Ma Vương Ở Ẩn Và Công Chúa Kiếm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

2 3

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

(Đang ra)

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

天江龍,明石龍之介

Dần dần họ bắt đầu tiếp xúc với nhau, nhưng vào thời điểm đó cô ấy đã.....

39 646

Ojamajo Doremi 16-20

(Đang ra)

Ojamajo Doremi 16-20

Midori Kuriyama, Yumi Kageyama

Bộ tiểu thuyết Light Novel này là "phần tiếp theo" của Ojamajo Doremi ,Lấy bối cảnh 3 năm sau các sự kiện của Dokkan , Ojamajo đã trưởng thành và hiện đang học cấp 3.

19 95

Tập 1 - Chương 1: Chuyện ta chưa từng nghĩ tới ở độ tuổi của cô (6)

Chương 1: Chuyện ta chưa từng nghĩ tới ở độ tuổi của cô (6)

Rõ ràng với ta chỉ tổ thêm phiền phức, nhưng với Kiiri, đây là chuyến viếng thăm của người lạ đã lâu mới gặp. Dẫu kẻ lạ kia mang theo hiềm khích, em vẫn chỉ thấy hân hoan, nụ cười rạng rỡ như hoa nở trên môi. Nhìn biểu cảm ngập tràn sự hiếu kỳ ấy, ta bỗng thấy thật đáng ghét. Rõ ràng vừa nãy còn mất kiên nhẫn ném cả cái muỗng vào người ta, vậy mà giờ cảm xúc đã thay đổi chóng mặt thế này.

— Rốt cuộc tại sao ngày xưa ta lại bắt cóc cái của nợ này về cơ chứ.

Tôi lại một lần nữa oán trách bản thân của mười năm trước.

Dù rằng hiện tại và quá khứ đều chẳng thể nào thay đổi.

Hai bóng người hiện ra trước cổng thành.

Một người vác sau lưng thanh kiếm to bằng cả người mình, trông có vẻ là một kiếm sĩ. Dù vóc dáng cao lớn và mái tóc cắt ngắn khiến tôi nghi ngờ liệu có phải đàn ông hay không, nhưng xét theo khung xương và dung mạo thì rõ ràng là nữ giới. Độ tuổi chắc tầm đầu hoặc giữa hai mươi chăng? Mái tóc đỏ rực để lại ấn tượng vô cùng mạnh mẽ.

Người còn lại là một tu nữ. Cô bé mặc bộ đồ tu nữ với tay áo dài che kín cả bàn tay. Cơ mà nhìn kiểu gì cũng chỉ mới chớm tuổi thiếu niên. Mái tóc xoăn rủ xuống thắt lưng, chẳng biết có phải cố tình nhuộm không mà phần đỉnh đầu màu trắng, càng về phía đuôi tóc lại dần chuyển sang màu đen. Mốt gần đây là thế sao? Tu nữ mà nhạy bén với thời trang thì kể cũng lạ đời.

Sự kết hợp giữa nữ kiếm sĩ và tu nữ nhỏ tuổi.

Xem ra dạo gần đây giá trị của tôi rớt thảm hại rồi. Đến cả cái đám ô hợp này cũng dám bén mảng tới gây sự.

"Ma Vươnggggg! Mau hiện nguyên hình! Ta đến đây để nhân danh công lý phán xét ngươi!"

"Chậc..., phiền chết đi được."

Trước lời hô hoán cùng hành động rút kiếm giương cao của nữ kiếm sĩ, tôi chỉ biết tặc lưỡi. Suốt hơn 300 năm qua tôi chỉ ru rú trong thành hưởng thụ tuổi già trong hòa bình, chẳng hiểu sao mấy tên dũng sĩ nhân danh công lý cứ nườm nượp kéo đến đòi phán xét tôi mãi thế không biết.

Kiiri đứng bên cạnh cũng nhoài người ra cửa sổ quan sát hai kẻ đó. Trái ngược với kẻ đang phát ngán vì những vị khách không mời là tôi, Kiiri dường như rất vui vẻ vì sau mười ngày mới được gặp người khác ngoài tôi, hiếm khi thấy gương mặt em rạng rỡ nét ôn hòa đến vậy.

