Mối tình bắt đầu trên chuyến tàu lúc 7 giờ 22 phút

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 7

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 2

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 8

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 3

Web novel (chương 1~30) - Chương 02: Sự bối rối của ngày hôm sau

Chương 02: Sự bối rối của ngày hôm sau

Enjoy!

------------------------------

Sự bối rối của ngày hôm sau

Mùi hương ấy tôi không sao quên được.

Tối đến, dù đang làm bài tập toán, cây bút của tôi vẫn bất chợt dừng lại. Ngay cả khi ăn tối cùng mẹ, đôi đũa cũng khựng lại. Mỗi lần như vậy, mùi hương ngọt ngào ấy lại hiện về — mùi dầu gội, mùi xà phòng, và còn có cả một thứ mùi ấm áp nào đó khó gọi tên.

“Kenta, con lại ngừng đũa rồi kìa.”

“À, con xin lỗi. Con chỉ… hơi nghĩ ngợi chút thôi.”

“Con mệt à?”

“Dạ… ừm, hơi mệt một chút.”

Mẹ nhìn tôi với vẻ lo lắng. Tôi vội vàng tiếp tục ăn.

Nhưng thực ra tôi không hề mệt. Chỉ là tôi không thể không nghĩ đến cô ấy.

(Mình đang nghĩ mấy chuyện kỳ lạ thật…)

Tôi tự trách bản thân. Chỉ là vô tình chạm vào nhau trên tàu thôi, vậy mà lại để tâm đến mức này.

Nếu bố còn ở đây, liệu ông có dạy tôi những chuyện như thế này không nhỉ. Nhà chỉ có mẹ, nên tôi chẳng hiểu mấy về con gái.

Nếu là Yamada cùng lớp, chắc cậu ta sẽ không vì chuyện như thế mà bối rối. Yamada có thể nói chuyện với con gái rất tự nhiên.

Còn tôi thì không. Sự việc ngày hôm qua cứ để lại ấn tượng lạ lùng trong lòng.

“Không sao đâu.”

Giọng nói trong trẻo ấy cứ vang lên mãi trong đầu tôi.

Sáng hôm sau, đồng hồ báo thức reo lên như thường lệ. Nhưng hôm nay khác với hôm qua, tôi bật dậy ngay lập tức.

“Ủa, Kenta? Hôm nay con dậy sớm thế?”

“Dạ… tự nhiên con tỉnh giấc thôi.”

Mẹ hỏi với vẻ ngạc nhiên, tôi trả lời qua loa.

Tôi vào nhà tắm, rửa mặt, rồi chỉnh tóc cẩn thận hơn thường ngày một chút.

(Không phải vì muốn gặp cô ấy đâu.)

Tự nhủ như vậy, nhưng tôi vẫn đứng trước gương kiểm tra lại kiểu tóc của mình.

“Con đi đây ạ.”

“Ừ, đi cẩn thận nhé.”

Bước ra khỏi nhà, tôi nhận ra hôm nay ấm hơn hôm qua. Những nụ hoa anh đào cũng có vẻ lớn lên thêm một chút.

Trên đường đến ga, tôi nghĩ thầm.

Nếu hôm nay cô ấy cũng lên cùng chuyến tàu thì sao nhỉ?

Có nên nói gì đó không? Nhưng rốt cuộc thì nói cái gì bây giờ?

“Chào buổi sáng, Kenta-kun.”

Lại là bà cô hàng xóm lên tiếng.

“Cháu chào buổi sáng ạ.”

Hôm nay tôi đáp lại thoải mái hơn một chút.

—--------------------------------------

Qua cổng soát vé, tôi đứng trên sân ga. Chuyến tàu 7 giờ 22 đang tiến vào. Tôi đi về vị trí quen thuộc, cố gắng không nghĩ tới chuyện hôm qua.

Nhưng tim tôi đập thình thịch như trống dồn.

Và rồi… cô ấy ở đó.

Cùng toa tàu, gần như đúng vị trí của ngày hôm qua.

Cô ấy lại đang đọc sách bỏ túi.

Tim tôi đánh “thịch” một cái.

Quả nhiên là cô ấy… Không lẽ không phải ngẫu nhiên sao?

Không, một nữ sinh trường tư Sakuragaoka đi chuyến tàu giờ này là chuyện rất bình thường. Chẳng phải duyên phận gì cả, chỉ là trùng hợp thôi.

Vậy mà, tôi vẫn thấy vui.

Tôi cố tình nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhưng hình ảnh cô ấy phản chiếu trên ô kính tàu cứ không ngừng lọt vào tầm mắt.

Hôm nay cô ấy đang đọc gì nhỉ?

Lại để ý nữa rồi.

Ký ức về mùi hương ngày hôm qua trỗi dậy, tôi vội nghĩ sang chuyện khác. Tiết đầu hôm nay là toán. Bài tập đã làm xong. Không biết bentou mẹ chuẩn bị có gì nhỉ?.

Thế nhưng cuối cùng, tôi vẫn không thể không để ý đến cô ấy.

Mỗi khi con tàu rung lắc, tôi lại nhớ đến chuyện hôm qua. Khoảnh khắc chạm vào nhau ngắn ngủi ấy. Mùi hương đó. Và cả nụ cười kia.

(Hôm nay cũng lại thấy gì đó…)

Một cảm xúc khó gọi tên dâng lên. Nhưng tôi biết rõ, mình chẳng thể nào có đủ can đảm để bắt chuyện.

“Ga kế tiếp là Sakuragaoka, Sakuragaoka.”

Tiếng thông báo vang lên. Cô ấy khép cuốn sách lại.

Tôi vô thức nhìn theo. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi có cảm giác như ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

Nhưng ngay sau đó, cô ấy liền quay đi, và giống như hôm qua, bước xuống tàu.

Nhìn theo bóng lưng cô ấy rời khỏi tàu tại ga Sakuragaoka, tôi thầm nghĩ:

(Ngày mai cũng…)

Không hiểu sao, tôi lại thấy để tâm đến ngày mai.

Nhưng đồng thời, chính bản thân mình lúc này cũng khiến tôi bối rối, chẳng hiểu nổi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!