tiền bối.
Vì chênh lệch chiều cao nên nhìn từ sau tiền bối đúng là trẻ con.
Tiền bối vừa đi dọc hành lang vừa nói.
"Chị luôn bất mãn đấy. Bất mãn cực kỳ vì không có cái đó."
"Hả. Bất mãn vì không có gì ạ? Đồ ăn hay Ti vi?"
Đúng là thế giới này thiếu thốn nhiều thứ so với Nhật Bản.
Người chuyển sinh có ký ức Trái Đất sống ở nền văn minh thấp thế này càng dễ bất mãn.
"Không phải đồ ăn. Vốn dĩ chị không quan tâm đồ ăn lắm. Ti vi thì chị thích sách hơn. Không có cũng được."
Đi dọc hành lang đến một nơi.
Đến trước căn phòng sâu nhất hành lang.
Ủa, chỗ này là...
"Chị bất mãn cái này này, Jiro."
Cạch, mở cửa ra và nói.
"Chị muốn đổi toilet sang kiểu Tây (bồn cầu bệt)."
---
Thứ tiền bối bất mãn là cái toilet.
Phòng vệ sinh là căn phòng nhỏ hình vuông.
Giữa sàn có cái lỗ hình chữ nhật, ngồi xổm lên đó để đi vệ sinh.
"Nghe này Jiro, ăn uống giải trí thiếu thốn chị chịu được. Nhưng cái toilet thế này thì chị không chịu nổi."
Người luôn giữ vẻ người lớn như cô ấy mà lúc này lại đầy cảm xúc.
Mặt nhăn nhó khó chịu.
"Jiro, dưới cái hố này là gì? Đừng bảo là cái hố không đấy nhé?"
"Vâng. Dưới hố em thả 【Slime Hạ Đẳng - Lesser Slime】 vào."
Slime.
Quái vật tép riu có ở mọi thế giới giả tưởng.
Slime ngoài việc dùng để cày cấp đầu game, ở thế giới này còn có công dụng khác.
"À, phương pháp xử lý chất thải phổ biến nhỉ."
Tiền bối nhìn xuống hố nói.
"Mọi slime đều có khả năng 【Tiêu hóa hấp thụ vật chất】. Không có sức đánh bại quái vật khác, chúng lấy xác động vật và phân tro làm thức ăn, phân giải và hấp thụ dinh dưỡng."
Vì thế, tiền bối tiếp.
"Ở thế giới này người ta đào hố, thả slime vào. Đặc biệt Slime Hạ Đẳng khác slime thường ở chỗ không di chuyển khỏi chỗ, thấy kẻ địch cũng không tấn công. Tính tình cực kỳ ôn hòa."
Đúng, nên Slime Hạ Đẳng được coi trọng như nhân viên vệ sinh.
Nằm im dưới hố, ăn chất thải rơi từ trên xuống.
"Thế nên Jiro. Chị muốn cậu sao chép cái bồn cầu ngay lập tức."
"Ơ, nhưng để thế này cũng đâu bất tiện." "Có bất tiện."
Gư gư, tiền bối ghé sát mặt vào tôi.
Cảm thấy một áp lực khó tả.
"Chị thuộc phái kiểu Tây (ngồi bệt) hơn là kiểu Nhật (ngồi xổm). Muốn ngồi mà đi vệ sinh, thế mà cái thế giới này lại!"
Đúng là thế giới này toàn xí xổm.
"Ngồi như ngồi ghế để giải quyết nỗi buồn mới là phong cách bài tiết của người văn minh. Nên Jiro, làm nhanh lên."
"V, Vâng..."
Tôi thì xí xổm cũng được.
Vốn dĩ con trai toàn đứng.
Nhưng mà... ra thế.
Con gái không đứng được. Luôn được tiền bối giúp đỡ, lúc này phải trả ơn. Được rồi.
"Hiểu rồi. Em ra Suối Rồng chút."
"Khẩn trương lên đấy!"
Tiền bối đỏ mặt, đứng khép nép nói.
Mắc quá thì đi luôn đi... định nói thế nhưng cảm thấy ma lực tăng vọt đáng sợ nên tôi chuồn lẹ.
Đến Suối Rồng, sao chép 【Bồn cầu bệt kiểu Tây】.
Mang cái này về đặt lên cái lỗ là tạm xong.
"Nhưng thế này thì chưa hoàn hảo nhỉ."
Tôi chỉ lấy cái bồn cầu ra thôi.
Đương nhiên gạt cần cũng chẳng có nước chảy ra.
Vì chỉ lấy mỗi cái bồn cầu.
"Muốn làm toilet xả nước (bồn cầu tự hoại) cơ."
Gạt cần, nước chảy ra, cuốn trôi xuống hố, cơ chế như thế thì cuộc sống thoải mái hơn nhiều.
"Nhưng xả nước à... Ừm..."
Ngâm mình trong Suối Rồng suy nghĩ.
Và,
"A, đúng rồi. Sao chép tổng hợp là được, dễ ợt."
Tôi định làm bồn cầu xả nước dựa trên một ý tưởng.
Giống như lúc trộn đồ điện với Lôi ma pháp để tạo ra đồ điện hoạt động được.
"Trộn Thủy ma pháp với bồn cầu là xong."
Tôi sao chép tổng hợp Thủy ma pháp sơ cấp 【Dòng nước - Aqua Stream】 và bồn cầu.
Giờ gạt cần là có nước chảy.
"Tưởng khó ai ngờ dễ. Dễ như ăn kẹo."
Chạy thử, gạt cần bồn cầu---
---Thất bại thảm hại.
---
Sau đó, tôi vác cái bồn cầu bệt (dùng găng tay 【Tăng cường cơ bắp】) về cô nhi viện.
Đặt bồn cầu lên lỗ trong nhà vệ sinh, tiền bối đuổi tôi ra ngoài.
"Không được đâu ạ."
Tôi gọi với vào từ bên ngoài.
[Không được là sao?]
Giọng tiền bối vọng ra. Có vẻ rất nhẹ nhõm.
"Không, em định làm toilet xả nước cơ. Nhưng thất bại rồi."
[Hô, tại sao?]
Karakara, tiếng tiền bối cuộn giấy vệ sinh.
Tiện thể giấy vệ sinh và cái giá để giấy tôi đã làm sẵn rồi.
"A, tiền bối. Đừng có gạt cần theo thói quen ở Nhật nhé. Lúc nãy em bị thảm lắm..." [Kyaaaaaaaa!!!]
---Àooo!!!
Tôi chưa kịp nói hết, tiếng hét dễ thương của tiền bối vang lên.
"Tiền bối! Chị ổn không!"
Tôi vội mở cửa.
Ở đó là---
"........................"
"............Ờm."
Để tôi giải thích tình hình.
Vào cửa là thấy cái bồn cầu bệt.
Tiền bối đang đi vệ sinh. Tức là váy và quần lót kéo xuống, ngồi trên bệ.
Nên đập vào mắt tôi là phần dưới trần trụi của tiền bối với quần lót kéo xuống tận chân.
Tiền bối ướt sũng như vừa bị dội nước từ đầu xuống.
Nhà vệ sinh cũng ngập nước. Như thể mưa lớn trong nhà.
"......Jiro. Ra ngoài ngay."
"A... vâng..."
Tôi ra ngoài, vội đi lấy khăn tắm và giẻ lau.
"Tiền bối."
Tôi gõ cửa gọi.
"Em mang khăn và giẻ đến rồi."
"Vất vả rồi."
Cạch, cửa mở, tiền bối đi ra. Đã mặc váy chỉnh tề.
"Xin lỗi tiền bối..."
