Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 1

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 731

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 1

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 379

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 371

Web Novel - 071-Vòng xoáy (6)

071-Vòng xoáy (6)

Vòng xoáy (6)

Con người sống trên đời, ai chẳng có lúc phạm sai lầm.

Tôi cũng vậy, tôi đã phạm phải rất nhiều sai sót.

Một trong những sai lầm điển hình nhất là hồi nhỏ, tôi đã lỡ làm gãy chân giáo viên ở cô nhi viện. Đó hoàn toàn là một tai nạn tình cờ, một sai lầm thuần khiết một trăm phần trăm.

Đúng là tôi có lỗi khi để viên tinh cầu ma pháp trên sàn nhà, nhưng việc thầy ấy giẫm phải rồi ngã lăn quay thì rõ ràng là sự cố ngoài ý muốn mà.

Thế giới này vẫn luôn vận hành bằng những sai lầm nối tiếp nhau như thế, và bây giờ cũng chẳng ngoại lệ.

"......"

"......"

Hai con thú đang đánh nhau bỗng im bặt, chằm chằm lườm tôi.

Trong tiền kiếp, có một cầu thủ bóng đá từng ngăn chặn được chiến tranh và được mệnh danh là "Chúa Jesus đen".

Xét theo nghĩa đó, tôi - người vừa dập tắt cuộc chiến giữa hai kẻ này - chắc cũng xứng đáng được gọi là "Judas bạc" nhỉ?

"Ngươi vừa nói cái gì cơ?"

"Tôi bảo là lông quạ trông đẹp lắm ạ."

"Đừng có nói nhảm."

Nghịch lân là từ để chỉ chiếc vảy ngược trên mình rồng.

Người ta đồn rằng nếu chạm vào đó, rồng sẽ nổi điên nên tuyệt đối phải tránh xa. Con người cũng vậy, ai cũng có những vùng cấm kỵ không được phép xâm phạm.

Với tộc thú nhân, từ "thú vật" chính là vùng cấm đó.

Nó giống như từ "N-word" với người da đen, hay hành động "mắt hí" với người châu Á vậy.

Thật lòng mà nói, bảo giống thú vật thì đâu có gì là khen ngợi?

Dù những kẻ cuồng lông thú nghe xong sẽ buồn, nhưng thông thường thì thú vật vốn dĩ ngốc nghếch, thiếu lý trí và chỉ biết hành động theo bản năng.

Tóm lại, nếu diễn đạt suy nghĩ vừa rồi của tôi cho đến cả một kẻ mù chữ cũng hiểu được, thì nó là thế này:

'Lũ ngu ngốc thì chỉ đến thế thôi.'

Nhưng mà, sao hai cái tên này lại nhận ra điều tôi đang nghĩ trong đầu nhỉ?

Chẳng lẽ là vì cái đó sao?

Tộc thú nhân có rất nhiều điểm khác biệt so với con người.

Đầu tiên là ngoại hình. Họ có tai và đuôi thú.

Kéo theo đó, năng lực thể chất và các loại tài năng cũng khác biệt hoàn toàn.

Tuy nhiên, nếu phải chọn ra điểm khác biệt lớn nhất, ai nấy đều sẽ đồng thanh nhắc đến một thứ.

Đó là "Gift".

Thứ mà mỗi tộc thú nhân được ban tặng một cách riêng biệt chính là một loại siêu năng lực.

Nên dù hai kẻ kia có sở hữu khả năng đọc tâm thuật thì cũng chẳng có gì lạ.

Oan ức thật đấy.

Chẳng lẽ con người ta đến cả nghĩ trong đầu cũng không được sao?

"...Kìa, ngài Ruina?"

"Gì vậy?"

"Ngài đâu có nói thầm trong đầu đâu?"

À, hóa ra không phải vậy.

Sai sót, lại sai sót rồi.

"Chắc tại tôi lỡ miệng, cứ quen thói như đang nói chuyện với thú vật ấy mà. Ngài Ferrant này, chẳng phải khi mắng con chó nuôi ở nhà, ngài cũng thường nói thẳng ra miệng chứ đâu có thầm kín suy nghĩ gì, đúng không?"

"Láo xược!"

Những hạt phân tử đen kịt tụ lại trên cánh của gã thú nhân quạ, rồi ngay lập tức xé toạc không trung lao đến.

Thuộc tính bóng tối. Vì đã từng đối đầu với nó khi chiến đấu với Vallion thời trẻ nên việc đối phó với tôi khá dễ dàng.

