Mối tình bắt đầu trên chuyến tàu lúc 7 giờ 22 phút

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thanh Mai Trúc Mã Của Nữ Đại Công Tước Phương Bắc

(Đang ra)

Thanh Mai Trúc Mã Của Nữ Đại Công Tước Phương Bắc

bamioneunjam

Tiểu thư đài các vốn là bạn thanh mai trúc mã của tôi dạo này cứ hay gắt gỏng. Nhưng mà, trêu chọc cô ấy thú vị lắm.

2 1

Những cô vợ khác chủng tộc của tôi không thể hòa thuận với nhau

(Đang ra)

Những cô vợ khác chủng tộc của tôi không thể hòa thuận với nhau

이만두

Bọn tôi không cần phải ép mình để sống chung nữa…

39 2515

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

31 457

Cô bé tiểu học trở thành Tổng thống

(Đang ra)

Cô bé tiểu học trở thành Tổng thống

Thuật sĩ tiểu thuyết

Thế nhưng, tỷ lệ ủng hộ lại cứ không ngừng tăng lên.

3 1

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

401 10743

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

31 102

Web novel (chương 1~30) - Chương 03: Nhận ra vào ngày thứ ba

Chương 03: Nhận ra vào ngày thứ ba

Enjoy!

--------------------------------

Nhận ra vào ngày thứ ba

“Kenta, hôm nay con lại dậy sớm nữa à?”

Sáng ngày thứ ba kể từ khi tôi bắt đầu để ý đến cô ấy, mẹ nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên.

“Chỉ là… tự nhiên con tỉnh giấc thôi.”

Tôi trả lời qua loa rồi rời nhà như mọi khi. Nhưng trong lòng tôi hiểu rõ. Vì có thể gặp cô ấy, nên tôi mới tự nhiên tỉnh dậy sớm như vậy.

“Chào buổi sáng, Kenta-kun.”

“Cháu chào buổi sáng ạ.”

Việc chào hỏi bà cô hàng xóm giờ đã trở nên quen thuộc.

Khi đến ga, tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn một chút. Hôm nay cô ấy có ở đó không nhỉ?

Chuyến tàu 7 giờ 22 tiến vào ga. Tôi đứng ở vị trí quen thuộc.

Và rồi, cô ấy ở đó.

Sáng ngày thứ ba, cô ấy vẫn ở cùng chuyến tàu, cùng một vị trí như mọi khi.

Tôi không còn ngạc nhiên nữa. Hay đúng hơn là tôi giả vờ như không ngạc nhiên. Nhưng trong lòng lại thấy nhẹ nhõm.

(Quả nhiên là có.)

Hôm nay cô ấy cũng đang đọc sách bìa mềm. Tôi tự nhủ đừng nhìn, vậy mà ánh mắt vẫn cứ hướng về phía ấy.

(Lại nhìn nữa rồi…)

Tôi vội quay đi, nhìn ra ngoài cửa sổ. Những nụ hoa anh đào dường như lại lớn thêm một chút.

Thế nhưng khi nhận ra, tôi lại đang nhìn về phía cô ấy.

Hôm nay trông cô ấy đọc rất chăm chú, thỉnh thoảng hơi cau mày, có lúc lại mỉm cười khe khẽ. Dáng vẻ đọc sách đầy biểu cảm ấy, không hiểu sao lại cuốn hút tôi.

Không biết cô ấy đang đọc cuốn gì nhỉ. Tôi thử nhìn xem có thấy được tựa sách không, nhưng góc nhìn không cho phép.

Theo nhịp rung của tàu, mái tóc cô ấy khẽ lay động.

(Đây không phải là ngẫu nhiên.)

Cuối cùng tôi cũng thừa nhận. Cô ấy cũng đi chuyến tàu này mỗi ngày, vào khung giờ này, hẳn là để đi học. Nghĩa là… ngày mai cũng sẽ gặp lại.

Ý nghĩ ấy khiến tim tôi đập thình thịch một cách kỳ lạ.

“Ga kế tiếp là Sakuragaoka, Sakuragaoka.”

Tiếng thông báo vang lên. Cô ấy khép cuốn sách lại.

Tôi bất giác nhìn theo. Hôm nay cũng vậy, cô ấy bước xuống tàu.

Tôi lại tiễn theo bóng lưng ấy. Từ cổ áo đồng phục đến dáng đi, tất cả đều toát lên vẻ thanh lịch.

—------------------

Tiết đầu tiên là môn Ngữ văn hiện đại. Thầy chủ nhiệm đang giảng về Akutagawa Ryūnosuke.

