Mớ rắc rối vớ vẩn của Tougetsu Umidori

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Vol 1 - Lời bạt

Lời bạt

Xin chào mọi người!

Tôi là Kaeru Ryouseirui.

Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã đọc cuốn sách này.

Tôi đã mơ ước trở thành một light novelist từ hồi cấp ba, nên việc cuối cùng cũng có được cơ hội ra mắt như thế này khiến tôi thực sự vô cùng hạnh phúc.

Nhìn lại thì năm 2020 đúng là một bước ngoặt trong đời tôi.

Khi đó tôi là sinh viên đại học, đang loay hoay tìm việc làm đàng hoàng, và đã bị từ chối tới… lần thứ 50.

Lúc ấy tôi nghĩ kiểu:

“Xưởng bóc lột cũng được, miễn là cho tôi đi làm!”

Tôi thậm chí còn đi phỏng vấn ở một nơi quảng cáo là “buổi định hướng”, ai ngờ đó lại là… vòng phỏng vấn cuối.

Họ gửi thư mời nhận việc cho tôi, rồi sau đó lại rút lại.

Tình hình lúc đó thảm đến mức như vậy đấy.

Lý do họ rút offer là vì tôi phải học lại 1 năm đại học.

Trường tôi yêu cầu 124 tín chỉ để tốt nghiệp, nhưng không phải cứ đủ số là xong.

Có đủ thứ quy định lằng nhằng:

Bốn mươi tín chỉ nhóm A, ba mươi tín chỉ nhóm B, vân vân.

Tôi thì chẳng để ý mấy chuyện đó, cứ thích môn nào là đăng ký môn đó.

Đến sát ngày tốt nghiệp, phòng giáo vụ mới bảo tôi:

“Bình thường thì số tín chỉ của em đủ tốt nghiệp rồi, nhưng vì em học quá nhiều môn không tính vào điều kiện, nên tổng cộng em sẽ cần… 134 tín chỉ.”

Rồi Covid ập đến.

Ngay cả tôi cũng bắt đầu nhận ra là con đường tìm việc của mình… chẳng thấy ánh sáng cuối đường đâu cả.

Vậy là tôi quyết định liều một phen.

“Chỉ còn con đường trở thành light novelist thôi!”

Tôi dành trọn 1 năm sau đó để theo đuổi mục tiêu ấy, cố gắng hết sức có thể.

Và rồi, bằng một phép màu nào đó, tôi đoạt được một giải thưởng, và mới có ngày hôm nay.

Nghĩ lại thì cũng buồn cười.

Cố gắng “sống thực tế” để kiếm việc làm chẳng thay đổi được gì.

Ngược lại, chạy trốn khỏi thực tế thì lại làm cuộc đời tôi rẽ sang hướng khác.

Đúng là cuộc sống kỳ lạ thật.

Giờ thì đến phần cảm ơn.

Các biên tập viên, thật sự xin lỗi vì việc chỉnh sửa kéo dài tận… 9 tháng.

Natsuki Amashiro, tôi xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi rất nhiều vì đã gây ra vô số rắc rối về lịch trình cho bạn.

Nhưng nếu chấm độ dễ thương theo thang 100 điểm, thì các nhân vật bạn tạo ra phải đạt… 8.000 điểm.

Riêng Nara thì phải tới 16.000!

Cảm ơn bạn rất nhiều!

Bản thảo tôi nộp ban đầu có vô số vấn đề, vậy mà các giám khảo vẫn nhìn xuyên qua tất cả và trao cho nó giải thưởng lớn nhất.

Tôi thật sự vô cùng biết ơn.

Tôi sẽ làm hết sức mình để không phụ lòng kỳ vọng ấy.

Tôi xin nói đến đây thôi.

Tạm biệt nhé!

Hy vọng chúng ta sẽ còn gặp lại nhau!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!