Bước ra khỏi sân nơi họ sống cùng Sasha, Willis ngay lập tức được chào đón bởi cảnh tượng một dòng sông dài uốn lượn ở đằng xa.
Đây là một nhánh của sông Tinh Hà tách ra ở tỉnh Thanos.
Như thường lệ trong suốt chiều dài lịch sử, vào thời kỳ khan hiếm tài nguyên, bất kỳ quần thể sinh vật nào cũng thường tụ tập gần sông để dễ dàng tiếp cận nguồn nước dồi dào và nhiều nguồn cung cấp khác nhau.
Nơi sinh hoạt chung này cũng không khác gì.
Khu sinh hoạt chung mà Willis và những người khác đang tạm trú là một dải đất nhỏ nằm cạnh nhánh sông Tinh Hà gần đó và được bao quanh bởi rừng ở ba phía, kết nối với bên ngoài bằng một con đường hẹp không quá rộng.
Nhờ địa hình độc đáo này, khu vực này có thể nhanh chóng được thành lập nhờ nguồn lực và sự hỗ trợ của [Giáo hội Bái Quang], cho phép nó tránh được sự xâm lược của ác ma và phát triển thành một quy mô đáng kể với hơn một 100.000 người.
Như đã đề cập trước đó, phần lớn những cư dân này là công dân chạy nạn khắp nơi của Đế quốc Thần thánh đã phải bỏ nhà cửa chạy trốn trong chiến tranh, một số ít là các kỵ sĩ thần điện hoặc các thánh chức giả khác, cũng như những du khách tình cờ ở gần đó.
Sau khi vô tình tìm thấy khu sinh hoạt chung này, một số người đã quyết định tham gia lực lượng bảo vệ vì nhiều lý do khác nhau và tạm thời bọn họ lựa chọn không rời đi.
Tất nhiên, còn có một yếu tố quan trọng khác trong quá trình hình thành khu sinh hoạt chung này.
Đó là [Giáo hội Bái Quang], nơi cung cấp hỗ trợ chính cho việc thành lập khu sinh hoạt chung và là tổ chức hiện đang kiểm soát thực tế khu vực này.
Nói như vậy, cái gọi là [Giáo hội Bái Quang] bao gồm 99% dân số của Đế quốc thần thánh, hoạt động như một tổ chức tương đối lỏng lẻo chịu ảnh hưởng và lãnh đạo bởi một số ít [Nhà truyền giáo] và [Sứ đồ].
Đây không phải là một vỏ bọc cố ý mà đây thực sự là một tổ chức thực sự lỏng lẻo, một sự thật mà Willis đã hoàn toàn xác nhận qua những quan sát của cô trong vài ngày qua.
Lấy Sasha làm ví dụ. Mặc dù cô ấy cũng là tín đồ của [Giáo hội Bái Quang], nhưng cô ấy hoàn toàn không giống một tín đồ thông thường.
Mọi người đều tự lo việc của mình, không có giáo đường, không có lễ bái hay nghi lễ nào cả. Chỉ trong những tình huống bất thường phát sinh trong vài ngày qua, khi họ gặp khó khăn, những [Bái Quang giả] này mới tập hợp lại để hình thành nên một tổ chức.
Nhân tiện, có vẻ như Sasha đã gia nhập [Giáo hội Bái Quang] vì đoàn xe vận chuyển hàng hóa cho thương hội của họ đã vô tình tiếp xúc với những người lưu vong mang theo dịch bệnh [Bất Khiết] trong chuyến xe vận chuyển của họ trong lãnh thổ của Đế quốc Thần thánh, và họ đã bị nhiễm bệnh.
Willis đã biết về sự kinh hoàng của [Bất Khiết] trong cuộc hành quân của Đế quốc Thần thánh. Ngay cả Thánh nữ Minh Quang lúc nào cũng tỏ vẻ bí ẩn cũng coi đó là một vấn đề nan giải. Chỉ nhờ sự giúp đỡ bí mật của cô gái cáo trắng, cô mới đồng ý với đề xuất của Edwina về việc "tạm thời cách ly" những người bị nhiễm dịch bệnh.