"Ừ. Lần sau nhớ gõ cửa trước khi vào như vừa rồi nhé. Dù chị cũng vui vì cậu chạy đến cứu nguy ngay lập tức."
Vừa lau đầu bằng khăn, tiền bối ngước nhìn tôi nói.
Đã trở lại nụ cười thường ngày.
Quả là người lớn. Không dễ bị dao động.
Tôi dùng máy sấy ma pháp (máy sấy yểm điện) sấy tóc cho tiền bối.
Tiền bối mặc tạm đồ của bọn Canis. Vừa khít đồ trẻ con, ghê thật.
"Nào, kiểm chứng vụ vừa rồi xem."
Đứng trước cái toilet ướt nhẹp, tiền bối nói.
"Đầu tiên kể ngắn gọn chuyện vừa xảy ra."
Tiền bối lại gần bồn cầu.
"Gạt cái cần này, giống như hồi ở Trái Đất, nước chảy ra từ miệng trên và miệng dưới."
Chỗ rửa tay và chỗ chứa chất thải.
"Nước có chảy ra, nhưng,"
"Vấn đề là lượng nước... đúng không ạ."
Tôi đã trải nghiệm thất bại đó ở suối nước nóng.
Gạt cần cái là nước phun ra như thác lũ, làm ướt sũng mọi thứ xung quanh.
Y hệt tình trạng bây giờ.
"Jiro. Cái toilet xả nước này làm bằng sao chép tổng hợp phải không?"
Sao chép tổng hợp là trộn vật thể và ma pháp khi sao chép.
Một cách nào đó gần giống Thuật yểm bùa.
Nhưng Thuật yểm bùa có quy tắc chỉ yểm được 【Vô thuộc tính ma pháp】.
Nên Enchanter như tiền bối không thể yểm Thủy ma pháp vào bồn cầu.
Nhưng tôi thì có thể yểm ma pháp thuộc tính thế này.
"Vâng. Em sao chép tổng hợp cùng Thủy ma pháp sơ cấp 【Dòng nước - Aqua Stream】."
"Thế nên tạm thời là tạo ra được cái toilet gạt cần là xả nước."
Tôi gật đầu.
Đúng, giống như trộn Lôi ma pháp để dùng đồ điện không cần cắm điện.
Tôi đã yểm nước vào bồn cầu.
Nhưng mà...
"Vâng. Nhưng uy lực nước mạnh quá, nói thật là không dùng được."
Nước phun ra từ miệng trên như vòi rồng.
Miệng dưới cũng thế.
Cái hố bên dưới lập tức tràn nước, Slime Hạ Đẳng trôi lềnh bềnh ra ngoài.
"Ra thế..."
Tiền bối dùng Hỏa ma pháp làm khô nhà vệ sinh, làm bốc hơi hết nước đọng trong hố, thả slime xuống lại.
"【Dòng nước】 là ma pháp phun nước dùng áp lực đẩy lùi đối thủ. Chắc chắn là lực quá mạnh."
Tiền bối phân tích nguyên nhân thất bại.
"Dùng 【Thủy cầu - Aqua Ball】 thì nước không chảy được."
Thử cái đó rồi, gạt cần chỉ thấy cục nước to rơi bộp xuống, không gọi là xả nước được.
"Giá mà có ma pháp nước chảy yếu hơn chút..."
"Trong các ma pháp thì 【Dòng nước】 là yếu nhất rồi."
Đó là mức thấp nhất.
"Con người dùng ma pháp có thể điều chỉnh công suất bằng ma lực... nhưng vật thể tạo ra từ sao chép tổng hợp hình như không điều chỉnh ma lực được."
Ví dụ với dòng nước,
Con người dùng thì giảm ma lực là yếu đi, tăng ma lực là mạnh lên.
Nếu vật thể sao chép cũng làm được thế thì tốt...
Nhưng vật vô cơ khác con người, không tự điều chỉnh ma lực được.
Chỉ phát ra mức ma lực cố định, gạt cần là phun ra dòng nước cực mạnh không được điều chỉnh.
"Giá mà có cách kìm hãm uy lực ma pháp từ bên ngoài... chắc không có đâu nhỉ?"
Tôi không phải pháp sư nên không rành lắm.
Nhưng tiền bối gật đầu mạnh "Không, có đấy".
"Vô thuộc tính ma pháp có cái gọi là 【Kháng cự - Resist】."
"【Kháng cự】?"
Ừ, tiền bối gật đầu.
"Đây là ma pháp làm giảm uy lực ma pháp của đối phương. Jiro, bắn 【Dòng nước】 vào chị đi. Ma pháp sơ cấp tốn 1 mana nên ở ngoài suối cậu cũng dùng được đúng không?"
Tôi gật đầu, nhưng cảm thấy tội lỗi khi làm ướt con gái người ta, nên khựng lại.
"Ga lăng không đúng chỗ là điểm tốt của cậu, nhưng ma pháp cỡ cậu không làm chị ướt như chuột lột đâu. Yên tâm."
"Vâng, thế thì em không khách sáo."
Nói rồi tôi bắn 【Dòng nước】 vào tiền bối.
Nước phóng ra từ tay, lao về phía tiền bối.
Tiền bối đưa tay ra trước, kích hoạt Vô thuộc tính ma pháp 【Kháng cự】.
Vòng ma thuật trắng xuất hiện trước mặt cô ấy vài chục cm.
【Dòng nước】 đi qua vòng ma thuật đó---
---Chảy róc rách róc rách.
Uy lực nước yếu hẳn đi.
Nước chảy ra từ vòng ma thuật nhẹ nhàng như cái ống tre (shishi-odoshi).
Chúng tôi ngắt ma pháp, tiếp tục nói chuyện.
"Đấy, ma pháp làm yếu uy lực ma pháp gọi là 【Kháng cự】."
"Ra thế. Nếu tiền bối yểm cái này vào bồn cầu..."
Chúng tôi gật đầu với nhau.
Enchanter tiền bối lập tức yểm 【Kháng cự】 vào bồn cầu.
Vòng ma thuật lóe lên trên bồn cầu rồi biến mất.
"Sao rồi nhỉ?"
Tiền bối rụt rè định gạt cần.
"Lại ướt như chuột lột thì sao đây."
"Lúc đó em sẽ sấy cho."
Gư... tiền bối gạt cần xuống.
Kết quả là---
---Rào rào rào......
" " Ooo!! " "
Nước chảy ra từ miệng trên và miệng dưới với lượng vừa phải.
"Cái này! Chính là cái này Jiro!"
Tiền bối nhảy cẫng lên Baun!
"Toilet xả nước kiểu Tây! A đây chính là toilet của người văn minh!"
Tiền bối đỏ mặt, nắm tay tôi nhảy tưng tưng.
Phản ứng như trẻ con, dễ thương ghê.
"Hèm...! Xin lỗi, mất bình tĩnh quá."
Tiền bối buông tay tôi ra, chỉnh lại kính.
"Nhưng không ngờ làm được toilet xả nước thật. Nhờ tiền bối cả đấy."
"Nói gì thế. Nguyên mẫu là cậu làm mà. Không phải công của chị."
"Không không tiền bối" "Không cậu chứ"
Chúng tôi đùn đẩy công trạng cho nhau.
Một lúc sau,
"Vậy coi như thành quả hợp tác của hai ta đi."
"Vâng."
Chúng tôi mỉm cười với nhau.
Sao nhỉ, nhớ lại ngày xưa một chút.
Cái thời chúng tôi còn ở Trái Đất---
Đúng lúc đó.
"Hey, ni (anh)."
Nyub, Kon đặt tay lên vai tôi, ghé mặt lại gần.