Ực. Ngọn lửa nuốt chửng những hạt phân tử đen, và cấu trúc ma pháp nhanh chóng hình thành bên trong cơ thể tôi.

Nhưng thay vì lắp ráp cấu trúc đó, tôi lại chọn cách "tiêu hóa" nó.

Lý do là vì tôi vẫn chưa thể điều khiển được thuộc tính bóng tối để đưa vào cấu trúc ma pháp.

Tôi dùng dây thừng nước trói chặt gã thú nhân sói đang lao đến từ phía sau, đồng thời triệu hồi binh sĩ gỗ.

Rồi tôi cất lời.

"Đánh nhau giữa đại lộ đông đúc thế này đâu phải là hành động của kẻ có lý trí, đúng không?"

Vẻ mặt hăng máu của gã thú nhân sói và thú nhân quạ bỗng trở nên lạnh lùng.

Không phải vì lời nói của tôi, mà là vì đám binh sĩ gỗ tôi vừa triệu hồi.

Nhìn thấy những binh sĩ gỗ vốn là một phần của ma pháp đặc hữu, bọn chúng đã nhận ra thực lực của tôi.

Bởi vậy tôi mới bảo, đứng trước lũ thú vật là phải giữ mồm giữ miệng.

Bọn chúng nhạy bén lắm, cực kỳ nhạy bén.

Gã thú nhân quạ im lặng một hồi, rồi bất ngờ nhổ một chiếc lông vũ ném về phía tôi.

"Vậy thì ta chính thức thách đấu tay đôi với ngươi."

Tôi dùng Xích Ảnh bắt gọn chiếc lông vũ đang xé gió lao tới.

Hành động này, nếu ở thế giới loài người thì chắc tương đương với việc ném găng tay thách đấu nhỉ?

Văn hóa của tộc thú nhân thật khó hiểu quá đi.

"Tại sao tôi phải làm thế?"

"Vì ngươi đã sỉ nhục danh dự của ta."

"Tôi không cố ý đâu. Chỉ là định nghĩ trong đầu mà cái miệng nó cứ quen thói thốt ra thôi."

"Được thôi. Nếu ngươi thắng, ta sẽ thực hiện một điều ước cho ngươi. Ngược lại, nếu ta thắng thì ngươi phải-"

"Điều ước sao?"

Thấy mắt tôi sáng rực lên, gã thú nhân quạ khẽ rùng mình.

Tôi giơ cao tay.

"Tôi đồng ý!"

"Nếu ta thắng, ngươi phải nghe theo mệnh lệnh của ta. Ngươi hiểu chứ?"

"Ngài định bắt tôi làm gì?"

"Ta sẽ nhốt ngươi vào chuồng thú, để ngươi nếm trải cảm giác đó rồi tự mà nhận ra mình đã lỡ lời những gì."

"Vậy điều ước có thể thực hiện đến mức nào?"

"Bất cứ điều gì."

Có vẻ gã tự tin gớm nhỉ.

Trong khi đang lầm tưởng tôi là một pháp sư cao cấp mà vẫn dám tuyên bố như vậy, chứng tỏ gã thú nhân quạ này có niềm tin rằng mình sẽ thắng được cả pháp sư cao cấp. Theo tôi đánh giá sơ bộ, cảnh giới của gã chỉ tầm bậc 4 thôi.

Ở bậc đó thì tuyệt đối không thể thắng được pháp sư cao cấp.

Gì đây nhỉ?

À, hay là cái đó?

Đại chiến binh sao?

"Ngài định cử người đại diện ra đấu à?"

"Không, ta sẽ trực tiếp chiến đấu."

Thật sự là cái quái gì vậy nhỉ.

Tôi nheo mắt lại một chút, rồi gật đầu.

Cứ thử thì biết thôi.

Thấy tôi hành động như vậy, Reizel tiến lại gần hỏi.

"Không sao chứ?"

"Nếu không chấp nhận rủi ro thì làm sao có được thứ mình muốn chứ."

Bỏ lại sự lo lắng của Reizel sau lưng, tôi đi theo gã thú nhân quạ rời khỏi thành phố.

Đến một bãi đất trống ngoài thành, nơi vốn dĩ khá vắng vẻ nhưng giờ lại đông nghịt người xem, gã thú nhân quạ vỗ cánh phành phạch.

"Ta là Raven Crovart, hoàng tộc của tộc thú nhân quạ vĩ đại. Chắc ngươi cũng đã nghe qua danh tiếng của gia tộc ta rồi nhỉ?"

