Cô gái khép mặt đất lại, một lần nữa đặt hai lòng bàn tay xuống đất. Ánh sáng xanh thẳm cuồn cuộn xung quanh nàng tràn xuống, và nàng cất lên một tiếng tụng niệm cao vút mà Willis đã nghe không chỉ một lần.
"Nhân danh [Sinh mệnh], hãy nảy sinh!!!”
*Tách…*
Những mầm xanh non, tượng trưng cho sự sống mới, đang nhú lên khỏi mặt đất.
Được nuôi dưỡng bởi sức sống dâng trào, những nụ hoa non bắt đầu phát triển, ngay lập tức biến thành cây non, rồi nhanh chóng trở nên dày và cao, phân nhánh thành vô số cành và lá xanh tươi vươn thẳng lên bầu trời!
Cây sự sống thứ ba, được Nữ thần Sinh mệnh Siflin ban tặng cho thế giới này, đã hoàn thành như vậy.
…………………………………………………………
Nhiều ngày trôi qua sau đó.
Thành công của Theresa trong việc thanh tẩy thành công Cây Máu, thứ đã bị hủy hoại bởi ý chí giết chóc, đưa nó trở lại hình dạng ban đầu và tái sinh thành một cây thần, chắc chắn đã trở thành bước đệm tốt nhất để gây ấn tượng với [Giáo hội Bái Quang].
Theresa vẫn chưa hồi phục hoàn toàn sau những kiệt quệ về tinh thần và thể chất mà cô đã trải qua lúc đó. Mặc dù Willis đã dễ dàng chữa lành vết thương trên cơ thể, nhưng do ảnh hưởng quá mức của thần lực, linh hồn và tinh thần của cô gái này vẫn cần được phục hồi dần dần theo thời gian.
Đối với Theresa, đây không phải là một chuyện xấu theo đủ loại ý nghĩa.
Cơ hội luôn đi kèm với rủi ro. Thông qua lần mạo hiểm này, hay có thể gọi là một hành động liều lĩnh, phần lớn thần lực mà Theresa không thể kiểm soát được tích tụ trong cơ thể cô do sự thăng thiên của Thần vị từ Siflin đã được giải phóng thành công và cô đã đổ vào cây thần.
Phần thần lực còn lại sẽ hòa nhập hoàn toàn với cơ thể cô gái, cải thiện toàn diện thể chất của Theresa.
Sau khi hồi phục lần này, theo một nghĩa nào đó, cô bé thực sự có thể được coi là sứ giả của Nữ thần Sinh mệnh, và lợi ích về mọi mặt là chuyện tự nhiên không cần nói nhiều.
Tất nhiên, chúng ta sẽ phải đợi đến khi cô ấy hoàn toàn bình phục mới có thể xem sức mạnh của cô ấy đã được cải thiện đến mức nào.
Sau khi trồng cây thần, Willis đương nhiên muốn ở lại một thời gian để quan sát kỹ và chỉ đưa ra kế hoạch tiếp theo sau khi xác nhận không có vấn đề gì.
Mấy ngày nay, người dân trong khu vực xung quanh đã đích thân trải nghiệm tính chất vô hại của cây thần sau khi biến đổi, cũng như những phước lành mà nó có thể mang lại cho hiện tại và tương lai. Vậy nên, tự nhiên bọn họ sẽ không còn những lời kêu gọi phá hoại nó nữa.
Hơn nữa, giờ tiểu thư Hy đã giữ lời hứa, đã đến lúc [Giáo hội Bái Quang] thể hiện sự chân thành tương ứng.
Hôm nay, tiểu thư bạch hồ một lần nữa được Elland mời đến Văn phòng của Giáo hội Bái Quang.
Khi cánh cửa văn phòng được đẩy ra lần nữa, quả nhiên, nhà truyền giáo Elland đang ngồi thẳng trên ghế sofa cạnh bàn trà, mỉm cười với cô gái cáo trắng vừa mới đến. Đối diện anh ta, cũng có một [Bái Quang giả] mặc áo choàng vàng nhạt, quay lưng về phía Willis nên cô không nhìn rõ mặt.
Tất nhiên, vật kia chỉ cản trở thị giác thôi là không đủ để ngăn cản được Willis đoán được thân phận của đối phương dựa trên hơi thở của họ.
Cô bước tới, ngồi xuống chỗ Elland vừa nhường và rót cho mình một tách trà mới.
“Ha ha... Thật sự rất khó để gặp được cô đấy, ngài [Sứ đồ] khiêm tốn thâm tàng bất lộ à."
"Tiểu thư Frederica Cecilia, hay có lẽ nên ta gọi cô là [Thánh nữ Phán Quyết] thì đúng hơn?"
“…………….”
Sau một lúc im lặng, người kia giơ tay lên và kéo mũ trùm đầu xuống.
Mái tóc dài màu vàng, trong vắt, hoàn mỹ đổ xuống lưng cô gái, có ít nhất bảy hoặc tám điểm giống với một Thánh kỵ sĩ cơ nào đó, giờ chỉ có khuôn mặt trưởng thành và điềm tĩnh hơn của cô gái mới lộ ra một nụ cười cay đắng có phần bất lực.
"Thật ra, lúc đầu nghe nói có một cô gái đeo mặt nạ cáo trắng tự xưng là Hy yêu cầu gặp tôi, tôi cũng khá bất ngờ và nghi ngờ. Thậm chí tôi còn nghĩ liệu có phải là cái bẫy của lũ ác ma không, nhưng giờ xem ra tôi đã nghĩ quá rồi."