"Oa, Kon. Từ bao giờ thế."
"Xuất quỷ nhập thần là thương hiệu rồi."
Hội thoại hơi lệch pha.
"Đến làm gì thế?"
"Me too (Em cũng), toilet. Ni, get out."
Muốn bảo là Get Out.
Tức là biến đi.
"Xin lỗi, ra ngay đây."
Tôi và tiền bối định ra ngoài.
Kon nhảy xuống sàn, mắt tròn xoe.
"Ồ, toilet kiểu Tây. Cứu tinh đây rồi."
Kon nói rõ ràng rành mạch.
" " Hả? " "
Tôi và tiền bối quay phắt lại nhìn Kon.
"Kon? Vừa nãy em... nói cái gì?"
"? Toilet kiểu Tây."
...Kon nhìn thấy đồ thế giới của chúng tôi mà không ngạc nhiên hay bối rối.
Ngược lại còn gọi là toilet kiểu Tây.
---Thế giới này cơ bản là xí xổm (kiểu Nhật cũ).
Tức là ở thế giới này, toilet = xí xổm là mặc định.
Vốn dĩ chỉ có xí xổm, thì từ "kiểu Nhật" hay "kiểu Tây" không thể tồn tại.
"Jiro. Chị nghĩ từ trước rồi, chẳng lẽ Kon là..."
"...Vâng."
"?"
Tôi nhìn xuống cô bé cáo.
Nghĩ lại thì Kon tuy là đứa bé kỳ lạ, nhưng phát ngôn của em ấy có nhiều điểm đáng ngờ.
Em ấy hay nhắc đến chuyện Nhật Bản mà.
"Kon. Chẳng lẽ em..."
Tôi ngồi xuống ngang tầm mắt Kon, hỏi.
"Chẳng lẽ em... là người chuyển sinh?"
Tôi nói xong, Kon cười nhếch mép.
Quả nhiên là thế "Chuyển sinh, là cái chi?"
Trước khi tôi kịp khẳng định, Kon nghiêng đầu thắc mắc.
"Không, ý là em không phải xuất thân từ Trái Đất à."
"Xuất thân của Me (tôi) là cô nhi viện này. My house is (nhà tôi là), đây."
Kon nhìn tôi với ánh mắt "Anh nói gì thế?".
"Jiro. Có vẻ Kon không nhận ra mình là người chuyển sinh."
"Không tự giác...? Có chuyện đó sao ạ?"
Kon có vẻ muốn đi vệ sinh nên chúng tôi ra ngoài nói chuyện.
"Con bé vẫn là trẻ con. Có lẽ chết khi bản ngã chưa hình thành và chuyển sinh."
"Ra thế... Không nhận ra mình đã sang dị giới."
Kon không phân biệt được dị giới và Trái Đất... chắc là vậy.
"Nhưng Kon chuyển sinh thành thú nhân cáo mà? Thấy đuôi với tai cáo mọc trên người thì phải nhận ra chứ ạ?"
"Hưm..."
Đang nói chuyện thì cửa toilet mở.
"Ni, ghê vãi."
Paaa! Mắt Kon lấp lánh nói với tôi.
"Toilet, xả nước. Quả nhiên toilet thì cứ phải kiểu Tây."
"Ưm..."
Đây thực sự là kiểu không tự giác sao?
Đang định truy hỏi thêm thì.
"Nàyyyy! Kon! Làm gì đấy ạ! Bóng đá tiếp đi ạ!"
Tiếng Canis gọi từ sân.
"Tiếng gọi nơi hoang dã, phải đi cứu thế giới đây."
Nói rồi Kon chạy biến đi Sutetetete.
Hưm, đứa trẻ nhiều bí ẩn...
"Ni."
Khựng, Kon dừng lại.
"Toilet, thank you. Cực kỳ, thoải mái."
Bish, Kon chào kiểu quân đội.
"Kon... Em đúng là người chuyển sinh nhỉ? Kiểu có tự giác ấy."
Thế là Kon cười fufufu,
"Bí mật làm nên người phụ nữ (A secret makes a woman woman), bye."
Lại chào kiểu quân đội rồi bỏ đi.
"Rốt cuộc vẫn chưa rõ ràng nhỉ."
"Vâng..."
Mà, sẽ có dịp nhắc lại thôi.
"Dù sao thì cũng làm xong toilet xả nước. Cảm ơn nhé, Jiro."
Tiền bối mỉm cười.
"Không, nhờ tiền bối cả đấy."
Không có tiền bối thì không làm được.
"Tiền bối đúng là, từ xưa đã làm được mọi thứ, giỏi thật."
Tôi đánh giá cô ấy bao gồm cả thời Trái Đất.
Thì---
"............Cả cậu cũng nói thế à."
Nụ cười tắt ngấm, mặt tiền bối tối sầm lại.
"Dạ?"
Sao thế nhỉ... ngay khoảnh khắc sau,
"Đùa thôi."
Niko, tiền bối trở lại nụ cười người lớn thường ngày.
"Nào, làm xong toilet rồi. Không thể không ứng dụng cái này. Tiếp theo làm đường nước sạch đi."
Tiền bối đẩy lưng tôi.
Cứ như đang lấp liếm vẻ mặt u ám lúc nãy.
Vậy là, toilet xả nước đã hoàn thành.
---
(Xin chào mọi người! Vậy là xong vụ toilet xả nước. Và thu hồi chút phục bút về Kon. Quá khứ của Kon và lý do đến dị giới sẽ kể ở chương sau. Chương tới sẽ kết thúc chương 4. Toilet xong thì đến nước sạch. Ứng dụng nguyên lý này làm vòi nước. Và phục bút về việc tiền bối buồn bã cuối chương này cũng sẽ được giải quyết ở chương sau. Cảm ơn mọi người!)
---
20. Người tốt, xong việc đi uống rượu với Đại Hiền Nhân
(Xin chào mọi người!)
Đó là ký ức kiếp trước.
Khi tôi còn là sinh viên đại học.
【Tiền bối, hẹn hò với em đi.】
Hồi đó tôi học trường đại học quốc lập ở Hokkaido.
Rời xa chốn đô thị quê nhà đến vùng đất phương Bắc, tôi đã gặp tiền bối.
【Với chị? Cậu lạ thật đấy Jiro.】
Tại công viên có cảnh đêm tuyệt đẹp cách trường một quãng đi xe, tôi đã tỏ tình với tiền bối.
【Thích một đứa con gái cuồng thực nghiệm khô khan như chị, cậu đúng là lập dị.】
【...Vẫn thua tiền bối ạ.】
Tiền bối hơn tôi 3 khóa.
Lúc đó chị ấy là nghiên cứu sinh, vừa giúp giáo sư vừa tự nghiên cứu.
【Thế à, nhưng Jiro thích chị... Hưm.】
Tiền bối cúi mặt xuống thật đẹp.
Khác với thế giới này, tiền bối kiếp trước cao ráo, đường cong cơ thể rõ ràng, đúng chuẩn một người phụ nữ trưởng thành.
【Tiền bối, sao ạ?】
【Ừ thì,】
【Không, em biết câu trả lời rồi. Tiền bối xinh đẹp thế chắc có bạn trai rồi chứ gì?】
Tôi cũng xác định là bị từ chối.
Dù tiền bối cuồng nghiên cứu nhưng cực kỳ xinh đẹp.
10 người đi qua thì 8, 9 người ngoái nhìn.
Tiền bối, Asumi Kanako, đẹp đến thế đấy.
Nên không ngờ tiền bối lại đồng ý.
【Ở bên Jiro vui mà.】
Chắc khoảng 1 tháng sau khi hẹn hò.
