068-Vòng xoáy (3)
Vòng xoáy (3)"Đây là Reizel. Anh trai tôi."
Tôi giới thiệu Reizel với cả nhóm.
Nhờ lời giới thiệu của tôi, Reizel cũng lên tiếng chào hỏi.
"...Tôi là Reizel."
"Anh trai của Ruina-nim sao? Hừm."
Chris nhìn xoáy vào Reizel.
Rồi cô ấy lẩm bẩm.
"Thì ra Ruina-nim vốn dĩ trông như thế này à?"
"Đừng cố tìm hình bóng tôi qua anh ấy. Nói cho cô biết, tôi là một kiểu đột biến đấy. Tôi chẳng giống ai trong gia đình cả."
"Cũng đúng, ngay cả màu tóc cũng khác rồi."
Reizel có mái tóc nâu phổ biến nhất đế quốc, còn tôi lại sở hữu mái tóc bạc lấp lánh như ánh sao.
Ngay từ điểm đó đã thấy sự khác biệt rõ rệt.
Ngoại hình của cả hai cũng rất khác nhau. Nếu so sánh diện mạo của tôi trước khi bị bỏng với Reizel hiện tại, chắc chắn chẳng ai tin nổi chúng tôi có quan hệ huyết thống vì không có lấy một điểm chung.
Tôi hồi tưởng lại quá khứ với Reizel.
Anh ấy đã rời nhà đi trước tôi khoảng ba năm.
Kể từ đó bặt vô âm tín, tôi cứ ngỡ anh đã bỏ mạng ở chiến trường nào đó rồi, không ngờ vẫn còn sống khỏe mạnh thế này.
"Anh Reizel từng cho tôi thịt đấy."
"Vậy sao?"
"Ngày xưa anh ấy toàn cõng tôi đi khắp nơi thôi. Nghĩ lại thấy nhớ thật."
Khi tôi nhắc lại những kỷ niệm cũ, Reizel gãi gãi má.
"Ngày xưa đúng là thế thật."
"Anh đã sống thế nào vậy?"
"Anh á? Thì cũng lang thang đây đó thôi..."
Tôi liếc nhìn Reizel một lượt.
Từ thanh kiếm giắt bên hông cho đến trang phục, anh ấy trông đúng chuẩn một lính đánh thuê điển hình.
Ánh mắt tôi dời xuống bàn tay phải của anh.
Không hề có vết chai.
Nếu tính từ lúc bỏ nhà đi mà làm lính đánh thuê thì đến giờ cũng phải mười năm rồi, vậy mà đôi bàn tay lại sạch sẽ đến thế. Xem ra anh ấy sống "đây đó" thật sự rồi.
Hoặc là anh ấy chỉ mới làm lính đánh thuê gần đây thôi.
Tôi hỏi Reizel.
"Anh làm gì ở đây vậy?"
"Anh á? Tất nhiên là vì hầm ngục của Toltpier rồi."
"Vậy sao?"
Cũng phải, hầu hết những người đang ở lãnh địa Hầu tước Paltran lúc này đều vì mục đích đó. Chẳng có gì lạ cả.
"Ruina, em cũng tới vì hầm ngục à?"
"Vâng."
"Hình như em cũng mới tới, có muốn anh chia sẻ chút thông tin không?"
"Được sao anh?"
"Có gì mà không được chứ. Dù sao anh cũng đi một mình, thích làm gì thì làm thôi."
"Tốt quá."
Để cuộc trò chuyện diễn ra thuận lợi, tôi thi triển ma pháp cách âm. Không chỉ âm thanh của chúng tôi không lọt ra ngoài, mà mọi tiếng động từ bên ngoài cũng bị chặn đứng.
Trong sảnh trọ yên tĩnh, Reizel bắt đầu lên tiếng.
"Hiện tại hầm ngục đang bị một kết giới mạnh mẽ ngăn chặn. Không ai có thể vào được."
"Chuyện đó thì em có nghe qua rồi."
"Thế nên các thế lực đang dần đổ xô về đây để giải phong ấn kết giới, tình hình đau đầu lắm."
"Có phải vì vị trí phát hiện ra hầm ngục không anh?"
"Nó nằm ở một vị trí cực kỳ mập mờ mà."
