Sau khi biết được lý do thực sự cho sự mất tích liên tiếp của các thành viên khu sinh hoạt chung từ một cô gái cáo trắng nào đó và xác minh với sự giúp đỡ của cô ấy, các thành viên của [Giáo hội Bái Quang] đã tập hợp lại để điều tra khu rừng và đưa một số tên Huyết tộc đã bất tỉnh từ dưới lòng đất đi và phong tỏa tế đàn dưới lòng đất cùng với mảng dịch chuyển tức thời để ngăn chặn kẻ thù quay trở lại.
Về phần cái cây máu khổng lồ trông có vẻ đáng lo ngại kia, ban đầu bọn họ định thiêu rụi nó. Tuy nhiên, vì sự phản đối và cam đoan của Theresa, cũng như vì tôn trọng tiểu thư bạch hồ và những người đồng bạn của cô nên bọn họ đã quyết định không có hành động ngay lập tức.
Và thế là sự kiện này đã được giải quyết tạm thời.
Theo sự hướng dẫn của các thành viên [Giáo hội Bái Quang], Willis và những người khác tự nhiên đi đến "nơi sinh hoạt chung" được dựng lên ở bìa rừng, nơi họ được sắp xếp chỗ ở tạm thời.
Lý do tiểu thư mục sư quyết định tạm thời ở lại đây là vì cô muốn nhân cơ hội này tìm hiểu sâu hơn về cơ cấu tổ chức bên trong, xem xét tình hình thực tế của họ và hỏi thăm tin tức của Thánh nữ Phán Quyết.
Mặt khác, Siflin đã yêu cầu cô ấy xử lý một số việc nên cô ấy không tiện rời khỏi nơi này vào lúc này.
Rồi lại thêm nhiều ngày nữa trôi qua.
Trong vài ngày qua, tiểu thư bạch hồ đã có một số tương tác với người dân trong nơi sinh hoạt chung này và cô đã có thêm một số hiểu biết sâu hơn về bọn họ.
Mặc dù nơi sinh hoạt chung này được thành lập bởi Giáo hội Bái Quang, nhưng người dân cũng không nhất thiết phải gia nhập tổ chức đó mới có thể sống ở đó. Trên thực tế, mặc dù Giáo hội Bái Quang đã nỗ lực truyền giáo, nhưng gần một nửa số thành viên ở đây là tín đồ của Nữ thần hoặc không theo tôn giáo nào cả.
Mà nửa còn lại...
Thành thật mà nói, những [Bái Quang giả] này... dễ hòa đồng và sống chung hơn Willis tưởng tượng.
Họ không chỉ không nói về thần linh hay tín ngưỡng suốt ngày, mà hầu hết thời gian họ chẳng khác gì những người không có tín ngưỡng. Sự tham gia tôn giáo vào cuộc sống của họ thậm chí còn ít hơn cả những người tin vào Nữ thần, những người nổi tiếng với lối sống tự do và phóng khoáng.
Sự tương phản này thậm chí còn rõ rệt hơn vì cư dân ở đây có nhiều xuất thân khác nhau cùng sống trong khu sinh hoạt chung.
Thành thật mà nói, khi so sánh, Giáo hội Bái Quang có vẻ giống một phiên bản thô sơ và nguyên thủy hơn của Giáo hội Nữ thần, vì tổ chức này đã loại bỏ nhiều quy tắc và quy định của bọn họ… hay đại loại thế.
Nếu không, cái tổ chức này sẽ không thể dung nạp được một số tín đồ lập dị.
"Này! Haha... Buổi sáng tốt lành nha, tiểu thư Hy. Hiếm khi thấy cô đến sớm thế này."
Ngay khi cô đẩy cánh cửa nhỏ của ngôi nhà và để cơ thể mình tắm mình trong ánh sáng ấm áp của buổi sáng, một lời chào có phần quen thuộc vang lên từ sân không xa nơi cô gái cáo trắng đang đứng.
Người nói là một cô gái trẻ đặt cây cung dài của mình lên chiếc bàn đá bên cạnh, cô gái chỉ mặc một chiếc áo trắng ngắn tay và quần đùi đủ làm nổi bật những đường cong tuyệt đẹp của cô, trong khi cánh tay và đùi của cô hoàn toàn lộ ra.
Làn da khỏe mạnh màu lúa mì của cô gái trẻ phản chiếu ánh sáng yếu ớt dưới ánh nắng ban mai, mái tóc ngắn màu nâu, thường được buộc đuôi ngựa, giờ được búi gọn lên. Cô gái này đang đứng trong sân, nhấc hai khối đá nặng, như thể đang tập thể dục buổi sáng.
