Chương 1: Chuyện ta chưa từng nghĩ tới ở độ tuổi của cô (4)
"Thôi, dừng. Đừng khóc nữa, ăn thử cái cánh này xem nào?"
"Sụt sịt..., ừm."
Thảm bại hoàn toàn. Dù bi thương đến mấy, nhưng mùi hương này là bất khả chiến bại. Kết quả là tôi nhận lấy cái cánh gà mà Kiiri xé cho.
Đối với kẻ lâu nay chẳng được ăn bữa nào ra hồn, lại kiệt sức vì lau cửa sổ từ sáng sớm như tôi, thì đây là mỹ vị mà ngay cả yến tiệc hoàng gia cũng không sánh bằng. Tất nhiên cũng nhờ tay nghề nấu nướng xuất sắc của Kiiri nữa.
Dù nguyên liệu do cô nàng tự chuẩn bị, nhưng có thể biến những thứ gia vị và thực phẩm chẳng mấy phong phú này thành bữa tiệc thịnh soạn thế này quả đáng khâm phục. Không biết Kiiri sẽ ở lại đây bao lâu, nhưng ít nhất trong thời gian sống chung, có vẻ tôi sẽ được ăn uống đàng hoàng. Tất nhiên, tiền đề là cô không được đụng đến đàn gà của tôi nữa. Tôi xin gửi lời chia buồn sâu sắc lần nữa đến Amelia. Chóp chép chóp chép.
"Bữa tối em sẽ làm món ngon hơn nữa. Nên anh có thể giúp em treo khung tranh lên được không?"
"Hừ, không được đâu. Dù em có nài nỉ thế nào cũng vô ích."
Trước lời nói dỗ dành như dỗ trẻ con của Kiiri, tôi cố tình làm ra vẻ bất đắc dĩ mà đáp lại. Thấy tôi trả lời vậy, Kiiri mỉm cười. Dù chẳng hiểu sao có cảm giác như bị trẻ con xỏ mũi, nhưng mối nghi ngờ ấy đã bị tôi nuốt chửng cùng với thịt của Amelia vào bụng rồi.
Mà, bị xỏ mũi thì đã sao. Nếu đền bù là được ăn ngon, thì treo mấy cái khung tranh có sá gì.
...Cơ mà chẳng hiểu sao tôi lại có cảm giác như đang bị Kiiri huấn luyện vậy.
Khi nồi súp đã vơi gần đến đáy, tôi mới chợt nghĩ đến điều đó.
***
Bữa sáng muộn màng kết thúc, công việc bận rộn đến tối mắt tối mũi lại tiếp diễn vào buổi chiều.
Kiiri thậm chí còn lau nốt chỗ cửa sổ tôi bỏ dở, cạo sạch từng ngóc ngách nấm mốc trên tường. Dù lúc lau cửa sổ tôi đã tự nhủ "lần sau nhất định phải cứng rắn từ chối mấy việc này", nhưng rốt cuộc tôi lại thua thảm hại trước bữa tối được dọn sớm để nạp năng lượng, kết quả là buổi tối tôi cũng cặm cụi treo tranh mà chẳng dám ho he nửa lời. Trong lúc đó, Kiiri thu những tấm rèm đã phơi nắng vào và treo lại lên cửa sổ.
Khi những bức tranh được treo lại vị trí cũ, mặt trời cũng đã khuất dần sau sườn núi. Ánh nắng chiếu vào hành lang chuyển từ sắc vàng rực rỡ sang ráng chiều đỏ rực.
Treo xong bức cuối cùng, tôi ngồi phịch xuống dưới cửa sổ hành lang như một cỗ máy rệu rã. Hai bắp đùi run lẩy bẩy, thậm chí chẳng còn sức mà đứng vững.
Thấy tôi ngồi bệt xuống đất, Kiiri gác chiếc thang mang từ thư phòng ra sang một bên rồi tiến lại gần. Trông sắc mặt Kiiri rõ ràng cũng lộ vẻ mệt mỏi. Làm khối lượng công việc gấp ba lần tôi thì không mệt mới lạ. Nhỏ này cũng là con người nhỉ, tôi thầm cười trong bụng.
Chúng tôi chẳng còn sức để trò chuyện, cứ thế lặng lẽ dựa vào nhau một lúc, ngồi ngắm những bức tranh treo dọc hành lang.
Như đang chiêm ngưỡng thành quả của mình, Kiiri dùng ánh mắt mãn nguyện chậm rãi ngắm nhìn những bức tranh trên hành lang, rồi ánh mắt cô dừng lại thật lâu ở một bức. Kiiri chăm chú quan sát bức tranh ấy rồi cất tiếng.
