Ma Vương Ở Ẩn Và Công Chúa Kiếm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

2 3

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

(Đang ra)

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

天江龍,明石龍之介

Dần dần họ bắt đầu tiếp xúc với nhau, nhưng vào thời điểm đó cô ấy đã.....

39 646

Ojamajo Doremi 16-20

(Đang ra)

Ojamajo Doremi 16-20

Midori Kuriyama, Yumi Kageyama

Bộ tiểu thuyết Light Novel này là "phần tiếp theo" của Ojamajo Doremi ,Lấy bối cảnh 3 năm sau các sự kiện của Dokkan , Ojamajo đã trưởng thành và hiện đang học cấp 3.

19 95

Tập 1 - Chương 1: Chuyện ta chưa từng nghĩ tới ở độ tuổi của cô (2)

Chương 1: Chuyện ta chưa từng nghĩ tới ở độ tuổi của cô (2)

Mà, cái danh kiếm sĩ mạnh nhất thế giới quả thực rất đáng nể. Nói thật lòng, tôi không nghĩ chỉ dựa vào nỗ lực đơn thuần là có thể chạm tới cảnh giới đó. Xét riêng về những thành tựu mà Kiiri đã đạt được, tôi thật sự muốn vừa xoa đầu vừa khen ngợi cô rằng "em đã làm rất tốt rồi"... Thế nhưng.

Chuyện đó và chuyện kết hôn là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau.

Với tư cách là bậc trưởng bối, tôi không thể để cô gái trẻ trước mắt vì một phút sai lầm nhất thời mà chôn vùi cả cuộc đời phía trước.

— Thế này thì quả nhiên chỉ còn cách dùng "cái đó" để bới lông tìm vết thôi sao.

Tôi nhìn thanh kiếm "Reginas Equila" của Kiiri đang nắm trong tay mình và khẽ thở dài.

"Mà... em đã trưởng thành và trở thành một người xuất sắc, chuyện này ta không có dị nghị gì."

"Đúng không? Đúng không nào? Nào, vậy giờ hãy ngoan ngoãn kết hôn với em đi...!"

"Cơ mà, ta đã bao giờ nói là sẽ kết hôn với em đâu?"

"...Dạ?"

Kiiri nhìn tôi với biểu cảm kỳ quặc, nụ cười vẫn treo trên môi nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ bối rối, hệt như chức năng tư duy vừa gặp sự cố. Nhìn vẻ mặt đó, lương tâm tôi khẽ nhói. Cảm giác cứ như đang lừa gạt một đứa trẻ không biết gì vậy, nhưng tôi cũng hết cách rồi. Tôi không thể nào vui vẻ chấp nhận một cô nhóc chưa hiểu sự đời, chỉ dựa vào cái duyên phận sống chung vỏn vẹn nửa tháng trời từ mười năm trước mà đến đây đòi cưới xin. Tôi đâu còn đủ trẻ trung để hùa theo nguồn năng lượng dồi dào của cô ấy.

Và tôi dám cam đoan rằng, nếu cha mẹ Kiiri biết tôi đã từ chối lời cầu hôn của con gái họ, chắc chắn họ sẽ muốn dập đầu cảm tạ tôi cho mà xem.

"Rõ ràng ta đã nói là 'Nếu em trở thành người xuất sắc thì khi đó ta sẽ suy nghĩ lại về chuyện kết hôn', chứ đâu có nói câu nào là 'sẽ kết hôn với em' đâu nhỉ?"

"A... Aaaaa, đồ vô liêm sỉ!"

"Chẳng lẽ không ai dạy em rằng phải kiểm tra kỹ lưỡng từng dấu chấm phẩy trong điều khoản bảo hiểm và hợp đồng sao? Kiiri à. Hiện thực vốn dĩ tàn khốc và trơ trẽn như vậy đấy."

Tôi tựa cằm lên tay vịn ghế sofa, dùng phong thái ung dung của một bậc tiền bối nhìn Kiiri và nói.

Thấy chưa hỡi cô bé vắt mũi chưa sạch. Đây chính là sự xảo quyệt của người lớn... dù nói thật thì cũng chẳng phải thứ gì đáng để tự hào cho cam.

"Em không hiểu! Rốt cuộc còn gì để mà suy tính nữa chứ?! Tìm đâu ra ứng cử viên cô dâu hoàn hảo nhường này!"

"Ta rất tò mò sự tự tin đó ở đâu ra đấy."

