21
“Không chịu đâu.”
Uraha nhỏm người dậy, chộp lấy vai Jack.
“Tại sao? Tại sao lại bỏ đi? Nè, tại sao chứ?”
Những móng tay được giũa gọt tỉ mỉ bấu chặt, xuyên qua lớp áo găm vào da thịt.
Thật khó tin một cánh tay mảnh khảnh, có lẽ chưa từng cầm vật gì nặng hơn cuốn sách, lại sở hữu lực nắm kinh người đến thế.
“Tui đã làm gì khiến Jack phật ý sao? Nếu có chỗ nào không tốt thì cậu cứ nói đi, tui sẽ sửa mà, tui sẽ sửa hết, sửa hết sửa hết sửa hết sửa hết sửa hết sửa hết sửa hết thật đàng hoàng mà.”
“Không, không phải chuyện đó──”
“Vậy thì tại sao!? Cứ ở lại mãi bên nhau là được mà!”
“Chuyện đó cũng không thể──”
“Không chịu, không chịu, không chịu, không chịu, không chịu đâu! Tôi không muốn nghe gì hết!”
Giọng Uraha run rẩy, hơi thở rối loạn, cô gào lên như muốn xé toạc cả cổ họng.
Đôi mắt đỏ thẫm vốn thị lực chẳng tốt lắm giờ đây mở trừng trừng, dù tiêu cự nhòe đi vì cơn kích động nhưng vẫn bắt chặt lấy hình bóng Jack không buông.
“Tại sao chứ!? Nói đi! Nói mau!!”
“Rốt cuộc là muốn gì đây…”
Jack ngập ngừng, á khẩu vì quá tải trước sự thay đổi đột ngột và những lời lẽ tráo trở bất nhất của Uraha.
Cậu không phải là kẻ đầu óc nhanh nhạy hơn người, cũng chẳng phải kẻ khéo ăn khéo nói.
Cậu không giỏi nói dối hay lấp liếm, và vốn dĩ cũng chẳng thích làm mấy trò đó.
Huống hồ đối phương lại là người đã lo từng miếng ăn giấc ngủ cho cậu suốt hai tháng ròng rã.
Thế nhưng, dù có thú thật thì chắc chắn cô cũng chẳng đời nào tin.
Rằng vài năm nữa, Shia sẽ diệt vong sau một cuộc chiến tranh toàn diện, nên tôi đang hành động để ngăn chặn điều đó... v.v.
... Quan trọng hơn cả, một trong những điều kiện để đạt được 『Ending Đặc biệt』 là 『Uraha Isurugi phải sống sót』. Vì thế, cô là sự tồn tại bắt buộc phải được bảo toàn mạng sống bất kể giá nào, nhưng đồng thời cũng là nhân vật có khả năng cực cao sẽ trở thành kẻ thù trong tương lai.
Dù thực lòng vẫn nghi ngờ việc cô sẽ có ích đến đâu, nhưng Jack không thể dễ dàng trao kiến thức về trò chơi – thứ được xem là lợi thế duy nhất của cậu – cho người khác.
“... Giải thích chuyện này khó lắm, với lại có những điều tôi không muốn nói. Tôi không tự tin có thể sắp xếp câu chữ để cô chấp nhận được.”
Rốt cuộc, không nghĩ ra được lời bào chữa nào hay ho, Jack đành thú nhận một cách thật thà đến ngốc nghếch.
Nhưng có lẽ việc không cố tình lấp liếm vụng về trước một Uraha – người có thể nhìn thấu những lời nói dối nửa vời dễ hơn xé một tờ giấy mỏng – lại đem tới hiệu quả bất ngờ. Hơi thở cô dần dịu lại, ít nhất thì bề ngoài cũng đã bình tĩnh hơn.
“............ Ra là vậy. Tui hiểu, hiểu rồi. Vậy thì, để thư thả một chút rồi mình nói chuyện lại nha.”
Uraha nới lỏng những móng tay đã bấu chặt đến mức rớm máu dưới lớp áo, rồi khép đôi mắt ầng ậng nước lại như mọi khi.