"Người phụ nữ kia, trông có nét giống em nhỉ."
Kiiri chỉ tay vào nhân vật trong tranh.
Bức tranh vẽ một người phụ nữ trẻ ngồi trên ghế bập bênh bên cửa sổ. Cô gái có mái tóc ngắn màu nâu nhạt cùng màu mắt tương đồng. Tôi quay sang liếc nhìn, xác nhận lại góc mặt của Kiiri. Kiiri sở hữu mái tóc dài màu chanh rủ xuống cùng đôi mắt màu hổ phách nồng nàn. Tôi chẳng hiểu giống ở điểm nào.
Mắt vẫn dán chặt vào bức tranh, Kiiri nói tiếp với tôi.
"Người phụ nữ kia trông có vẻ là một ma pháp sư."
"Sao em nhìn ra được?"
"Cành cây bụi treo trên tường bị ngược, thấy không? Điều đó ngụ ý nhân vật trong tranh là ma pháp sư. Ngoài cửa sổ là ban ngày, nhưng trên bàn lại thắp ba ngọn nến. Nghĩa là trinh nữ chưa chồng. Nhìn cửa sổ hai lớp thì e là người vùng phía Bắc đại lục. Kiểu váy liền thân thắt dây trước ngực là mốt thời Melbara, nên chắc đây là tác phẩm của ít nhất hai, ba trăm năm trước."
"Ghê thật đấy. Lần đầu tiên ta biết có cách thưởng tranh như thế."
Suốt 300 năm qua đi lại trên hành lang này, ngắm nhìn nó hàng trăm lần, nhưng với tôi đó chỉ là bức chân dung một người phụ nữ tóc ngắn cầm sách. Không ngờ lại là bức tranh cần phải giải mã chi tiết đến vậy.
"Đã bảo rồi mà. Em đã nỗ lực rất nhiều để trở thành cô dâu của Ma Vương đấy. Mà, nhưng khoản tự vẽ thì em chịu. Nhiều người bảo em không có khiếu hội họa."
Kiiri cười khúc khích "hư hư hư". Vì đang kề vai nhau, nên rung động khe khẽ từ bờ vai cô khi cười truyền sang tôi.
Tôi nhìn lại bức tranh rồi hỏi Kiiri.
"Nhưng ta vẫn chẳng thấy giống em chỗ nào."
"Vậy sao? Không phải có chút giống à? Khí chất này, ánh mắt này."
Tôi im lặng phủ nhận lời Kiiri. Có vẻ cô ấy cũng không định truy cứu sâu thêm về chủ đề này.
"Cơ mà tranh nhiều thật đấy. Đều do Ma Vương sưu tầm sao?"
"Làm gì có. Ta là kẻ ngoại đạo với hội họa."
"Vậy à? Thế thì là?"
"Phần lớn là do chủ nhân cũ của tòa lâu đài sưu tầm. Là chiến lợi phẩm cướp được hay tự bỏ tiền mua thì chịu. Hầu hết tranh nhân vật treo đằng kia có vẻ là người nhà của chủ nhân cũ. Mà, giờ chắc xanh cỏ cả rồi."
Tôi đến lâu đài này cũng đã 300 năm. Thời gian đó dư sức để những người trong tranh lần lượt trở về với đất mẹ, thậm chí gia tộc đó còn tồn tại hay không cũng là một câu hỏi lớn.
Kiiri có vẻ hứng thú, khẽ ngân "hưm" trong mũi rồi gật đầu nhẹ.
"Vậy bức tranh này chắc cũng là bộ sưu tập của thành chủ đời trước nhỉ. Biết đâu chừng là người con gái từng trộm nhớ thầm thương thành chủ cũng nên."
Kiiri lẩm bẩm như nói với chính mình, tôi không đáp lời.
Trong lúc cuộc trò chuyện chẳng đi đến đâu diễn ra, mặt trời đã hoàn toàn lặn xuống phía Tây. Vệt ráng chiều kéo dài trên sàn hành lang chẳng biết từ lúc nào đã tan biến, chỉ còn lại màn đêm. Khoảnh khắc ngày tàn đêm lên. Không khí lành lạnh khác hẳn ban ngày bắt đầu lan tỏa khắp hành lang.
Tôi ngáp một cái rõ to. Lâu lắm mới vận động chân tay nên cơ thể nặng trịch như đeo chì. Tôi vừa ngáp xong, Kiiri cũng như bị lây, ngáp theo ngay lập tức. Chúng tôi nhìn bộ dạng của nhau mà bật cười.
"Giờ đi ngủ thôi."
Tôi nói.
"Ừm, dù sao hôm nay cũng chạy ngược chạy xuôi mệt nhoài rồi."
