Chương 31: Hẹn hò ở điểm ngắm lá đỏ
Enjoy!
-----------------------------------
Hẹn hò ở điểm ngắm lá đỏ
Sáng thứ Bảy, một tuần sau lễ hội mùa thu, tôi đứng đợi Chihiro trên sân ga.
Đã là ngày đã hẹn—ngày mà hôm ấy Chihiro ngỏ lời: “Cậu có thể dành cho tớ chút thời gian được không?”. Lần này, không phải gặp nhau ở tiệm Mizunoya như mọi khi, mà là hẹn ở bên ngoài.
Kể từ chuyến đi ngắm sao mùa hè, đây là lần đầu tiên chúng tôi có một buổi đi chơi đúng nghĩa. Nhưng cảm xúc của tôi bây giờ hoàn toàn khác với khi đó.
Đêm ấy, tôi nhận ra tình cảm dành cho Chihiro. Rồi đến ngày lễ hội mùa thu, tôi tự nhủ: mình phải chủ động hơn, phải nói ra cảm xúc của mình. Từ lúc ấy, trong tôi có điều gì đó đã thay đổi.
Hôm nay là buổi hẹn hò đầu tiên với người mình thích. Nghĩ đến đó thôi, tim tôi đã đập nhanh hơn.
Không biết Chihiro nghĩ gì về tôi nhỉ? Chỉ là bạn bè thôi sao? Hay là…
Cảm nhận lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi, tôi chăm chú nhìn về phía cổng soát vé. Trong lòng là sự căng thẳng xen lẫn mong chờ.
“Kenta-san, xin lỗi đã để cậu đợi!”
Chihiro chạy nhỏ lại phía tôi. Đây là lần đầu tôi thấy Chihiro ăn mặc giản dị như vậy, cảm giác thật mới mẻ. Áo cardigan màu be, váy kẻ caro, trên lưng là chiếc balo nhỏ.
“Hôm nay mong cậu giúp đỡ nhé.”
Chihiro nói với vẻ hơi ngại ngùng. Cô ấy bảo muốn cảm ơn tôi vì lễ hội mùa thu.
“Tớ mới là người phải nói vậy. Lúc nào tớ cũng được Chihiro-san giúp đỡ mà.”
“Lễ hội hôm đó, tớ thật sự rất cảm ơn cậu. Thời tiết hôm nay đúng là lý tưởng để đi chơi ha. Ngay cả điểm đến cũng do Kenta-san gợi ý nữa, cảm ơn cậu vì tất cả.”
“Tớ thích mấy chuyện lên kế hoạch thế này lắm. Đúng lúc lá đỏ ở Hakone đang vào mùa đẹp nhất nên tớ nghĩ đi bây giờ là hợp lý. Nghe nói công viên Gōra và khu vườn của Bảo tàng Mỹ thuật Hakone đặc biệt rất đẹp.”
“Wa! Tớ mong chờ lắm.”
Chúng tôi lên tàu Romancecar từ ga Shinjuku. Một chuyến đi nhỏ đến điểm du lịch—khởi đầu của một buổi hẹn hò đúng nghĩa.
“À, Kenta-san này…”
Chihiro vừa đi bên cạnh vừa nói.
“Đây là lần đầu tiên chúng ta cùng nhau đi xa như thế này nhỉ.”
“Ừm.”
Lần trước cùng ngắm sao chỉ là đi bộ khoảng hai mươi phút từ ga Sakuragaoka, khá gần. Còn lần này là chuyến đi Hakone trong ngày, rời xa trung tâm thành phố.
Nhìn phong cảnh trôi qua ngoài cửa sổ tàu Romancecar, tôi ý thức rõ sự hiện diện của Chihiro ngồi bên cạnh. Một khoảng thời gian đặc biệt, khác hẳn mọi khi.
Aww… hạnh phúc chết đi được.