Vị trí phát hiện ra hầm ngục của Toltpier thực tế không thuộc về lãnh địa Hầu tước, không thuộc Đế quốc, cũng chẳng thuộc Vương quốc Thú nhân.
Đó là một nơi rất khó để xác định ranh giới rõ ràng.
Nhờ vậy, không ai có thể khẳng định chắc chắn quyền lợi đối với hầm ngục, và các thế lực từ khắp nơi đang lao vào như lũ linh cẩu chực chờ sơ hở. Đó chính là cục diện hiện tại.
"Sắp tới chắc chắn các nước khác cũng sẽ kéo đến cho xem."
"Sẽ thành một đống hỗn độn mất."
"Nghe nói ngay cả Vương quốc Hải dương ở tận đằng xa cũng đang phái tàu tới đấy."
"Vì đó là hầm ngục của Toltpier mà. Chẳng ai muốn nể nang ai đâu."
Nếu là một hầm ngục nhỏ bé nào đó, ngoại trừ quốc gia phát hiện ra nó, các nước khác sẽ biết ý mà rút lui. Nhưng đây lại là hầm ngục của đại pháp sư Toltpier.
Nó xứng đáng để họ bất chấp va chạm mà giành lấy.
Tất nhiên vì không phải lãnh thổ nước mình nên họ sẽ làm trò che mắt thế gian, nhưng thực chất đó chỉ là hình thức bên ngoài.
Dù là công khai hay lén lút thì mục đích xâu xé vẫn như nhau cả thôi.
Nghe qua thì chắc chắn lãnh địa Hầu tước Paltran sắp biến thành một bãi chiến trường rồi.
Vì vậy, tôi phải lấy được Thánh chén hoặc tìm cách sống sót trong đống hỗn độn đó trước khi mọi chuyện tệ hơn...
Tôi hỏi điều mình thắc mắc.
"Hiện tại Hầu tước Paltran đang làm gì ạ?"
"Trung lập. Ngạc nhiên là ông ta có vẻ không mặn mà lắm với việc thám hiểm hầm ngục."
Nếu lãnh địa Hầu tước Paltran đứng ngoài cuộc thám hiểm, thì giờ chỉ còn hai điều quan trọng.
"Động thái của Vương quốc Thú nhân thì sao ạ?"
"Họ đã cử rất nhiều đội thám hiểm tới rồi. Đang ráo riết giải phong ấn kết giới đấy."
"Còn Đế quốc?"
"Tháp ma pháp cũng đang cử người tới tấp, ngay cả pháp sư hoàng thất cũng được phái đi riêng nữa. Lúc nãy anh thấy họ đi thành từng nhóm đông lắm."
Tôi đã nắm sơ qua tình hình.
Tôi khoanh tay lại.
Tóm lại, Vương quốc Thú nhân, Tháp ma pháp và Hoàng gia đã cử người tới, và các thế lực khác cũng sắp sửa đổ bộ.
Trong tình cảnh này, lựa chọn sáng suốt nhất của tôi là gì đây?
"Ngài Jerry."
"Gì vậy?"
"Ngài có biết giải phong ấn kết giới không?"
"Biết chứ. Chẳng phải Ruina-ssi cũng biết sao?"
Ý anh ta là: tôi cũng giống anh ta thôi nên đừng có hỏi thừa.
"Còn ngài Myuran?"
"...Kết giới không phải chuyên môn của tôi."
"Ngài Chris thì sao?"
"Ruina-nim. Tôi đâu có biết ma pháp?"
"Tôi biết rồi."
Noah chắc cũng vậy thôi, nên thực tế trong nhóm chẳng có ai chuyên về xử lý kết giới cả.
Ferrant?
Cậu ta mà biết sao?
Nhưng lỡ như có phép màu, tôi vẫn nhìn về phía Ferrant.
"Tôi xin lỗi."
Tôi cũng đoán trước rồi nên chẳng thấy thất vọng.
Suy cho cùng, kết giới chỉ là lớp phòng thủ đầu tiên. Với cấu trúc của ma pháp, không thể nào dùng kết giới để ngăn chặn kẻ địch một cách hoàn hảo mãi mãi được, sớm muộn gì nó cũng sẽ bị phá vỡ.
Vì vậy, chỉ cần chờ đợi là có thể vào được hầm ngục, nhưng vấn đề nằm ở chỗ khác.
