Mớ rắc rối vớ vẩn của Tougetsu Umidori

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Vol 1 - Chương 4: Trẻ và Già, Nam và Nữ

Chương 4: Trẻ và Già, Nam và Nữ

“Có chuyện gì vậy, Umidori?”

Giọng nói từ phía cửa khiến Umidori giật bắn người.

“…!”

Cô xoay phắt lại, đồng thời nhanh tay tắt màn hình điện thoại rồi nhét xuống dưới chiếc bàn tròn.

“Làm cậu giật mình dữ vậy à? Đang lướt mấy tin sốc quá nên đơ người luôn hả?”

Người vừa lên tiếng, Yoshino Nara đang cúi xuống cởi giày.

Giọng cô nghe chẳng mấy để tâm.

“À, ba mẹ tớ đồng ý rồi. Dù gì cũng là thứ Sáu mà. Họ bảo tớ cứ thoải mái ăn tối rồi ngủ lại nếu muốn. Họ còn dặn tớ gửi lời cảm ơn tới phụ huynh hay người giám hộ của cậu nữa. Hê hê… Chứ nếu mẹ tớ biết con mình ngủ qua đêm ở chỗ không có người lớn trông coi, chắc bà cũng chẳng thoải mái thế đâu. Tớ nghĩ nói ra chỉ tổ làm rối chuyện nên thôi, giấu luôn.”

Nara nhún vai, bước thẳng vào phòng rồi ngồi xuống đối diện Umidori.

“Rồi.”

Umidori hoàn toàn không nghe nổi Nara đang nói gì.

Đầu óc cô bị nhét đầy những dòng chữ trong tin nhắn của Detamare-chan.

“…Này, Umidori? Cậu còn nghe tớ nói không? Mặt cậu tái mét luôn rồi đấy. Không đùa đâu!”

“Hả?”

“Hay là Detamare-chan vừa gửi cho cậu thêm thông tin gì quan trọng về mấy cái ‘lời nói dối’ đó?”

Nara buột miệng nói vậy, và Umidori không kịp che giấu, khẽ giật mình.

“Hả?! S-sao cậu biết?!”

Nara không trả lời.

Cô chỉ lặng lẽ nhìn Umidori, ánh mắt trống rỗng, kéo dài đến mức ngột ngạt.

“…Thôi, cũng chẳng quan trọng,” Nara nói sau một hồi rất lâu, thở ra rồi dựa lưng xuống.

“Quan trọng hơn là, Umidori, có chuyện này tớ muốn nói với cậu.”

“…Hả?”

Umidori giật mình, nhìn sang.

“…Chuyện gì?”

“Ừ. Không phải chuyện lớn đâu. Chỉ là… chuyện cũ thôi.”

“…Chuyện cũ?”

“Ừ. Quá khứ của tớ.”

Nara khẽ gật đầu.

“Trong lúc gọi điện, tớ chợt ngẫm lại. Với tình hình bây giờ, tớ nghĩ cậu nên biết.”

“…Ờ?”

“Trước hết, tớ không phải kiểu người để người khác dắt mũi. Đến lúc tớ phải tự nắm quyền rồi, xưa nay tớ vẫn vậy.”

“…??”

“Umidori, tớ nói trước cho cậu đỡ sốc nhé,” Nara nói, không đợi phản ứng.

“Nhưng tớ… xinh lắm.”

“…Hả?”

“Thậm chí là xinh quá mức. Thật sự đáng sợ khi một người đẹp như tớ lại được phép tồn tại trên đời… Nhưng đôi lúc, tớ cũng tự hỏi. Tự hỏi vì sao mình lại sinh ra với ngoại hình thế này. Gia đình tớ hoàn toàn bình thường. Tớ cũng chỉ là một cô gái rất đỗi bình thường. Vậy tại sao riêng khuôn mặt này lại hoàn hảo đến mức phi lý? Do trùng hợp sao? Do vận mệnh sắp đặt? Hay đây là một ân huệ không nên dành cho một người tầm thường như tớ? Cậu nghĩ sao, Umidori? Vì sao tớ lại xinh đến thế?”

“…?”

Umidori chẳng biết trả lời thế nào, chỉ biết chớp mắt nhìn Nara.

“…Ừm… t-tớ không rõ. Tớ nghĩ là do gen của ba mẹ cậu kết hợp tốt thôi.”

“Không phải vậy đâu, Umidori,” Nara nói chắc nịch.

“Không có chuyện trùng hợp ở đây. Gương mặt con người không thể đẹp hoàn mỹ đến mức này nếu không có nguyên nhân. Đó là logic cơ bản.”

“Hả?”

“Từ khi còn rất nhỏ, tớ đã luôn suy nghĩ về lý do ấy. Mỗi lần nhìn mình trong gương, tớ đều tự hỏi: Vì sao? À mà Umidori, cậu từng nghe đến khái niệm noblesse oblige chưa?”

“…? No-ble… gì cơ?”

