Ma Vương Ở Ẩn Và Công Chúa Kiếm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 17

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 1 - Chương 2: Những chàng hoàng tử bạch mã (3)

Chương 2: Những chàng hoàng tử bạch mã (3)

Kiiri, người vẫn luôn đường đường chính chính đỡ đòn của Gallo, bỗng nhiên né tránh.

Chỉ trong chớp mắt, Gallo lảo đảo thốt lên một tiếng "Á". Vì nhịp độ công thủ quá nhanh, sơ hở trong khoảnh khắc ấy bị phóng đại lên cực điểm, và nếu bỏ lỡ nó thì đâu còn là Kiiri nữa. Gallo vội vàng siết chặt kiếm định tấn công lại. Có vẻ cô ta nghĩ mình vẫn còn cứu vãn được.

Tôi cũng nghĩ vậy.

Thế nhưng Kiiri không hề thừa cơ tấn công. Thay vào đó, em đạp lên thanh kiếm của Gallo, tung người nhảy vọt ra sau lưng đối thủ. Cứ như một cú nhào lộn trong rạp xiếc vậy. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là màn trình diễn của những tuyệt kỹ thượng thừa.

Gallo hoảng hốt đến lần thứ hai. Cô ta vội vã xoay người hòng lật ngược tình thế, nhưng đã quá muộn. Mũi kiếm của Kiiri đã kề ngay trước mắt. Gallo hoàn toàn không đọc được đường kiếm của đối phương, một thất bại toàn diện.

Tất cả những diễn biến ấy chỉ gói gọn trong vài phút ngắn ngủi.

Tôi không dám chắc thị lực động của mình đủ tốt, nên có lẽ đã bỏ sót vài chi tiết. Tôi chỉ biết ngẩn người dõi theo mũi kiếm, thấy Kiiri nở nụ cười kiêu hãnh chĩa kiếm vào Gallo, còn Gallo thì đứng chôn chân như tượng gỗ, thở hồng hộc. Đó là tất cả những gì tôi thấy.

"...Hiểu chưa?"

Một lúc lâu chỉ có tiếng thở dốc không đều đan xen vào nhau, rồi Kiiri lên tiếng.

"Biết chuyển sang những đòn đánh ngắn là rất tốt. Nhưng nếu thấy hiệu quả mà cứ lặp lại một kiểu tấn công, thì chỉ cần một biến số nhỏ ngẫu nhiên cũng đủ khiến cô luống cuống ngay. Giống như chẳng ai muốn xem một điệu nhảy cứ lặp đi lặp lại một động tác vậy. Bởi người ta sẽ dễ dàng đoán được bước tiếp theo."

Vừa giải thích, Kiiri vừa thu kiếm về. Gương mặt em lại nở nụ cười nhẹ nhàng quen thuộc, nhanh đến mức khiến người ta tưởng như vừa rồi chỉ là ảo giác. Chẳng còn đâu hình ảnh thiếu nữ với ánh nhìn băng giá như muốn đóng băng đối thủ khi nãy nữa.

Kiếm pháp của Kiiri... tựa như một điệu vũ.

Khác với những chuyển động được tạo thành từ đường thẳng và điểm của Gallo, từng cử động của Kiiri dường như chỉ toàn là những đường cong mềm mại. Tựa như chiếc thuyền giấy trôi lững lờ trên cơn sóng dữ mang tên Gallo vậy. Tưởng chừng sắp bị sóng to gió lớn nuốt chửng nhấn chìm, nhưng nó lại nương theo thế nước mà ung dung tiến về phía trước.

Kiếm thuật vốn dĩ là một môn võ nghệ đẹp đẽ đến thế sao?

"Ư..., hu hu......"

Gallo cúi gằm mặt, phát ra những tiếng nấc cố kìm nén. Có vẻ thất bại này khá đau đớn đối với cô nàng. Kiiri quả nhiên vẫn lo lắng cho Gallo, em cẩn trọng tiến lại gần, vỗ nhẹ lên đôi vai đang rũ xuống của cô ấy.

"Cô không sao chứ? ...Có phải tôi ép cô quá mức rồi không?"