Điều này cho thấy rõ việc điều trị dịch bệnh nàykhó khăn như thế nào.
Tuy nhiên, từ những gì Sasha gợi ý, những người đứng đầu [Giáo hội Bái Quang] này dường như đã tìm ra cách để giảm thiểu tác hại và sự lây lan của bệnh dịch này, giống như một quy luật tự nhiên, và điều này tự nhiên khơi dậy sự tò mò của Willis.
Sau một vài câu hỏi gián tiếp, câu trả lời nhận được khiến nữ mục sư vô cùng kinh ngạc.
Giải pháp đó là trở thành [Bái Quang giả].
Tất nhiên, gia nhập [Giáo hội Bái Quang] chỉ là bước đầu tiên. Sau khi đến Tỉnh Thanos, Nhà truyền giáo dẫn đường đã đưa cho Sasha và những người khác một loại thuốc đặc biệt.
Cô không biết thành phần hay nguồn gốc của loại thuốc này, nhưng người đó nói rằng chỉ cần uống một viên thuốc mỗi tháng có thể ngăn chặn sự lây lan liên tục của bệnh dịch trong cơ thể họ và ngăn nó lây lan ra thế giới bên ngoài. Thứ này cho phép Sasha và những người khác tạm thời sống như những người bình thường.
Viên thuốc có kích thước bằng khoảng một phần ba viên bi, tròn và nhẵn, được phân phát hàng tháng bởi những người đứng đầu [Giáo hội Bái Quang], cụ thể là Nhà truyền giáo đó.
Trong trường hợp bình thường, Sasha sẽ không bao giờ dễ dàng nuốt một loại thuốc kỳ lạ và khó hiểu như vậy do một tổ chức lạ cung cấp.
Nhưng ai cũng biết rằng một khi đã bị nhiễm [Bất Khiết] thì đó đã là một ngõ cụt. Và đó là điều mà mọi người ai cũng đồng thuận. Vì vậy, tất cả những gì họ có thể làm là cố gắng nắm bắt con đường sinh tồn khó nắm bắt đó.
Mà hóa ra [Giáo hội Bái Quang] cũng không hề lừa dối cô.
Theo một số phương pháp phát hiện đặc biệt, sau khi nuốt thuốc, dịch bệnh [Bất Khiết] lan tràn trong cơ thể cô thực sự đã được ngăn chặn bước đầu, giống như được bao bọc trong một loại năng lượng đặc biệt, ngăn không cho nó tiếp tục mở rộng và lan rộng mọi góc bên trong cơ thể.
Kết quả mà Willis thu được thông qua điều tra [Tình báo trinh sát] của cô cũng xác nhận điều này.
Dĩ nhiên, xét đến vấn đề riêng tư, [Giáo hội Bái Quang] dường như chưa công khai việc Sasha và những người khác là người mang mầm bệnh. Sở dĩ họ sẵn sàng cung cấp nhiều thông tin tình báo như vậy chủ yếu là vì cô gái cáo trắng nào đó đã cố tình tiết lộ thân phận của mình là [Hy] và sự hỗ trợ mà nhóm của họ đã cung cấp trong trận chiến trước đó trong rừng.
Thành thật mà nói, sự xuất hiện của loại thuốc này có phần bất ngờ đối với Willis. Mặc dù cô vẫn chưa xác định được phương pháp chế tạo cụ thể, nhưng nếu nó không có tác dụng phụ và có thể sản xuất hàng loạt, thì ở tỉnh Fulan…
Tuy nhiên, liệu Giáo hội Nữ thần có sẵn sàng chấp nhận việc nhiều tín đồ cải đạo sang tín ngưỡng khác, đặc biệt là khi điều đó có nghĩa là cứu mạng họ khỏi bệnh dịch không?