“Trách nhiệm của kẻ được ưu ái. Người vượt trội hơn người khác có nghĩa vụ dùng tài năng của mình để phục vụ xã hội. Một người như tớ, ngay từ khoảnh khắc chào đời, đã được giao phó một sứ mệnh. Và tớ không được phép chối bỏ nó. Và với tư cách là cô gái đẹp nhất còn sống, sứ mệnh của tớ là gì? Sau tất cả những gì tớ nói, chắc cậu đoán ra rồi nhỉ?”

“…K-không. Tớ hoàn toàn không hiểu.”

“Tớ phải chia sẻ nó. Giống như người giàu có nghĩa vụ làm từ thiện. Tớ sinh ra đẹp hơn tất cả mọi người, và tớ có trách nhiệm phân phát vẻ đẹp ấy cho toàn thế giới.”

“…Nara, cậu đang nói cái gì vậy? Thật sự đấy.”

Umidori không còn cố giữ lời nữa.

Nara thở dài, vẻ khó chịu.

“Cậu vẫn chưa hiểu sao, Umidori? Tớ đang nói với cậu về lời nói dối mà tớ đã nói.”

Cô thốt ra câu đó nhẹ như không.

“…! …?!?!?!”

Cả khuôn mặt Umidori cứng đờ, run lên.

“Hả?! Hả?!”

“Nhưng nhận ra điều đó cũng không giúp tớ hoàn thành sứ mệnh. Suốt những năm cấp hai, tớ đã cố gắng hết sức, nhưng chẳng được gì. Thực tế rất tàn nhẫn. Thế giới này đã từ chối tớ.”

Nara vẫn tiếp tục nói, như thể hoàn toàn không để ý đến sự hoảng loạn của Umidori.

“Tớ tuyệt vọng. Quên hẳn sứ mệnh ấy, và chấp nhận sống như một nữ sinh trung học bình thường. Dẫu vậy, xung động đó vẫn âm ỉ bên trong. Tớ chỉ đang cố đè nó xuống thôi. Bởi vì cho dù tớ có muốn thực hiện sứ mệnh ấy đến đâu, tớ cũng đã thất bại. Bỏ cuộc… là lựa chọn duy nhất còn lại… Nhưng nếu không phải thì sao? Nếu thực sự tồn tại một sức mạnh có thể biến ước mơ thành hiện thực? Và nếu vì một phép màu nào đó, tớ có được nó? Thì khỏi cần nói cũng biết. Tớ sẽ không do dự. Tớ sẽ bám lấy sức mạnh ấy… và bóp méo cả thế giới này.”

“Tránh xa Nara ra đi, Umidori!”

Một giọng nói của con gái vang lên.

Từ cửa ra vào, cắt phăng dòng độc thoại của Nara.

“Cậu không thể đứng gần cô ta như vậy được!”

Đó là Detamare-chan.

Cô đứng ngay lối vào, hai tay xách túi đồ siêu thị, trừng mắt nhìn Nara.

“Cô ta đã—”

“Về nhanh thật đấy, Detamare-chan.”

Nara liếc sang, giọng nhẹ tênh.

“Ôi chà. Tớ vốn định giải quyết xong trước khi cậu quay lại, trước khi cậu kịp xen vào. Tiếc thật. Nhưng thôi, thế này cũng tốt. Ít nhất tớ chỉ cần giải thích một lần.”

“Nara, đừng—”

“Hê hê, giờ có nhìn tớ kiểu đó cũng vô ích thôi.”

Nara cười khẽ.

“Như cậu thấy đấy, đã quá muộn rồi.”

Vừa nói, Nara vừa giơ một tay lên, lòng bàn tay hướng ra ngoài, đưa thẳng về phía mặt Umidori.

“Hả…?”

“Hãy chấp nhận đi, Umidori. Cậu xứng đáng là người đầu tiên được bóp méo.”

Khoảnh khắc tiếp theo—

“?!”

—một cơn đau như thiêu đốt xuyên thẳng qua khuôn mặt Umidori.

“Á—đauuu?!”

Cô ôm chặt lấy mặt.

“Đau, đau, đau, đau—?!”

Chưa bao giờ trong đời cô cảm thấy đau đến thế.

Như thể có ai đó đang dùng dao xẻ nát khuôn mặt cô vậy.

Umidori không thể ngồi yên, đầu cúi gập xuống, người co rúm lại.

“Xin lỗi nhé, Umidori.”

Giọng Nara bình thản vọng xuống từ trên cao.

“Cậu sẽ phải chịu đau một chút. Nhưng chỉ lúc đầu thôi. Giờ chắc cậu đã qua rồi. Ca tân trang khuôn mặt đã hoàn tất.”

“H-hả?!”

Quả thật… cơn đau đã dịu đi.

Vẫn đặt tay lên mặt, Umidori dè dặt ngẩng đầu.

“Nào, Umidori. Nhìn mặt mình đi.”

Nara rút một chiếc gương từ túi áo đồng phục, trượt nó qua mặt bàn.

“Tớ nghĩ cậu sẽ khá bất ngờ đấy.”

“Hả…? Đ-đợi đã…”

Chiếc gương trượt khỏi bàn, rơi về phía đùi Umidori.

Theo phản xạ, cô chụp lấy, và chiếc gương gập bật mở ra.

Hình ảnh phản chiếu hiện lên trước mắt cô.

“Hả…?”