Từ đây lòng trung thành của Gallo dành cho Kiiri sẽ biến thành ghen tị và phẫn nộ... Tôi đã cứ ngỡ là như vậy.

Hóa ra chỉ là ảo giác của tôi mà thôi.

"Không đâu ạ! Không sao! Hoàn toàn không sao ạ, thưa Công chúa Điện hạ!"

Trước lời hỏi thăm của Kiiri, Gallo phắt dậy ngẩng đầu lên. Nước mắt nước mũi tèm lem đầy mặt vì xúc động, cô nàng vừa nấc nghẹn vừa gào lên đầy phấn khích.

"Cả đời thần chưa bao giờ có một trận đối luyện tuyệt vời đến thế này! Không biết là mơ hay là vận may nữa! Sự chỉ dạy xuất sắc đến mức linh hồn thần muốn quy phục trước từng cử động của người! Không một động tác thừa! Tựa như một cánh bướm đang nhảy múa! Vậy mà uy lực tấn công không hề giảm sút! Tốc độ đó! Độ chính xác đó! Khả năng phán đoán nhìn thấu những sơ hở mỏng như tờ giấy! Khả năng quan sát chỉ ra chính xác khuyết điểm của thần! Công chúa Điện hạ, thần thực sự rất yêu......, yêu......, sùng bái người!!"

"Ơ......, được rồi. Cảm, cảm ơn cô."

"......Đúng là fan cuồng cốt cán."

Đến mức khiến thiên tài hiếm có như Kiiri cũng phải luống cuống. Quả không hổ danh Gallo Garen. Một fan cuồng đáng sợ.

Nhìn Gallo đang thao thao bất tuyệt bài ca tụng Kiiri, tôi mới muộn màng nhận ra sự vắng mặt của một người. Nhắc mới nhớ, còn một fan cuồng khác hay bám dính lấy cô fan cuồng này nữa cơ mà. Kiiri và Gallo đang đốt cháy tuổi thanh xuân nồng nặc mùi mồ hôi ở đây, nhưng vị tu nữ độc miệng kia giờ đang ở chốn nào rồi?

"Hình như muốn cướp Gallo khỏi tay em."

Tôi chợt nhớ lại lời Kiiri từng nói.

Có lẽ cô ả đang hờn dỗi vì thấy hai người kia thân thiết quá chăng. Mà, dù tôi biết thừa ả ta tuyệt đối không phải loại người sẽ nói cảm ơn khi được tôi an ủi đâu...

— Nhưng thôi, cứ đi tìm thử xem sao.

Hết cách rồi. Là bậc trưởng bối, tôi đành phải bao dung cho cô ả vậy.

Một giờ sau.

— Con nhỏ này... là thánh trốn tìm hay sao...!

Muốn bỏ cuộc thật sự. Nghiêm túc đấy.

Tôi ngỡ mình đã lùng sục mọi nơi cô ả có thể lui tới, nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng Astrea đâu. Chạy lên chạy xuống khắp cả tòa lâu đài, thể lực tôi dần cạn kiệt lúc nào không hay. Vừa tự hỏi sao mình lại phải chuốc khổ vào thân thế này, tôi thậm chí còn bắt đầu hối hận về chuyện của 300 năm trước: "Tại sao mình lại đi tiếp quản cái tòa lâu đài rộng đến thừa thãi này chứ".

Tóm lại đúng là một con nhóc khiến người ta phải bận lòng.

"Haizz, mặc kệ đi. Mặc xác cô ta một mình làm cái gì ở đâu, tại sao ta phải quan tâm chứ?"

Đằng nào đến giờ ăn cơm chẳng tự khắc vác mặt về. Nếu cô ả bỏ đi khỏi lâu đài thì cũng chẳng phải chuyện xấu. Dù sao cũng bớt đi được một miệng ăn phiền phức.

......Cố tỏ ra không quan tâm thế này nghĩa là tôi đang rất quan tâm đấy! Mẹ kiếp! Ta đúng là thằng đàn ông hay lo nghĩ vẩn vơ mà!

Kết quả, tôi vắt óc nhớ xem còn chỗ nào chưa tìm, và trong đầu hiện lên hình ảnh một cánh cửa suốt 10 năm nay chưa từng mở. Có lẽ là ở đó.

