Mối tình bắt đầu trên chuyến tàu lúc 7 giờ 22 phút

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 7

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 2

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 8

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 3

Web novel (chương 31~60) - Chương 36: Ngày diễn ra lễ hội văn hóa

Chương 36: Ngày diễn ra lễ hội văn hóa

Enjoy!

-------------------------------------

Ngày diễn ra lễ hội văn hóa

Đầu tháng Mười Một, cuối cùng ngày diễn ra lễ hội văn hóa cũng đã đến. Không, phải nói là… nó đã đến thật rồi.

Từ sáng sớm, tôi đã không thể nào bình tĩnh được.

Một phần vì lễ hội văn hóa mà chúng tôi đã dốc sức chuẩn bị cuối cùng cũng chính thức khai mạc.

Nhưng lý do khiến tôi bồn chồn hơn cả — dĩ nhiên — là vì tôi đã quyết định rằng hôm nay mình sẽ tỏ tình.

Chihiro đã nói là sẽ đến. Tôi nên cho cô ấy xem những gì, nên nói những câu chuyện thế nào, trong đầu tôi cứ lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác những kịch bản tưởng tượng.

Từ mười lăm phút trước giờ hẹn, tôi đã đứng lóng ngóng bên cổng trường. Mỗi lần có một cô gái đi ngang qua, tôi lại vội nhìn xem có phải Chihiro không, rồi thất vọng nhận ra không phải. Nghĩ lại thì, hành động đó trông chẳng khác gì một kẻ khả nghi.

Giữa lúc đó, Chihiro thật sự xuất hiện.

Ngay khi nhìn thấy cô ấy, chân tôi như cứng đờ vì căng thẳng. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi dẫn một cô gái bước vào trường nam sinh.

“Chihiro-san, cậu đến rồi.”

“Ừm. Tớ mong chờ ngày hôm nay lắm.”

Chihiro mỉm cười, và chỉ riêng nụ cười ấy thôi cũng đủ khiến tôi càng thêm hồi hộp.

Khi bước vào khuôn viên trường, đúng như tôi dự đoán, ánh nhìn xung quanh lập tức đổ dồn về phía chúng tôi. Ở một trường nam sinh, con gái đến dự lễ hội vốn đã hiếm, huống chi Chihiro lại xinh đẹp, nên cô ấy càng trở nên nổi bật.

“À… ờ… lối này.”

Tôi vừa định dẫn Chihiro đi thì mấy đứa bạn trong lớp đã tiến lại gần.

“Này này này, Satou dẫn con gái tới thật luôn à?”

“Hả, thiệt hả? Vãi đạn, đúng thật kìa! Satou dắt con gái tới lễ hội!”

“Nhưng Satou dạo này thì chuyện đó cũng có thể xảy ra mà.”

“Ừ, cậu ấy còn làm trưởng nhóm dự án lễ hội nữa cơ.”

“Satou, giới thiệu đi chứ!”

Bọn họ xôn xao tụ lại, còn tôi thì đỏ bừng cả mặt.

“À… ờ thì…”

Thấy tôi lúng túng, Chihiro khẽ lên tiếng giải vây.

“Tớ là Chihiro. Bình thường được Kenta-san giúp đỡ rất nhiều.”

“Giúp đỡ kiểu gì thế?”

“Bọn mình hay gặp nhau trên chuyến tàu buổi sáng…”

Chihiro tự nhiên giải thích. Tôi thở phào nhẹ nhõm.

“À, ra là quen nhau trên tàu điện.”

“Kenta ghê thật đó.”

Đám bạn trêu chọc. Tôi xấu hổ đến mức không biết nên nhìn đi đâu.

“Mọi người là bạn của Kenta-san đúng chứ? Rất mong được làm quen.”

Chihiro cúi đầu chào rất lễ phép, khiến mấy đứa bạn tôi cũng phải trầm trồ.

“Ghê thật, cô ấy đàng hoàng ghê.”

“Kenta, tốt quá rồi còn gì.”

Tôi cứ nghĩ sẽ bị trêu chọc nhiều hơn, nhưng không ngờ mọi người lại tiếp nhận Chihiro khá nhẹ nhàng. Có lẽ, những thay đổi gần đây của tôi cũng đã được bạn bè nhìn nhận.