Và thứ cô nhìn thấy khiến cô bật thốt lên kinh hãi.

“?! C-cái gì vậy… chuyện gì đang xảy ra thế này?!”

Ánh mắt Umidori dán chặt vào gương, không thể rời đi.

“M-mặt mình… mặt mình là…”

“Hê hê, sao nào?”

Nara chăm chú quan sát phản ứng của cô, giọng đầy tự mãn.

“Món quà khá ổn áp chứ? Đấy, Umidori. Đó chính là lời nói dối mà tớ đang nói.”

—-

“Tại sao tôi không có biểu cảm?”

Nara lặp lại, giọng khó chịu.

Nhưng gương mặt cô hoàn toàn không tỏ vẻ khó chịu.

Khuôn mặt bất động, lúc nào cũng như đang chán chường, và trông trẻ hơn rất nhiều so với tuổi học sinh trung học.

“Vậy, tôi có thể nhận được câu trả lời chứ?”

Đối diện ánh nhìn đó là một người đàn ông mặc vest, nở nụ cười hiền hòa.

“Không giống như do căng thẳng. Những người phỏng vấn nói rằng em đã như vậy từ vòng một và vòng hai rồi.”

Họ đang ở trong một văn phòng.

Tường và trần nhà sơn trắng, sàn nhà sạch bóng không một hạt bụi.

Yoshino Nara ngồi giữa phòng trên một chiếc ghế xếp, mặc đồng phục học sinh.

Nhưng đó không phải đồng phục của trường Isuzunomiya.

Đơn giản vì khi ấy cô mới 12 tuổi, vừa bước vào cấp hai.

Phải 3 năm sau, cô mới gặp Tougetsu Umidori.

“Xin lỗi nếu câu hỏi có vẻ kỳ lạ,” người đàn ông nói, “nhưng tôi là người phụ trách công ty này. Tôi muốn hiểu rõ nhất có thể về tài năng của mình.”

“……”

“Không cần phải suy nghĩ quá nhiều. Tôi xin nói thêm rằng điều này sẽ không ảnh hưởng đến quyết định ký hợp đồng.”

Ông ta cúi nhìn tập hồ sơ trên bàn.

“Yoshino Nara. Ứng tuyển khóa người mẫu. Học sinh năm nhất trường công lập. Em là thí sinh có ngoại hình nổi bật nhất trong vòng tuyển chọn này, không cần bàn cãi. Tôi biết em đã nhận được đánh giá rất cao từ các giám khảo trước, nhưng tận mắt nhìn thấy gương mặt em… thật sự khiến tôi nín thở.”

Ông ngẩng lên, nhìn cô lần nữa, rồi thở dài.

“Em rất, rất, rất, rất xinh đẹp. Tôi làm nghề này đã lâu, gặp vô số cô gái xinh đẹp, nhưng chưa từng thấy ai hoàn hảo đến mức không có một khuyết điểm nào như em. Tôi không thể tưởng tượng ra công ty nào lại từ chối ký hợp đồng với em.”

“Cảm ơn.”

“Nhưng chính vì thế tôi mới hỏi. Yoshino Nara, tại sao em lại ngồi trong buổi phỏng vấn với vẻ mặt u sầu như vậy? Trong đời sống riêng thì không sao, nhưng nếu mang biểu cảm đó vào công việc, chắc chắn sẽ gây rắc rối.”

“Không.”

Nara đáp.

“Ngay cả khi làm việc, tôi cũng sẽ không có biểu cảm.”

“…Cái gì?”

“Nếu buộc phải giải thích,” Nara nói, “thì lý do tôi không có biểu cảm là vì tôi không cần đến nó.”

“…Hả?”

“Như chính ông đã nói.”

Nara gật đầu.

“Khuôn mặt của tôi là hoàn hảo. Không tì vết. Tôi hoàn toàn đồng ý.”

Cô nói tiếp, không do dự.

“Và chính vì thế, tôi không cho phép mình tạo ra bất kỳ biểu cảm nào. Bởi vì khuôn mặt tôi đã hoàn chỉnh, đã hoàn mỹ. Thêm thắt bất cứ thứ gì dư thừa vào chỉ khiến sự hoàn hảo ấy bị tổn hại. Nó sẽ không còn hoàn hảo nữa. Tôi không thể hiện cảm xúc, vì làm vậy chỉ khiến vẻ đẹp của tôi bị vấy bẩn.”

Chủ tịch công ty cứng họng trong vài giây.

“…Em đang nói cái gì vậy? Con gái đáng yêu nhất khi mỉm cười mà!”

“Điều đó đúng với những cô gái khác.”

Nara gật đầu.

“Nhưng tôi thì khác. Dù tôi có mỉm cười hay không, tôi cũng sẽ không đáng yêu hơn hiện tại. Bởi vì tôi… đã đáng yêu đến mức tối đa rồi.”

Sự tự tin tuyệt đối trong lời nói của cô khiến ông ta không biết phản bác thế nào.

Khóe mày ông giật nhẹ.

“Ờ… ừm, thì một mức độ lập dị nhất định cũng có thể xem là nét quyến rũ.”

Ông ta ho khẽ, đổi giọng.