Tôi rảo bước đi đến đó, một cánh cửa nhỏ nằm ở góc khuất lâu đài dẫn xuống tầng hầm. Mười năm trước đã khóa lại và chưa từng mở ra, nhưng chẳng hiểu sao giờ đây nó đang hé mở một khe nhỏ.

Haizz... chui xuống tầng hầm rồi sao. U ám thật đấy.

Dù trong lòng thầm than vãn, nhưng thực sự tôi cũng thấy an tâm đôi chút vì đã tìm ra người.

Tôi đẩy cửa bước vào, khẽ buông một tiếng thở dài.

Trong nhà kho tối đen như mực. Những thùng rượu khổng lồ xếp hai bên, còn Astrea đang ngồi lọt thỏm trong góc, nơi chất đống lộn xộn những món đồ nội thất hay đạo cụ đã lâu không dùng đến. Mái tóc trắng và bộ đồ tu nữ màu trắng của cô ả cứ ẩn hiện mờ ảo ngay cả trong bóng tối u ám này. Trông cứ như ma vậy, hơi rợn người.

Sao con nhỏ này lại ngồi một mình ở cái chốn này cơ chứ. Dù tôi luôn quy chụp việc hai đứa không hợp nhau là do tính cách, nhưng nhìn dáng vẻ cô ả ngồi co ro thế kia cũng thấy tôi tội nghiệp.

"Cô làm cái gì ở đây thế?"

Tôi vừa tiến lại gần Astrea vừa băn khoăn không biết có nên bắt chuyện kiểu này không, một lúc sau mới cất tiếng hỏi. Astrea ngước nhìn tôi với vẻ mặt còn lạnh lẽo hơn cả bầu không khí bao trùm nhà kho này.

"Astrea làm gì ở đâu cũng không có nghĩa vụ phải báo cáo với ngươi."

"Chỗ này rõ ràng đã khóa rồi, sao cô vào được?"

"Đập nát khóa."

Astrea vừa giơ cái ổ khóa đã vỡ nát hoàn toàn cho tôi xem vừa đáp.

Phá hoại tài sản nhà người khác mà còn tự hào khoe ra đấy hả, cái đồ...

"Ra ngoài ngay đi. Ở đây sẽ bị cảm lạnh đấy."

"Chuyện của Astrea thì Astrea tự lo liệu được. Ngươi không cần bận tâm, đi làm việc của mình đi thì hơn?"

"Ta cũng muốn thế... nhưng chẳng hiểu sao cứ thấy không yên tâm."

"Ha! Ngươi biết cái này gọi là gì không? Là lo chuyện bao đồng đấy. Hình như ngươi đang ảo tưởng gì rồi, dù ngươi có làm thế thì Astrea cũng chẳng mảy may biết ơn đâu nhé?"

Không, không. Dù sao ngay từ đầu tôi đã chẳng mong đợi gì rồi.

Astrea trừng mắt nhìn tôi vẻ khó chịu. Tôi cứ ngỡ sẽ phải nghe một tràng chửi rủa, nào ngờ lại nhận được câu trả lời thẳng thắn đến bất ngờ.

"...Chỉ đơn giản là ghét cái cảnh Gallo với con nhỏ tóc vàng hoe tên Kiiri hay gì đó cứ cười đùa hỉ hả giả tạo thôi. Vì Astrea cực kỳ ghét ồn ào."

Vậy nên mới tránh mặt hai người kia để tìm đến nơi yên tĩnh sao. Mà, dù sao tôi cũng đoán được phần nào rồi.

Đối với Astrea, Gallo là người thế nào, chỉ cần nhìn vào việc thiếu nữ lạnh lùng này cùng Gallo lặn lội đến lâu đài Ma Vương là đã quá rõ ràng. Người muốn cứu Kiiri - kẻ bị Ma Vương bắt cóc - rõ ràng là fan cuồng Gallo, nên đúng như Kiiri nói, có lẽ Astrea muốn "cướp" Gallo khỏi tay Kiiri thật.

