Mối tình bắt đầu trên chuyến tàu lúc 7 giờ 22 phút

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 7

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 2

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 8

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 3

Web novel (Chương 61 ~ 83) - Chương 82: Một năm sau

Chương 82: Một năm sau

Enjoy!

----------------------------------

Một năm sau

Đầu tháng Ba, ngày công bố kết quả trúng tuyển.

Tôi và Chihiro ngồi trước màn hình máy tính. Trên đùi là cô con gái nhỏ, lúc này đã được bốn tháng tuổi.

Tay Chihiro run run. Tay tôi… cũng đang run.

“Xem nhé.”

“Ừ.”

Chihiro khẽ gật đầu.

Tôi mở trình duyệt. Trang công bố kết quả trúng tuyển của Đại học Tsukuba.

Hít một hơi thật sâu.

Nhấp chuột.

Màn hình chuyển sang trang mới.

Những dãy số báo danh hiện ra san sát.

Tôi dò từ trên xuống, tìm số của mình.

…Có rồi.

Số báo danh của tôi, ở ngay đó.

“Còn của Chii-chan nữa…”

Tôi tìm tiếp số của em.

…Có rồi.

Số của Chihiro cũng ở đó.

“Đậu rồi…”

“Đậu rồi…!”

Hai chúng tôi đồng thời bật thốt lên.

Ngay khoảnh khắc ấy—

“Oa… oa…!”

Con bé khóc òa lên.

Chắc là bị giật mình vì tiếng chúng tôi bất ngờ lớn quá.

“À… xin lỗi con, xin lỗi con.”

Chihiro vội vàng dỗ dành con gái.

“Bố mẹ làm con giật mình rồi, xin lỗi nhé.”

Tôi cũng đưa tay xoa nhẹ đầu con.

Con bé vừa khóc vừa ngước nhìn chúng tôi.

Gương mặt đầy bất an.

“Không sao đâu. Chỉ là bố mẹ vui quá thôi mà.”

Chihiro dịu dàng nói với con.

Tôi nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của con.

“Xin lỗi nhé, làm con giật mình rồi.”

Dần dần, tiếng khóc nhỏ lại.

Chihiro ôm con, khẽ đung đưa.

Con bé bắt đầu bình tĩnh hơn.

Khuôn mặt nhỏ nhắn còn vương dấu nước mắt.

“…Xin lỗi con.”

Tôi lại thì thầm xin lỗi một lần nữa.

Chihiro nắm chặt tay tôi. Rất chặt, rất chặt.

Nước mắt của chúng tôi cũng trào ra.

“Được rồi… được rồi đó, Chii-chan.”

“Ừ… ừ…”

Chihiro bật khóc thành tiếng.

Tôi cũng không thể kìm được nước mắt.

Chúng tôi chậm một năm.

Khi biết Chihiro mang thai, tôi bảo lưu việc học, rồi sinh con. Vừa nuôi con, vừa cắn răng học tập.

Ban đêm, cứ hai tiếng lại phải thức dậy.

Con bé khóc. Đến giờ bú.

Pha sữa. Đun nước. Tiệt trùng bình sữa. Hòa sữa bột.

Dụi đôi mắt ngái ngủ, bế con vào lòng, đưa bình sữa lên miệng.

Con bé bú. Bằng cái miệng nhỏ xíu, cố gắng từng chút một.

Bú xong thì vỗ lưng cho con ợ hơi.

Đặt con xuống nôi thật nhẹ.

Cuối cùng cũng được ngủ.

Nhưng hai tiếng sau… lại phải dậy.

Một đêm ba lần, bốn lần.

Đến sáng, quầng thâm hiện rõ dưới mắt.

Chihiro cũng vậy. Gương mặt em đầy mệt mỏi.

“Đêm nay để anh lo, Chii-chan ngủ đi.”

“Ừ, mình thay phiên nhau nhé.”