"Kiếm Sư mạnh nhất đại lục kiêm Đệ Nhất Thiên Hạ là hiển nhiên rồi, lại còn xinh đẹp! Thông minh! Thêm nữa chẳng phải em còn rất trẻ sao?! Vừa đúng độ tuổi tối thiểu được phép kết hôn theo pháp luật! Chẳng phải đàn ông cứ thấy gái trẻ là sẽ thích vô điều kiện sao?!"

"Haha, lời nói vô nghĩa. Có vẻ vẻ ngoài của ta khiến em quên mất rồi. Ta đã hơn 400 tuổi rồi đấy, cô bé à. Đối với độ tuổi của ta thì mấy cụ già trăm tuổi cũng chỉ là con nít thôi."

"Hả, một trăm tuổi?! Gu của Ma Vương lạ đời quá!"

"Sao lại rút ra kết luận đó hả!"

"Nhưng mà, nhưng mà!"

Kiiri đập tay cái "rầm" xuống bàn, rướn người sát về phía tôi. Đôi mắt màu hổ phách bất ngờ áp sát ngay trước mũi khiến tôi thoáng hoảng hốt, vội ngả người ra sau ghế, cố gắng lùi xa hơn một chút. Giới trẻ thời nay rốt cuộc bị làm sao mà chẳng biết giữ ý tứ gì cả. Thế thái nhân tình, lòng người suy đồi mà.

"Em. Vì để làm vợ Ma Vương đã nỗ lực rất nhiều đấy! Nấu ăn, âm luật, hùng biện, văn học, dọn dẹp, may vá, giáo dưỡng, thêu thùa, khiêu vũ, cưỡi ngựa, thậm chí cả kế hoạch Cúp D!"

Khoan đã. Cái mục cuối cùng là gì thế. Có giống thứ mà tôi đang nghĩ trong đầu không.

5a2811d5-286c-4e1b-a771-f2ef1495a2be.jpg

Tôi dùng ánh mắt nghi hoặc xác nhận đường cong trước ngực Kiiri đang kề sát mũi mình. Do cô nàng rướn người tới trước nên cổ áo hở ra, thấp thoáng thấy được khe suối ẩn bên trong. Có lẽ cảm nhận được ánh nhìn của tôi, Kiiri hét lên "Á!" một tiếng ngắn ngủi, vội lấy tay che ngực và lùi lại.

"Đê tiện! Anh nhìn đi đâu thế hả?"

"Không, nhìn thế nào cũng chẳng giống Cúp D. Cùng lắm là B... có cố gắng đến mấy cũng chẳng vượt qua nổi C đâu..."

Không phải nói đùa. Tôi nghiêm túc đấy. Mấy vấn đề trọng đại thế này không lừa người được đâu.

"Vẫ, vẫn đang tuổi ăn tuổi lớn nên không sao! Đừng có lo! Sẽ to lên mà!"

Kiiri đỏ bừng hai má, hét toáng lên như muốn át đi sự thật. Dù cô nàng thấy xấu hổ, nhưng những lời thốt ra thì lại chẳng biết ngượng là gì.

Kẻ mà mười năm trước vì sợ ngủ một mình nên chui tọt vào chăn của ta, giờ gặp lại đã biết nam nữ thụ thụ bất thân rồi sao. Đứa trẻ ấy thoắt cái đã lớn ngần này, đến tuổi biết lo lắng về kích cỡ vòng một rồi, dễ thương đến mức khiến tôi không nhịn được cười.

"Xấu hổ cái gì chứ? Ở độ tuổi của em thì đối với ta còn chưa được tính là phụ nữ đâu? Với lại chính em là người oang oang cái kế hoạch Cúp D gì đó mà."

"Sao Ma Vương chỉ liếc mắt cái là đoán trúng kích cỡ hay vậy?! Ma pháp sao?!"

"Kinh nghiệm đấy."

"Thứ kinh nghiệm dư thừa...!"

Kiiri nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ hệt như người vợ bắt quả tang chồng ngoại tình. Hừm, em không biết đâu. Từ ngàn xưa, trang nam tử hán đại trượng phu chỉ cần liếc mắt là nắm rõ số đo ba vòng và cân nặng của phụ nữ... Nếu nói ra câu này chắc tôi sẽ bị khinh bỉ thật sự, nên tôi quyết định giữ trong lòng.

...Khoan đã. Nếu Kiiri vì chuyện này mà khinh bỉ tôi tột độ rồi từ bỏ ý định kết hôn, thì chẳng phải là chuyện tốt sao?