“‘Rashōmon’ là một tác phẩm quan trọng đối với học sinh trung học, nhưng…”

Thế nhưng trong đầu tôi chỉ toàn là chuyện về cuốn sách cô ấy đang đọc. Liệu có phải là Akutagawa Ryūnosuke không? Hay là một tác giả khác?

“Satou, em nghĩ thế nào về cách diễn đạt này?”

“Dạ? À, vâng…”

Bị thầy gọi bất ngờ, tôi hoảng hốt. Tôi chẳng biết thầy vừa hỏi gì.

“X… xin lỗi thầy, em không nghe rõ ạ.”

Vừa gãi đầu vừa cúi mặt, tôi thành thật trả lời.

“Đừng có ngơ ngác như thế chứ. Dù thời tiết xuân có dễ chịu đến đâu thì cũng đừng có lơ đãng quá.”

Cả lớp khúc khích cười. Mặt tôi đỏ bừng.

(Mình đúng là kỳ thật.)

Tiết hai là toán, tiết ba là tiếng Anh. Thế nhưng rốt cuộc tôi vẫn không thể tập trung. Ở một góc trong đầu, hình ảnh cô ấy luôn hiện lên. Gương mặt nghiêng chăm chú khi đọc sách. Cử chỉ cau mày. Nụ cười khẽ thoáng qua.

Giờ nghỉ trưa, Yamada lên tiếng gọi tôi.

“Kenta, dạo này cậu có gì đó lạ lắm thì phải?”

“Lạ là sao?”

“Thấy cậu hay ngẩn ngơ lắm đấy.”

Tim tôi khẽ thót lại. Yamada đã để ý thấy rồi.

“Thiệt hả? Kh… không có gì đâu.”

“Cậu, đừng nói là… có bạn gái rồi chứ?”

Trò đùa của Yamada khiến tôi càng bối rối hơn.

“Nói nhảm gì thế. Làm gì có chuyện đó. Cậu cũng biết mà, tớ đến nói chuyện với con gái còn không có gan, thì lấy đâu ra người như thế.”

“Ờ thì… nghe cũng có lý.”

Yamada nhìn tôi với vẻ khó hiểu. Tôi vô thức quay mặt đi. Bởi lẽ, chính tôi cũng cảm thấy như mình đang nói dối.

Sau giờ học, tôi ghé qua thư viện.

Không phải vì cần tra cứu gì cả. Chỉ là đôi chân tự nhiên đưa tôi tới đó.

Tôi đi dọc khu sách bìa mềm. Cuốn mà cô ấy đọc có thể là của Natsume Sōseki, Dazai Osamu, Kawabata Yasunari… Hay là một tác giả đương đại nào đó?

Tôi cầm thử “Kokoro” lên, lật vài trang. Nhưng chữ nghĩa chẳng lọt nổi vào đầu.

Liệu cô ấy có đọc những cuốn sách như thế này không? Hay là thể loại trinh thám? Hay tiểu thuyết tình cảm?

Tôi bắt đầu không hiểu nổi bản thân mình đang làm gì.

(Sao mình lại làm mấy chuyện này chứ?)

Rời thư viện, tôi lên chuyến tàu về nhà.

(Ngày mai cũng… là chuyến tàu đó sao nhỉ?)

Ngay trên tàu về nhà, tôi cứ nghĩ mãi như vậy. Không hiểu sao, ngày mai lại khiến tôi bận tâm.

Về đến nhà, mẹ đang chuẩn bị bữa tối.

“Về rồi à. Hôm nay con có nghe giảng đàng hoàng không đấy?”

“Hả? Sao mẹ hỏi vậy?”

“Chẳng biết nữa. Dạo này con trông cứ như để tâm trí ở đâu đâu ấy.”

Đến cả mẹ cũng nhận ra. Tôi vội vàng phủ nhận.

“Không có đâu. Con vẫn nghe bài đàng hoàng mà.”

Nhưng thực tế thì thầy giáo và Yamada đều đã nói y như vậy. Cả ngày hôm nay, đầu óc tôi chỉ toàn nghĩ về cô ấy.

Rốt cuộc, đây là cảm giác gì vậy?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Akutagawa Ryūnosuke (1892-1927) là một nhà văn cận đại vĩ đại của Nhật Bản, được mệnh danh là "cha đẻ của truyện ngắn Nhật Bản" "Rashōmon" là tên một bộ phim kinh điển của đạo diễn Akira Kurosawa (1950) và cũng là thuật ngữ "Hiệu ứng Rashomon" để chỉ hiện tượng một sự kiện được mô tả theo nhiều cách khác nhau, thậm chí lẫn trái ngược nhau, do mỗi nhân chứng có góc nhìn chủ quan, làm mất đi một sự thật khách quan duy nhất.