"A, em biết người kia."

"Gì cơ? Ai?"

"Cái cô tóc đỏ ấy. Chắc là Gallo Garen. Dù sao thì nữ giới trong giới kiếm sĩ cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mà trong số đó, người sở hữu mái tóc đỏ rực kia thì quả nhiên chỉ có Gallo Garen thôi."

"Có vẻ là kẻ rảnh rỗi nhỉ. Lại mò đến tận chốn này."

"Làm gì có chuyện đó? Ít nhất cô ấy cũng là nhân vật thực lực hàng đầu của Phái Cánh Tây, nên rất nhiều quý tộc muốn chiêu mộ đấy."

Dẫu nói vậy thì hiện tại cô ta cũng chỉ là vị khách phiền toái đang làm loạn trước cửa nhà người khác mà thôi. Tôi nhìn nữ kiếm sĩ vừa hét xong câu "Ma Vương đi chết đi!" thì bị sặc ho sù sụ với ánh mắt đầy thương hại.

"Thế anh định làm thế nào?"

"Để xem nào. Cho chúng xem rồng hay thứ gì đó đại loại thế để dọa chúng sợ vỡ mật mà bỏ chạy vậy."

"Oa, anh triệu hồi được cả rồng sao?"

"Đương nhiên là đồ giả rồi. Gọi rồng thật ra thì cả khu này bay màu mất."

Tôi đời nào lại vì một chiến tích cỏn con mà hất tung cả cái ổ của mình chứ.

Thế nhưng Kiiri có vẻ thực sự mong chờ được thấy rồng, nghe tôi nói vậy liền lộ rõ vẻ thất vọng. Thật chẳng biết phải đối phó sao với nàng công chúa gan dạ này nữa.

Tôi vừa lùi lại một bước khỏi cửa sổ, vừa nói với Kiiri.

"Tóm lại em cứ đợi ở đây. Ta xuống đuổi bọn chúng..."

"Maaaaa Vương! Đừng có hèn nhát trốn chui trốn lủi nữa, mau ra đây! Ra đây ngay cho ta!"

"...Giọng con gái nhà ai mà lại..."

Tiếng hét của nữ kiếm sĩ át cả tiếng tôi, khiến tôi chán ngán lầm bầm. Âm lượng lớn đến mức lũ chim non giật mình bay tán loạn về phía bên kia núi. Gào thét đến thế mà cổ họng vẫn thông khí tốt thật, nữ kiếm sĩ cứ như không biết mệt, tiếp tục gân cổ lên hét.

"Dám to gan bắt cóc Công chúa điện hạ của chúng ta! Đừng có già mà không nên nết thế chứ, Ma Vương!"

"...Hả?"

"...Ái chà?"

Bắt cóc cái gì cơ. Đang nói nhảm nhí gì vậy.

Kiiri và tôi đồng thời nhìn nhau, thốt lên đầy nghi hoặc. Dù muốn tìm kiếm câu trả lời từ đối phương, nhưng cả hai chỉ nhận lại được vẻ mặt ngơ ngác không hiểu mô tê gì. Kết quả là chúng tôi lại đồng loạt quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Nữ kiếm sĩ chẳng hay biết gì về tình hình bên trong, vẫn tiếp tục gào thét hết công suất.

"Xin hãy đợi thần, Công chúa điện hạ! Thần, Gallo Garen! Xin đánh cược cả tính mạng này! Nhất định sẽ cứu Công chúa điện hạ từ tay tên Ma Vương khốn kiếp biến thái!"

"Ma Vương biến thái..."

Cạn lời, tôi bất giác lẩm bẩm.

"...Cổ bảo là đến cứu em đấy."

Kiiri dường như cũng thấy nực cười, vừa cười vừa nói với tôi.

Còn tôi, chỉ biết ôm mặt thở dài sườn sượt trong tuyệt vọng vì điều mình lo lắng đã trở thành hiện thực.

"Haizz..."

Phòng tiếp khách phủ đầy bụi.