Đến Hakone, điểm đầu tiên chúng tôi ghé là công viên Gōra. Khu vườn kiểu Pháp với những bông hoa mùa thu và sắc lá đỏ hòa quyện, đẹp đến nao lòng.
“Đẹp quá… sự kết hợp giữa đài phun nước và lá đỏ thật tuyệt.”
Đôi mắt Chihiro sáng lên. Khách du lịch khá đông, nhưng chính điều đó lại tạo nên bầu không khí rất “hẹn hò”.
“Đây đúng là nơi lý tưởng để chụp ảnh. Nhưng trước tiên mình đi dạo trong công viên nhé?”
“Ừm!”
Chúng tôi suýt nữa thì nắm tay nhau, rồi vội vàng rụt lại. Tuy chưa phải mối quan hệ như thế. Nhưng khoảng cách giữa hai người chắc chắn đang dần thu hẹp.
Sau khi nghỉ chân ở quán cà phê trong công viên, Chihiro lấy từ balo ra một hộp bánh wagashi.
“Đã nói là để cảm ơn rồi mà, sao cậu còn làm cả bánh nữa vậy?”
“Tớ thử làm wagashi lấy cảm hứng từ lá đỏ mùa thu. Mình cùng ăn nhé?”
“Cảm ơn cậu. Hay là mình ngồi ở băng ghế kia nhé?”
Chúng tôi chuyển đến chỗ ngồi đẹp nhất, nơi có thể nhìn ra vườn hoa hồng. Chihiro cẩn thận bày bánh ra. Phía sau là sự kết hợp rực rỡ giữa hoa hồng đủ màu và lá đỏ.
“Như thế này ổn không?”
“Đẹp quá…”
Chihiro thì thầm, ánh mắt dừng lại trên những chiếc bánh. Lá đỏ bay lả tả, vô tình rơi quanh wagashi.
“Đúng là như một tác phẩm nghệ thuật vậy. À, nhân tiện, mình chụp ảnh đăng SNS nhé? Tớ nghĩ sẽ rất ‘ăn ảnh’ đó.”
Tôi lấy điện thoại ra chụp một tấm.
Rồi Chihiro nói:
“Nhân tiện, cậu có thể chụp cho tớ một tấm cùng với bánh được không?”
“Tất nhiên rồi.”
Chihiro mỉm cười ngượng ngùng. Dưới nền lá đỏ, cô ấy cầm wagashi trên tay. Có lẽ vì căng thẳng nên nụ cười hơi cứng.
“Cười tự nhiên hơn một chút nhé.”
“N-như thế này à?”
Ừm, vẫn còn hơi gượng.
“Chihiro-san này, cậu thử nói về loại wagashi mà cậu thích xem.”
“Ể?”
“Khi nói về thứ mình thích, thì biểu cảm sẽ trông tự nhiên nhất đó.”
Khi Chihiro bắt đầu nói, gương mặt cô ấy dãn ra. Tôi bấm máy.
“Được một bức ảnh đẹp rồi.”
Khi tôi đưa điện thoại cho xem, Chihiro vui vẻ ghé sát lại. Khoảng cách thật gần—từ mái tóc cô ấy thoang thoảng một mùi hương ngọt dịu.
“Đúng thật… đẹp quá…”
“Là vì Chihiro-san đẹp đó.”
Lời thật lòng lỡ buột miệng nói ra. Gương mặt Chihiro lập tức đỏ bừng.
“Kh… không phải vậy đâu… là bánh wagashi và lá đỏ đẹp mà.”
Chihiro cuống quýt đính chính, dáng vẻ ấy khiến tôi thấy cô ấy thật đáng yêu.
Điểm tiếp theo chúng tôi ghé là khu vườn của Bảo tàng Mỹ thuật Hakone. Sự kết hợp giữa vườn rêu và sắc lá đỏ nổi tiếng nơi đây khiến người ta có cảm giác như đang lạc vào một bức tranh.