Kiiri tán thành.
Phải rồi. Một ngày mệt mỏi. Một ngày bận rộn tối tăm mặt mũi. Đã lâu lắm rồi tôi mới trải qua cảm giác cơ thể nặng nề đến thế này. Nhưng lạ thay, sự mệt mỏi ấy lại không khiến tâm trạng tồi tệ đi chút nào. Tôi vươn vai thật mạnh, như để xốc lại cơ thể đang kêu rắc rắc của mình.
Sau đó, tôi định đứng dậy rời khỏi chỗ để về phòng ngủ, nhưng Kiiri lại kéo tay tôi bắt ngồi xuống vị trí cũ. Tưởng có chuyện gì, tôi quay lại nhìn thì Kiiri không đáp, chỉ đặt hai tay lên vai tôi và nhẹ nhàng hôn lên má tôi.
Vì bầu không khí lúc này chẳng hề giống như sắp có cảnh hôn hít, nên tôi ngẩn người ra nhìn Kiiri. Ngược lại, Kiiri nghiêng đầu, tỏ vẻ không hiểu tại sao tôi lại có biểu cảm đó.
"Sao lại ngạc nhiên?"
"Không ngạc nhiên sao được?"
"Chỉ là nụ hôn chúc ngủ ngon thôi mà."
"Cái gì? Hôn gì cơ?"
"Là câu thần chú để ngủ ngon không gặp ác mộng đấy."
Dù chẳng phải ma thuật gì, Kiiri vừa bổ sung vừa cười khẽ.
"Ta và em đâu phải mối quan hệ để hôn chúc ngủ ngon."
"A. Ma Vương, tai anh đỏ rồi kìa."
"Hừ, tại em đột nhiên làm trò kỳ quặc đấy chứ."
"Ma Vương coi nụ hôn chúc ngủ ngon là trò kỳ quặc mới là người kỳ quặc ấy."
"Hưm..., giới trẻ thời nay..."
Tôi vừa lắc đầu vừa than thở về thói đời quá đỗi phóng khoáng gần đây. Một con nhóc đang tuổi xuân phơi phới lại đi hôn lên má ông già đáng tuổi cụ kỵ như tôi. Dù thời thế có thay đổi thế nào thì đây cũng là chuyện đáng quan ngại.
Tuy nhiên, Kiiri dường như vẫn chưa có ý định lùi bước.
Em quỳ gối trên sàn, nhìn tôi với ánh mắt đầy mong chờ như chú cún con đang đợi bánh thưởng. Sự kỳ vọng tràn trề đến mức khiến người ta thấy tội nghiệp. Dù biết thừa em muốn gì, nhưng tôi vẫn hỏi lại với chút tâm lý phản kháng dè dặt.
"Sao, gì nữa đây."
"Có qua có lại."
"Em định bắt ta làm cái trò xấu hổ đó ngay bây giờ á?"
"Trời ạ. Chỉ là nụ hôn chúc ngủ ngon thôi mà? Là lời chào, lời chào để ngủ ngon thôi."
"Chuyện này ở thời đại của ta là không thể tưởng tượng nổi đâu."
"Thời đại của 'chúng ta' rốt cuộc là khi nào thế?"
"Thời Melbara thì lời chào chúc ngủ ngon chỉ là thỉnh an cha mẹ..."
"Melbara cái gì chứ, anh đang nói chuyện đời nào thế ông chú? Quốc hiệu đổi thành Wenz đã là chuyện của 200 năm trước rồi."
"Chỉ mới chưa đầy 200 năm mà thời thế đã đồi bại thế này rồi sao?! Khó tin thật! Này, có phải em thấy ta không ra khỏi thành, không biết sự đời nên định lừa gạt..."
"...Anh có thể trật tự chút được không?"
Kiiri cười híp mắt nói.
Hình như vừa rồi có sát khí xen lẫn trong lời nói. Chắc là tôi tưởng tượng thôi.
Kết quả là Kiiri kéo tay tôi áp lên má em. Tư thế giống như tôi đang nâng niu khuôn mặt em, nhưng vì hoàn cảnh và diễn biến như thế này nên chẳng có tí không khí lãng mạn nào.
"Giờ anh hôn chúc em ngủ ngon, sáng mai em sẽ nấu súp súp lơ xanh cho."
"Ồ hố! Dám dùng đồ ăn để điều khiển người khác sao...!"
"Thêm xúc xích nướng. Tráng miệng có bánh muffin và cà phê."
"Đúng là có thể điều khiển được thật. Được rồi. Nhắm mắt lại."