“Vậy thử câu hỏi khác nhé. Vì sao em muốn làm người mẫu?”

“Vì tôi có gương mặt đẹp.”

Nara trả lời ngay lập tức.

“Những đứa trẻ giỏi thể thao thì muốn làm vận động viên. Những đứa vẽ giỏi thì muốn làm họa sĩ manga. Logic ở đây cũng vậy. Tôi nghĩ vẻ đẹp bẩm sinh của mình sẽ có ích.”

“À… ừ, động cơ này thì khá bình thường.”

Giọng ông ta lộ rõ sự nhẹ nhõm.

“Ừm, tôi hiểu. Không phải ai cũng có thể kiếm tiền từ thứ mình giỏi.”

“Tiền à? Tôi không quan tâm.”

“…Em không à? Vậy là em muốn xuất hiện trên các sàn diễn thời trang lớn?”

“Cũng không hẳn. Nhưng tôi hiểu đó là một phương tiện hiệu quả để hoàn thành sứ mệnh của mình.”

“…Sứ mệnh?”

“Vâng. Sứ mệnh.”

Nara gật đầu, dứt khoát.

“Tôi phải chia sẻ vẻ đẹp của mình với thế giới.”

Sau buổi phỏng vấn đó, Yoshino Nara quả thực đã gia nhập công ty giải trí.

Nhưng rốt cuộc, quyết định ký hợp đồng với cô lại trở thành sai lầm nghiêm trọng nhất trong đời vị chủ tịch.

Lẽ ra ông ta nên loại cô ngay lúc đó.

Dù cô có xinh đẹp đến đâu, chỉ riêng cách hành xử trong buổi phỏng vấn cũng đủ để nhận ra có gì đó không ổn.

Nếu kịp nhận ra sớm hơn, ông ta đã có thể tránh được những tổn thất chưa từng có mà Yoshino Nara gây ra.

Tất cả… đều là do cô ta.

“Giải thích đi, Nara…!”

Ba năm sau buổi phỏng vấn.

Giọng ông ta vang dội trong văn phòng, tràn ngập phẫn nộ.

“Ngay từ đầu… đây đã là kế hoạch của cô sao?”

Không còn chút nào của nụ cười hiền hòa năm xưa.

Ông ta trừng mắt nhìn Nara, cố gắng kiềm nén cơn giận.

Nhưng bản thân Nara thì không hề lay động.

Khuôn mặt cô không nhúc nhích một chút nào.

Trông như thể cô chỉ đang nhìn vào khoảng không vô định.

“Tôi không hiểu ông đang nói gì. Tôi đã trình bày rõ lập trường của mình ngay từ buổi phỏng vấn.”

“…Cô có biết mình đã làm gì không? Cô có hiểu công ty chúng tôi đã gánh chịu thiệt hại lớn đến mức nào không?”

Giọng ông ta trầm xuống, gần như rít qua kẽ răng.

Ông kéo một xấp giấy từ ngăn kéo, ném mạnh xuống bàn.

“Mười sáu người! Mười sáu tài năng đầy triển vọng, bị hủy hoại hoàn toàn! Tất cả là vì cô!”

Những tờ giấy rải ra trên bàn, mỗi tờ đều là ảnh chân dung kèm hồ sơ cơ bản.

Mười sáu bộ lý lịch.

Phần lớn là nữ, nhưng cũng có vài nam.

Nhưng điều khiến người ta lạnh sống lưng… là ảnh chân dung.

Tên tuổi khác nhau.

Ngày sinh khác nhau.

Mọi thông tin đều không trùng khớp.

Thế nhưng… chỉ riêng khuôn mặt thì giống hệt nhau.

Nói chính xác hơn, chúng không hoàn toàn giống.

Nhưng cả 16 bức ảnh đều mang gương mặt của Yoshino Nara.

Không chỉ phụ nữ, mà cả đàn ông cũng vậy.

“Không hề báo trước! Đột ngột, không dấu hiệu gì cả! Từng người một bỗng nhiên đi làm với gương mặt giống hệt cô, sau khi phẫu thuật thẩm mỹ!”

Gương mặt ông ta méo mó, như vừa nuốt phải thứ gì đó đắng chát.

“Đến lúc chúng tôi phát hiện ra thì đã quá muộn.

Khi hỏi lý do, tất cả những người bị hại đều trả lời giống nhau. ‘Tôi muốn xinh đẹp hơn.’ ‘Tôi muốn có gương mặt của Yoshino Nara.’ Tôi hỏi lại lần nữa, Nara. Đây có phải là mục tiêu của cô không?”

“Thưa Chủ tịch,” Nara lên tiếng, giọng dịu dàng đến đáng sợ.

“Ông đã từng nghe đến khái niệm noblesse oblige chưa?”

“…Hả?”

“Trách nhiệm của kẻ được ưu ái. Những người vượt trội hơn kẻ khác có nghĩa vụ dùng tài năng của mình vì lợi ích xã hội. Những người như tôi, ngay từ khi sinh ra đã được Thượng Đế giao cho một sứ mệnh, và tôi không thể từ bỏ nó. Thưa Chủ tịch, với tư cách là người đẹp nhất thế giới… sứ mệnh của tôi là gì?”

