23
Đã vài ngày trôi qua kể từ khi Jack trốn thoát khỏi tay Uraha.
Tuy sở hữu tố chất ma thuật, nhưng khó có thể nói cậu được trời phú cho tài năng. Trong hoàn cảnh đó, cậu đã vắt kiệt kiến thức từ kiếp trước cùng trí tuệ của bản thân để nghĩ ra Joker. May mắn thay, thứ đó đã không chỉ dừng lại là lý thuyết suông trên giấy mà đã thực sự được hoàn thiện.
Cuối cùng thì mạch truyện chính cũng bắt đầu —— Cuộc hành trình hướng tới Kỵ Quốc Katarina để chuẩn bị cho các hoạt động kháng chiến chống lại cuộc chiến tranh toàn diện không thể tránh khỏi vào hai năm sau, và xa hơn nữa là sự diệt vong đang chực chờ, tạm thời diễn ra khá suôn sẻ.
Cậu cũng không cảm thấy dấu hiệu nào của đám truy binh, vốn là mối lo ngại lớn nhất vào lúc này.
Biên giới giữa Lulujif và Isidura cũng đã vượt qua từ lâu, nên tạm thời có thể yên tâm.
Hiện tại, cậu đang đi trên một con đường nhỏ ở cực Bắc Isidura, giống hệt lộ trình lúc khởi hành từ Nuizu.
Với tốc độ này, tính toán đâu đó chỉ cần ba hoặc bốn ngày nữa là sẽ đặt chân vào lãnh thổ Kỵ Quốc Katarina.
—— Đó là chuyện xảy ra vào thời điểm như thế.
“Kyuu...”
Giữa con đường được tạo thành từ nền đất nện cứng, Jack phát hiện một bóng người nằm úp sấp, bất động, hay đúng hơn là không thể cử động dù chỉ một chút.
“…………”
Trước tiên, Jack dừng bước và quan sát xung quanh.
Một vùng đất thoáng đãng dọc theo bờ biển. Không tìm thấy vật che chắn hay chướng ngại vật nào mà con người có thể ẩn nấp.
Tạm thời có vẻ không phải là cạm bẫy gì.
Sau một thoáng suy nghĩ, Jack bước lại gần bóng người kia và ngồi xổm xuống, nhìn vào phía sau đầu đối phương.
“Bị thổ phỉ tấn công sao?”
Tuy nhiên, chẳng có vẻ gì là bị bạo hành, cũng không có dấu vết đồ đạc bị lục lọi.
Dù sao thì, cứ thế bỏ mặc người ta cũng khiến lương tâm cắn rứt, sau này khó mà ngủ ngon.
“Cũng là chút tình thương cuối cùng. Để tôi đào cho cái mộ vậy.”
“Tại hạ vẫn chưa có chết đâu mà ~”
“Biết rồi. Đùa chút thôi.”
Một giọng nữ yếu ớt, chẳng còn chút sức lực nào phát ra từ bụng.
Mái tóc vàng được buộc kiểu đuôi gà bằng một chiếc ruy băng khẽ lắc lư, ngọ nguậy một cách yếu ớt như muốn khẳng định sự tồn tại của chủ nhân.
Jack bâng quơ nghĩ, trông nó giống đuôi chó hơn là đuôi ngựa.
“...? Người này...”
Hai thanh kiếm được đeo chéo sau hông.
Trang phục có thiết kế rất khác biệt so với Uraha nhưng lại cùng một hệ thống, hao hao giống Kimono. Đây là loại y phục lẽ ra cực kỳ hiếm gặp ở Shia, nơi không hề tồn tại quốc gia nào lấy Nhật Bản làm hình mẫu.
Tuy nhiên vạt áo lại ngắn một cách dị thường, cách ăn mặc cứ như thể váy ngắn miniskirt vậy.
Cảm giác ngờ ngợ ập đến trước bộ dạng đó, Jack vừa lục lọi ký ức kiếp trước, vừa cất tiếng hỏi thêm.
“Làm cái gì ở chốn này vậy?”
“Bụng đói quá nên chẳng còn chút sức lực nào nữa rồi, thưa các hạ.”
Xem ra là ngất xỉu giữa đường.
Chỉ trong một thời gian ngắn mà đụng độ cảnh khốn cùng của tận hai Nhân vật cộm cán, quả là một sự sắp đặt kỳ lạ của số phận.
Jack hạ hành lý trên lưng xuống và kiểm tra lương thực bên trong.
“Thứ có thể ăn ngay được thì chỉ có thịt khô hoặc trái cây sấy thôi.”
“Nếu được thì tại hạ muốn súp cơ... loại nóng hổi ấy, rồi được thổi phù phù và bón cho ăn nữa...”
“Được voi đòi tiên nó cũng vừa vừa phải phải thôi chứ.”
Với những chuyển động chậm chạp, thiếu nữ ngất đường khẽ nhổm người dậy một chút.
Gương mặt đó dù đang đói lả nhưng vẫn toát lên vẻ đáng yêu, và cái tên hiện lên trên cửa sổ hệ thống đi kèm âm thanh điện tử vang lên ngay sau đó, hoàn toàn trùng khớp với những gì Jack vừa hình dung trong đầu.
Kazama Fujiiro
Phe phái: Không
Thống suất: E (D)
Võ lực: D (C)
Trí lực: E (D)
Chính trị: F (D)
Mị lực: E (D)
Lòng trung thành: -
Kỹ năng chuyên biệt: Mỹ Kiếm Sĩ Cổ Vũ (Sĩ khí của đơn vị dưới quyền tăng một bậc khi giao chiến)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