Sau khi đi được một đoạn ngắn trong khu sinh hoạt chung, Sasha đưa cô gái cáo trắng đến chân một tòa nhà ba tầng khá tinh xảo nằm ở khu vực trung tâm của khu sinh hoạt chung.
“Chính là nơi này. Cô có thể coi đây là văn phòng của cấp trên [Giáo hội Bái Quang] trong khu sinh hoạt chung này. Ít nhất thì chú Hội trưởng cũng bảo tôi dẫn cô đến đây gặp mặt.”
“Xavier, hả…”
Khi họ mới đến khu sinh hoạt chung này, ngài Thương nhân đi cùng Sasha có vẻ như đã ra ngoài để giải quyết một số vấn đề cho Nhà truyền giáo của [Giáo hội Bái Quang] ở đây và ông ấy nói rằng ông sẽ không quay lại trong vài ngày.
À thì, thật là trùng hợp, khi mình lại gặp lại ngài thương nhân đó ở Tỉnh Thanos, sau khi đã chạm trán ông ấy hai lần.
Tất nhiên, với ông ấy, đây hẳn là lần đầu tiên ông ấy thực sự gặp mặt [Hy].
Bước vào cánh cửa đã mở, Willis và Sasha đi ngang qua rất nhiều [Bái Quang giả] đang ra vào sảnh chính. Họ đi thẳng lên tầng hai.
Khi họ leo lên cầu thang, Sasha tiếp tục giải thích.
“Nơi này nghe nói do ngài Elland thiết kế, mô phỏng theo Công hội Mạo Hiểm Giả ở Liên hiệp Vương quốc Nhân Loại. Tầng một chủ yếu dùng để giải quyết những rắc rối thường ngày mà cư dân gặp phải, sau đó chuyển đến những cá nhân có năng lực để giải quyết, với thù lao do [Giáo hội Bái Quang] chi trả.”
“Tầng hai hình như là nơi làm việc của mấy vị đại nhân vật ở đây. Bản thân tôi cũng không hay đến đây, nhưng sau khi ngài Hội trưởng quen biết họ, hình như ngài ấy thường đến đây xử lý công việc. Nghe cũng bận rộn nhỉ~”
Trong lúc cô nói, họ đã đến cánh cửa duy nhất không khóa ở cuối hành lang tầng hai, trên đó có biển ghi [Văn phòng]. Sasha gõ nhẹ cho có lệ rồi mạnh dạn vặn tay nắm cửa và xông vào.
“Ngài Hội trưởng! Tôi mang theo vị khách quý của ngài đây!”
Nói xong, tiểu thư cung thủ có vẻ liều lĩnh bước vào phòng, cảnh tượng bên trong lập tức hiện ra trước mắt cô gái cáo trắng.
Đó là một văn phòng rất đơn giản và bình thường.
Một chiếc bàn gỗ, vài chậu hoa tươi xanh xếp thành hàng trên bệ cửa sổ, lá cây khẽ xòe ra, háo hức đón nhận ánh nắng chan hòa. Phía đối diện là một dãy kệ sách treo lơ lửng, chất đầy đủ loại tài liệu và giấy tờ cần xử lý.
Trong góc phòng, dưới kệ sách, có một chiếc bàn trà đặt đối diện hai hàng ghế sofa. Ấm trà sứ mới pha vẫn còn tỏa ra hơi nước, tạo nên bầu không khí trong lành và yên tĩnh.
Trên ghế sofa, một chàng trai trẻ mặc áo choàng [Giáo hội Bái Quang] màu vàng nhạt, mũ trùm đầu hất ra sau, mái tóc ngắn lấp lánh như tia sáng. Anh ta ngồi đối diện với một thương nhân khoảng 40 tuổi, cả hai người này đang trò chuyện rất thư thái.