“Cô đang nói nhảm cái gì vậy?!”

“Không cần vòng vo nữa.”

Nara hít một hơi.

“Để tôi nói rõ sự thật. Sự ra đời của tôi là một thông điệp từ Thượng Đế. Nhân loại không cần những khác biệt ngoại hình vô nghĩa này. Con người nên được đánh giá bằng nội tâm, thế nhưng xã hội lại định giá họ bằng khuôn mặt khi sinh ra. Đó là một sai lầm chí mạng. Tôi tin rằng Thượng Đế đã nhìn ra điều đó. Nhân loại bị mắc kẹt trong vòng xoáy này, không lối thoát. Vậy làm sao để giải phóng chúng ta? Chừng nào gương mặt con người còn khác nhau, chừng đó phân biệt đối xử vẫn sẽ tồn tại. Dù có tranh cãi thế nào đi nữa, con người vẫn sẽ tiếp tục gán giá trị cho khuôn mặt mình được sinh ra cùng, và mãi mãi không thể tự do. Nếu vậy… chỉ còn một cách. Là khiến tất cả chúng ta trông giống nhau.”

“…Cái gì?”

“Đó là lý do tôi được sinh ra, thưa Chủ tịch. Để thống nhất gương mặt của toàn nhân loại. Tôi là khuôn mẫu. Là hình dạng mà tất cả nhân loại sẽ dùng để chỉnh sửa gương mặt mình. Tôi tin chắc đó là ý định của Thượng Đế. Trước hết, Ngài tạo ra một người có gương mặt hoàn mỹ, không thể xinh đẹp hơn được nữa. Sau đó, Ngài để tôi sống một cuộc đời bình thường. Bằng cách đó, Ngài buộc những người xung quanh tôi phải nhận ra vẻ đẹp ấy. Và rồi, con người sẽ đi đến kết luận tất yếu. ‘Đẹp quá!’ ‘So với cô ấy, khuôn mặt của mình thật tầm thường!’ ‘Thật đáng xấu hổ!’ ‘Mình ghen tị với người đẹp nhất thế giới đến phát điên!’ ‘Giá mà mình có được vẻ đẹp ấy!’ ‘À, nhưng mình có thể mà!’ ‘Chỉ cần phẫu thuật thẩm mỹ để trông giống cô ấy!’ ‘Đi đặt lịch ngay thôi!’”

Nara kết thúc bài diễn thuyết, thở dài một tiếng rồi ngả người ra sau.

“Nói cách khác, tôi được sinh ra với tư cách là vẻ đẹp vĩ đại nhất thế giới, chỉ để gieo ý nghĩ đó vào đầu những người xung quanh. Đó là sứ mệnh của tôi. Tất nhiên, khiến toàn nhân loại tự nguyện đi phẫu thuật thẩm mỹ… quả là một nhiệm vụ nặng nề. Ông cũng thấy vậy mà, đúng không?”

“…Cô bị điên rồi sao?”

Câu trả lời của vị chủ tịch không hề che đậy.

“Cả thế giới sẽ ngưỡng mộ cô và đi phẫu thuật vì cô? Cô nghiêm túc đấy à? Ngớ ngẩn!”

“Tôi đương nhiên hiểu điều đó.”

Nara lắc đầu.

“Sứ mệnh của tôi không phải thứ dễ dàng hoàn thành.”

“Tôi chọn gia nhập giới người mẫu vì tin rằng đó là con đường hiệu quả nhất. Chỉ cần lan tỏa vẻ đẹp của mình ra thế giới, tôi tin rằng bất cứ ai nhìn thấy ảnh của tôi cũng sẽ muốn trở thành tôi.”

“…Cô thực sự nghĩ chuyện ngu xuẩn đó sẽ xảy ra sao?”

“Đã xảy ra rồi.”

Nara đáp.

“Dù chỉ mới 16 người… trong suốt 3 năm.”

Gương mặt trống rỗng, Nara khẽ thở dài.

“Tôi đoán 16 người đó vốn đã đẹp hơn mặt bằng chung của nhân loại, lại đặc biệt để tâm đến ngoại hình. Chính vì vậy, họ mới bị cảm giác thua kém trước tôi tác động mạnh đến thế.”

“V-vậy mà cô không thấy áy náy chút nào sao?!”

Vị chủ tịch gào lên.

“Chính cô đã khiến họ vĩnh viễn đánh mất gương mặt mà cha mẹ ban cho đấy!”

“Tại sao tôi phải bận tâm?”

Nara gằn giọng.

“Nghe cho rõ đây, thưa Chủ tịch, chuyện này cũng khiến tôi tổn thất không ít. Khi quyết định dự tuyển vào công ty này, tôi chưa từng nghĩ kế hoạch của mình lại đi chệch hướng đến mức đó. Tôi cày cuốc suốt 3 năm, dốc toàn lực… mà kết quả chỉ là 16 người ‘cải thiện’ bản thân ư? Đúng là thảm họa. Theo tính toán ban đầu của tôi, đến lúc này thì 90% dân số Nhật Bản đáng lẽ đã sửa mặt rồi.”

“Tôi nghe đủ rồi!”