"Liệu lúc đó chúng ta có thể thắng nổi sự cạnh tranh từ vô số thế lực kia không?"
"Nghe không giống Ruina-nim chút nào, sao lại nói lời yếu thế vậy?"
"Vì tôi biết tự đánh giá bản thân mà."
So với các thế lực khác, chúng tôi thiếu hụt cả về số lượng lẫn sức mạnh.
Thành thật mà nói, quân số của chúng tôi quá ít ỏi.
Ngay từ đầu, việc cá nhân muốn đối đầu với tập thể chẳng phải là quá ngạo mạn sao?
Tôi gãi trán.
Nên làm gì bây giờ đây.
Đúng lúc đó.
Leon trầm giọng nói.
"Trước tiên, hay là chúng ta cứ đi khảo sát hầm ngục xem sao?"
Khảo sát trước à.
Tôi suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
Đúng như lời Leon nói, ngồi đây lo lắng cũng chẳng ra được kế sách gì hay ho.
Biết đâu đấy. Đến tận nơi lại tìm thấy khe hở nào đó của kết giới thì sao.
Tôi chậm rãi đáp lại.
"Cứ làm vậy đi."
*
Hầm ngục của Toltpier nằm sâu dưới chân núi.
Nói là nằm dưới chân núi thực ra cũng không hoàn toàn chính xác.
Nói đúng hơn thì...
Cả ngọn núi chính là hầm ngục của Toltpier. Như vậy mới đúng.
"Thật kỳ lạ là đến tận bây giờ nó mới được phát hiện ra đấy."
"Đúng thế thật."
Hầm ngục của Toltpier sở hữu quy mô vô cùng đồ sộ.
Chính vì vậy mà lối vào cũng rất đa dạng, đây cũng là lý do Hầu tước Paltran chọn giữ thái độ trung lập và đứng ngoài cuộc thám hiểm.
Vì nó quá khổng lồ để có thể kiểm soát, nên ông ta đã chọn phương án không làm tiêu hao sức lực ngay từ đầu.
Tôi quan sát kỹ một trong những lối vào vừa được phát hiện.
Tôi cảm nhận được kết giới.
Đó là một kết giới kiên cố và có cấu trúc hữu cơ. Có vẻ không dễ gì phá vỡ được.
Dù vậy, cứ thử một phen xem sao.
Tôi đưa chiếc đèn lồng ra phía trước.
Ngọn lửa bên trong đèn lồng mọc ra miệng và răng, nó thoát ra khỏi đèn rồi lao đến cắn xé kết giới trước mặt.
Kèn kẹt! Răng của ngọn lửa va chạm với kết giới, tia lửa bắn tung tóe.
Ngay sau đó.
Rắc. Răng bị gãy.
Kỹ năng Bạo Thực chỉ có tác dụng khi có thể ăn được mục tiêu.
Nếu không thể ăn, thì cả Bạo Thực lẫn Tiêu Hóa đều vô dụng.
Chỉ cần ăn được dù chỉ một chút thôi, tôi chắc chắn sẽ phá hủy được kết giới này một cách dễ dàng, nhưng cái "một chút" đó lại khó khăn vô cùng.
Quả không hổ danh là kết giới do đại pháp sư bậc 8 tạo ra.
Dù đã trải qua mấy trăm năm vẫn vô cùng kiên cố.
"Oanh Luân."
"Định Lôi."
"Linh Tuyền."
Ngoài tôi ra, những người khác cũng liên tục tấn công kết giới nhưng không thu được kết quả gì đáng kể.
Lúc Myuran rắc thuốc lên, tôi đã hơi kỳ vọng một chút, nhưng kết quả vẫn vậy. Chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Tôi đắn đo suy nghĩ.
Hay là dùng Gang-cheol-i nhỉ?
Có rất nhiều cách để giải phong ấn kết giới.
Phân tích cấu trúc kết giới rồi đóng những chiếc cọc ma lực vào để làm nó sụp đổ. Đó là cách giải phong ấn hòa bình và phổ biến nhất.
Tuy nhiên, để dùng cách này thì phải cực kỳ am hiểu về kết giới. Phải là một chuyên gia thực thụ, vì vậy hầu hết các pháp sư đều dùng cách sau đây.
Đó là dồn toàn lực ma pháp mà kết giới không thể chịu đựng nổi vào một điểm.