Sau một đêm ở khách sạn gần trường, tôi hỏi tiền bối. Em có điểm gì tốt?
【Jiro kém nhạy cảm quá nhìn thú vị lắm. Kiểu, cảm giác như đang quan sát động vật ấy.】
Nằm sấp trên giường, tiền bối vui vẻ nói.
【Jiro dễ thương như thế, chị thích lắm.】
Mọi chuyện có vẻ suôn sẻ.
Tốt nghiệp, tôi về lại thành phố.
Tiền bối ở lại Hokkaido, hướng tới mục tiêu giáo sư, lao đầu vào nghiên cứu và thực nghiệm.
Tôi biết tiền bối bận.
Nhưng chị ấy vẫn trân trọng thời gian bên tôi.
Cuối tuần tôi lại bay ra Hokkaido thăm chị ấy.
Tuy không nhiều tiền nhưng không có sở thích gì tốn kém nên cũng lo được tiền vé máy bay.
Dù cũng tốn kha khá.
Tháng ngày cứ thế trôi qua, vài năm sau khi tôi đi làm. Một ngày nọ.
【Jiro. Chia tay đi.】
Hôm đó tôi cũng đến Hokkaido, hẹn hò với chị ấy.
Trớ trêu thay, ngay tại nơi tôi tỏ tình, tiền bối nói lời chia tay.
【Ở bên cậu chị thấy đau khổ lắm. Rất, rất... đau khổ.】
【Sao lại...】
Nguyên nhân đến giờ tôi vẫn không rõ.
Chỉ là mỗi lần đến Hokkaido, tiền bối lại có vẻ mặt đau khổ.
Tôi đã làm gì khiến chị ấy khó chịu sao?
【Không, không phải thế... Sự dịu dàng của cậu... làm chị đau khổ.】
Dịu dàng sao lại dẫn đến đau khổ?
Tôi không hiểu.
Nhưng không muốn trở thành gánh nặng cho chị ấy, cuối cùng tôi đồng ý chia tay.
Đó là ký ức thất tình duy nhất và cuối cùng ở kiếp trước của tôi.
---
2 tiếng sau khi làm xong toilet xả nước với tiền bối.
"Xong rồi ha."
"Xong rồi ạ."
Chúng tôi đang thử nghiệm đường nước sạch tại 【Suối Rồng】 sau cô nhi viện.
Sau nhiều lần thử sai, cuối cùng cũng đạt kết quả ưng ý.
"Thử nghiệm thành công. Giờ chỉ cần lắp vào bếp thôi."
"Vâng."
Tôi cầm 【cái đó】 vừa làm xong về cô nhi viện.
Mở cửa đi dọc hành lang,
"Ghê vãi!" "Tuyệt quá ạ!" "Tuyệt cú mèoooo!"
Tiếng lũ trẻ ồn ào vọng ra từ phía phòng vệ sinh cuối hành lang.
Trước khi vào phòng khách, tôi ghé qua xem thử.
Canis, Kon, Rabi và Leia đang ở đó.
"A, anh hai!"
Rabi thấy tôi, mặt sáng bừng Paa...!, chạy lại gần.
Tetete, chạy đến ôm chân tôi.
"Anh hai, em nghe rồi ạ! Cái toilet trở nên siêu siêu tuyệt vời, tuyệt lắm ạ!"
Rabi còn nhỏ, cố dùng vốn từ ít ỏi để diễn tả.
"Rabi thấy cái toilet chưa?"
Tôi ngồi xuống ngang tầm mắt Rabi.
"Rồi ạ! Gọi là Toilet Kiểu Tây đúng không ạ?"
Tôi gật đầu, bế Rabi lên, đi vào nhà vệ sinh.
Kon đang đứng cạnh bồn cầu, bọn Canis đứng nhìn.
"Kon! Lần nữa! Làm lại lần nữa đi ạ!"
"Leia cũng muốn xem! Cho xem điii!"
Wai wai, bé chó và bé rồng nhao nhao.
"Stay, stay (bình tĩnh), chớ vội vàng hỡi quần hùng."
Kon giơ tay ra hiệu dừng lại Bish!
"Làm cái gì thế, Rabi?"
Nhìn bọn Canis từ xa, tôi hỏi Rabi.
"Chị Kon đang dạy cách dùng toilet ạ!"
Rabi nói, tai thỏ giật giật.
"Người chuyển sinh Kon đang dạy cách dùng toilet xả nước cho dân bản địa đây mà."
Tiền bối nhìn tình hình nói.
Kon hạ nắp bồn cầu xuống, nhảy lên đó.
"Nghe đây quần hùng, sau khi xả nỗi buồn, đầu tiên hạ nắp xuống."
" " Hưm hưm. " "
"Sau đó chỗ này, gạt cái cần này."
Đây, Kon chỉ vào cái cần ở bể chứa nước.
"Sau đó nước tự động chảy. Dễ như ăn kẹo. Có ai muốn thử không?"
Kon ra dáng cô giáo nhìn bọn Canis.
"Em em, em! Em muốn làm ạ!"
"Được thôi, cố lên."
Kon nhảy xuống.
Canis trèo lên nắp bồn cầu,
"Chỗ này? Chỗ này hả? Nè Kon chỗ này hả?"
"Không, đó là chỗ rửa tay. Cái cục lồi ra ở bể chứa ấy."
"Là cái này ạ! Đượcccc, Teiii!"
Canis gạt mạnh cái cần.
Rào rào rào...! Tiếng nước chảy mạnh vang lên.
"Ukyaaaa!!"
Canis giật mình suýt ngã ngửa ra sau.
"Cáo, catch (đỡ)."
Trước khi tôi kịp chạy đến, Canis rơi bộp xuống cái đuôi bông xù của Kon.
"Giải thích: Cáo Catch là tuyệt chiêu Cáo đỡ lấy. Đối phương không chết."
"Cứu mạng rồi ạ! Kon, thank you ạ!"
Pero pero, Canis liếm cổ Kon cảm ơn.
Kon thì "Đừng, chồng tui đang nhìn kìa" xấu hổ gãi đầu.
"Và hỡi quần hùng, mở nắp lên."
Kon làm mặt ngầu chỉ tay.
"Cái đó Leia làm!"
Đến lượt Leia.
"Ưm~ hự" mở nắp lên. Và rồi---
" " Ooo!! " "
Canis và Leia reo lên.
"Ghê vãi ạ! Nước tè biến thành trong veo sạch sẽ rồi ạ!"
Ghê thật! Mắt bé chó sáng rực.
"Toilet anh hai làm tuyệt quá ạ!"
Rabi vạn tuế trong lòng tôi.
"Thế này thì không sợ toilet nữa, không sợ tè dầm nữa rồi ạ!"
"Sợ toilet?"
Nghĩa là sao nhỉ.
Nhưng lũ trẻ khác đồng tình:
"Nói mới nhớ đúng là thế ạ."
"Chuẩn. Có lý, rất có lý."
"Ừm, cái hố đó đáng sợ lắm."
Ừm ừm, tất cả đều đồng ý.
"Có vẻ sợ cái hố xí xổm. Nhất là ban đêm."
"À............"
Nghĩ cũng đúng, như cái bẫy rập ấy, sợ là phải.
"Thế này không cần tè dầm nữa rồi ạ! Cảm ơn anh hai nhiều lắm ạ!"
Rabi, đứa hay tè dầm nhất, cảm ơn tôi.
Ra thế...
Rabi tỉnh dậy trước khi tè dầm.
Nhưng sợ toilet không dám đi, nhịn quá nên...
"Xin lỗi nhé Rabi. Giá mà anh làm sớm hơn."