Sau khi tham quan vài gian trưng bày, tôi lấy hết can đảm lên tiếng.

“Chihiro-san, cậu có muốn xem gian trưng bày của lớp tớ không?”

“Ừm, tớ rất muốn.”

Trên đường đến lớp tôi, Yamada chạy tới.

“Kenta!”

Yamada vừa chạy tới thì nhận ra Chihiro, liền khựng lại.

“À, vậy đây là Chihiro-san đúng không? Rất vui được gặp, tớ là Yamada. Nghe danh cậu đã lâu.”

“Rất vui được gặp cậu. Tớ là Mizuno Chihiro. Bình thường Kenta-san được mọi người giúp đỡ nhiều lắm nhỉ. ‘Nghe danh’ là cậu ấy đã kể những chuyện gì vậy?”

“À, chỉ là mấy chuyện kiểu cùng đi chung chuyến tàu buổi sáng thôi.”

“Ồ, vậy à?”

Yamada mỉm cười khi hai người họ trò chuyện, rồi chợt như nhớ ra điều gì đó.

“À đúng rồi Kenta, đúng lúc lắm. Gian trưng bày của lớp mình đang đông nghịt đó, xếp hàng dài luôn.”

Tôi nhìn sang Chihiro.

“Lớp bọn tớ làm trò chơi giải đố.”

“Giải đố sao? Nghe có vẻ thú vị quá.”

“Thú vị lắm luôn! Và bất ngờ chưa, chính Satou đây là người lên ý tưởng và còn làm trưởng nhóm nữa đó!”

Yamada khoác tay lên cổ tôi, nở một nụ cười đầy ẩn ý.

“Kenta-san là trưởng nhóm luôn á? Tuyệt vời quá!”

“À… không có gì đâu…”

Tôi lúng túng, gãi nhẹ má mình.

“Thôi nào, vào lớp xem thử đi. À, Chihiro-san cũng nhất định phải tham gia nhé.”

“Ừ! Tớ mong chờ lắm.”

Đôi mắt Chihiro ánh lên niềm hào hứng.

Khi quay lại lớp học, trước cửa đã hình thành một hàng dài.

“Satou, vất vả rồi nhé!”

Bạn cùng lớp vẫy tay chào tôi.

“Satou đỉnh thật đó. Đã có hơn ba mươi nhóm tham gia rồi.”

Tôi quay sang hỏi người phụ trách quầy tiếp nhận.

“Bây giờ phải đợi khoảng bao lâu?”

“Chắc tầm mười lăm phút.”

Tôi quay lại nhìn Chihiro.

“Nếu được, Chihiro-san có muốn tham gia trò giải đố của bọn tớ không?”

“Cái này do Kenta nghĩ ra đó.”

Một bạn cùng lớp xen vào. Tôi ngại ngùng gãi đầu.

“Là do Kenta-san lên ý tưởng sao?”

Chihiro tròn mắt ngạc nhiên.

“À ừm… thật ra là vì tớ muốn Chihiro-san có thể vui.”

Khi tôi nói thật lòng, gò má Chihiro khẽ ửng hồng.

“Nếu vậy thì, nhất định tớ muốn thử.”

“Nhưng để Chihiro-san xếp hàng như những người tham gia bình thường thì…”

Khi tôi còn đang phân vân, Yamada lên tiếng.

“Kenta, cho Chihiro-san chơi thử trước đi. Đặc quyền của trưởng nhóm mà.”

“Ê, nhưng mà…”

“Cậu còn rảnh một lúc nữa mà. Hai người đi cùng nhau đi.”

Bị Yamada đẩy nhẹ sau lưng, tôi quay sang mời Chihiro.

“Vậy nhé… nếu Chihiro-san không phiền.”

“Ừm!”

Tôi bắt đầu giải thích luật chơi.

“Trong khuôn viên trường có năm điểm đặt câu đố. Hãy dựa vào tờ đề này để lần lượt giải từng câu.”

“Ừmm! Để mình xem… manh mối đầu tiên là…”

Khi Chihiro bắt đầu, tôi và Yamada chỉ lặng lẽ đi theo phía sau. Vì đã biết đáp án, chúng tôi chỉ việc quan sát.