Dù bề ngoài cố trang bị cho mình lớp vỏ bọc đầy gai nhọn bằng những lời lẽ độc địa, nhưng quả nhiên cô nhóc này chỉ đang thấy cô đơn vì người mình thích không ở bên cạnh mà thôi.

Hết cách thật. Suy cho cùng, hai mươi tuổi vẫn còn trẻ con lắm.

Tôi băn khoăn một hồi không biết nên làm thế nào. Nếu cứ thế lôi Astrea ra ngoài thì tâm trạng cô ả cũng chẳng khá hơn được. Gallo có vẻ đang mải mê đối luyện với Kiiri, còn tôi thì không đủ bản lĩnh để xoa dịu cảm xúc của Astrea.

Rốt cuộc, tôi tiến lại gần Astrea rồi ngồi phịch xuống bên cạnh.

Dù không thể xoa dịu tâm trạng, nhưng ít nhất việc ngồi bên cạnh bầu bạn thì tôi vẫn làm được.

Và đúng như dự đoán, Astrea lập tức nhìn tôi với vẻ mặt đầy phiền chán.

"Ngươi định làm trò gì đấy?"

"Ta cũng không thích ồn ào."

"Thế thì đi chỗ khác là được chứ gì. Astrea không muốn ngồi đôi co với ngươi đâu nhé?"

"Nặng lời quá đấy. Ta sẽ ngồi im lặng mà, nên châm chước cho ta chút đi."

9c25cf82-9ea4-4646-986c-03194809aaac.jpg

Tôi cười gượng gạo, không để tâm đến thái độ phản cảm của Astrea. Thế nhưng biểu cảm của cô ả càng trở nên méo mó hơn. Sự chán ghét lộ liễu dành cho tôi sắc bén tựa như lưỡi dao đâm thẳng vào tim. Phù, quá đáng thật đấy. Bị ghét đến mức này thì tôi cũng biết tổn thương chứ bộ.

"Cái kiểu ra vẻ người lớn đó, thực sự khiến người ta phát tởm."

Astrea ôm lấy hai đầu gối, gục đầu xuống một cách yếu ớt hệt như đứa trẻ đang dỗi hờn.

"Chẳng ra dáng người lớn chút nào. Chỉ là một tên ngốc. Một tên lolicon."

"...Cái từ cuối cùng là gì thế."

"Chẳng phải ngươi định kết hôn với Công chúa sao."

Astrea cúi gằm mặt hỏi.

"Ta nói lại lần nữa nhé, kết hôn là chủ trương đơn phương của cô ấy."

"Nói dối. Thế tại sao ngươi không đuổi cô ấy đi?"

"Cái đó nói sao nhỉ... có những chuyện khó giải thích cứ đan xen phức tạp vào nhau... Việc ta bắt cóc Kiiri 10 năm trước là sự thật, việc Kiiri trở nên như vậy ta cũng không phải hoàn toàn vô can... T-Tất nhiên trách nhiệm của ta thực sự chỉ nhỏ xíu thôi."

"Bắt cóc Công chúa một nước mà dám bảo trách nhiệm chỉ nhỏ xíu thôi sao?"

"Không, ừm. Đó là tại rượu nên..."

"Ha! Ngươi tưởng cứ uống rượu vào phạm tội thì người ta sẽ vì ngươi không tỉnh táo mà bỏ qua cho chắc?"

"...Ta sai rồi. Đúng là tội đáng chết."

"Vậy chuyện kết hôn là thế nào? Vì ôm cái gọi là trách nhiệm với Công chúa nên ngươi không thể đuổi cô ấy đi à?"

"...Ừm, coi là vậy đi?"

"Mấy chuyện kiểu đó thật đáng ghét."

"Rốt cuộc là đáng ghét ở điểm nào..."

Tôi nhìn vào hư không thở dài thườn thượt, Astrea khẽ ngẩng đầu lên khỏi đầu gối. Dưới làn tóc mái rối bời, đôi mắt đen láy mông lung một lần nữa hướng về phía tôi.