Thì Rabi đỡ phải tè dầm, đỡ phải chịu cảm giác khó chịu.
Nhưng Rabi cười tươi rói:
"K, Không cần anh xin lỗi đâu ạ! Em biết ơn anh vô cùng vì đã làm cho bọn em ạ!"
Rabi nắm chặt hai tay trước ngực, cảm ơn tôi rối rít.
"Kon! Lần nữa! Cho xả lần nữa đi ạ!"
"A, ăn gian! Lần này đến lượt Leia mà!"
"Không cần vội, còn nhiều lắm, cứ xả thoải mái."
Khác với Rabi đang cảm ơn, bọn kia tò mò về cái toilet mới.
"M, Mọi người cũng cảm ơn anh hai đi chứ~"
Rabi mắt >< nói với bọn Canis.
Nhưng bọn nó đang vui vì xả nước, chả nghe thấy gì.
"Trẻ con thật đấy."
Tiền bối nhìn bọn trẻ với ánh mắt đầy tình thương.
Tiền bối thích trẻ con mà.
"Anh hai, xin lỗi ạ. Lát nữa cả bọn sẽ đến cảm ơn ạ."
"Được mà. Quan trọng hơn, Rabi, nghe Kon dạy cách dùng cho kỹ vào nhé."
"Vâng ạ!"
Rabi giơ tay chào rồi chạy về phía bọn Kon.
"Ồ, tiếp theo Rabi, làm một nhát không?"
"Làm ạ! Chị Kon dạy em với ạ!"
"Sự chỉ đạo của Me (tôi) nghiêm khắc lắm, liệu có theo kịp không?"
Kiran, Kon làm màu.
Rabi "Cố lên ạ!" chào đầy năng lượng.
"Kon. Chơi thì được nhưng đừng xả nhiều quá nước tràn đấy."
"Vi thần, đã rõ."
Có người chuyển sinh (dù không tự giác) ở đó, chắc không dùng sai cách đâu.
Tôi cùng tiền bối rời đi.
"Có ổn không, không giám sát à."
"Không, thì cũng cần, nhưng không nỡ phá đám tụi nó đang vui."
Sau lưng lại vang lên tiếng reo " " " Ooo!!! " " ".
"Ghê vãi Kon! Không ngờ mi làm được cái này ạ!"
"Kon có tuyệt chiêu này mà sao giấu? Sao im lặng thế?"
"Giỏi quá, chị Kon!"
"Môn này ở trường không được đánh giá cao nên giấu nghề thôi."
Fufun, Kon đắc ý.
Lũ trẻ vui vẻ ồn ào.
Người lớn mà phá đám thì vô duyên lắm.
"Fufu, Jiro ra dáng thầy giáo rồi nhỉ."
Rời khỏi nhà vệ sinh, tiền bối cười khúc khích.
"Thì cũng ở đây một thời gian rồi mà."
Cũng lờ mờ nắm được cách hành xử của giáo viên.
"Cái đó... là nhờ cô bé kia nhỉ?"
Tiền bối hạ giọng.
Ý là... nhờ Colette.
"Vâng."
"......Ra thế. Đúng là thế nhỉ."
Tiền bối dừng lại.
"Tiền bối?"
Tôi quay lại, tiền bối nói với giọng điệu thường ngày:
"Jiro."
"Vâng."
"Làm xong việc rồi, tối nay ra phố làm một ly ăn mừng không?"
---
Cách rừng Soltip vài chục phút đi xe.
Thị trấn Zumia.
Một đô thị khá lớn gần thành phố thương mại Mashimoto và danh lam thắng cảnh hồ Wards.
Sau khi ăn tối cùng mọi người, tôi xin phép Colette đi uống với tiền bối.
Hôm nay tiền bối giúp tôi nhiều rồi.
Mời rượu và nghe bả than vãn cũng không chết ai.
Colette vui vẻ "Đi nhé anh ♡".
Có vẻ Colette rất biết ơn vì cuộc sống tiện nghi hơn nhờ tiền bối.
Đến quán rượu bình dân, tôi và tiền bối ngồi vào góc, gọi đồ.
"Tiền bối, uống rượu thì được, nhưng mà... uống không cồn được không ạ?"
Dựa trên kinh nghiệm quá khứ, tôi khuyên.
"? Đi uống rượu mà lại không uống cồn là sao."
Tiền bối mặt nghiêm túc nghiêng đầu.
Người này phiền ở chỗ uống xong chả nhớ gì cả...
"Cồn hại người lắm, với lại tiền bối còn là trẻ con..."
"Sai rồi Jiro ngốc. Chị là Halfling. Nhìn là trẻ con nhưng bên trong là người lớn. Rượu uống tốt."
"Không nhưng mà, ờm..."
Làm sao đây.
Nhưng ngăn cản người ta đang muốn vui vẻ thì cũng kỳ.
Dù tưởng tượng ra rắc rối sau đó không khó lắm...
Đang ấp úng thì vại bia Ale được mang ra.
Ít ga hơn bia thường và vị cũng tàm tạm, nhưng là đồ uống phổ biến ở quán rượu thế giới này.
"Được rồi, đến rồi. Nào, Jiro. Chúc mừng hoàn thành toilet xả nước và đường nước sạch."
"Vâng, tiền bối vất vả rồi."
Kin, chạm cốc.
Tiền bối uống một ngụm Ale.
"~~~~♪"
Tiền bối ực ực ngon lành.
Nhìn y hệt trẻ con uống bia, cảm giác tội lỗi dâng trào.
"Phù... Vị thì thường thôi nhưng lâu lâu lại muốn uống. Hikkyu (nấc)."
Tiền bối cười nói.
"Vâng..."
Không biết có ổn không, tôi quan sát tiền bối.
"Hửm? Sao thế Jiro. Nhìn chằm chằm thế. Gì, mê chị rồi à? Có vợ xinh thế mà. Hức."
Ng, Nguy rồi...
Mặt tiền bối đỏ bừng với tốc độ chóng mặt.
Tiền bối định với lấy cốc, tôi giật lấy uống cạn.
Tiền bối phồng má bất mãn.
"Giật cốc người khác, hức, uống cạn, hức, là vi phạm phép lịch sự đấy... Hức."
Gwan gwan, người tiền bối bắt đầu lắc lư.
Aaa thật là, đã bảo uống không cồn mà...
"Cơ mà Jiro... Cậu cũng ghê thật đấy... Hức... A... Làm đường nước sạch, hức... dễ dàng thế..."
Sau khi làm toilet, tôi bắt tay vào làm đường nước sạch.
Nguyên lý cơ bản giống toilet.
Sao chép tổng hợp vòi nước và Thủy ma pháp, dùng 【Kháng cự】 điều chỉnh uy lực.
Khác với toilet, để điều chỉnh lượng nước khi vặn, tôi yểm thêm 【Lập trình nhập liệu hành động】 vào tay vặn.
Lập trình lệnh: mỗi lần xoay tay vặn 30 độ sang phải thì tăng số lượng ma pháp 【Kháng cự】 lên.
Nhờ đó uy lực 【Dòng nước】 đi qua nhiều lớp 【Kháng cự】 sẽ được tinh chỉnh.
"Cái đó ấy... trong nháy mắt... Mà cũng nghĩ ra được hay thật..."
Ehehe, tiền bối cười kỳ quặc.
"Thật là... Từ xưa Jiro đã... là đứa làm được việc, thế mà tự đánh giá thấp bản thân... Nhỉ Jiro?"
Tiền bối nhìn tôi với đôi mắt đờ đẫn.
"Tiền bối, em gọi nước rồi, đừng gọi thêm Ale nữa nhé."
