Chương 20: Quyết tâm của Kenta
Enjoy!
--------------------------------
Quyết tâm của Kenta
Kỳ nghỉ hè kết thúc, học kỳ mới bắt đầu.
Trong kỳ nghỉ xuân, tôi hoàn toàn không gặp được Chihiro, nhưng kỳ nghỉ hè này, nhờ việc trao đổi LINE, mối quan hệ của chúng tôi đã dần dần trở nên gắn bó hơn.
Những bức ảnh bầu trời sao ở Karuizawa, những câu chuyện trải nghiệm làm wagashi tại xưởng của bác Nozaki, và rất nhiều cuộc trò chuyện thường ngày. Tôi nghĩ đây là một kỳ nghỉ hè trọn vẹn chưa từng có. Tất cả đều là nhờ Chihiro.
Ngay cả trong những tin nhắn LINE suốt kỳ nghỉ hè, lúc nào Chihiro cũng là người điều chỉnh theo tôi. Cô ấy mang cuốn “Những điều kỳ diệu của bầu trời sao” đến tận Karuizawa để cùng tôi tìm các chòm sao, rồi còn nhiệt tình lắng nghe những câu chuyện khoa học của tôi.
Khi tôi có thể giới thiệu bác Nozaki để giúp giải quyết vấn đề của tiệm wagashi nhà Chihiro, tôi đã thật sự rất vui.
Nghĩ đến đây, tôi chợt giật mình.
Phải rồi, ngoài những điều đó ra, rốt cuộc tôi đã biết được bao nhiêu về Chihiro?
Chihiro thích đọc sách gì? Gia đình cô ấy ra sao? Ngoài việc làm wagashi, mỗi ngày cô ấy suy nghĩ điều gì và sống như thế nào? Cổ thích gì, ghét gì?
Miệng thì nói rằng tôi để ý đến Chihiro, nhưng có lẽ từ trước đến nay tôi chỉ nhìn thấy những thứ rất bề ngoài. Thông qua wagashi, tôi cứ tưởng như mình đã hiểu cô ấy một chút, nhưng liệu tôi đã thật sự cố gắng tìm hiểu Chihiro theo đúng nghĩa chưa?
Chihiro chịu ảnh hưởng từ bà nên đọc nhiều sách văn học. Là con gái của một tiệm wagashi, cô ấy cũng đang cố gắng trau dồi tri thức. Thế nhưng, về thế giới nội tâm của Chihiro, tôi gần như vẫn chưa biết gì cả.
Tôi muốn biết Chihiro nhiều hơn nữa. Tôi muốn hiểu những điều mà Chihiro trân trọng.
—--------------------------------
Sáng ngày đầu tiên của học kỳ mới, tôi lên chuyến tàu quen thuộc lúc 7 giờ 22 phút, đứng ở vị trí quen thuộc như mọi ngày. Thông qua những tin nhắn LINE trong kỳ nghỉ hè, tôi đã bắt đầu muốn biết nhiều hơn về Chihiro. Hôm nay, nhất định tôi sẽ hỏi thêm về cô ấy.
Bước lên tàu, Chihiro hôm nay cũng đang đọc một cuốn sách bỏ túi. Hôm nay là “Vũ nữ” của Mori Ōgai.
“Chihiro-san, tớ có điều muốn hỏi.”
Khi tôi cất tiếng, Chihiro ngẩng mặt lên khỏi trang sách.
“Chuyện gì vậy?”
“Việc học nghề wagashi với bác Nozaki thế nào rồi vậy?”
Gương mặt Chihiro bỗng sáng lên.
“Bổ ích lắm đó. Bác Nozaki rất hiền, và dạy tớ rất cẩn thận từ những điều cơ bản nhất. Hiện tại tớ đang học từ cách làm nhân đậu cơ bản trước đã……”
“Vậy là tiến triển rất tốt rồi còn gì. Đúng là Chihiro-san mà. Nhân tiện thì… nếu được, cậu có thể kể cho em nghe kỹ hơn về tiệm của gia đình cậu không? Thật ra, về tiệm Mizunoya, tớ vẫn chưa biết nhiều lắm.”
Thấy tôi hỏi với vẻ nghiêm túc, Chihiro trông rất vui. Có lẽ cô ấy vui vì tôi quan tâm đến bản thân mình.
“Ừm… bắt đầu từ đâu nhỉ… Mizunoya là một tiệm nhỏ đã tồn tại từ thời Minh Trị. Cụ cố tớ là người sáng lập, rồi bà tớ với tư cách là đời thứ hai đã cố gắng duy trì, tiếp đó mẹ tớ kế thừa làm đời thứ ba, và bây giờ thì tớ cũng đang phụ giúp.”
