Mối tình bắt đầu trên chuyến tàu lúc 7 giờ 22 phút

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 7

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 2

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 8

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 3

Web novel (chương 31~60) - Chương 35: Chuẩn bị cho lễ hội văn hóa

Chương 35: Chuẩn bị cho lễ hội văn hóa

Enjoy!

------------------------------

Chuẩn bị cho lễ hội văn hóa

Một tuần đã trôi qua kể từ ngày tôi mời Chihiro đến lễ hội văn hóa.

Trong giờ sinh hoạt lớp hôm ấy, buổi họp bàn kế hoạch cho lễ hội đang diễn ra.

“Hay làm quán cà phê nhỉ?”

“Nhưng chuẩn bị chắc vất vả lắm.”

“Thế nhà ma thì sao?”

“Kết cấu lớp học thế này, chắc khó làm lắm?”

Các bạn trong lớp lần lượt đưa ra ý kiến, nhưng mãi vẫn chưa đi đến thống nhất.

“Ừm… ý tưởng nào cũng được, nhưng chưa có cái nào được thật sự đồng ý cả.”

Lớp trưởng Tanaka trông có vẻ bối rối.

Tôi im lặng lắng nghe, rồi lấy hết can đảm, chậm rãi giơ tay lên.

Cả lớp xôn xao. Có lẽ vì bình thường tôi hiếm khi phát biểu.

“Hay là… làm trò giải đố thì sao?”

Thật ra, đây là ý tưởng tôi đã ấp ủ từ sau khi mời Chihiro. Nghĩ đến việc cô ấy sẽ đến, tôi chỉ muốn làm sao để cô ấy có thể thật sự tận hưởng lễ hội, và ý tưởng này đã nảy ra từ đó.

“Trò chơi giải đố à?”

Lớp trưởng hỏi với vẻ hứng thú.

“Ừ. Một trò chơi giải đố sử dụng không gian trong trường. Người tham gia sẽ lần lượt giải những câu đố được giấu trong lớp học và hành lang.”

“À, kiểu ‘real escape game’ đúng không? Nghe hay đó. Nhưng làm kiểu gì?”

Yamada hỏi.

Tôi đứng dậy, bắt đầu vẽ một sơ đồ đơn giản lên bảng.

“Trước hết, ở điểm xuất phát sẽ đưa ra đề bài. Từ đó, người chơi sẽ dựa vào manh mối để đi qua năm điểm được bố trí sẵn trong trường. Ở mỗi điểm sẽ có một câu đố, và người tham gia phải lần lượt giải chúng.”

Cả lớp nghiêng người về phía trước, chăm chú lắng nghe.

“Khi giải xong một câu đố, họ sẽ nhận được gợi ý cho câu tiếp theo, và cuối cùng sẽ tìm ra từ khóa bị ẩn giấu. Điểm bắt đầu và kết thúc đều ở lớp mình. Người chơi sẽ quay lại đây, nói từ khóa cho bọn mình. Ai trả lời đúng sẽ được nhận phần thưởng — đó là toàn bộ quy trình.”

“Ghê thật, làm bài bản ghê.”

“Hay đó, làm đi!”

“Nhưng dán câu đố khắp trường có ổn không? Người chơi sẽ phải ra ngoài lớp mà, chắc phải xin phép chứ?”

“Nếu xin phép ban tổ chức lễ hội thì chắc được. Mình có thể đặt chủ đề là ‘Bí mật của trường trung học Tamachi’, sử dụng lịch sử và các cơ sở trong trường. Vừa mang tính giáo dục, vừa thú vị.”

“Nghe hấp dẫn quá!”

“Vậy ý kiến đã thống nhất rồi, theo hướng này nhé?”

Lớp trưởng bắt đầu chốt lại.

Gian trưng bày của lớp được toàn thể nhất trí chọn là trò chơi giải đố.

“Vậy người phụ trách chính sẽ là Satou nhé.”

Lớp trưởng đột ngột gọi tên tôi.

“Hả? Không phải cậu sao?”

“Ý tưởng là của cậu, nên để cậu làm thì hợp lý hơn. Tớ sẽ tập trung liên hệ với ban tổ chức lễ hội và trao đổi với thầy cô.”

“Đúng đó, Satou! Đã nghĩ ra thì làm luôn đi!”

Cả lớp cũng hùa theo.

“…Vậy thì cho phép tớ đảm nhận.”

Tôi bước lên phía trước, khẽ ho một tiếng.

“Ai giỏi mỹ thuật thì phụ trách trang trí và làm poster. Ai viết tốt thì soạn nội dung câu đố. Còn những bạn khỏe thì lo phần dựng gian.”

Cả lớp chăm chú nghe tôi phân công. Với tôi của trước đây, cảnh tượng này quả thật khó mà tưởng tượng nổi.

“Kenta, ghê thật đó. Trông cậu như người khác vậy.”

Yamada tròn mắt ngạc nhiên.

“Ừ… cũng nhờ nhiều thứ.”

Tôi trả lời lấp lửng. Đó là thành quả từ những lần giúp đỡ Chihiro. Khi tôi nói vậy, cả lớp đồng loạt “ồ” lên đầy hào hứng.