Keo kiệt, tiền bối lầm bầm.
"Cơ mà... Jiro. Mày ấy..."
Tiền bối đứng dậy, ngồi xuống cạnh tôi.
"Mày ấy... Sao mà... Từ lúc sang đây cứ dùng kính ngữ thế hả... Hả...?"
Hơi thở nồng mùi rượu của tiền bối phả vào mặt tôi.
Say bí tỉ rồi.
Tiền bối thích rượu nhưng tửu lượng kém kinh khủng.
Đã thế còn.
"Như ngày xưa ấy... Hức. Bỏ kính ngữ đi gọi là Kanako đi... Nè... Gọi Kanako đi..."
"Tiền bối, nước đây. Uống đi nhé?"
Nhận nước từ cô phục vụ, đưa cho tiền bối.
"A? Sao chị phải uống nước chứ?"
"Thì tại say rồi."
"Không say! Chị không có say!"
Toang.
Say ngoắc cần câu rồi.
"Mà Jiro. Nãy mày lại dùng kính ngữ đúng không? Nè bảo bỏ đi rồi mà saoooooo lại dùng hả?"
Giro, tiền bối lườm, dựa hẳn vào người tôi.
Đặt cốc nước xuống bàn.
"Nói như ngày xưa đi. Kanako, anh yêu em, nói đi."
"Không, đây không phải Trái Đất, tiền bối giờ là Đại Hiền Nhân Pixy mà."
"Pixy cái gì, như con ngốc. Pokemon à. Tao là Kanako! Là Kanako người phụ nữ của Jiro! Nhỉ Jiro!"
Tiền bối vòng tay qua cổ tôi, kéo mạnh.
Xung quanh nhìn với ánh mắt kỳ quái.
Tiền bối vừa uống 【Thuốc ma pháp】 đặc chế của Colette.
Tiền bối là người nổi tiếng ở đây.
Để tránh rắc rối, trước khi vào phố cô ấy đã uống thuốc.
Tóc tiền bối chuyển sang màu đen giống tôi.
Khuôn mặt cũng thay đổi chút, nhưng vẫn giữ vẻ trẻ con.
Cảnh tượng như ông chú bị trẻ con quấy rối.
"Buông ra đi mà."
"Đấy, mày lại dùng kính ngữ!"
Tiền bối đỏ mặt, chỉ tay vào tôi.
"Lúc có hai người thì bỏ kính ngữ đi. Gọi Kanako đi. Như ngày xưa ấy."
Ngày xưa... là lúc chúng tôi hẹn hò ở Trái Đất.
"Không gọi Kanako là tao khai với mấy con vợ yêu quý của mày là lúc làm tình với tao mày thích tư thế nào đấy?"
Tiền bối nói với ánh mắt nghiêm túc.
"...Hiểu rồi, Kanako."
"Ừm. Thế mới được."
Tiền bối gật đầu hài lòng.
Tạm thời yên ổn.
"Nè, tiền bối" "Hả?" "...Kanako, uống nước đi."
Tôi gỡ tay tiền bối ra, đưa cốc nước.
"Nước nôi gì..." lầm bầm rồi cũng uống ực ực.
Rầm! Đặt cốc xuống bàn, lườm tôi.
"Mà nè, Jiro. Mày, sao không ngồi chính tọa (quỳ) hả, a?"
Chế độ thuyết giáo bắt đầu.
Đúng, đây là lý do tôi không muốn uống với bả.
Tửu lượng kém mà nết rượu xấu.
Tệ hơn là hôm sau quên sạch.
"Chính tọa! Không chính tọa tao mách vợ mày. Rằng tao là người yêu kiếp trước, là người cướp zin của mày đấy."
"Thôi xin can, tôi quỳ ngay đây."
Tôi ngồi chính tọa, nhìn tiền bối.
Mà ừ. Mất zin là chuyện kiếp trước.
Chứ với body loli này thì chưa lần nào.
Thấy tôi quỳ, tiền bối gật gù hài lòng.
"Mày ấy... Tao ấy... Có điều muốn nói với mày. Nghe không?"
"Vâng, gì ạ" "Kính ngữ!! Mọi ngườiii ơi! Thằng này nhá! Thích làm kiểu doggy..." "Oa! Dừng lại Kanako đồ ngốc!"
Tôi vội bịt miệng tiền bối.
"Thật là, không muốn bị lộ thì đừng dùng kính ngữ ngay từ đầu. Não mày làm cảnh à? Hả Jiro."
Lèm bèm lèm bèm.
"Nghe nè Jiro. Mày ấy..."
Sau đó là tràng than vãn của tiền bối.
Đại loại thế này:
"Có người yêu cũ là tao sống trong nhà mà mày dám mây mưa với hai con kia."
"Đêm nào cũng làm. Nghe tiếng đấy. Tém tém lại chút."
"Mày thích ngực bự à?"
Đại khái 3 cái đó, lặp đi lặp lại (loop).
Đặc biệt vụ ngực thì hỏi dai dẳng.
"Nè Jiro. Nói thật đi."
"Phải ngực bự mới ôm được hả? Nè, tại tao không bự nên không ôm tao nữa hả?"
Chả hiểu sao tiền bối bắt đầu khóc thúc thít.
"Không, ngực to nhỏ không liên quan..."
"Nhưng Colette ngực to!!"
"Thì đúng nhưng... đấy, Am có to đâu."
"Nhưng Am còn to hơn tao bây giờ!!"
Ph, Phiền quá...
Nhưng phải nhịn.
Hôm nay nhờ tiền bối nhiều rồi.
Toilet, nước sạch, không có bả thì không xong.
Nên nghe than vãn tí cũng được.
"Nèèè, Jiro. Nói thật đi mà."
Cầm cốc nước... à không cốc bia Ale. Này.
Tay cầm bia, tay kia vòng qua cổ tôi.
"Thích vú bự chứ gì? Đằng nào mày chả thích vú bự? Tao không giận đâu, kiếp trước tỏ tình với tao cũng vì tao vú bự chứ gì? Không giận đâu nói đi? Nhé?"
Lại rồi.
Tôi biết đây là bãi mìn (Landmine).
Kiếp trước bị hỏi câu này suốt.
Hẹn hò vì ngực to chứ gì.
Tôi đã đạp trúng mìn bao lần rồi.
Trả lời "Không có đâu" thì bị truy "Thế thích điểm nào?" đến cùng.
Trả lời "Đúng thế" thì bị chửi "Biết ngay mà! Rốt cuộc chỉ vì cái vú thôi đồ ngốc!".
Nên nước đi tối ưu là,
"Quan trọng hơn, Kanako đến thế giới này lâu rồi nhỉ. Được bao lâu rồi?"
Đánh trống lảng.
Là số 1.
Đối phương say rồi, quên ngay chủ đề trước.
Quả nhiên "A... đúng ha..." quên sạch vụ ngực.
Safe.
"Gì nhỉ... 500 năm chăng..."
Khác với vẻ hưng phấn lúc nãy, tiền bối ngồi bó gối trên ghế.
"Lúc đầu, chả hiểu gì sất. Khác với cậu, chị đâu biết chuyển sinh dị giới là gì, vất vả lắm mới quen được."
Giọng tiền bối trở lại bình thường.
"Nhờ kỹ năng Nữ thần ban cho mà sống sót. Không thì chết rồi. Diệt Ma vương thật sự, quá sức, với lại chị cũng không muốn làm."
Chắc do say nên tiền bối nói ra suy nghĩ trong lòng.
"Chị ghét tranh đấu. Nhưng có sức mạnh thì phải dùng cho đúng. Cuối cùng diệt được Ma vương, nhưng lại nổi tiếng vô ích. Mang danh vọng nghe thì hay, nhưng tóm lại là bị soi mói như yếu nhân."