Người đàn ông tóc đen ngồi trên ghế sofa đơn buông tiếng thở dài thườn thượt, tưởng như lay chuyển cả mặt đất. Người đàn ông ấy chưa bao giờ phiền não và tuyệt vọng đến thế này trong thời gian gần đây. Tuyệt vọng vì bản thân bị cuốn vào mớ bòng bong này. Trong lòng chỉ mải suy tính xem có cách nào thoát khỏi tình cảnh này không... Khoan đã. Tình huống này hình như đã từng xảy ra ở đâu đó rồi. Phải rồi. Gã đàn ông đó chính là tôi. Chẳng hiểu sao cái tình cảnh của mười ngày trước lại đang được tái hiện y nguyên. Khác chăng chỉ là số lượng người thôi sao.

Trước tiên tôi xác nhận phía ghế sofa bên phải. Nơi đó có nữ kiếm sĩ tóc đỏ và cô tu nữ nhỏ nhắn đang ngồi. Tiện thể nói thêm, ngay từ khoảnh khắc bước vào phòng, cô nàng kiếm sĩ đã trừng mắt nhìn tôi không chớp. Nhìn ở cự ly gần thế này mới thấy cô ta còn cao hơn cả tôi, khiến tôi cảm thấy bại trận tràn trề ngay cả khi chưa bắt đầu cuộc đối thoại.

Để giải thích ngọn ngành câu chuyện từ đây thì là thế này.

Trái ngược với ý kiến muốn đuổi cổ họ về vì quá phiền phức bất chấp lý do là gì của tôi, Kiiri lại mong muốn đối thoại với đám người này. Lý do là vì mọi chuyện bắt nguồn từ hiểu lầm nên có thể giải quyết được. Thêm vào đó, em ấy lẩm bẩm với giọng điệu có phần kìm nén cơn giận:

"Phải tìm cho ra cái nơi phát tán câu chuyện đó."

Sống với cái danh Ma Vương, mưa nhiều là lỗi của tôi, không mưa cũng là lỗi của tôi, kinh tế suy thoái cũng là lỗi của tôi, thậm chí bà góa hàng xóm đi đường vấp ngã cũng thành lỗi của tôi nốt, tôi chỉ biết cắn răng chịu đựng những điều đó mà sống qua ngày. Cái hiểu lầm bắt cóc công chúa tôi vốn chẳng bận tâm. Thế nhưng với Kiiri thì dường như không phải vậy.

Thế nên mới dẫn đến cái cuộc gặp gỡ chẳng mấy dễ chịu này.

Dù Kiiri bảo rằng trước khi sắp xếp cuộc gặp này, em đã giải thích tường tận để hóa giải hiểu lầm rồi... cơ mà, ái chà. Nhìn cái bản mặt của nữ kiếm sĩ đang lườm tôi kia thì có vẻ như hiểu lầm chưa được giải quyết chút nào.

"Trước tiên hãy giới thiệu về nhau chút nhé."

Chỉ có Kiiri, người đứng giữa bầu không khí căng thẳng vi diệu này, là nở nụ cười tươi tỉnh.

"Đầu tiên, vị này là Gallo Garen. Chị ấy lớn hơn em năm tuổi. Xuất thân từ vùng Guth ở lãnh thổ phía Tây, đúng như em đã nói, chị ấy là một cao thủ kiếm thuật đáng gờm. Có thể gọi là ngôi sao mới nổi gần đây đấy."

Theo lời giới thiệu của Kiiri, người phụ nữ tên Gallo hất cằm lên, nhìn tôi bằng ánh mắt như muốn nói "thấy sao hả". Dù sao thì tôi chỉ muốn kết thúc cái cuộc gặp gỡ khó chịu này cho nhanh. Giải thích xong hiểu lầm rồi tống cổ cô ta về là được, rốt cuộc tại sao lại dẫn mấy kẻ này vào đây chứ, Kiiri Wenz.

"Còn đây là Ma Vương. Là người mà em sắp kết hôn."

Hễ mở miệng giới thiệu là lại tung tin vịt.

Kiiri vừa dứt lời, Gallo vừa tặc lưỡi đầy miễn cưỡng vừa đứng dậy khỏi ghế, chìa tay ra yêu cầu bắt tay. Không ngờ lại là kẻ nghe lời Kiiri đến thế. Vì tính tôi không phải kiểu vô lễ đến mức từ chối lời chào hỏi, nên cũng đứng dậy nắm lấy bàn tay đang chìa ra đó.