“Trò giải đố đó, mất khoảng bao lâu thì chơi xong?”

Lớp trưởng hỏi một câu rất thực tế.

“Tớ nghĩ khoảng từ mười lăm đến ba mươi phút. Ngắn quá thì không đã, mà dài quá thì lại khiến người chơi sau phải chờ, còn có thể ảnh hưởng đến các gian trưng bày khác.”

“Ồ, đúng thật. Vậy quản lý người tham gia thế nào?”

“Ở quầy tiếp nhận, bọn mình sẽ ghi lại thời gian bắt đầu. Nếu quá thời gian mà chưa đến đích thì sẽ đưa ra gợi ý cứu trợ, kiểu vậy.”

Nghe tôi giải thích, mọi người đều gật đầu.

“Ngân sách thì sao?”

“Tớ nghĩ chỉ cần khoảng ba nghìn yên cho chi phí in ấn và vật liệu trang trí là đủ. Phần quà thì tớ đang nghĩ đến mấy bộ văn phòng phẩm, vừa thiết thực.”

Tôi trả lời trôi chảy đến mức cả lớp đồng loạt “ồ” lên.

“Satou dạo này tự nhiên năng nổ ghê.”

“Ừ ha.”

Một bạn trong lớp nói vậy. Tôi thấy hơi ngại.

“Có lẽ thế.”

Tôi cúi đầu xuống.

“Nhưng ý tưởng này rất tốt.”

Lớp trưởng lên tiếng.

“À… thật sự để tớ làm trưởng nhóm có ổn không?”

Tôi dè dặt hỏi.

“Ổn mà. Nghe cách cậu giải thích là biết ngay, trong lớp chẳng ai hiểu rõ bằng cậu đâu.”

Yamada vỗ nhẹ vào lưng tôi, như thể tiếp thêm can đảm.

“Đúng đó.”

“Cố lên nhé! Không, cùng cố gắng nào!”

Những lời động viên của cả lớp khiến tôi thấy được tiếp sức.

“Ừm, tớ sẽ cố gắng.”

Từ ngày hôm đó, chúng tôi chính thức bắt tay vào việc tạo trò chơi giải đố cho lễ hội văn hóa.

—------------------------------------

Sau giờ học, trong lúc nghĩ ra các câu đố, tôi lại nghĩ đến Chihiro.

Tôi muốn cho cô ấy thấy. Một tôi đã trưởng thành hơn, một tôi được mọi người công nhận.

Thật ra, ý tưởng này vốn xuất phát từ mong muốn để Chihiro có thể vui vẻ. Tôi cảm thấy cô ấy có vẻ là người thích những trò giải đố, và tôi muốn tạo ra thứ gì đó mà chúng tôi có thể cùng nhau tận hưởng.

Và rồi, biết đâu…

Ở câu đố cuối cùng, tôi sẽ chuẩn bị một điều gì đó thật đặc biệt.

Một câu đố mang theo trọn vẹn cảm xúc tôi dành cho Chihiro.

—----------------------------------

Giờ nghỉ trưa ngày hôm sau, tôi cùng Yamada đi khắp trường.

“Dán tờ câu đố ở đây thì sao?”

“Ổn đấy. Nhưng nếu giấu kín hơn một chút thì sẽ đúng chất trò chơi hơn, đúng không?”

“À, hiểu rồi. Vậy mặt sau của cột này thì sao?”

Chúng tôi tiếp tục xác định các điểm đặt câu đố.

“Kenta, cậu thật sự đã thay đổi rồi đó.”

Yamada nói bằng giọng thán phục.

“Thay đổi gì cơ?”

“Trước đây cậu còn ngại nói chuyện trước đám đông, vậy mà giờ ai cũng dựa vào cậu.”

Quả thật, với tôi của trước kia, điều này thực sự không thể tưởng tượng nổi.

“Ừ… cũng có nhiều chuyện xảy ra.”

“Ra vậy. À mà, Chihiro-san cũng sẽ đến lễ hội văn hóa đúng không?”

“Ừ. Cô ấy đã đồng ý rồi.”

Yamada cười nửa miệng.

“Vậy là… cậu có kế hoạch đặc biệt gì à?”

Tôi hơi do dự, nhưng cảm thấy nếu là Yamada thì có thể nói được.

“Thật ra… tớ định tỏ tình với Chihiro-san trong lễ hội văn hóa.”

“Thiệt hả!?”

Yamada giật mình kêu lên.

“Này, nhỏ tiếng thôi… tớ không muốn người khác nghe thấy đâu.”

Tôi vội vàng đảo mắt nhìn xung quanh.

“Xin lỗi xin lỗi. Nhưng ghê thật đó! Cố lên nhé.”

“Cảm ơn. Vì vậy nên tớ càng muốn trò chơi giải đố này thành công.”

“À, ra vậy. Thảo nào thấy cậu nhiệt tình thế. Giờ thì tớ hiểu rồi. Nếu là chuyện đó, tớ sẽ giúp cậu hết sức.”

Yamada vỗ mạnh vào lưng tôi.

“Nhờ cậu cả đấy.”

Tôi cũng mỉm cười. Nghĩ đến lễ hội văn hóa, lòng tôi tràn đầy mong đợi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!