Chúng tôi dựa vào nhau mà bước tiếp.

Ban ngày là thời gian học tập.

Mở sách tham khảo ra, nhưng buồn ngủ đến mức mí mắt sụp xuống.

Uống cà phê. Rửa mặt.

Gắng gượng tỉnh táo để tiếp tục học.

Khoảng thời gian con ngủ trưa là thời khắc quyết định.

Phải tranh thủ làm được càng nhiều càng tốt.

Nhưng chỉ cần con khóc, tay lập tức dừng lại.

Thay tã. Cho bú. Bế con.

Rồi lại quay về với sách vở.

Thú thật, đã có rất nhiều lần tôi suýt bỏ cuộc.

Nhưng Chihiro vẫn luôn cố gắng.

Dù gương mặt mệt mỏi, em vẫn mở sách.

Vừa bế con, vừa nhìn chằm chằm vào cuốn sổ từ vựng.

Nhìn em như vậy, tôi lại không cho phép mình gục ngã.

“Cùng nhau đến Tsukuba nhé.”

Chúng tôi đã nói câu đó với nhau không biết bao nhiêu lần.

Và bây giờ—

Cả hai đều đậu rồi.

Vào Đại học Tsukuba.

Con bé vươn bàn tay nhỏ xíu lên. Như thể muốn lau nước mắt cho tôi.

“Cảm ơn con.”

Tôi nói với con như thế.

Vì có con, tôi mới có thể cố gắng.

Vì có con, tôi mới không bỏ cuộc.

Chihiro bế con bé lên.

“Nhìn này, bố mẹ đều trở thành sinh viên đại học rồi đó.”

Con bé mỉm cười.

Nhìn nụ cười ấy, nước mắt tôi lại rơi.

Tôi lập tức gọi điện cho mẹ.

“Mẹ ơi, con đậu rồi. Chii-chan cũng đậu.”

“Thật sao!? Chúc mừng con!”

Qua điện thoại, tôi nghe thấy tiếng mẹ khóc.

“Con đã cố gắng nhiều rồi đấy, Kenta. Cả Chihiro-chan nữa.”

“Vâng… con cảm ơn mẹ.”

Tiếp theo, chúng tôi gọi điện cho bà ở tiệm Mizunoya.

Chihiro cầm lấy ống nghe.

“Bà ơi, cháu đậu rồi ạ.”

“Cháu đã vất vả rồi, Chihiro à! Giỏi lắm!”

“Kenta-kun cũng đậu rồi ạ.”

“Hai đứa thật sự rất giỏi.”

Giọng Chihiro run lên.

“Cảm ơn bà… thật sự cảm ơn bà.”

“Lên Tsukuba rồi thì cố gắng nhé.”

“Vâng ạ.”

Cúp máy xong, Chihiro lại bật khóc. Tôi nhẹ nhàng ôm lấy vai em.

Cả ba người — tôi, Chihiro và con gái — ôm chặt lấy nhau.

—-----------------------------------------

Vài tuần sau, chúng tôi cùng nhau lên Tsukuba.

Để tìm nhà.

Một căn hộ có thể sống cùng nhau, cả ba người.

Ngân sách thì rất hạn hẹp.

Vừa chăm con vừa ôn thi nên chúng tôi gần như không thể đi làm thêm.

Dù tôi vẫn có chút thu nhập từ việc bảo trì hệ thống cho tiệm Mizunoya, nhưng chỉ vậy thôi thì vẫn khó xoay xở.

Chúng tôi đi qua không biết bao nhiêu văn phòng môi giới gần trường đại học.

“Với mức ngân sách này thì chỉ có căn này là phù hợp thôi.”

Người môi giới dẫn chúng tôi đến một căn phòng 1DK nhỏ.

Một phòng sáu chiếu tatami, kèm theo một gian bếp bé xíu.

Chật.

Nhưng tiền thuê thì rẻ.

“Ở đây… chắc ổn nhỉ?”