Hưm. Dù gì danh nghĩa cũng là Ma Vương, liệu có cần thiết phải mang tiếng biến thái để đuổi Kiiri đi không nhỉ. Nếu trong sử sách lưu lại dòng chữ "Ma Vương Elevado thực chất là một tên biến thái" rồi truyền đến đời con cháu mai sau thì phiền phức lắm... Tóm lại là lợi bất cập hại.

Sau một hồi trăn trở, tôi quay về với thực tại, vì để cứu vãn thể diện của mình, tôi bắt đầu từ tốn khuyên giải Kiiri.

"Tóm lại theo ta thấy thì em không cần chấp nhặt chuyện kích thước ngực đâu."

"Nhưng vú nuôi đã nói. Đàn ông bị thu hút bởi những người phụ nữ có bộ ngực đầy đặn."

Vú nuôi nước Wenz rốt cuộc đã dạy dỗ trẻ con cái quái gì thế hả.

Tuyệt đối không phải cứ to là tốt vô điều kiện đâu. Từ xa xưa, điều quan trọng nhất của bộ ngực phụ nữ không phải là kích thước mà là tỷ lệ..., độ đàn hồi tạo nên đường cong mỹ miều..., cũng như sự cân đối của tổng thể...

...Hừm. Thôi dừng lại đi. Tôi đang nói cái gì thế này. Cứ nói chuyện với Kiiri là y như rằng đến tôi cũng dần trở nên kỳ quặc theo.

Cảm thấy cơn mệt mỏi ập đến dữ dội, tôi đưa hai tay lên dụi mắt.

"Chuyện đó đâu phải trọng điểm, tóm lại là ta không có ý định kết hôn với Kiiri đâu."

"Cái gì chứ, nói là suy nghĩ lại mà chưa đến 10 phút đã có kết luận sao? Em không chấp nhận! Ít nhất anh cũng phải trăn trở bằng khoảng thời gian mà em đã bỏ ra vì anh thì mới công bằng chứ!"

Công bằng cái nỗi gì chứ.

Kiiri ngồi phịch xuống ghế sofa, khoanh tay đầy bướng bỉnh. Trông cái dáng vẻ đó như muốn thị uy rằng cô nàng sẽ không di chuyển khỏi đây nửa bước.

"Cho nên, đến khi Ma Vương đồng ý kết hôn với em, ít nhất trong 10 năm tới em sẽ bám dính lấy anh không buông!"

Dù mình cảm thấy cô bé này có phần quá cố chấp.

...Nhưng, thôi cũng chẳng sao.

"Được rồi, cứ làm theo ý em đi."

"Dù Ma Vương có nói gì thì em cũng nhất quyết... Ơ, hả?"

Đôi mắt Kiiri mở to hết cỡ vì câu nói của tôi, nhìn tôi chằm chằm không chớp. Có vẻ cô nàng không ngờ tôi lại đồng ý sảng khoái đến vậy.

"Nghĩa là em cứ ở bên cạnh Ma Vương mãi cũng được sao?"

"Phải. Hơn nữa nếu muốn về thì em có thể về bất cứ lúc nào. Ta không phiền đâu."

Tôi vừa nói vừa đứng dậy khỏi ghế, lầm bầm thêm một câu tự nhủ với chính mình.

"Mà, đằng nào thì cũng sẽ chán ngay thôi."

Cô gái này hiện tại chỉ mới 18 tuổi.

Đó là độ tuổi mà lòng hiếu kỳ đang sục sôi và tính khí thì thất thường nhất. Không đời nào cô có thể chịu đựng nổi cuộc sống tẻ nhạt ở chốn Elevado này. Huống hồ cô còn là một công chúa. Từ nhỏ đã quen sống trong nhung lụa, kẻ hầu người hạ, liệu có thể trụ được bao nhiêu ngày trong tòa lâu đài không một bóng người phục dịch này đây? Đừng nói là 10 năm, liệu có được 1 năm? Hay một tháng? Cuối cùng thế nào cũng sẽ thốt lên rằng chán ghét cái bộ dạng nghèo túng của Ma Vương rồi tự mình bỏ về nhà thôi.