Không biết kết giới của Toltpier có chịu đựng nổi Gang-cheol-i của tôi hay không.
Tôi thực sự rất tò mò.
Tôi quan sát xung quanh.
Có lẽ vì đây là lối vào hẻo lánh nên không có ai cả.
Nếu vậy thì.
"Mọi người lùi lại đi."
"Ruina-nim định làm gì đó kìa!"
"Chạy mau đi mọi người!"
Ầm ầm ầm! Cây cối từ dưới đất trồi lên, bắt đầu thành hình.
Những thân cây dày đặc đan xen vào nhau, tạo nên một cơ thể khổng lồ dài hàng chục mét. Đôi cánh, cánh tay và sừng dần hiện ra, ngọn lửa bùng lên rực rỡ.
Con rồng chưa hoàn thiện gầm vang. Ngay lập tức.
Ngọn lửa tập trung lại nơi miệng nó.
Và rồi.
Xoẹt.
Một luồng sáng đỏ rực xuyên thấu cả thế gian.
Trong không gian đã trở lại bình thường, tôi khẽ tặc lưỡi.
"Không được rồi."
"Cái gì vừa rồi vậy?"
"Là ma pháp thôi."
Cả nhóm ai nấy đều há hốc mồm kinh ngạc.
Nghĩ lại thì đây là lần đầu tiên tôi cho họ thấy Gang-cheol-i.
Tôi thu hồi Gang-cheol-i rồi lẩm bẩm.
"Thế này thì dùng sức mạnh cũng vô dụng rồi."
"Không còn ma pháp nào mạnh hơn sao?"
"Không còn đâu."
Tôi đâu phải cái hộp quà bất ngờ mà lúc nào cũng có thứ mới mẻ chui ra được.
Tôi đảo mắt suy nghĩ.
Tình hình lại quay về vạch xuất phát.
Giờ chỉ còn một trong hai cách.
Hoặc là ngoan ngoãn đợi cho đến khi có ai đó phá được kết giới, hoặc là gia nhập vào một nhóm có khả năng phá giải nó.
Cả hai cách tôi đều không thích, nhưng biết làm sao giờ.
Tôi cau mày, chìm sâu vào suy nghĩ.
"Dùng ma pháp như thế ở nơi công cộng, cô thiếu cẩn trọng quá đấy."
Tôi ngẩng đầu lên.
Một người đàn ông đang dẫn theo đám đông tiến về phía tôi.
Hắn ta nói.
"Lỡ như xảy ra chuyện gì thì cô tính sao?"
"Chuyện gì cơ?"
"Chẳng hạn như hầm ngục bị sụp đổ."
"Thế thì kết giới bị phá rồi, tốt quá còn gì."
"Cũng đúng. Cô là người tự do à?"
Hắn đột ngột hỏi về lai lịch của tôi. Tôi chớp mắt vì chưa hiểu ý đồ của hắn, hắn liền nói tiếp.
"Ta tên là Bazzet, một lính đánh thuê. Ta nói thẳng luôn nhé. Cô có muốn cùng chúng ta thám hiểm hầm ngục không?"
"Tôi là Ruina. Nếu tôi đi cùng ngài Bazzet thì đôi bên có lợi ích gì?"
"Câu hỏi hay đấy. Chúng ta sẽ có được một pháp sư cao cấp, còn cô sẽ có cơ hội tiến vào hầm ngục."
"Ngài tự tin là sẽ phá được kết giới sao?"
"Ta có chuyên gia."
Tôi quay sang nhìn những người đồng hành của mình.
Tôi đang hỏi ý kiến họ, và hầu hết đều có biểu cảm tương tự nhau.
'Tạm thời cứ để đó đã.'
Tôi quay lại nhìn Bazzet rồi lên tiếng.
"Cho tôi thời gian suy nghĩ."
"Một ngày. Hãy quyết định trong vòng một ngày."
"Tôi biết rồi."
Dứt lời, Bazzet quan sát kết giới một chút rồi cùng đám người của mình biến mất.
Tôi dõi theo Bazzet, rồi chợt nhớ lại dáng vẻ cuối cùng của hắn.
Ánh mắt lấp lánh đầy dục vọng đó in đậm trong tâm trí tôi.
Bazzet à.
Có vẻ cần phải kiểm tra lại tên này rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