Posun, tiền bối dựa đầu vào vai tôi.
"Ai cũng gọi Đại Hiền Nhân Đại Hiền Nhân. Ai cũng nghĩ tôi là Đại Hiền Nhân toàn năng. ...Không phải, tôi đâu có vĩ đại thế. Nhưng mọi người cứ gọi, cứ nghĩ thế, và đối xử với tôi như thế. Nói thật, mệt mỏi lắm..."
Guri guri, tiền bối dụi đầu vào tôi.
"Nên là nhé, Jiro. Khi gặp lại cậu ở đây, chị vui lắm đấy."
Tiền bối vươn tay ra.
Đặt lên mặt tôi, kéo lại gần.
Khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi môi ươn ướt lại gần.
...Cảm thấy có lỗi với Colette và Am, tôi định lùi lại.
Tiền bối dùng sức mạnh kéo tôi lại, cưỡng hôn.
Một lúc sau mới buông ra.
Giữ khoảng cách, nói:
"...Cậu vẫn hôn dở như ngày nào."
"Tại không nhiều kinh nghiệm như Kanako."
"Ara, đau lòng nhé. Với cậu là lần đầu của tôi đấy."
"Thế mà hôn giỏi ghê."
"Tập đấy," tiền bối ngượng ngùng lầm bầm.
"Trong tưởng tượng, chị tập với cậu bao lần rồi. Cậu mê chị, nhưng thực ra chị cũng mê cậu từ lâu rồi."
Ra là thế.
Không nhận ra... cứ tưởng mình đơn phương.
"Ngốc thật. Đơn phương thì ai đồng ý hẹn hò chứ?"
"Nói cũng phải."
Chúng tôi cười khổ.
Ở đó không phải Jiro và Đại Hiền Nhân, mà là bầu không khí của Jirou và Kanako.
"Đây rồi, cái không khí này."
Tiền bối cười vui vẻ.
"Ở đây chị là Đại Hiền Nhân. Nhưng gặp lại cậu, cậu vẫn đối xử với chị như hồi ở Trái Đất. Chị yêu cái không khí này không chịu được, yêu lắm."
Zui, tiền bối nhoài người tới.
"Nè, Jiro."
Mắt long lanh, tiền bối ngước nhìn tôi.
"Nè... Jiro."
Gương mặt của một người phụ nữ, dựa vào người tôi.
"Nè, ..............................Khò."
Và rồi, tiền bối ngủ gục.
"......"
Gương mặt ngủ bình yên.
Trong lòng tôi, tiếng thở đều đều vang lên.
"Tan tiệc thôi. Xin lỗi, tính tiền giúp tôi."
Tôi vẫn còn tỉnh táo, trả tiền thay tiền bối rồi ra ngoài.
Cõng tiền bối đi trong đêm.
Ra khỏi phố, đến chỗ để xe, mới nhận ra.
"Chết, lái xe khi say rượu."
Lúc nãy lỡ uống bia của tiền bối rồi.
Định không uống để lái xe về mà.
"Ưm... Jiro..."
Tiền bối bám trên lưng nói.
"Đi bộ về không nổi đâu. Lại còn cõng nữa."
Chắc đang nôn nao, tiền bối nói giọng khó nhọc.
"Tất nhiên, lái xe khi say là phạm pháp."
"Em biết."
Dù thế giới này không có luật giao thông nhưng lái xe khi say quá nguy hiểm.
"Nên là... nhé. Nên là... đi?"
Tiền bối ghé miệng vào tai tôi thì thầm.
Hơi thở nóng hổi phả vào tai.
"Vào khách sạn (nhà nghỉ) đi. Lâu lâu, muốn ngủ cùng."
"Không... nhưng mà..."
Qua đêm với nhau trong tình trạng này là không ổn.
Uống rượu với tiền bối làm tôi nhớ lại chuyện xưa.
Lại còn nói chuyện như ngày xưa, không khí cũ ùa về.
Tôi đang nhìn tiền bối như Kanako, chứ không phải Đại Hiền Nhân.
"Xin cậu... chị cũng là phụ nữ. Cũng có ham muốn."
Tiền bối ôm chặt lấy tôi cầu khẩn.
"Làm ơn. Một đêm thôi. Sau này chị sẽ không làm gánh nặng cho cậu nữa."
"Kanako..."
Tiền bối hiểu rõ.
Rằng kiếp trước và kiếp này khác nhau.
Rằng tôi đã có vợ và người yêu.
Chị ấy phân biệt rõ ràng.
Phân biệt rồi mà vẫn xin.
"Làm ơn đi Jiro. Hôm nay chị thấy cô đơn lắm."
Ôm chặt hơn.
Bộ ngực phẳng lì ép vào. Nhưng đúng là có chút xíu mỡ thật.
"......"
Tôi gật đầu, dù biết có lỗi với hai người kia.
Xin lỗi. Sau này anh sẽ tạ lỗi. Tạ lỗi hết mình.
Muốn chửi rủa gì cũng được.
Nhưng giờ tôi không thể bỏ mặc tiền bối.
---
Sáng hôm sau.
Tôi cùng tiền bối về cô nhi viện.
Colette và Am đón tôi về sau một đêm không về.
Tôi thành thật kể lại mọi chuyện hôm qua.
"Xin lỗi."
Trong phòng Colette, tôi cúi gập người xin lỗi.
"Không Jiro. Cậu không phải xin lỗi. Colette, Am, để chị giải thích."
Tiền bối kể vắn tắt sự tình cho hai người.
Chuyện là người chuyển sinh, từng là người yêu của tôi.
Hôm qua thấy cô đơn nên đã ngủ với tôi.
"Thực sự xin lỗi, hoàn toàn là lỗi của chị. Jiro không có lỗi. Là do chị thua sự cô đơn."
Nhìn người phụ nữ phải xin lỗi thay mình, tôi không chịu nổi.
Tôi ôm lấy bờ vai mảnh mai của tiền bối.
"J, Jiro?"
"Xin lỗi, tiền bối."
Đẩy nhẹ tiền bối ra sau, tôi nói với Colette và Am.
"Xin lỗi hai em. Nghe anh nói này."
"...Gì thế, Jiro-kun?"
Tôi nhắm mắt, quyết tâm, nói.
"Anh muốn quay lại với tiền bối, Pixy."
Tức là,
"Cho phép anh hẹn hò với cả Pixy nữa. Xin hai em."
Tôi cúi đầu cầu xin vợ và người yêu đang bối rối.
"J, Jiro!? Cậu nói cái gì ngốc nghếch thế!"
Tiền bối lạc giọng.
"Đã bảo chỉ một đêm thôi, chị không có ý định phá đám các cậu mà!"
Đúng là thế.
Nhưng... tôi không thể làm chuyện nửa vời như vậy.
Tôi yếu đuối.
Ở bên tiền bối tôi thấy bình yên.
Sự bình yên hồi ở Trái Đất, tôi đã cảm nhận được ở quán rượu hôm qua.
Kẻ ý chí yếu đuối như tôi chắc chắn sẽ lại muốn ôm tiền bối.
Thay vì lén lút ôm ấp, thà rằng đường hoàng tỏ tình, trở thành người yêu.
Đường hoàng ôm Kanako.
Ôm nhiều phụ nữ ở Trái Đất là bị lên án.
Nhưng ở đây, dị giới thì khác.
Đa thê được chấp nhận.
Ở đây tôi có thể đường hoàng cưới tiền bối.
Không cần tiền bối phải giữ ý, không cần biện minh với hai người kia.
