Mối tình bắt đầu trên chuyến tàu lúc 7 giờ 22 phút

Truyện tương tự

Thanh Mai Trúc Mã Của Nữ Đại Công Tước Phương Bắc

(Đang ra)

Thanh Mai Trúc Mã Của Nữ Đại Công Tước Phương Bắc

bamioneunjam

Tiểu thư đài các vốn là bạn thanh mai trúc mã của tôi dạo này cứ hay gắt gỏng. Nhưng mà, trêu chọc cô ấy thú vị lắm.

2 1

Những cô vợ khác chủng tộc của tôi không thể hòa thuận với nhau

(Đang ra)

Những cô vợ khác chủng tộc của tôi không thể hòa thuận với nhau

이만두

Bọn tôi không cần phải ép mình để sống chung nữa…

39 2515

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

31 457

Cô bé tiểu học trở thành Tổng thống

(Đang ra)

Cô bé tiểu học trở thành Tổng thống

Thuật sĩ tiểu thuyết

Thế nhưng, tỷ lệ ủng hộ lại cứ không ngừng tăng lên.

3 1

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

401 10743

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

31 102

Web novel (chương 1~30) - Chương 05: Cuộc trò chuyện đầu tiên

Chương 05: Cuộc trò chuyện đầu tiên

Enjoy!

------------------------------------

Cuộc trò chuyện đầu tiên

Sau cuối tuần, sáng thứ Hai lại đến.

“Chào mẹ buổi sáng.”

“Chào buổi sáng, Kenta.”

Việc dậy sớm đã thành thói quen. Mẹ cũng không nói gì thêm.

(Hôm nay cũng sẽ gặp cô ấy.)

Nghĩ vậy, bước chân tôi bỗng nhẹ nhàng hơn hẳn.

“Chào buổi sáng, Kenta-kun.”

“Cháu chào buổi sáng ạ.”

“Hôm nay trông cháu có vẻ vui nhỉ.”

“Dạ? Vậy ạ? Có lẽ vì là thứ Hai.”

“Cháu thích đi học ghê ha! Đi đường cẩn thận nhé.”

Thật ra tôi không hẳn là thích trường lớp, nhưng tôi cũng không phủ nhận. Sau khi chào bà hàng xóm, tôi đi qua cổng soát vé. Vừa đứng trên sân ga, tim tôi đã bắt đầu đập nhanh hơn.

Chuyến tàu khởi hành lúc 7 giờ 22 tiến vào ga. Tôi đi về vị trí quen thuộc.

Cô ấy ở đó. Hôm nay cũng vậy, đứng đúng chỗ cũ và đang đọc sách bìa mềm.

(May quá…)

Tôi thở phào. Hai ngày cuối tuần không được gặp, nên cảm giác nhẹ nhõm sáng nay đặc biệt rõ rệt.

Tàu bắt đầu chạy. Khung cảnh đi học buổi sáng vẫn yên bình như mọi ngày. Tôi cố gắng quan sát cô ấy một cách thật tự nhiên.

Hôm nay cô ấy đang đọc gì nhỉ? Có vẻ là một cuốn sách khá dày. Natsume Sōseki chăng, hay là một tác giả khác?

Và rồi, giữa buổi sáng yên ả ấy, một chuyện xảy ra.

“Kính thưa quý hành khách, do xảy ra tai nạn liên quan đến người ở phía trước, đoàn tàu sẽ tạm thời dừng lại.”

Trong toa vang lên những tiếng thở dài nặng nề. Tai nạn đúng giờ cao điểm buổi sáng — tình huống khiến ai cũng khốn đốn.

Tôi cũng suýt tặc lưỡi. Tiết đầu là cổ văn, lại còn có bài kiểm tra ngắn nữa chứ.

Vô thức nhìn sang phía cô ấy, tôi thấy cô cũng mang vẻ mặt bối rối y như tôi. Cô khép cuốn sách lại, liếc nhìn đồng hồ.

Rồi, chẳng hiểu sao, ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

Cả hai đều mang biểu cảm vừa khó xử, vừa có chút buồn cười. Gặp ánh mắt nhau vào lúc thế này thật không đúng lúc. Nhưng cũng có một cảm giác kỳ lạ — như thể cả hai đang cùng chia sẻ chung một hoàn cảnh khó khăn.