Và rồi tôi suýt hét lên thảm thiết. Vì vừa nắm lấy tay, Garen đã siết chặt như muốn nghiền nát tay tôi bằng lực nắm kinh hoàng.

Như muốn bóp vụn tay tôi, Garen tận dụng chiều cao nhỉnh hơn tôi để nhìn xuống và nói.

"Mông... ực... úp... á... o..."

Dù cô ta nghiến răng ken két nói gì đó mà tôi chẳng nghe thủng chữ nào.

"...Mong được... giúp đỡ."

Chỉ là chào hỏi kiểu gió chiều nào che chiều ấy thôi. Gallo giật giật nhân trung, lườm tôi một cái đầy hiểm ác rồi hất tay ra. Sau đó như muốn phô trương, cô ta chùi mạnh bàn tay vừa bắt tay tôi vào quần áo mình. Đúng là cô nương vô lễ. Tôi ngẩn ngơ nhìn lòng bàn tay đau nhói, khẽ thở dài. Lực tay của Gallo mạnh đến mức khiến đầu ngón tay tôi run lẩy bẩy.

...Mà, nhờ thế tôi đã hiểu rõ sự phẫn nộ và căm ghét cô ta dành cho tôi. Chỉ là nội dung cụ thể lại nằm ngoài dự đoán. Chắc chắn không phải kiểu đơn thuần hô hào "Ma Vương độc ác!". E là cô ta nghĩ tôi là lão già không biết xấu hổ dụ dỗ Công chúa điện hạ mà cô ta trân trọng. Ma Vương cực ác và Ma Vương mặt dày vô sỉ. Cái nào tệ hơn đây.

Tôi liếc nhìn Gallo. Mắt vừa chạm nhau, Gallo đã nhe răng gầm gừ. Phản ứng chẳng những không thấy chút nữ tính nào, mà còn bản năng đến mức khiến người ta nghi ngờ liệu có phải con người không.

Tóm lại là vậy sao.

Con nhóc Kiiri này, được yêu thương ghê nhỉ.

Gallo vừa phô bày bản chất dã thú với tôi xong, biểu cảm lập tức chuyển thành chú cừu non ngoan ngoãn, rón rén lại gần Kiiri mở lời.

"Dạ... Công chúa điện hạ. Nếu người không chê trách sự thất lễ, liệu có thể ban cho thần vinh dự được bắt tay người không ạ?"

"Hửm? Gì chứ, ta thì không sao?"

Kiiri nghiêng đầu đồng ý một cách nhẹ nhàng, khuôn mặt Gallo lập tức rạng rỡ hẳn lên. Kiiri chủ động chìa tay ra, thế là Gallo lại cần mẫn chùi bàn tay vừa bắt tay tôi vào quần áo một lần nữa. Lý do chùi tay lần này rõ ràng khác hẳn lúc nãy. Mẹ kiếp.

Nghi ngờ cô ta chùi đến mức mòn cả da tay, mãi Gallo mới run run đưa tay ra nắm lấy tay Kiiri. Khoảnh khắc hai bàn tay chạm nhau, miệng Gallo thốt ra những từ cảm thán vô nghĩa "A a...!". Trông cứ như sắp khóc đến nơi.

"Ư ư... Vô, vô cùng cảm tạ người, Công chúa điện hạ...! Bàn tay này, đến chết thần cũng tuyệt đối không rửa đâu!"

Không, bỏ ngay cái hành động vô nghĩa đó đi, làm ơn rửa giùm cái. Không rửa tay đàng hoàng là nguồn gốc của đau mắt, cảm cúm, ngộ độc thực phẩm, hay còn gọi là bách bệnh đấy. Cô định nuôi vi khuẩn trong lòng bàn tay chắc.

Gallo dùng tay áo lau nước mắt nơi khóe mi. Rồi bắt đầu kể lể về chuyện xưa dù chẳng ai hỏi.