Vị chủ tịch hét lên, cố át đi thứ mà ông coi là mê sảng của Nara.

“Cô bị sa thải, Yoshino Nara! Không kiếm được hợp đồng đã là quá đáng, nhưng tôi không đời nào giữ lại kẻ đang chủ động phá hủy toàn bộ dàn nhân sự của công ty! Nếu cô muốn thực hiện cái ‘sứ mệnh điên rồ’ đó thì đi nơi khác mà làm!”

“…Vâng. Tôi vốn cũng định làm thế.”

Giọng Nara trầm xuống, ép chặt cơn giận của chính mình.

“Ở lại đây thì chẳng bao giờ đạt được mục tiêu. Tôi cũng không hề có ý định gia hạn hợp đồng. Chúng ta kết thúc rồi. Giờ nghĩ lại, tôi đã quá trẻ con.”

Nara thừa nhận.

“Tôi biết rất rõ rằng nhân viên trong công ty này sẽ không bao giờ chấp nhận động cơ cá nhân của tôi. Cho dù họ có hỏi thẳng, giải thích cũng chỉ khiến họ cho rằng tôi điên. Nếu là bây giờ, tôi sẽ trả lời vòng vo, cố tình làm mờ trọng tâm.”

Cô nói bằng giọng hồi tưởng, thao thao kể lại quá khứ, nhưng Umidori lúc này hoàn toàn không còn tâm trí để nghe.

“……?! ……?!”

Toàn bộ ý thức của cô dồn cả vào chiếc gương.

Phản chiếu trong đó là khuôn mặt của chính cô, giờ đã giống hệt Yoshino Nara.

Cảm giác quá phi thực.

Cô liên tục chạm tay vào, nhưng vẫn không thấy đó là da thịt của mình.

Nếu mái tóc cô không còn dài và đen như trước, có lẽ cô đã chẳng nhận ra đây là bản thân.

“Có cảm giác thế nào khi mang gương mặt của tôi, Umidori?”

Nara hỏi, giọng bình thản đến lạ.

“Cậu thích chứ? Tôi khá chắc là trông cậu rất ổn.”

“…H-hả? Tại sao? Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Tâm trí Umidori không thể xử lý nổi.

Không thể chấp nhận nổi.

Cô chỉ nhớ rằng Nara đã đặt tay lên mặt mình, cơn đau kinh khủng ập đến, và rồi mọi thứ biến thành thế này.

“Tại sao cô lại làm vậy, Nara?”

Detamare-chan rít lên, mắt vẫn dán chặt vào Umidori.

—Cả ba lại ngồi quanh bàn.

Nara ngồi thẳng tắp.

Umidori ôm chặt chiếc gương.

Detamare-chan đặt túi đồ lên bàn, trừng mắt nhìn Nara.

“Tôi hoàn toàn không hiểu nổi ý đồ của cô.”

“Sao lại không hiểu?”

Nara đáp.

“Tôi vừa giải thích xong mà, Detamare-chan. Từ khi còn nhỏ, tôi đã mơ ước khiến toàn nhân loại đi phẫu thuật thẩm mỹ để trông giống tôi. Phân phát gương mặt này cho già trẻ, trai gái, không phân biệt. Xóa bỏ hoàn toàn khái niệm ‘ngoại hình khác biệt’ khỏi thế giới. Để biến ước mơ đó thành hiện thực, để biến khát vọng của tôi thành sự thật, tôi đã trở thành một Hoang Ngôn Phụ Thể. Có vẻ là vậy.”

Như thể chuyện đó chẳng liên quan gì đến mình.

Nara quay lại nhìn Umidori.

“Nhưng thú thật, tôi không nghĩ mục tiêu này có thể đạt được. Cảm giác cứ như đang mơ vậy. Như thể mọi thứ này không có thật.”

“……! C-cô đang nói cái gì thế, Nara?!”

Giọng Umidori nghẹn lại, run rẩy.

“Cô muốn tất cả mọi người trông giống hệt mình sao?! Chuyện đó… chuyện đó vô lý mà! Và đó là điều cô thật sự mong muốn sao?!”

“Đúng vậy, Umidori. Từ tận đáy lòng.”

Nara đáp.

“Khi tôi nói không biết lời nói dối của mình là gì, tôi đã nói dối. Đúng là trước đó tôi chẳng biết gì về Hoang Ngôn Phụ Thể, cho đến khi nghe Detamare-chan nói. Nhưng ngay khoảnh khắc cô ấy giải thích, tôi đã hiểu. Tôi là một Hoang Ngôn Phụ Thể, và lời nói dối tôi muốn hiện thực hóa chỉ có thể là điều này. Tôi không đời nào để hai người giết chết lời nói dối đó, nên tôi mới thao thao bất tuyệt để câu giờ.”

“…Đ-đợi đã, Nara! Chuyện này không ổn! Ý tôi là cô chưa từng nói với tôi dù chỉ một lần về những thứ như thế này!”

“Ừ, tôi không nói.”

Nara nhún vai.