"Nếu thực sự vì muốn tốt cho Công chúa, thì tốt nhất đừng lãng phí thời gian nữa, hãy làm cho ra ngô ra khoai để cô ta tỉnh mộng rồi đuổi thẳng cổ đi. Thế nên những lời ngươi nói vừa là ngụy biện vừa là nhảm nhí. Dùng cái cớ đó để dung túng cho sự tùy hứng của Công chúa, nghĩa là ngươi chẳng qua cũng chỉ là một kẻ hèn nhát mà thôi."

Kẻ hèn nhát sao. Nhắc mới nhớ, hình như lúc trước cũng từng nghe Kiiri nói điều tương tự.

Tôi nheo một bên mắt, như thể đang thẩm vấn Astrea:

"Rốt cuộc cô muốn nói ta sợ cái gì?"

...A.

Cái gì thế này. Cảm giác vừa rồi... thật kỳ lạ.

"Chẳng phải là ngươi thích Công chúa sao."

Hai chữ "Không phải" không thể thốt ra ngay lập tức.

Tuy nhiên, cũng chẳng phải tôi chợt giác ngộ rằng "Đúng vậy".

Mà là câu hỏi "Vậy sao?" cứ hiện lên rồi lại tan biến trong tâm trí.

Suốt 300 năm qua tôi sống ru rú trong tòa thành này, không giao tiếp với ai. Những cảm xúc của người khác đột ngột ập đến quá đỗi xa lạ, dường như trong một thời gian dài, chỉ việc đón nhận chúng thôi cũng đã quá sức với tôi. Kết quả là, tôi dốc hết tâm tư chỉ để phán đoán cảm xúc của người khác, còn cảm xúc thực sự của chính tôi đối với họ thì tôi lại hoàn toàn mù tịt. Thậm chí còn chưa từng nghĩ tới.

Vậy sao? Tôi sợ bị Kiiri ghét ư?

Tôi đối với Kiiri... là thích?

...Không, đùa à! Chênh lệch tuổi tác lên đến mấy trăm năm đấy!

"Không! Không phải, tuyệt đối không phải! Ta mà thích Kiiri cái gì chứ, về mặt luân lý đã là chuyện không thể nào rồi!"

"Ha! Ma Vương mà đi bàn chuyện luân thường đạo lý sao? Đúng là nực cười đến cực điểm."

Trước tiếng hét của tôi, Astrea châm chọc một cách lộ liễu.

"Ngươi lúc nào cũng như vậy nhỉ? Không nói cũng biết. Hễ gặp chuyện không thoải mái hay đáng ghét là lại trốn tránh, ngụy biện, giả vờ như không thấy. Thế nên mới ru rú ở cái thung lũng này, sống cô độc với bộ dạng thảm hại đó, đúng không? Rồi lại còn ra vẻ bề trên, thật kinh tởm chết đi được. Sao nào, Astrea nói sai à?"

"Này, Astrea. Nghe ta nói một chút..."

"Còn muốn nói gì nữa? Astrea ấy à, hiểu rất rõ tại sao Ma Vương lại trở thành Ma Vương."

Astrea chuyển ánh nhìn lên chân nến trên trần nhà. Tựa như đang nói chuyện với hư không.

"Này, những người khác coi ngươi là thứ gì? Ma tộc? Ác ma? Quái vật mọc sừng với răng nanh nhọn hoắc? Nếu là mấy thứ đó thì ngược lại còn có thể gọi là đáng yêu đấy. Nếu là mấy thứ đó, thì ngoài việc khác chủng tộc ra, cũng đâu có gì xấu xa đâu nhỉ."

"Ý cô là gì? Rốt cuộc cô biết gì về ta?"

Giọng nói của tôi khi cố làm ra vẻ bình thản để hỏi lại run rẩy đầy bất an. Đến mức chính tôi cũng phải giật mình sau khi thốt ra lời. Nỗi bất an lan tỏa trong lòng dường như đã tự ý rò rỉ ra bên ngoài.

Như không định buông tha cho sự bối rối đó của tôi, ánh mắt Astrea nhìn tôi nheo lại sắc lẹm.

"Ngươi nghĩ Astrea biết được bao nhiêu?"

Giọng điệu như đang khẽ thăm dò. Tựa như đang thử thách tôi vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!