Chương 04: Những quan sát mỗi ngày
Enjoy!
-------------------------------------
Những quan sát mỗi ngày
Một tuần đã trôi qua.
“Kenta, dạo này con dậy sớm thật đấy.”
Mẹ lại nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên. Còn tôi thì đã quen với việc che giấu lý do thật sự.
“Con thấy người khỏe khoắn hơn thôi.”
“Vậy là con đã biết tự chăm sóc sức khỏe rồi. Tốt lắm.”
Mẹ vui vẻ nói vậy, nhưng trong lòng tôi lại có cảm giác phức tạp. Làm sao tôi có thể nói ra lý do thật được.
Tôi không thể ngừng nghĩ về cô ấy. Tôi muốn biết thêm, muốn hiểu cô ấy nhiều hơn nữa.
Ngày nào tôi cũng đứng ở cùng một chỗ, lặng lẽ quan sát cô ấy. Tôi nhận ra khi cô ấy thay kiểu tóc, và cũng để ý khi cuốn sách cô ấy đọc thay đổi.
Những cuốn sách cô ấy đọc cũng khác nhau mỗi ngày. Có hôm là sách bìa dày, có hôm là cuốn mỏng. Thỉnh thoảng, cô ấy còn xem cả sách tham khảo tiếng Anh. Tôi nghĩ cô ấy là người rất chăm học.
Có ngày cô ấy đeo tai nghe, có ngày thì không. Không biết là nghe nhạc, hay đang học tiếng Anh.
Trên tàu, cô ấy luôn đứng ở cùng một vị trí. Cô ấy tập trung đọc sách đến mức dường như không để ý đến tiếng ồn xung quanh.
Nhận ra mình đang nghĩ đến những điều ấy, tôi bỗng choáng váng.
(Mình đúng là có vấn đề rồi…)
Thế nhưng, tôi không thể dừng lại.
Buổi sáng thức dậy, tôi nghĩ hôm nay cũng sẽ gặp cô ấy. Lên tàu, tôi tìm kiếm bóng dáng cô ấy. Tôi chẳng nói chuyện, cũng không làm gì cả. Chỉ cần xác nhận rằng cô ấy đang ở đó thôi, vậy mà chẳng hiểu sao cả ngày lại thấy trọn vẹn hơn.
—------------------------------
Ở trường, tôi bắt đầu cẩn thận hơn để Yamada không nhận ra điều gì.
“Kenta, dạo này cậu trông vui vẻ ghê.”
“Thật sao? Bình thường thôi mà.”
“Không biết sao, tớ thấy cậu hay cười từ sáng sớm ấy.”
Nhận xét của Yamada khiến tim tôi giật thót. Chẳng lẽ mọi thứ lộ rõ trên mặt tôi đến vậy sao?
“Cậu tưởng tượng thôi.”
“Ừ, miễn là khỏe mạnh là được.”
Yamada không truy hỏi thêm. Nhưng tôi tự nhủ mình phải cẩn thận hơn nữa.
Một sáng thứ Sáu nọ, tôi nhận ra điều đó. Trông cô ấy có vẻ mệt mỏi.
Vai cô ấy rũ xuống hơn thường ngày, tốc độ đọc sách cũng chậm lại. Thỉnh thoảng cô ấy khẽ thở dài. Theo nhịp rung của tàu, trông cô ấy như đang gật gà gật gù.
(Có chuyện gì vậy nhỉ?)
Tôi bắt đầu lo lắng. Có phải cô ấy không khỏe không? Hay là gặp chuyện buồn gì?
Nhưng tôi không có can đảm để lên tiếng. Nếu bắt chuyện, chắc hẳn cô ấy sẽ thấy đáng ngờ. Một nam sinh trường nam, ngày nào cũng xuất hiện trên cùng chuyến tàu mà đột nhiên nói chuyện, hẳn sẽ khiến người ta sợ.
Suốt buổi học hôm đó, tôi không thể ngừng nghĩ về cô ấy.
“Satou, em lại để hồn ở đâu thế hả.”
Thầy dạy toán nhắc nhở. Gần đây, tôi càng lúc càng khó tập trung trong giờ học.
Giờ nghỉ trưa, Yamada lại lo lắng hỏi tôi.
“Kenta, cậu ổn chứ? Trông cậu có vẻ lo lắng lắm.”
“Hả? Có sao đâu.”
“Không đâu, chắc chắn là có chuyện. Nhìn là biết liền.”
Hôm nay Yamada không chịu bỏ qua. Tôi đành đánh trống lảng.
“Không có gì thật mà. Thôi, đi ăn trưa đi.”
Nhưng lời nói của Yamada khiến tôi nhận ra cảm xúc của mình đã hiện rõ đến mức nào.
Tan học, trên đường về, tôi cứ suy nghĩ mãi.
(Nếu ngày mai trông cô ấy vẫn mệt như vậy thì…)
Nhưng tôi cũng chẳng thể làm được gì. Không thể bắt chuyện. Chỉ có thể đứng nhìn từ xa.
Tôi thấy bản thân mình thật đáng xấu hổ.
—-----------------------------------------
Về đến nhà, mẹ đang chuẩn bị bữa tối.
“Về rồi à. Hôm nay thế nào con?”
“Bình thường thôi ạ.”
“Thật sao? Mẹ thấy con có vẻ không được vui lắm.”
Lời mẹ nói khiến tôi hơi ngạc nhiên. Buổi sáng còn tràn đầy năng lượng, vậy mà khi về nhà lại trầm xuống. Ngay cả bản thân tôi cũng không hiểu sự thay đổi cảm xúc ấy.
“Con chỉ hơi mệt thôi.”
“Ừ, đừng cố quá nhé.”
Vừa ăn tối, tôi vừa suy nghĩ.
Tôi không thể ngừng nghĩ về cô ấy. Nhưng lại chẳng làm được gì. Cảm giác bất lực trước chính bản thân mình khiến tôi khó chịu.
Ngày mai là thứ Bảy. Tôi sẽ không được gặp cô ấy trên chuyến tàu nữa.
Không hiểu sao, nghĩ đến điều đó lại khiến tôi thấy có chút buồn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