Còn kết cục nào tốt đẹp hơn thế nữa chứ. Tốt đến mức tôi chẳng cần phải vắt óc tìm cớ thoái thác lời hứa năm xưa, tốt đến mức cha mẹ cô có thể tránh được điềm gở con gái kết hôn với Ma Vương, và tốt đến mức cô có thể kết hôn với một chàng trai bình thường cùng trang lứa trong sự chúc phúc của mọi người. Tất cả đều sẽ quay về đúng quỹ đạo của nó.

Tôi đã nghĩ như vậy đấy.

Khi tôi đặt tay lên nắm cửa định rời khỏi phòng tiếp khách, giọng Kiiri vang lên từ phía sau.

"Nếu em không chán thì sao?"

Tôi khựng lại một nhịp rồi quay người, Kiiri đã đứng dậy khỏi ghế từ lúc nào và đang nhìn thẳng vào tôi.

...Biểu cảm tràn đầy tự tin đó là do xuất thân hoàng tộc mà ra sao? Ánh nhìn kiên định, không chút lung lay như thể chẳng có ai đứng trên mình ấy thực sự khiến tôi kinh ngạc. Đó là gương mặt của một người chưa từng đưa ra lựa chọn sai lầm nào trong đời.

Là vì cô vẫn còn là một đứa trẻ chưa hiểu sự đời chăng?

Hay bởi vì cô là "Kiiri Wenz"?

"Nếu em không chán thì sao? Dù 10 năm hay 20 năm trôi qua, chỉ riêng trái tim này của em là bất biến. Khi đó em tiếp tục ở bên cạnh Ma Vương cũng không sao chứ?"

Chuyện đó là không thể nào.

Sinh mệnh con người ngắn ngủi và hư ảo đến bất ngờ. Vì thế, sự chờ đợi vô thời hạn là điều khiến bất cứ ai cũng phải bất an. Quý giá đến mức dù chỉ hoài phí một năm cũng đủ để hối hận cả đời, đó chính là cuộc đời con người, một cô gái còn quá trẻ như cô sao có thể chịu đựng nổi 10 năm hay 20 năm ròng rã.

Tôi giấu kín những suy tư ấy vào lòng và mỉm cười với Kiiri.

"Phải, tùy ý em. Muốn ở đây bao lâu cũng được. Dù sao phòng ốc cũng còn nhiều lắm."

Sống chung với người khác thật lạ lẫm và bất tiện.

Nhưng mà, chà, nghĩ đến việc thi thoảng vẫn có mấy gã dũng sĩ xông vào lâu đài, thì chút phiền toái này ta vẫn chịu được. Tôi cũng cảm thấy mình có một phần trách nhiệm khá lớn trước lựa chọn sai lầm này của cô, nên tôi nghĩ việc chờ đợi cho đến khi cô tự mình đưa ra phán đoán đúng đắn là điều đương nhiên. Phải. Trong cuộc đời tẻ nhạt kéo dài lê thê chưa biết hồi kết của ta, chút biến cố mức độ này ta hoàn toàn có thể đón nhận với tâm thế ung dung. Quan trọng hơn cả, việc lạnh lùng đuổi một người tìm đến mình không phải vì ác ý mà vì thiện ý khiến lương tâm tôi cắn rứt.

— A, ra là vậy. Thiện ý. Thứ này gọi là thiện ý nhỉ.

Tấm lòng của người khác, thứ mà ta đã lãng quên qua năm tháng đằng đẵng.

Đầu óc tôi hơi chếnh choáng, tôi vừa lặng lẽ nhấm nháp từ ngữ ấy trong lòng, vừa bước ra khỏi phòng.

Thứ thiện ý của người khác mà đã bao lâu rồi ta mới lại nếm trải, chẳng hiểu sao lại mang dư vị chua chát.

***

Và rồi sáng hôm sau.

Vào cái giờ sớm bẹn mà bình thường tôi tuyệt đối không bao giờ mở mắt.

Tôi bị đánh thức bởi những tiếng động sinh hoạt vang lên từ ngoài hành lang.

"...Ta có thể hỏi cô đang làm cái trò gì không?"

Vừa tỉnh giấc, tôi vừa ngáp ngắn ngáp dài, mặc nguyên bộ đồ ngủ bước ra hành lang. Đối mặt với thiếu nữ tóc vàng ngay trước cửa phòng ngủ, thay vì chào buổi sáng, tôi lại cất lời hỏi đầy bất mãn. Tuy nhiên, sự bất mãn của tôi dường như chẳng mảy may truyền đến đối phương, thiếu nữ nở nụ cười rạng rỡ với tôi.

"Chào buổi sáng, Ma Vương!"