Biểu cảm của Chihiro trông tự hào hơn hẳn bình thường. Khi nói về tiệm của gia đình, Chihiro toát lên một ánh sáng khác hẳn.
“Từ thời Minh Trị sao… lịch sử lâu đời thật đấy. Vậy tiệm mình thường làm những loại bánh gì ạ?”
“Chủ yếu là bánh theo mùa. Mùa xuân có sakura mochi, mùa hè có mizu-yōkan, mùa thu thì có ohagi…… đó là hương vị mà bà tớ đã gìn giữ từ lâu.”
Chihiro vui vẻ giải thích.
“Trước đây tớ cũng từng nói rồi, nhưng… nếu được, gần đây tớ có thể ghé thăm tiệm không ạ?”
Tôi dè dặt hỏi, Chihiro liền lộ vẻ ngạc nhiên.
“Dĩ nhiên là được rồi, nhưng…”
Cô ấy nghiêng đầu, như muốn hỏi “sao vậy?”.
“Tớ muốn được tận mắt nhìn thấy tiệm mà Chihiro-san vẫn luôn cố gắng vì nó. Trước giờ tớ cứ nói những lời thiếu trách nhiệm như ‘mình muốn giúp’, trong khi chẳng hề biết gì cả. Tớ nghĩ mình đã nói những điều quá tùy tiện. Tớ muốn hiểu rõ hơn về Chihiro-san, rồi mới thật sự giúp đỡ.”
Trước lời nói của tôi, má Chihiro hơi ửng đỏ.
“Ga Sakuragaoka, ga Sakuragaoka.”
Tiếng thông báo vang lên.
“Cảm ơn cậu đã quan tâm như vậy. Nếu thế thì… chủ nhật tuần này thì sao? Địa điểm là—”
Cô ấy vừa nói đến đó thì loa tàu vang lên: “Cửa sắp đóng”. Chihiro vội vàng bước xuống sân ga.
“Tớ sẽ gửi chi tiết qua LINE nhé.”
Chihiro nói.
Càng hiểu về Chihiro, tôi lại càng muốn biết thêm nữa. Và những điều mà Chihiro trân trọng, tôi cũng muốn trân trọng cùng cô ấy.
Về đến nhà, tôi lên mạng tìm hiểu về wagashi. Lịch sử của wagashi truyền thống, các loại bánh, cách làm, và ý nghĩa của những món bánh theo mùa.
Sakura mochi là món bánh dùng để chào đón sự ghé thăm của mùa xuân.
Mizu-yōkan là món bánh thể hiện sự mát mẻ của mùa hè.
Ohagi là món bánh bày tỏ lòng biết ơn đối với vụ mùa thu hoạch vào mùa thu.
Mỗi món bánh đều có ý nghĩa riêng, đều mang trong mình một câu chuyện. Từ khi hiểu được điều đó, tôi không còn nhìn wagashi đơn thuần là đồ ngọt nữa, mà xem chúng như một phần của văn hóa.
Tôi muốn hiểu những điều mà Chihiro trân trọng. Tôi nghĩ đó chính là bước đầu tiên để hiểu được Chihiro.
Chihiro đã gửi cho tôi địa chỉ cửa tiệm qua LINE. “Mizunoya”, nằm trong khu phố mua sắm, cách ga Sakuragaoka khoảng 10 phút đi bộ.
“Về thời gian ghé tiệm, như sáng nay mình có nói, khoảng 2 giờ chiều được chứ? Từ 1 giờ đến 3 giờ chiều thường là khung giờ vắng khách hơn.”
Trước tin nhắn của Chihiro, tôi lập tức trả lời.
“Ừm, nhất định tớ sẽ ghé. Mong được cậu giúp đỡ nhé!”
Vui mừng vì cảm thấy mình đã tiến thêm một bước, tôi bất giác đung đưa hai chân liên hồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Mori Ōgai (1862-1922) là một đại văn hào, bác sĩ quân y, dịch giả và nhà thơ kiệt xuất của Nhật Bản thời kỳ Minh Trị, một trí thức bách khoa nổi bật cùng thời với Natsume Soseki, được biết đến qua các tác phẩm sâu sắc về tâm lý con người và văn học phương Tây, với những tác phẩm tiêu biểu như "Nàng vũ công (Maihime)" hay "Nhạn (Gan)".