“Kenta, Chihiro-san thông minh thật đó.”

Ngay tại điểm giải đố đầu tiên, Chihiro đã tìm ra đáp án nhanh hơn hẳn những người khác.

“Đúng là không hổ danh.”

Nhìn Chihiro lần lượt vượt qua câu thứ hai, rồi thứ ba một cách suôn sẻ, trong lòng tôi dâng lên niềm vui khó tả.

“Câu đố Kenta nghĩ ra, Chihiro-san trông thích lắm mà.”

Đúng như lời Yamada nói, Chihiro thực sự đang tận hưởng trò chơi.

Ở điểm giải đố cuối cùng, Chihiro hơi dừng lại suy nghĩ.

“Kenta, không cần giúp sao?”

“Không sao đâu. Với Chihiro-san thì ổn mà.”

Quả nhiên chỉ vài phút sau, Chihiro đã tìm ra đáp án và quay về lớp.

“Kenta-san, đáp án là ‘báu vật’, đúng chứ?”

Chihiro hỏi.

“Chính xác!”

Cả lớp vang lên những tràng pháo tay.

“Ghê thật, chỉ mười lăm phút là xong.”

“Kỷ lục nhanh nhất hôm nay đó.”

Giữa không khí náo nhiệt ấy, Chihiro quay sang tôi.

“Kenta-san, trò giải đố này thú vị lắm. Phải suy nghĩ rất kỹ… đặc biệt là câu cuối, thật sự rất hay.”

“Tớ vui là Chihiro-san thích.”

“Tớ không ngờ Kenta-san lại là trưởng nhóm của lớp.”

“Chính tớ cũng thấy bất ngờ. Nếu là tớ của trước đây thì chắc không thể tưởng tượng nổi.”

Đúng lúc đó, học sinh lớp khác ló đầu nhìn vào.

“Lớp của Satou đông ghê.”

“Trò giải đố nghe hay thật, muốn thử quá.”

Xem ra cũng coi như là một màn quảng bá khá thành công.

“Satou, đến giờ đổi ca ở quầy tiếp nhận rồi đó.”

Có vẻ như đã đến lượt tôi ra trực.

“Xin lỗi nhé, Chihiro-san. Tớ còn phải trực quầy tiếp nhận khoảng một tiếng nữa, nên có lẽ đành phải để Chihiro-san đi tham quan một mình rồi. Xin lỗi vì không thể đi cùng. Đến 12 giờ, mình gặp nhau ở chỗ máy bán nước tự động ở sân trong nhé?”

“Được mà, chỗ đó lúc nãy mình đã đi qua khi giải đố rồi đúng không? Không sao đâu.”

Tôi đứng nhìn theo bóng Chihiro rời đi. Lúc ấy, một bạn cùng lớp bước tới nói với tôi.

“Satou, cậu tìm được người tốt thật đấy.”

“Bọn tớ… vẫn chưa hẹn hò đâu.”

“Hả? Thật à? Thân thiết đến mức đó mà còn chưa tỏ tình sao?”

“Ừm…”

“Trời đất, phí quá. Nhìn là biết cô ấy thích cậu rõ ràng rồi.”

Tôi giật mình.

“Trông rõ vậy sao?”

“Rõ chứ còn gì nữa. Suốt cả ngày cổ cứ nhìn cậu mãi. Với lại lúc cậu nói chuyện với mấy cô nàng khác, cô ấy còn lộ ra vẻ hơi giận dỗi luôn đó.”

“Có chuyện vậy sao…”

Tôi hoàn toàn không nhận ra. Không ngờ Chihiro lại từng để lộ những biểu cảm như thế.

—-----------------------------

Đến đúng 12 giờ, khi tôi ra sân trong thì thấy Chihiro đang bị một nam sinh trường khác bắt chuyện.

“Cậu là người chơi trò giải đố lúc nãy đúng không? Cậu học trường nào vậy?”

“À… ừm…”

Thấy Chihiro lúng túng, tôi vội vàng bước tới.

“Chihiro-san, cậu vất vả rồi.”

Nghe giọng tôi, cậu nam sinh quay lại.