“Nơi này… giống Kyoto quá…”
Chihiro khẽ hít một hơi. Quả thật, vẻ đẹp của khu vườn Nhật Bản mang một sức hút rất riêng.
“Kenta-san, cậu thử ăn cái này đi.”
Chihiro đưa cho tôi một chiếc wagashi.
“Không phải để chụp ảnh sao?”
“Mình có làm thêm phần dự phòng. Tớ muốn nghe cảm nhận của cậu.”
Tôi đưa wagashi vào miệng. Vị ngọt dịu dàng của hạt dẻ lan tỏa.
“Ngon lắm. Có hương vị của mùa thu.”
“May quá…”
Chihiro mỉm cười, như trút được gánh nặng trong lòng.
Bữa trưa, chúng tôi dùng bữa tại nhà hàng nằm trong khuôn viên bảo tàng.
“Ăn ở nơi tuyệt vời thế này…”
“Thỉnh thoảng như vậy cũng tốt mà, phải không?”
Vừa ngắm lá đỏ ngoài khung cửa sổ, vừa ăn trưa, câu chuyện giữa tôi và Chihiro trở nên rôm rả hơn.
“Thật ra, để chuẩn bị cho hôm nay, tớ đã tiết kiệm tiền tiêu vặt đó.”
Nghe tôi nói vậy, Chihiro đỏ bừng hai má.
“Kenta-san, cậu nói thế làm tớ ngại quá…”
“Vì đi cùng Chihiro-san, nên tớ muốn biến hôm nay thành một ngày thật đặc biệt.”
Vừa thưởng thức món ăn của nhà hàng, chúng tôi vừa tận hưởng khoảng thời gian chẳng khác nào một buổi hẹn hò đúng nghĩa.
“Kenta-san…”
Chihiro bỗng trở nên nghiêm túc.
“Dạo này tớ hay nghĩ…”
“Cậu nghĩ gì vậy?”
“Rằng được gặp cậu, thật sự là điều tốt.”
Lời nói bất ngờ ấy khiến tim tôi đập mạnh.
“Tiệm Mizunoya đã thay đổi, tớ cũng đã thay đổi. Tất cả… đều là nhờ cậu.”
“Tớ mới là người phải nói cảm ơn, vì đã gặp được Chihiro-san…”
Khi tôi định nói tiếp, một cơn gió thổi qua, cuốn theo những chiếc lá đỏ bay lả tả. Khung cảnh ấy đẹp như một thước phim điện ảnh.
Một chiếc lá đỏ vướng lại trên mái tóc Chihiro.
“À… có lá kìa.”
Tôi đưa tay lên định gỡ xuống thì Chihiro cũng nhận ra và đưa tay lên. Bàn tay chạm vào bàn tay.
Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng trôi.
Chúng tôi nhìn thẳng vào mắt nhau. Má Chihiro đỏ ửng, còn gương mặt tôi cũng nóng ran.
“À… ờ…”
Khi Chihiro vừa định nói điều gì đó, tiếng trẻ con vang lên đâu đó gần bên. Như thể phép màu vừa tan biến, chúng tôi vội vàng rút tay lại.
Buổi chiều, chúng tôi đi cáp treo Hakone lên Ōwakudani.
“Nhìn thấy núi Phú Sĩ rồi!”
Chihiro phấn khích nắm lấy cánh tay tôi. Cử chỉ tự nhiên ấy khiến tim tôi rung lên.
Chiều xuống, chúng tôi trở lại hồ Ashi. Ánh hoàng hôn phản chiếu trên mặt hồ, hòa cùng sắc lá đỏ, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp.
“Chụp thêm một tấm nữa nhé.”
Khi tôi giơ máy ảnh lên, Chihiro khẽ nói.
“Kenta-san chụp chung với tớ nhé?”
“Ể?”
“Để làm kỷ niệm…”
Lời đề nghị của Chihiro khiến tim tôi khẽ rung lên.
