24
“──Đa tạ vì bữa ăn.”
Đặt chiếc bát xuống trước đầu gối đang quỳ kiểu Seiza ngay ngắn, Kazama chắp tay lại và cúi đầu hành lễ.
Sau đó, cô quay sang phía Jack đang vừa dọn dẹp đống lửa trại vừa húp nốt phần súp còn lại, rồi chống ba ngón tay xuống đất cúi chào một cách cung kính.
“Tuy có hơi muộn màng, nhưng tại hạ tên là Kazama Fujiiro. Lần này chịu ơn một bữa cơm của ngài──”
“Thôi, mấy cái nghi thức đó bỏ qua đi. Quên nhanh giùm cho.”
Jack lắc đầu với vẻ mặt như vừa nuốt phải sâu bọ.
Có vẻ như chuyện liên quan đến Uraha đã để lại trong cậu một vết sẹo tâm lý không hề nhẹ.
“Như vậy sao được! Kiến nghĩa bất vi vô dũng dã! Thấy việc nghĩa mà không làm thì không đáng mặt anh hùng! Nhận ơn huệ rồi phủi mông bỏ đi là chuyện không thể chấp nhận được!”
“...Trong trường hợp này, cô dùng từ có hơi sai sai không vậy?”
“Goza? Sai chỗ nào cơ?”
“Chỗ ‘thấy việc nghĩa’ ấy.”
“Gozaaa.”
Tạm gác chuyện đó sang một bên.
“Mà với cái tình trạng đói đến mức ngất xỉu giữa đường như cô thì còn trả ơn được cái nỗi gì.”
“Hưm.”
Có vẻ như bị nói trúng tim đen, cô nàng khoanh tay lại.
“Quả thực tại hạ lúc này lộ phí đã mất sạch, trên người không một xu dính túi... Thứ có thể trả được... e rằng chỉ còn mỗi... cái thân hình bốc lửa này mà thôi...”
Kazama vừa nói vừa lả lơi hé mở vạt áo kimono trước ngực.
“Dẹp ngay.”
Không chậm trễ dù chỉ một giây, Jack vung tay cốc thẳng vào đầu cô nàng.
“Đau quá đi mất!”
Kazama Fujiiro là một trong những nhân vật cộm cán xuất hiện trong ngoại truyện của Chiến ký Flare Eld. Tại thời điểm cốt truyện chính bắt đầu, cô là một vị tướng dã chiến không thuộc về bất kỳ quốc gia nào trong bảy nước vùng Shia.
Nếu người chơi tiến hành tìm kiếm nhân tài trong lãnh thổ vào giai đoạn nội chính, khả năng chiêu mộ được cô là rất cao, miễn là chưa bị quốc gia khác nẫng tay trên.
Ngoại trừ chỉ số võ lực khá cao ra thì cô không có năng lực nào quá vượt trội, nhưng bù lại cô có thể hoàn thành tốt công việc ở cả vai trò quan văn lẫn võ tướng ở mức độ tiêu chuẩn. Vì lẽ đó, rất nhiều người chơi trọng dụng cô trong giai đoạn đầu game khi nhân sự còn thiếu thốn.
Nói đâu xa, chính Jack ở kiếp trước cũng đã chịu ơn cô nàng này không ít.
“Nhưng mà gay go thật đấy. Ngoài việc lấy thân báo đáp ra thì tại hạ biết lấy gì trả lại cho Jack-dono đây.”
“Chỉ vì một bữa cơm mà cô tự bán rẻ bản thân quá rồi đấy.”
“Không hề! Nếu không được Jack-dono thổi súp nóng hổi cho ăn thì tại hạ đã chẳng thể nhìn thấy ánh mặt trời ngày mai rồi! Nghĩa là đây không đơn thuần là ơn một bữa cơm! Mà là ân nhân cứu mạng đó!”
Nhớ lại bộ dạng không lết nổi một bước khi nãy của cô nàng, thì lời tuyên bố đó cũng chẳng phải chuyện cười hay nói quá chút nào.
Là một đứa trẻ mồ côi vì chiến tranh, Jack hiểu rõ nỗi đau đớn của cơn đói hơn ai hết. Nếu đổi lại là cậu, chắc chắn cậu cũng sẽ cảm kích y như vậy.
Nghĩ đến đó, cậu cảm thấy nếu cứ thế mà phũ phàng đuổi đi thì cũng hơi cắn rứt.
“...Thôi được rồi. Chuyện ơn nghĩa tính sau đi, dù sao tôi cũng không thể vứt một kẻ không xu dính túi lại giữa nơi đồng không mông quạnh thế này được. Trước mắt cứ đi cùng tôi. Tôi sẽ đưa cô đến thị trấn nào đó gần đây.”
“Quả là những lời lẽ từ bi hỉ xả! Tại hạ cảm động đến mức nước mắt làm mờ cả mắt rồi!”
“Đừng có lấy tay áo tôi mà lau mặt.”
“Hắt xì.”
“Đừng có hỉ mũi vào tay áo tôi!”
Dù biết đây chỉ là chuyện trong game, nhưng Jack vừa thu dọn hành lý vào ba lô vừa câm nín tự hỏi, liệu bản thân kiếp trước có thực sự từng giao phó chuyện ngoại giao và nội chính cho cái cô nàng này không nữa.
Và rồi, như một diễn biến có thể đoán trước được một nửa, Kazama bắt đầu làm ầm lên.
“Jack-dono! Tại hạ! Hãy để tại hạ mang nó cho!”
“Thanh kiếm đeo bên hông cô vướng víu lắm.”
“Vậy thì ngài hãy cầm lấy cái này thay thế đi ạ! Nó được rèn từ Vân Cương nên nhẹ tựa lông hồng ấy mà!”
Cô nàng chìa ra hai thanh kiếm mà không chút luyến tiếc, nhìn qua là biết ít nhất chúng không phải loại hàng rẻ tiền sản xuất đại trà.
Vốn biết giá trị và tên gọi khác của Vân Cương, Jack thầm nghĩ “Cô đưa cái này cho người lạ dễ dàng vậy sao”, nhưng rồi cũng chiều ý cô mà để cô đeo ba lô lên.
──Tuy nhiên, chuyện đó chỉ kéo dài được một lúc sau khi họ bắt đầu cuốc bộ.
Những người lữ hành đi ngược chiều bắt đầu ném những ánh nhìn như nhìn rác rưởi về phía Jack – một gã đàn ông để cho cô gái nhỏ nhắn mang vác đống hành lý to đùng – nên rốt cuộc, cậu lại là người phải đeo nó.
Ngoài ra, đây là một thông tin lề lề chẳng quan trọng lắm, nhưng trong ngoại truyện Chiến ký Flare Eld chỉ có ba nhân vật có tên ăn mặc theo phong cách giả Kimono, nên tính cả cô nàng này là Jack đã thu thập đến sát nút rồi.
Tuy nhiên, người cuối cùng lại là nhân vật chủ chốt của Sâm La Chúng và là một nhân vật cực kỳ quan trọng trong nước, nên chắc cũng chẳng dễ gì mà hoàn thành bộ sưu tập này đâu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