“Nhưng mà nè. Dù có nói gì đi nữa, tui nghĩ mình cũng sẽ không chấp nhận đâu nha?”
Với Jack, nếu cô không chịu chấp nhận thì cậu sẽ rất rắc rối.
Bởi đây là vấn đề liên quan đến vận mệnh của vùng đất họ đang sống.
“Kể cả Jack-han có nói rằng nếu không rời khỏi tui thì thế giới sẽ diệt vong, tui cũng không cho phép cậu biến mất. Nếu vậy thì thế giới cứ diệt vong đi cho rồi.”
“Hả?”
Thuyết phục có vẻ là điều bất khả thi.
Và dù chỉ là ví dụ, nhưng cô lại nói trúng phóc vấn đề, quả không hổ danh là một trong những tướng lĩnh mưu trí hàng đầu trong ngoại truyện của Chiến ký Flare Eld.
“A. Phải rồi.”
Uraha lảo đảo định bước ra khỏi phòng, nhưng khi vừa mở cửa, cô ngoái lại nhìn qua vai.
“Chỉ là nói trước, nói trước thôi nghen. Chuyện đó chắc không thể xảy ra đâu, nhưng tui cứ nói để đề phòng ấy mà?”
Cô dệt nên những âm thanh bằng chất giọng ngọt ngào, nghiêng đầu một cách đáng yêu, rồi dừng lại một nhịp.
“Nếu cạu dám lặng lẽ bỏ trốn ── tui sẽ giết chết cậu, rồi tự sát theo cùng.”
Uraha rời khỏi phòng sau khi để lại câu nói đó cùng một nụ cười đẹp đến rợn người.
Jack bị bỏ lại một mình, chết lặng suốt vài phút đồng hồ, không thể nhúc nhích.
“............”
Trở về phòng khách nơi mình đang tá túc, Jack nhíu mày suy tư.
Nhưng khổ nỗi, nếu cứ suy tư mà nảy ra được diệu kế thì đã chẳng phải lo.
Nhìn vào sự biến đổi vừa rồi của Uraha, cậu không tin cô sẽ để cậu đường hoàng ra đi dù có dùng bất cứ cách nào.
Thế nhưng, Jack chẳng còn mấy lợi ích nếu tiếp tục nán lại Lulujif.
Không chỉ ít lợi ích, mà nguy cơ bị giam lỏng trong dinh thự này là hoàn toàn có thể xảy ra, nên thậm chí còn là một nước đi tiêu cực.
Nếu chuyện đó xảy ra, gần như chắc chắn Shia sẽ diệt vong.
Hoặc có lé, cũng có khả năng dù cậu không làm gì thì một ai đó khác sẽ đẩy lùi được sự diệt vong ấy, âu cũng không phải là không thể.
Nhưng Jack Linker không phải là gã đàn ông lạc quan hay to gan đến mức dám dốc hết vốn liếng đặt cược vào một cú xúc xắc may rủi đầy viển vông như thế.
“... Hết cách rồi.”
Cuối cùng, Jack thở dài thườn thượt, mở cánh cửa sổ nơi màn đêm đang bao phủ.
Cậu sẽ phải để lại cuốn ma đạo thư, nhưng trong tình thế này thì đành phải chấp nhận hy sinh thôi.
“Chuồn thôi.”
Cậu nhanh chóng thu gom hành lý, chuẩn bị tư trang, và cuối cùng vác lên vai vật môi giới hỗ trợ.
Sau đó, Jack leo từ cửa sổ tầng ba xuống sân sau, rời khỏi dinh thự, và rời khỏi thành phố Misuryuru, cố gắng hết sức để không bị ai phát hiện.
...Về kết quả mà sự lựa chọn này mang lại, bây giờ chưa phải lúc để kể.
Chỉ có một điều duy nhất có thể khẳng định.
Chấp niệm của Uraha Isurugi đối với Jack ── đã vượt xa mọi tưởng tượng của cậu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