“Khổ thật nhỉ…”

Cô ấy khẽ lẩm bẩm. Không hẳn là nói với tôi, giống như tự nói một mình hơn. Thế nhưng tôi lại vô thức đáp lời.

“Đúng vậy… chắc là sắp muộn mất rồi.”

Ngay cả tôi cũng giật mình. Lời nói tự nhiên tuôn ra lúc nào không hay.

“Vâng. Tiết đầu mình lại còn có bài kiểm tra nữa.”

Cô ấy cười khổ. Tôi cũng bất giác cười theo. Việc cùng có chung nỗi lo khiến tôi thấy gần gũi hơn hẳn.

“Tớ cũng có tiết đầu. Là cổ văn.”

“Tớ thì là toán. Bài kiểm tra toán khó lắm. Tớ lại không giỏi toán.”

“Trùng hợp ghê. Tớ cũng đang ngán bài kiểm tra hôm nay đây. Cổ văn thì tớ dở lắm… nhiều lúc tớ tự hỏi sao ở thế kỷ 21 rồi mà vẫn phải đọc mấy bài văn cổ như vậy.”

Tôi nói đùa một chút, cô ấy liền khẽ bật cười.

“Đúng là vậy thật.”

Chỉ là một cuộc trò chuyện rất đỗi bình thường. Nhưng đó là lần đầu tiên chúng tôi thực sự nói chuyện với nhau. Dù có hơi căng thẳng, nhưng mọi thứ diễn ra tự nhiên hơn tôi tưởng.

Tiếng thông báo trong toa lại vang lên.

“Chúng tôi xin lỗi vì đã gây bất tiện cho quý hành khách. Công tác khắc phục đã hoàn tất, tàu sẽ sớm tiếp tục chạy.”

“May quá.”

Cô ấy khẽ thở phào nhẹ nhõm. Tôi cũng cảm thấy y hệt như vậy.

Mười lăm phút sau, đoàn tàu bắt đầu chạy lại.

“Vậy nhé.”

Cô ấy khẽ cúi đầu chào rồi lại mở cuốn sách bìa mềm như mọi khi. Nhưng hôm nay, tôi có cảm giác thỉnh thoảng cô ấy lại liếc nhìn về phía tôi.

Tim tôi đập thình thịch. Lòng bàn tay ướt mồ hôi.

Giọng nói của cô ấy tươi sáng hơn tôi tưởng, cách nói chuyện cũng rất tự nhiên. Không hề có vẻ sợ hãi hay e dè. Trái lại, cô ấy đối xử với tôi rất bình thường.

(Thì ra mình có thể nói chuyện được… nói chuyện một cách bình thường.)

Tôi hơi ngạc nhiên. Sống trong môi trường trường nam sinh quá lâu, tôi luôn nghĩ rằng mình không giỏi giao tiếp với con gái. Nhưng không ngờ lại có thể nói chuyện tự nhiên đến vậy.

(Có khi nào… cô ấy cũng nhớ mình không?)

Vừa nghĩ như thế, tôi vừa nhìn theo bóng dáng cô ấy xuống tàu ở ga Sakuragaoka.

Hôm nay, dáng lưng của cô ấy dường như ở gần tôi hơn mọi ngày.

Đến trường, Yamada lên tiếng gọi tôi.

“Này Kenta, hôm nay trông cậu vui thế?”

“Vậy à?”

“Sao từ sáng đã cười tủm tỉm rồi.”

Nghe Yamada nói vậy, tôi giật mình. Chẳng lẽ cảm xúc của tôi lộ rõ đến thế sao?

“Tàu bị trễ nhưng vẫn kịp giờ nên tớ vui thôi.”

Tôi viện đại một lý do, nhưng Yamada vẫn nhìn tôi với vẻ khó hiểu.

Nhưng sự thật thì khác. Là vì tôi đã lần đầu tiên nói chuyện được với cô ấy. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến tôi cảm thấy hôm nay là một ngày đặc biệt.

Bài kiểm tra nhỏ môn cổ văn diễn ra suôn sẻ hơn tôi tưởng. Tôi tập trung tốt một cách lạ thường.

Chắc chắn là nhờ cuộc trò chuyện buổi sáng nay.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Natsume Sōseki (1867-1916) là một trong những nhà văn vĩ đại nhất của văn học Nhật Bản hiện đại, nổi tiếng với các tác phẩm kinh điển như Kokoro, Botchan, Tôi là mèo