"Buổi sáng tốt lành, Sasha. Hôm nay ta có một số việc phải làm nên ta dậy sớm một chút."
"Ồ! Hehe, tôi hiểu rồi, tôi hiểu rồi... Ha ha... Ngài muốn đi gặp hai cái tên đó, phải không?"
"Ừm."
Sau khi trả lời ngắn gọn cho Sasha đang phấn khích, Willis quan sát cô ấy đang vật lộn để nâng hai khối đá, mỗi khối ước tính nặng ít nhất 45kg, lên đầu, rồi thở hổn hển. Cô gái cáo trắng vốn đã tò mò từ lâu, cuối cùng cũng lên tiếng hỏi.
"Nhắc mới nhớ, Sasha, cách cô tập thể dục buổi sáng trông có vẻ hơi đặc biệt. Ta nên nói thế nào nhỉ... trông không giống cách tập thể dục của con gái chút nào?"
"Hả?"
Cô gái tóc nâu thản nhiên đặt hai khối đá xuống đất với một tiếng "phịch", rồi lau những giọt mồ hôi trên trán bằng chiếc khăn trên bàn và cười nói.
"Ha ha, tiểu thư Hy cũng nghĩ vậy sao? Đúng vậy đó, tuy hiệu quả này rất tốt, nhưng cách luyện tập này có phải hơi thô bạo quá không?"
"Nhưng mà đây là yêu cầu của sư phụ tôi, nên tôi cũng chẳng thể làm gì được. Hơn nữa, tôi là cung thủ, sức mạnh của cơ bắp cánh tay ảnh hưởng trực tiếp đến sức mạnh và độ bền của mỗi mũi tên..."
Khóe miệng cô gái cáo trắng khẽ giật sau lớp mặt nạ, và tiểu thư bạch hồ không thể không lên tiếng lần nữa.
"Có phải là sư phụ của cô sử dụng cùng một phương pháp để tập thể dục như này mỗi ngày phải không?"
"Ồ, tất nhiên rồi! Nếu không, làm sao bà ấy có thể dạy dỗ bằng cách làm gương và bắt tôi, một đệ tử của bà ấy, phải ngoan ngoãn nghe theo chỉ dẫn của bà ấy? Hơn nữa, gánh nặng của bà ấy phải chịu còn nặng hơn tôi gấp năm sáu lần."
Khá lắm.
Nếu bất kỳ ai khác nghe những lời này, có lẽ họ sẽ ngay lập tức và vô thức hình dung ra một gã đàn ông cao lớn, cơ bắp cường tráng và cực kỳ khỏe mạnh trong đầu.
Nhưng mà tiểu thử Willis, người đã suy luận ra thân phận thực sự của vị "sư phụ" bí ẩn mà Sasha không muốn tiết lộ — thông qua cây cung dài và một số thông tin thu thập được trong vài ngày qua — đã tưởng tượng ra một hình ảnh...
Một cảnh tượng kinh hoàng khi một nữ cung thủ tóc đỏ, mặc áo ngắn tay, đứng trong sân mỗi buổi sáng, vung vẩy hai khối đá lớn hơn cả eo của cô ấy qua lại như đồ chơi trong lúc tập thể dục buổi sáng.
“Oa aaaa..........”
Trong lúc lơ đãng, cô gái không hề nhận ra điều đó mà phát ra âm thanh kỳ quái.
Ngay khi tâm trí của Willis đang tràn ngập suy nghĩ và hình ảnh chung của cô về tiểu thư Xích Diễm Flora bắt đầu thay đổi đáng kể…
Sasha dường như đã tập xong bài thể dục buổi sáng. Cô gái không chút do dự cởi bỏ quần ngắn và áo phông, để lộ thân hình trẻ trung không chút che chắn trước mặt cô. Cô thậm chí còn đá luôn đôi giày vải sang một bên và đứng chân trần tại chỗ.
Ngay lập tức, dựa vào sức mạnh cánh tay đặc biệt của một cung thủ, cô nàng này dễ dàng nhấc một xô nước lạnh đã được chuẩn bị sẵn và đặt lên bàn, rồi đổ lên đầu mình.
*Rào rào!*
"Phù~ Cảm giác thật tuyệt!"
Với tiếng reo vui vẻ, Sasha lắc mái tóc ngắn màu nâu ướt nước lạnh như mèo, rồi bắt đầu lau khô người bằng một chiếc khăn khác.
Thành thật mà nói thì hành động vừa rồi có hơi hào phóng quá mức rồi.
Dù thế nào đi nữa, ít nhất cô ấy cũng phải có chút tự giác nhận thức với tư cách là một cô gái chứ..