Cô gái đứng dậy, nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên ngôi sao màu vàng nhạt tượng trưng cho [Bái Quang giả] trên bộ ngực đầy đặn của mình và hơi cúi đầu chào.
“Frederica Cecilia, Thánh nữ Phán Quyết đời thứ 18 của Đế quốc Thần thánh, Tiểu thư Hy, cảm ơn mọi việc cô đã làm cho đất nước và người dân chúng tôi cho đến nay. Mặc dù hiện tại tôi đang sống ở một nơi xa xôi, nhưng tôi đã được nghe tất cả những việc làm cao quý của ngài.”
Một lát sau, cô gái lại hơi cúi đầu xuống, gần như chôn đầu vào thung lũng được che phủ bởi áo choàng của giáo sĩ.
"Tôi thực sự... cảm ơn ngài rất nhiều. Ban đầu, nhiều việc trong số đó đáng lẽ phải là bổn phận của tôi với tư cách là Thánh nữ Phán Quyết, nhưng giờ thì..."
"Ai nha ~ Được rồi, được rồi ~ Cô không cần phải nghiêm túc ngay đâu. Chuyện ở khu sinh hoạt chung này, với ta thì dễ như ăn bánh thôi."
Willis xoay xoay tách trà vẫn còn bốc khói nghi ngút trên tay, rồi đặt lại lên bàn. Cô bắt gặp ánh mắt của chị gái Edwina, người mà cô đã từng gặp ở thành Thiên Không, vẫn đang đứng đó, và cô nói với giọng pha chút thích thú.
"Vậy thì, chúng ta nên nói chuyện tử tế về cô và mọi thứ liên quan đến Thánh quốc này thôi"
"Cô là nhân vật quan trọng trong toàn bộ cơn bão này đó."
Frederica gật đầu.
Hiển nhiên, cô ấy cũng biết rõ, Hy sẽ không vì một lý do nào mà đi xa hàng ngàn dặm đến vùng đất bị ác ma thống trị này tìm cô. Cô ấy đã lựa chọn lộ diện và gặp mặt tiểu thư bạch hồ, vậy thì chắc chắn cô ấy đã điều tra và chuẩn bị đầy đủ từ trước rồi.
“Tôi cũng đang nghĩ như vậy. Tiểu thư Hy, chúng ta hãy nói chuyện thẳng thắn nhé.”
Thánh nữ điện hạ liếc nhìn Elland vừa đến bên cạnh, mỉm cười gật đầu. Sau đó, anh ta gật đầu với tiểu thư bạch hồ rồi quay người rời đi, và không quên đóng cửa lại.
Xét theo tiếng bước chân, có lẽ anh ta chưa đi xa, mà chỉ đứng canh gác bên ngoài để đề phòng kẻ xâm nhập hoặc kẻ nghe lén.
Khi chỉ còn lại hai cô gái trong phòng, Thánh nữ Phán Quyết cuối cùng cũng ngồi xuống, đối mặt với Tiểu Thư Bạch Hồ.
"Tiểu thư Hy, tôi xưng hô với ngài như vậy có được không? Tuy tôi vẫn chưa rõ lai lịch của ngài, nhưng dựa vào những hành động trước đây của ngài, tôi tin ngài là một người hợp tác đáng tin cậy..."
"Tuy nhiên, trước khi chúng ta bắt đầu cuộc trò chuyện, có một điều tôi vẫn rất tò mò: Làm sao tiểu thư Hy biết được tôi hiện đang ẩn náu ở tỉnh Thanos và có liên hệ với Giáo hội Bái Quang?"
“Cái này sao.........?”
Không có cái gì gọi là hàng vỉa hè buông tay, tiểu thư bạch hồ nhún vai, chọn cách nói thẳng thắn.
"Vì cô đã điều tra đủ rồi, tiểu thư Frederica hẳn biết trước đây ta rất thân thiết với ai, đúng không? Chính em gái cô đã cung cấp thông tin. Lý do ta đến tìm cô một phần cũng là vì Edwina. Gần đây cái tên đó cũng lo lắng cho cô đến muốn chết rồi đó."
Tất nhiên, thông tin này có lẽ được cung cấp bởi một quý ngài Thử nhân nào đó đã được một tiểu thư Nữ vương nào đó gửi đến, nên cô hiện không rõ tung tích của con chuột nhỏ đó. Chỉ có điều đây là thông tin tình báo mà Edwina chuyển lại cho cô thôi, nhưng mà cô cũng không cần phải nói rõ ra ở đây.
Sử dụng Edwina làm điểm khởi đầu chắc chắn sẽ là cách thuận tiện để tiếp cận Frederica.
Quả nhiên, khi nghe đến cái tên này, vẻ mặt của cô gái tóc vàng trở nên dịu đi rõ rệt, và cô ấy trông có vẻ hơi tội lỗi.
"Lại là tiểu Na Na sao?! Tôi thật sự đã thất bại trong vai trò chị gái của con bé. Con bé là người cần được giúp đỡ nhất ngay lúc này, vậy mà con bé lại là người lo lắng cho tôi..."
Má ơi! Hai chị em các người có thể bớt đi những biệt danh sến súa mà các người thường dùng trước mặt người khác được không?
Đây là lần thứ hai rồi đấy, đồ khốn nạn!