Chihiro nhìn quanh căn phòng.

“Ừ, thế này là đủ rồi.”

Chihiro bế con, nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Đi bộ đến trường khoảng mười phút. Nghe nói gần đây cũng có nhà trẻ.”

“Vậy quyết định ở đây nhé.”

Ngôi nhà mới của chúng tôi đã được định.

Đầu tháng Tư.

Ngày chuyển nhà.

Mẹ tôi và bà đến giúp.

Hành lý không nhiều.

Giường, bàn học, nôi của con, vài món nội thất và quần áo tối thiểu.

Dù vậy, căn phòng nhỏ cũng nhanh chóng chật kín.

“Chật thật, nhưng đây là nhà của chúng ta rồi nhỉ.”

Chihiro đứng giữa phòng, nói khẽ.

“Ừ.”

Con bé nằm trong nôi, đôi mắt tròn xoe nhìn quanh căn phòng.

“Cùng nhau cố gắng nhé, ba người bọn mình.”

Chihiro dịu dàng nói với con.

Con bé mỉm cười.

Nhìn nụ cười ấy, tim tôi chợt nóng lên.

Từ đây, một cuộc sống mới bắt đầu.

Đêm hôm đó, sau khi mẹ và bà đã về.

Đêm đầu tiên chỉ có ba người chúng tôi.

Con bé ngủ say, hơi thở đều đều.

Tôi và Chihiro ngồi trên giường.

“Thật sự… mình đã đi được đến đây rồi.”

Chihiro khẽ thì thầm.

“Ừ.”

“Một năm trước… em còn chẳng dám nghĩ mọi chuyện sẽ ra sao.”

Chihiro đặt tay lên bụng mình.

Ngày biết em mang thai.

Cả hai chúng tôi đều trống rỗng, không biết phải làm gì.

Nhưng rồi… chúng tôi đã vượt qua.

Cùng nhau.

“Chặng đường phía trước chắc chắn vẫn còn vất vả.”

Tôi nói.

“Vừa nuôi con vừa học… không hề dễ.”

“Ừ.”

Chihiro gật đầu.

“Nhưng nếu là hai đứa mình thì… sẽ ổn thôi.”

“Ừ, đúng vậy.”

Chúng tôi nắm lấy tay nhau.

Bàn tay Chihiro ấm áp lạ thường.

Ngày nhập học, trong khuôn viên trường, hoa anh đào nở rộ. Tôi và Chihiro sóng bước bên nhau.

Con bé đã được gửi ở nhà trẻ của trường đại học.

“Hoa anh đào… đẹp thật.”

Chihiro ngẩng lên nhìn.

“Ừ.”

“Cuối cùng… mình cũng đến được đây rồi.”

Nghe câu nói ấy, ngực tôi nghẹn lại.

Từ thời trung học, tôi đã luôn mơ về nơi này.

Đại học Tsukuba.

Cùng Chihiro học công nghệ và quản trị.

Trở thành cặp cộng sự kinh doanh mạnh nhất.

Giấc mơ ấy… giờ đang ở ngay trước mắt.

Dù chậm một năm.

Dù con đường đã vô cùng gian nan.

Thật tốt…vì đã không từ bỏ.

“Kenta-kun à, cảm ơn anh.”

Chihiro dừng bước, quay sang nhìn tôi.

“Ể?”

“Cảm ơn anh… vì đã không bỏ cuộc.”

Đôi mắt Chihiro ánh lên, đẫm nước mắt.

“Vì đã đưa em… đến được nơi này.”

“Anh cũng cảm ơn em. Vì có em ở bên, anh mới có thể đi được đến đây.”

Chihiro mỉm cười.

Những cánh hoa anh đào nhẹ nhàng rơi xuống.

Giữa làn hoa bay ấy, chúng tôi đứng cạnh nhau.

Và như thế, cuộc sống đại học của chúng tôi… chính thức bắt đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!