“À, bạn gái cậu à?”

“…Ừm…”

Tôi đã buột miệng nói dối. Chỉ là một lời nói dối bất đắc dĩ để bảo vệ cô ấy.

Nghe tôi trả lời, cậu ta nói “Ra vậy, tiếc thật” rồi bỏ đi.

“Xin lỗi vì để cậu đợi lâu. Trường nam sinh nên hiếm thấy con gái lắm, nên đôi khi có mấy người như vậy đó. Làm phiền cậu rồi.”

Chihiro mỉm cười, bước lại gần tôi.

“Không sao đâu, đừng để ý mà. Quan trọng là trò giải đố đó thật sự rất vui.”

“Vậy thì tốt quá.”

“Tớ có nghe mọi người nói đó! Rằng lúc tổ chức, Kenta-san đứng ra quyết định mọi thứ. Có mấy bạn nữ còn bảo ‘nhìn Kenta-san khác hẳn trước đây’, làm tớ… hơi ghen một chút.”

“Ghen sao?”

“À… không có gì đâu, cậu quên đi nhé.”

Giữa hai chúng tôi bỗng xuất hiện một bầu không khí hơi ngượng ngùng.

“Vậy… hay mình đi xem thêm mấy gian trưng bày khác nhé?”

Tôi vội vàng đổi chủ đề.

“Ừm!”

Chihiro đáp lại bằng giọng tươi tắn.

Buổi chiều, chúng tôi cùng nhau dạo quanh lễ hội văn hoá. Triển lãm của câu lạc bộ mỹ thuật, các tác phẩm thư pháp, buổi biểu diễn của câu lạc bộ nhạc nhẹ… Chihiro chăm chú ngắm nhìn mọi thứ, ánh mắt lúc nào cũng đầy tò mò.

“Trường của Kenta-san thật sự rất náo nhiệt.”

“Năm nay… được đi cùng Chihiro-san như thế này, tớ thấy vui lắm.”

Những năm trước, lễ hội văn hoá với tôi chỉ là một ngày cô độc, nên cảm giác lần này hoàn toàn khác.

Khi dòng người thưa dần, bọn tôi ngồi xuống một chiếc ghế trong sân trong.

Chihiro lên tiếng.

“Kenta-san, cậu ổn chứ? Trông cậu có vẻ hơi căng thẳng đó.”

“À… bị phát hiện rồi sao?”

Tôi cười khổ.

“Lần đầu tiên tớ dẫn một cô gái vào trường nam sinh… nên cứ để ý ánh mắt xung quanh.”

“Ra vậy… Thật ra tớ cũng hơi hồi hộp.”

“Chihiro-san cũng vậy sao?”

“Ừ. Tớ cứ lo không biết mọi người trong trường của Kenta-san sẽ nghĩ gì về mình.”

Chihiro trả lời thẳng thắn. Nghe vậy, tôi cảm thấy yên tâm hơn một chút.

“Nhưng mọi người đều rất tốt bụng, thật may quá. Tớ có thể cảm nhận được rằng Kenta-san có những người bạn rất tuyệt.”

Khi Chihiro mỉm cười nói vậy, tôi chợt nhận ra một lần nữa…

Tôi muốn trân trọng cô ấy hơn nữa.

Lễ hội văn hoá cũng dần đi đến hồi kết.

“Chihiro-san, hôm nay thật sự cảm ơn cậu rất nhiều.”

“Tớ mới là người phải cảm ơn. Hôm nay tớ vui lắm.”

Đã đến lúc đưa Chihiro ra ga. Nhưng trong lòng tôi, một quyết tâm đã lặng lẽ hình thành.

Hôm nay, mình sẽ nói ra tình cảm này với Chihiro.

Những lời của bạn bè cứ vang lên trong đầu tôi. 

“Cô ấy, chắc chắn thích cậu lắm rồi.”

Tôi không còn do dự nữa.

“Chihiro-san, cậu có thể qua chỗ này một chút được chứ?”

Tôi chỉ tay về phía sau khu nhà học – một nơi yên tĩnh, vắng người qua lại.

Chihiro khẽ gật đầu, không nói gì.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Cục sạn của tác, trường nam sinh thì lấy đâu ra nữ :v