“Cậu cũng đâu có hỏi. Giống như việc tôi không hề biết cậu ăn trộm bút chì rồi ăn chúng vậy. Suốt từng ấy thời gian, tôi hoàn toàn không nhận ra. Mọi chuyện là thế đấy, Umidori. Tôi không biết bí mật của cậu, và cậu cũng chẳng biết bí mật của tôi. Có gì lạ đâu.”

—!

Câu nói đó ép Umidori nhớ lại nội dung tin nhắn của Detamre-chan.

Vì sao à?

Vì cô ta là một Hoang Ngôn Phụ Thể.

Đầu óc có vấn đề.

Một mối đe dọa cực lớn.

…Cậu thật sự hiểu Nara đến mức nào?

“Không phải điều đó,” Detamare-chan lên tiếng sau một hồi im lặng.

“Thứ tôi hỏi là, vì sao cô lại tốn công thú nhận tất cả những chuyện này. Nara, cô có hiểu mình vừa làm gì không?”

Giọng Detamare-chan dịu đi, mắt không rời khỏi Nara.

“Cô đã tự tay nói ra lời nói dối của mình. Nói rõ ràng thứ cô muốn hiện thực hóa. Đó chẳng khác nào phơi bày điểm yếu. Gần như là tự sát.”

Điều đó khiến cô không hề dễ chịu.

“Thật lòng mà nói, tôi đã bất cẩn.”

Detamare-chan tiếp tục.

“Tôi để hai người ở riêng, nghĩ rằng khi kẻ địch không có mặt, cô sẽ làm gì đó với Umidori. Nhưng tôi không ngờ lại điên loạn và liều lĩnh đến mức này. Có lẽ tôi đang kiếm cớ, nhưng nếu biết trước, tôi đã không rời mắt khỏi cô.”

“…Hừm. Tự sát à?”

Nara khịt mũi, gương mặt vẫn trơ lì.

“Có lẽ cô nói đúng. Nếu muốn bảo vệ lời nói dối của mình, thì việc thừa nhận nó đúng là hành động ngu xuẩn nhất. Ban đầu tôi cũng định giả vờ không biết gì, kéo dài đến khi cô chết, Detamare-chan. Nhưng rồi tôi lại đi kể hết mọi chi tiết. Có lẽ cô đúng, có lẽ tôi thật sự mang khuynh hướng tự hủy.”

“…Đừng vòng vo nữa, Nara.”

Detamare-chan cắt ngang.

“Tôi hỏi vì sao cô lại làm vậy.”

“Vì tôi không muốn giết cô.”

“Hả?”

Detamare-chan sững sờ.

“…Cái gì?”

“Rất đơn giản thôi, Detamare-chan.”

Nara đáp.

“Tôi định im lặng cho đến khi cô chết. Nhưng rồi tôi nhận ra, nếu làm thế, cô sẽ thật sự chết. Và thế là tôi đổi chiến thuật.Detamare-chan, có thể chúng ta là kẻ địch, bị trói chặt trong một cuộc chiến mà chỉ một người được sống sót. Nhưng… liệu đó có thật sự là con đường duy nhất không? Thật sự không còn cách nào khác để tránh cái chết của cậu, mà vẫn không phải giết lời nói dối của tôi sao?”

“…Cậu đang nói cái quái gì vậy?”

“Ví dụ thế này thì sao? Cậu quyết định không theo đuổi Sát Tử Hoang Ngôn này nữa, mà chuyển sang săn một mục tiêu khác.”

“……Một mục tiêu khác?”

“Cậu vẫn còn nguyên 1 tuần. Nếu khả năng đánh hơi lời nói dối của chúng ta giống như khứu giác con người, thì đâu phải chuyện bất khả thi. Và khi tìm ra được, ba người chúng ta có thể hợp tác, cùng nhau giúp cậu nuốt chửng lời nói dối đó.”

“Hả?!”

“Tôi nghĩ đây là một ý không tồi. Hơn nữa, nếu so sánh thì việc ba người hợp sức giết một lời nói dối khác… rõ ràng có xác suất thành công cao hơn nhiều so với việc hai người cố giết lời nói dối của tôi.”

Detamare-chan nhìn chằm chằm Nara, hoàn toàn sững sờ.

“T-tớ không hiểu… Nara, rốt cuộc cậu đang làm cái gì vậy? Nghe có lý thật, nhưng… nhưng chuyện này chỉ có lợi cho tớ thôi. Với cậu thì được cái gì?”

“Không phải vậy đâu, Detamare-chan,” Nara đáp.

“Nếu cậu không chết, thì rồi Tougetsu Umidori… cuối cùng cũng sẽ có khả năng nói dối.”

“…Hả?”

Umidori giật bắn người, ngẩng phắt đầu lên.

Suốt thời gian qua, ánh mắt cô dán chặt vào chiếc gương, nhưng câu nói vừa rồi của Nara đã kéo cô trở lại thực tại.

“Đó là lý do tôi nói hết ra, Detamare-chan. Tôi muốn giúp cậu. Tôi không muốn để cậu chết, nếu vẫn còn cơ hội để cứu Umidori.”

Nara quay sang cô bạn mình.

“Umidori, cậu không muốn Detamare-chan chết, đúng không?”

“……”

Umidori không trả lời ngay.

“V-vì sao…?”

Cuối cùng cô mới cất tiếng, khàn và yếu.