Tôi nói. Kiiri lúc này mới cười tươi mãn nguyện, hơi hất cằm lên và nhắm mắt lại. Tôi nâng đôi má Kiiri, ngắm nhìn gương mặt em.
Trong bóng tối, đường nét khuôn mặt Kiiri trở nên mờ ảo. Sự căng thẳng vi diệu lan tỏa khắp hành lang lâu đài không ánh sáng, không tiếng động.
Hơi thở lệch nhịp của tôi và Kiiri đan xen vào nhau. Mái tóc rủ xuống của em cọ vào mu bàn tay tôi. Hơi ấm và làn da mềm mại truyền qua lòng bàn tay, hòa quyện và len lỏi vào mọi giác quan đang trở nên quá nhạy cảm của tôi.
Hàng mi Kiiri khẽ run. Có vẻ em đang hồi hộp.
Súp súp lơ xanh, xúc xích nướng, bánh muffin và cà phê.
Một nụ hôn chúc ngủ ngon đổi được bao nhiêu là thứ xa xỉ.
Kết quả là, tôi đặt một nụ hôn lên trán Kiiri.
"...?"
Như nàng công chúa được nụ hôn đánh thức, Kiiri từ từ mở mắt ngước nhìn tôi. Đôi mắt hổ phách trong veo phản chiếu khuôn mặt tôi. Chúng tôi nhìn nhau không nói một lúc. Trong khoảng thời gian căng thẳng bao trùm ấy, tiếng tim đập như vang vọng bên tai.
Một khoảng lặng thật dài trôi qua.
"...Chậc."
Kiiri tặc lưỡi.
...Cái gì thế, vừa rồi ấy! Cảm giác nhục nhã quá thể!
Này, khoan đã! Sao lại nhìn tôi với vẻ mặt như bị lừa thế hả!
"Này, chẳng lẽ em nghĩ ta sẽ hôn môi em sao?"
"Không khí thế này thì hôn môi là chuyện đương nhiên chứ?"
"Còn sớm 100 năm nhé."
Tôi vừa nói vừa dùng ngón trỏ ấn mạnh vào trán Kiiri. Vì lực đẩy từ tay tôi, cơ thể Kiiri ngả ra sau rồi lại bật dậy, miệng kêu lên "Oái?!". Có vẻ thất vọng lắm. Con gái con đứa mà đi đòi hôn, đúng là chuyện chưa từng thấy trong đời tôi.
"Vô liêm sỉ! Anh coi em là trẻ con đấy à!"
"Thì em đúng là y hệt trẻ con mà."
"Em 18 tuổi rồi đấy! Thành • niên • hợp • pháp!"
"Ái chà, thế cơ à. Được rồi, giờ đi ngủ được chưa? Phải ngủ thì mới cao lên, ngực mới to ra được chứ."
"Hứ, thô thiển! Biến thái! Đồ lừa đảo! Ghét anh nhất!"
Tôi nói giọng trêu chọc, Kiiri giận đỏ cả cổ, hét toáng lên. Tưởng em sẽ dỗi một lúc, ai ngờ chưa được bao lâu đã quay lại, mặt dày nắm chặt tay áo tôi rồi lặng lẽ dựa vào.
"Ghét..., câu ghét đó hủy bỏ."
"..."
"..."
...Hừ, sơ suất quá.
Thoáng chốc tôi đã thấy em dễ thương. Ái chà, suýt chút nữa là tôi buông lỏng tinh thần rồi. Đúng là kẻ nguy hiểm không thể lơ là...!
"Tóm lại hôm nay vất vả rồi. Ngủ ngon."
Dù sao hôm nay cũng bị lao động khổ sai hành hạ mệt nhoài, nên chắc mạch suy nghĩ của tôi có vấn đề rồi. Tốt nhất là tôi nên về ngủ nhanh trước khi trong đầu lại nảy ra mấy ý nghĩ linh tinh.
Tôi xoa đầu Kiiri rồi đứng dậy. Mái tóc vàng của em hơi rối vì bị tôi xoa. Kiiri hai tay ôm đầu, nhìn tôi với vẻ mặt phụng phịu. Nhìn biểu cảm đó, tôi chợt thấy hoài niệm, rõ ràng 10 năm trước chỉ cần được xoa đầu là em vui lắm, giờ thì tôi hơi ngẩn ngơ một chút. Dù hồi đó em còn thích thú đến mức rướn đầu lên đòi xoa thêm, làm tôi cũng hơi khó xử.
Cảm giác của người cha nhận được thông báo cự tuyệt "Giờ con không hôn bố nữa đâu!" của cô con gái tuổi dậy thì là thế này sao. Tất nhiên, hiện tại người nói "Không hôn nữa!" không phải là Kiiri mà là tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