Mặc dù ở đây chỉ có một vài người phụ nữ, dẫn đầu là tiểu thư hồ ly, Sasha và một hoặc hai người dì sống trong sân này và không có đàn ông xung quanh, nhưng nên biết rằng các cô gái trên thế giới này cũng có thể có loại quan hệ đó và sinh con thông qua một số thủ đoạn ma pháp.
Vậy thì ngay cả khi chúng ta lùi lại một bước và cho rằng điều tồi tệ nhất sẽ xảy ra, thì việc làm như vậy mà không biết khuynh hướng tình dục của người kia có phải là hơi không phù hợp không nhỉ?
Tất nhiên, Willis đã thảo luận về những chủ đề tương tự vào ngày hôm sau khi cô đến khu sinh hoạt chung này và bắt đầu sống với Sasha. Hơn nữa, sau khi cô lần đầu chứng kiến Sasha tập thể dục buổi sáng, và cô đã hỏi thử nhưng mà Sasha đã hoàn toàn bác bỏ suy nghĩ đó.
[Đều là con gái cả, có gì to tát chứ? Nhìn thôi cũng đâu có mất miếng thịt nào đâu, haha.]
[Vào phòng tắm thì phiền phức lắm, nó sẽ làm ướt sàn nhà và đồ đạc. Sao cơ, cô bảo tôi đi tắm à? Chẳng phải còn phiền phức hơn sao? Làm ơn tha cho tôi đi...]
[Nhắc mới nhớ, tiểu thư Hy à, sao cô lại quan tâm đến chuyện này thế? Ngay cả sư phụ tôi cũng thấy chuyện này ổn mà. À! Nghĩ lại thì, cô không phải người, chắc là thuộc chủng tộc nào đó có truyền thống đặc biệt nhỉ? Này, cô có thể cho tôi biết các cặp đôi cùng chung giới tính sẽ sinh sản như thế nào không? Tôi vẫn luôn tò mò về chuyện này!]
Mọi chuyện…đại khái là như vậy.
Không còn lựa chọn nào khác, và để tránh bị hiểu lầm, Willis đành phải bỏ qua lời khuyên và gợi ý của mình. Cô phải bình tĩnh và chấp nhận hành động của đối phương.
Hơn nữa, đây không phải là lần đầu tiên cô nhìn thấy cơ thể của một cô gái.
Nhìn lại lúc ở Liên hiệp Vương quốc, cô cũng thường tắm khỏa thân cùng một tiểu thư Nữ vương nào đó mỗi ngày.
Và thế là, cô gái cáo trắng nhìn Sasha lau khô những giọt nước lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, rồi thay một chiếc áo lót sạch, mặc bộ áo giáp da bó sát và áo khoác dài thường ngày, lại buộc gọn gàng tóc đuôi ngựa, và cuối cùng đeo cây cung dài và ống tên lên vai.
Gần như cùng lúc đó, một cô gái rồng mắt ngái ngủ cũng xuất hiện từ cánh cửa nơi Willis đã xuất hiện trước đó và ngáp một cách lười biếng.
“Chủ nhân, buổi sáng tốt lành.”
Khi nhìn thấy Sasha, tiểu long nương cũng nhẹ nhàng chào cô bằng giọng nói mà người ngoài không thể nghe thấy.
“Buổi sáng tốt lành~ Hôm qua em cũng thức khuya để chơi với Tuyết Dực à?
"Gần như vậy. Cô bé đó có rất nhiều năng lượng, mặc dù con bé vẫn chỉ là một con chim vụng về..."
Hôm nay, tiểu long nương vẫn mặc trang phục thường ngày. Cô rồng hiếm khi thay đổi trang phục ở hình người, trừ khi ở một mình với Willis hoặc trong một số dịp đặc biệt.
Giống như một con rồng sẽ không tự nhiên mà phủ thêm một vỏ ngoài khác lên lớp vảy của nó.
Hai cô gái liếc nhìn nhau, rồi nhìn Sasha, người vừa bước tới chỗ họ, và Willis gật đầu nói.
"Trước tiên, em hãy vào rừng chuẩn bị cùng Theresa và những người khác. Ta sẽ đi nói chuyện với người phụ trách ở đây, rồi chúng ta sẽ gặp lại. Thời gian đã trôi qua lâu rồi, đáng lẽ giờ này chúng ta phải đi đến kết luận rồi mới phải."
"Vâng."
Note: trang phục bình thường của Hiểu Quang luôn là lớp vảy bạch kim nên không cần phải mặc thêm quần áo bên ngoài nhé