“Hả? Tại sao? Tớ… tớ đã nghe hết cuộc nói chuyện của hai người qua cánh cửa nhà vệ sinh rồi. Bao gồm cả phần thưởng Detamare-chan đưa ra cho việc giúp cô ấy thực hiện Sát Tử Hoang Ngôn. Umidori, chẳng phải cậu đồng ý giúp cô ấy chỉ để học cách nói dối thôi sao? Thật lòng mà nói, đó là thứ tôi vĩnh viễn không thể giúp cậu được,” Nara nói thẳng.

“Thứ duy nhất tớ làm được, là dán khuôn mặt mình lên người khác. Việc tìm ra một Hoang Ngôn Phụ Thể có thể chữa trị cho Umidori… chỉ một lời nói dối sống sót hơn 10 năm mới làm nổi. Chỉ có Detamare-chan mới có thể làm điều đó cho cậu.”

“……K-không, tớ không có ý đó,” Umidori lắc đầu.

“T-tại sao cậu lại lo cho tớ nếu Detamare-chan chết, Nara? Việc tớ có nói dối được hay không… đâu ảnh hưởng gì đến cậu.”

“…Hả?”

Nara bật ra một tiếng ngơ ngác thật sự.

“Tớ không hiểu sao cậu lại hỏi vậy. Chẳng phải quá rõ ràng sao? Vì tớ thích cậu.”

“Ơ…?”

“Còn cần lý do nào khác không?”

Nara nhún vai.

“Như tớ đã nói lúc chúng ta ôm nhau ấy. Tớ đứng về phía cậu. Khi người mình thích gặp rắc rối, thì việc cố giúp họ có gì lạ đâu.”

“……Nara,” Umidori thì thào, hoàn toàn không biết phải nói gì thêm.

Gương mặt Nara không hề thay đổi.

Hai cô gái ngồi bất động, nhìn thẳng vào mắt nhau.

—Trong lúc đó, Detamare-chan vẫn đang quan sát Nara, toàn thân căng cứng như thú hoang dựng lông.

“Tớ không thể tin nổi những gì mình vừa nghe,” cô nói.

“Nara, cậu nói thật à? Chỉ vì muốn giúp Umidori? Không mưu đồ, không âm mưu? Chỉ vì thế mà cậu tự phơi bày bản thân, rồi còn tìm cách thương lượng hòa bình?”

“Đúng vậy, Detamare-chan. Chính xác là thế. Nếu tôi không thừa nhận mình là một Hoang Ngôn Phụ Thể, và còn hiểu rõ lời nói dối của chính mình, thì chúng ta thậm chí còn chẳng có tư cách để đàm phán.Việc đổi mặt Umidori cũng là một phần của chuyện đó. Tôi có thể giải thích lời nói dối của mình cả ngày, nhưng có minh chứng trực tiếp thì hai người sẽ hiểu nhanh hơn.”

“…Và cậu không ngại nếu lời nói dối của mình bị giết, chỉ vì quyết định liều lĩnh này?”

Detamare-chan dò hỏi.

“…Không, đó là chuyện hoàn toàn khác,” Nara lắc đầu.

“Tôi vẫn quyết tâm bảo vệ lời nói dối của mình. Chỉ là… trong đầu tôi, chuyện đó không hề mâu thuẫn với mong muốn giúp hai người. Vậy thì sao? Có thể giảng hòa không? Hay là không?”

“…T-tuyệt đối không!”

Detamare-chan gào lên.

“Như chính cậu đã nói! Chúng ta là kẻ thù không đội trời chung! Chỉ có một người được sống! Không tồn tại con đường hòa bình nào cả!”

“…Vì sao lại không? Chúng ta đâu có lý do gì để phải cắn xé nhau. Tôi chỉ muốn cứu lời nói dối của mình, và chỉ cần một lời nói dối khác lấp đầy bụng cậu, chẳng phải—”

“Không,” Detamare-chan cắt ngang.

“Phải là lời nói dối của cậu.”

“…Hả?”

“Sống hay chết của tôi giờ không còn quan trọng nữa,” Detamare-chan nói.

Cô quay sang Umidori, ánh mắt dán chặt vào gương mặt đã bị Nara biến đổi.

“Cậu muốn biến khuôn mặt của toàn nhân loại thành giống hệt mình. Ừm. Chỉ cần cậu còn ôm ấp một ý tưởng nguy hiểm đến mức đó, tôi không thể để cậu tồn tại. Chúng ta phải giết lời nói dối của cậu, ngay tại đây. Ngay lúc này. Nếu thất bại, Nara, cậu sẽ trở thành kẻ thù của cả thế giới. Một tai họa xã hội. Giống như bọn chúng.”

Cô gần như phun từng chữ ra, giận dữ tột độ.

Nara nghiêng đầu.

“…? Tôi chẳng hiểu cậu đang nói gì cả. Kẻ thù của thế giới? Tai họa xã hội? Bọn chúng là ai?”

“…Ờ—”

Detamare-chan vừa định nói tiếp thì—

—Ding dong.

Tiếng chuông cửa vang lên, cắt ngang bầu không khí căng như dây đàn trong căn phòng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!