"Dù ta không có nhu cầu nghe cô chào buổi sáng..."

Tôi lầm bầm rồi liếc mắt nhìn qua vai Kiiri.

Hành lang dài hun hút ngập trong bọt xà phòng trắng xóa. Những bức tranh từng treo trên tường chẳng biết đã biến đi đâu, chỉ còn trơ lại những vệt hằn của khung tranh lộ ra đầy xa lạ. Rèm cửa sổ hành lang bị tháo xuống trải dài trên sàn, tấm thảm cũ kỹ cũng lặng lẽ biến mất, khiến ánh nắng trực tiếp chiếu vào hành lang chói lòa cả mắt.

Và giờ ánh mắt tôi chuyển sang Kiiri.

Chiếc váy liền thân cô mặc hôm qua không thấy đâu, thay vào đó là chiếc áo len tay lửng rộng thùng thình phối cùng chân váy ngắn trơn màu. Chiếc váy ngắn cũn cỡn để lộ cả phần đùi trên, gu thời trang táo bạo của giới trẻ gần đây đúng là tôi không thể nào thẩm thấu nổi. Thậm chí áo len còn trễ xuống một bên vai làm lộ cả dây áo lót, mà có vẻ chính chủ cũng chẳng hề hay biết. Tóm lại thì, trông cũng gọn gàng đấy.

Tôi đành phải tiến lại gần, kéo chiếc áo len bị trễ lên vai giúp cô.

"Ta hỏi lại lần nữa, rốt cuộc cô đang làm cái gì vậy hả."

"Đang dọn dẹp đó anh?"

Kiiri hai tay nắm chặt cây lau nhà, cười tươi rói trả lời như thể thảm trạng sau lưng chẳng liên quan gì đến mình. Câu trả lời khiến tôi không kìm được tiếng thở dài thườn thượt. Dù thần linh ban cho cô nhóc này tài năng kiếm thuật xuất chúng, nhưng dường như ngài lại quên không ban cho cô chút năng lực đọc hiểu tình huống nào thì phải.

"Thế nên ta mới hỏi tại sao mới sáng sớm ngày ra cô đã đi dọn dẹp nhà người khác thế này."

"Đây là tâm nguyện suốt 10 năm qua của em. Bởi vì em không thể nào quên được cái mùi nấm mốc tỏa ra từ hành lang này."

Phải rồi ha. Dù sao thì suốt 300 năm ru rú trong tòa lâu đài này, ta cũng chưa từng dọn dẹp lần nào.

Mà nhắc mới nhớ, bị Ma Vương bắt cóc xong, về nhà rồi mà ký ức đọng lại chỉ có mỗi mùi nấm mốc thôi sao. Tôi còn áy náy lo sợ cô sẽ bị ám ảnh tâm lý hay gì đó cơ đấy. Hóa ra toàn là lo bò trắng răng.

"Haizz..., được rồi. Vậy thì hy vọng cô sẽ thực hiện được cái tâm nguyện to lớn đó."

Dù sao cũng là tâm nguyện ủ men suốt 10 năm trời, tôi cũng chẳng nỡ nói thêm gì nữa.

Tôi bỏ mặc Kiiri rồi quay người lại. Định bụng vẽ một cấu trúc thức của Ma pháp Tĩnh Lặng trước cửa phòng để ngủ thêm một giấc. Thế nhưng, trước khi cánh cửa phòng ngủ của tôi kịp mở ra lần nữa, Kiiri đã túm lấy tay tôi.

"Anh đi đâu đấy? Ma Vương cũng phải dọn cùng chứ."

"...Xin lỗi. Có vẻ đôi tai thính nhạy của ta bị điếc tạm thời rồi. Câu vừa rồi nghe cứ như cô bảo ta phải dọn cùng ấy nhỉ?"

"Ái chà, chính xác luôn. Thính lực không có vấn đề gì nên em yên tâm rồi."

"Cái gì!?"

"Đây chẳng phải là lâu đài của Ma Vương sao? Là chủ nhân thì anh phải có trách nhiệm quản lý một chút chứ."

Không, chờ đã nào. Ta chưa từng có ý định chịu trách nhiệm gì với cái lâu đài này cả, mùi nấm mốc thì ngửi riết cũng quen nên ta chẳng bận tâm, nếu phải chọn giữa ăn, tắm và ngủ thì ta sẽ chọn ngủ không chút do dự, ta là loại cú đêm lúc nào cũng thèm ngủ đấy biết không?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!