Là tôi muốn.
Là tôi muốn người phụ nữ thứ 3 nên tôi đã ngủ với cô ấy.
Tôi bảo với hai người như vậy.
"Không phải đâu Jiro. Chị..."
Tôi ngắt lời: "Xin lỗi. Anh muốn quay lại với người yêu cũ. Tha thứ cho anh."
Tôi lại cúi đầu trước Colette và Am.
"Jiro." "Jiro-kun."
Hai người gọi tôi.
"Cho 3 người bọn em nói chuyện chút, được không?"
Colette nhìn tôi rồi nhìn tiền bối nói.
"Ừ."
Tôi gật đầu. Tiền bối cũng vậy.
Tôi ra ngoài đợi.
Một lúc sau cửa mở.
Colette, Am và tiền bối ở giữa.
"Jiro-kun."
Colette đại diện bước lên một bước.
"Jiro-kun. ... ... ...Em hiểu rồi. Em chấp nhận."
Colette trầm ngâm với vẻ mặt phức tạp, rồi như đã buông xuôi, nói vậy.
"Được sao?"
"Vâng. Em hiểu sự tình rồi. Chị Pixy."
"Gọi Pixy là được rồi, Colette."
"Vậy... Pixy."
Giữa tiền bối và Colette không có không khí thù địch.
Am cũng "Yare yare" ngán ngẩm nhưng không có vẻ ghét bỏ.
"Em đã nghe chuyện chị trải qua 500 năm đau khổ. Trong nỗi cô đơn, chị đã tìm thấy sự bình yên nơi Jiro-kun nhỉ."
"...Đúng vậy. Hôm qua nó bùng nổ. Nên chị đã quyến rũ cậu ấy."
Tiền bối chỉ vào tôi nói.
"Cảm xúc của chị, em hiểu. Em cũng... từng ôm nỗi cô đơn."
Colette từng sống giả danh Half-Elf.
Hồi ở làng tôi cũng thế.
"Cô đơn lắm. Trong lúc đó, Jiro-kun lại khác."
Colette mỉm cười.
"Jiro-kun nói thích em, chứ không phải thích Half-Elf. Jiro-kun đã thắp sáng cho em trong nỗi cô đơn. ...Nên là, Pixy. Chuyện chị bị Jiro-kun thu hút, em rất hiểu."
Colette nắm tay Pixy.
"Thế nên... hãy cùng ở bên cạnh Jiro-kun từ nay về sau nhé."
Colette tỏ ý chấp nhận.
Có vẻ Am cũng đồng ý, cô bé lại gần nắm tay tiền bối.
"Được sao? Chấp nhận chị sao?"
"Vâng ♡"
Tiền bối lau mắt, "Cảm ơn, Colette, Am", vẻ mặt rạng rỡ.
Tiền bối nhìn tôi.
"Jiro."
Lại gần, đứng trước mặt tôi.
"Được không? Thật sự, chị... Được không?"
Người tiền bối luôn tỏ vẻ người lớn.
Giờ đây như thiếu nữ đang yêu, mong manh và xinh đẹp.
"Ừ."
Tôi ôm lấy cơ thể nhỏ bé của tiền bối.
"Giúp đỡ nhau nhé, tiền bối."
Không gọi là Kanako. Đó là khi chỉ có hai người.
Nhưng... sẽ hạn chế dùng kính ngữ.
"...Vui quá, Jiro. Cảm ơn mọi người."
Và thế là.
Vợ tôi lại có thêm một cô gái nữa.
---
Sáng hôm sau. Rạng đông.
"Nè Kanako."
"Gì thế, Jiro?"
4 người ngủ chung một giường.
Am và Colette mệt nên ngủ say, tôi nói chuyện với tiền bối.
"Sao kiếp trước Kanako lại đá anh?"
Tôi biết tiền bối có tình cảm với tôi.
Vậy thì lý do bị đá kiếp trước là gì?
"À, đơn giản thôi. Lần nào cũng bắt cậu đến tận Hokkaido, thấy có lỗi quá."
Tôi và tiền bối yêu xa.
Để không xa mặt cách lòng, tôi cố gắng đến Hokkaido mỗi lần.
Tiền bối thấy có lỗi vì điều đó, ra là vậy.
"Sự dịu dàng làm em đau khổ là thế à."
"Đúng. Cậu tốt bụng đến mức ngốc nghếch mà. Chị bảo đừng đến nữa thì kiểu gì cậu cũng vẫn đến Hokkaido đúng không?"
Đương nhiên rồi.
Hiểu lòng tôi, tiền bối cười khổ.
"Mối tình xa đó chắc chắn sẽ có ngày tan vỡ. Chị nói chia tay trước khi nó tan vỡ thôi."
"Ra là vậy."
Tiền bối gật đầu, "Nhưng mà..." tiếp lời.
"Lần đó và bây giờ khác nhau. Lần này, chị tuyệt đối không buông cậu ra đâu."
Với cơ thể nhỏ bé như trẻ con, tiền bối nói.
"Cơ thể cậu là của chị rồi. Và cơ thể chị là của cậu. Sau này, tuyệt đối đừng buông tay nhé. Chồng yêu ♡"
Chụt ♡ hôn lên trán tôi.
"Jiro-kun~ ♡" "Jiro..."
Cảm thấy khí tức sau lưng.
Colette cười tươi và Am mặt khó ở.
"Pixy. Quên hiệp định rồi à? Cấm ăn mảnh."
"Biết rồi. Nhưng một chút thì có sao."
"Không được ạ. Mồ! Jiro-kun đồ ngốc! Đồ dê xồm ý chí bạc nhược! Nhưng em yêu cái điểm đó! Hứ!"
Colette đè lên người tôi.
"E, Em nữa...!"
Am cũng ôm lấy tôi.
"Đắt khách quá. Vậy chị cũng tham gia."
Bị 3 thiếu nữ xinh đẹp ôm ấp, tôi suy nghĩ.
Nghĩ lại thì đã đi được một chặng đường dài.
Gặp lại cô giáo trong mơ.
Có người yêu dễ thương ở cô nhi viện.
Nối lại tình xưa với người yêu cũ.
Hồi làm mạo hiểm giả không bao giờ tưởng tượng được thế này.
Lúc đó.
Nếu không gặp lại Colette trong rừng.
Nếu không đi qua khu rừng đó, đời tôi sẽ ra sao?
Chỉ có một điều chắc chắn, là sẽ không hạnh phúc thế này.
Sẽ không có vợ, không có những đứa con dễ thương vui vẻ bên cạnh.
Nên thật sự, lúc đó gặp lại Colette trong rừng, thật tốt quá.
Nghe theo trái tim và lời dạy của cô giáo (tiền bối) mà cứu Colette, thật tốt quá.
Từ tận đáy lòng, tôi nghĩ như vậy.
---
(Xin chào mọi người! Vậy là hết chương 4! Cảm ơn mọi người! Thay vì tả cảnh làm đường nước, tôi tập trung vào việc tiền bối gia nhập và cảnh sau khi làm xong toilet. Nguyên lý đường nước giống toilet nên tôi lược bớt. Phản ứng sau khi làm xong đường nước sẽ ở chương 21. Chương 21 giống chương 18, kể về làm việc ở cô nhi viện và sự tiện lợi mới. Chương 5 sẽ xuất hiện cô nhi viện khác. Chỗ mà Colette hay đến giúp ấy. Cũng toàn chủng tộc không phải người. Quá khứ của Kon sẽ lồng vào tùy tình hình. Chương 5 sẽ có thêm gái mới, mong mọi người đón đọc! Cảm ơn mọi người đã ủng hộ suốt 4 chương qua!)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