"Không biết người có nhớ không... 4 năm trước khi người đến trường kiếm thuật ở Guth giảng dạy chuyên đề, học viên đại diện đấu tập với Công chúa điện hạ chính là thần. Lúc đó thần còn ngu xuẩn và ấu trĩ, mạo phạm coi thường Công chúa điện hạ chỉ là trẻ con, kết quả bị đánh bại thê thảm."

"Ưm..., xin lỗi. Ta không nhớ rõ lắm. Hồi đó ta hay bị gọi đi chỗ này chỗ kia dưới danh nghĩa giảng dạy chuyên đề lắm."

"Ôi chao, đương nhiên rồi ạ. Thần đâu dám mong người nhớ đến kẻ vô danh tiểu tốt ở chốn khỉ ho cò gáy! Nhưng chính sự dạy dỗ nghiêm khắc của Công chúa điện hạ khi ấy đã tạo nên thần của ngày hôm nay, đó là sự thật bất biến. Tất nhiên so với Công chúa điện hạ thì thần chỉ là hạt cát, nhưng thần vẫn luôn ao ước một ngày được đối diện và gửi lời cảm tạ sâu sắc nhất đến người... Không ngờ ngày này lại thực sự đến...! Vinh hạnh vô cùng, thưa Công chúa điện hạ...!"

Hai má đỏ bừng, giọng nói cuối cùng của Gallo run rẩy không ngừng vì xúc động. Cứ đà này khéo cô ta quỳ mọp xuống trước mặt Kiiri mất. Kiiri nở nụ cười ngượng ngập nhìn tôi cầu cứu, tôi giả vờ như không hiểu ánh mắt đó.

Ghê thật. Thanh kiếm mạnh nhất đại lục dường như đã sản sinh ra một tín đồ cuồng nhiệt cấp độ xương tủy thế này. Cơ mà tôi chẳng thấy ghen tị tẹo nào, ngược lại còn thấy may mắn vì không bị mấy fan cuồng kiểu này bám theo.

Kiiri vất vả dỗ dành Gallo đang rưng rưng nước mắt, rồi nhanh chóng tiến lại gần vị tu nữ trước khi Gallo kịp tuôn thêm một tràng ca tụng nữa. Cho đến khi vụ ồn ào này kết thúc, vị tu nữ nhỏ nhắn vẫn ngồi trên ghế sofa, nhìn chằm chằm vào hư không với khuôn mặt vô cảm như người thuộc thế giới khác.

Kiiri dường như muốn thay đổi bầu không khí, nở nụ cười tươi tắn hơn giới thiệu với tôi.

"Vị tu nữ đại nhân này là Astrea. Cũng xuất thân từ Guth giống Gallo, tuổi chắc tầm hai mươi rồi. Hình như là bạn cũ của Gallo đấy."

"...Hai mươi tuổi?"

Giật mình, tôi hỏi lại.

Bởi vì nhìn ngoại hình thì nghĩ kiểu gì cũng chỉ mới giữa tuổi thiếu niên. Vóc dáng nhỏ bé, đôi má còn chưa hết nét phúng phính trẻ con, đường nét tai mắt mũi miệng tinh xảo, không nghi ngờ gì nữa đây là một đứa trẻ lông tơ còn chưa rụng hết. Thậm chí dùng từ "trẻ hơn tuổi" cũng không khỏa lấp được sự chênh lệch này.

Phản ứng của tôi khiến vị tu nữ Astrea đang ngồi bất động cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, dù biết là thất lễ nhưng vai tôi bất giác run lên.

Đôi mắt màu mực.

Ánh sáng không thể đọng lại, tiêu điểm mờ ảo, đôi mắt đen ngòm tựa như hang động. Chẳng chút sinh khí, hệt như mắt cá chết. Việc hoàn toàn không đọc được cảm xúc khiến người ta thấy sợ hãi một cách khó tả.

"Astrea."

Như thể tự giới thiệu, Astrea thốt ra tên mình bằng giọng điệu máy móc, lạnh lùng. Vì quá bối rối nên không nhận ra đó là màn tự giới thiệu, sau một thoáng ngập ngừng tôi mới lắp bắp mở lời.

"A a... Ta là Ma Vương."

"Đó chắc không phải là tên thật đâu nhỉ?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!