Chúng tôi đặt chế độ hẹn giờ rồi ngồi xuống cạnh nhau. Khoảng cách đủ gần để vai chạm vai.
“Nào, cười lên—cheese.”
Ngay khoảnh khắc màn trập khép lại, Chihiro khẽ nghiêng người, tựa nhẹ vào tôi.
Xem lại bức ảnh, cả hai đều nở nụ cười rất tự nhiên.
“Bức ảnh đẹp thật.”
“Tớ sẽ trân trọng nó.”
Chihiro khẽ thì thầm.
Trên chuyến Romancecar trở về, Chihiro tựa đầu lên vai tôi.
“Tớ hơi mệt rồi…”
“Vậy cậu nghỉ ngơi chút đi.”
Từ mái tóc Chihiro thoang thoảng mùi dầu gội. Khoảng cách gần đến mức tim tôi đập không ngừng.
-------------------------------
Đến ga nhà, trước khi ra khỏi cổng soát vé, Chihiro quay lại nhìn tôi.
“Hôm nay tớ vui lắm.”
“Tớ cũng vậy.”
“Lần sau…”
Chihiro chợt dừng lại.
“Lần sau, chúng ta lại cùng nhau đi chơi như thế này nhé.”
Nghe vậy, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác ấm áp.
“Ừm, nhất định rồi.”
“Lần tới tớ muốn thử đi một nơi khác nữa.”
“Hay đấy. Kamakura, Enoshima, hay là Nikko ta?”
“Tớ muốn đi hết!”
“Nghe thôi đã thấy háo hức rồi.”
Nụ cười của Chihiro được ánh chiều tà nhuộm vàng, đẹp đến nao lòng.
Khi sắp chia tay ở ga, Chihiro lấy điện thoại ra.
“Tớ đăng luôn ảnh hôm nay được không?”
Đó là bức ảnh Chihiro mỉm cười, chụp cùng wagashi.
“Trong ảnh có cả Chihiro-san, như vậy có ổn không?”
“Đợt lễ hội trước tớ cũng đã được chụp ảnh rồi, giờ nghĩ lại cũng không sao. Với lại, đây là bức ảnh cậu chụp rất đẹp, tớ thật sự muốn đăng.”
“Nếu vậy thì tớ nghĩ là được.”
“Vui quá. Không biết nên viết caption thế nào nhỉ…”
Nhìn nghiêng gương mặt Chihiro đang suy nghĩ, tôi chợt nghĩ: ban đầu chỉ là danh nghĩa công việc, nhưng hôm nay lại giống hệt một buổi hẹn hò thực sự. Không—có lẽ, đây đã là một buổi hẹn hò rồi.
“‘Lá đỏ mùa thu và wagashi. Khoảng thời gian đặc biệt bên người quan trọng’… như vậy thì sao nhỉ?”
Nghe Chihiro nói, mặt tôi nóng bừng lên. Hai chữ “người quan trọng” mang một ý nghĩa đặc biệt mà tôi không thể không để tâm.
“Tớ thấy rất hay.”
“Vậy mình đăng nhé.”
Trước khi bước qua cổng soát vé, Chihiro quay đầu lại.
“Kenta-san, hôm nay thật sự cảm ơn cậu rất nhiều.”
“Tớ mới là người phải nói cảm ơn.”
“Hẹn gặp lại vào thứ Hai nhé.”
“Ừ, hẹn gặp lại.”
Chihiro vẫy tay rồi bước qua cổng. Nhìn theo bóng lưng cô ấy khuất dần, tôi chợt chắc chắn một điều.
Quyết tâm hôm lễ hội mùa thu—mình sẽ chủ động hơn, mình muốn nói ra tình cảm với Chihiro—vẫn còn nguyên vẹn.
Và khoảng thời gian giống như một buổi hẹn hò ngày hôm nay… có lẽ, Chihiro cũng đang mang trong lòng cảm xúc giống như tôi.
Hôm nay đã trở thành một ngày không thể nào quên.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