"Crovart sao?!"

Tôi kinh ngạc thốt lên.

Thấy phản ứng của tôi, Raven lộ vẻ đắc ý.

"Cuối cùng thì ngươi cũng nhận ra mình đã gây ra chuyện gì rồi đấy."

"Trời đất ơi! Là Crovart cơ đấy!"

"Giờ có hối hận cũng muộn rồi, con người ạ. Thà rằng ngươi hãy quỳ xuống cầu xin sự khoan hồng đi. Ta sẽ kết thúc chuyện này một cách ít đau đớn nhất cho ngươi."

"Crovart! Oa!"

"......Ngươi, thật sự biết về nhà Crovart đấy chứ?"

Nói thật lòng thì tôi chẳng biết cái mô tê gì cả.

Nhưng con người lúc nào cũng phải giữ vẻ tự tin.

Tôi thốt ra một câu đại khái cho qua chuyện.

"Trận huyết chiến ở bãi rác giữa nhà Crovart và tộc thú nhân mèo nổi tiếng thế còn gì."

"Ta sẽ không để yên cho ngươi đâu, đồ con người kia."

Có vẻ như ở thế giới này, quạ và mèo chưa từng đánh nhau thì phải.

Tiếc thật đấy.

Cơn giận bốc lên, đôi cánh của Raven tụ lại luồng sáng đen kịt. Tôi triệu hồi người khổng lồ gỗ để chuẩn bị chống đỡ va chạm.

Ùng-!

Người khổng lồ gỗ va chạm với luồng sáng đen, tạo ra một tiếng động trầm đục nặng nề.

Nó không giống tiếng nổ. Cảm giác như thể có ai đó vừa ném một quả cầu sắt khổng lồ vậy.

Một loại vũ khí định lượng khối lượng sao?

Kiểu đối thủ dùng vật lý để phân thắng bại thế này thực sự khá phiền phức.

Tôi tạo ra những ngọn thương đá rồi bắn đi với tốc độ cao.

Raven nhẹ nhàng vỗ cánh né tránh đòn tấn công của tôi, đồng thời xả đạn cầu khối lượng liên tiếp từ trên không.

Tôi nấp dưới tán ô của người khổng lồ gỗ để tránh cơn mưa khối lượng đó. Cùng lúc ấy.

Tôi tung ra những sợi chỉ đỏ vào không trung.

Bắt nguồn từ ngọn đèn, những sợi chỉ đỏ chia làm mười ngả nhắm thẳng vào Raven.

Raven bay vút lên cao để cắt đuôi những sợi chỉ đỏ, rồi đột ngột chuyển hướng, né sạch mọi đợt oanh tạc bằng lửa.

Một thanh kiếm đen xuất hiện trên tay Raven, gã mượn lực đẩy từ vụ nổ phía sau để lao thẳng về phía tôi như một mũi tên.

Oàng! Người khổng lồ gỗ vội vàng chặn đứng Raven.

Nguy hiểm thật.

Đúng là chiến đấu với thú nhân mang lại cảm giác khác hẳn so với con người.

Năng lực thể chất của họ vượt trội hơn hẳn, lại còn có thêm đôi cánh khiến quỹ đạo tấn công trở nên không thể lường trước.

Khó nhằn đây.

Tôi tặc lưỡi.

Cục diện trận đấu hiện tại phần lớn là do tôi không phải pháp sư bậc 5 chính quy.

Dù sao thì tôi cũng chỉ là kẻ "mượn tạm" ma pháp đặc hữu thôi mà?

Chính vì thế, có những chỉ số của tôi đã phá vỡ giới hạn để chạm tới bầu trời, nhưng những phần khác lại tụt hậu hơn hẳn.

Một bảng chỉ số hình mũi khoan điển hình đã ra đời như thế.

Vậy nên khi gặp phải đối thủ đâm vào đúng những điểm thiếu sót này, tôi cảm thấy khá phiền phức.

Mà, nói vậy không có nghĩa là tôi sẽ thua.

Cho đến lúc này.

Chắc gã không chỉ tự tin đến thế này thôi đâu, rốt cuộc Raven đang giấu giếm con bài tẩy gì nhỉ?

Như thể đọc được suy nghĩ của tôi, Raven nhếch mép cười đến tận mang tai, lẩm bẩm.

"Đúng là pháp sư cao cấp có khác, khó xơi thật."

"Cảm ơn nhé."

"Nhưng ngươi cùng lắm cũng chỉ là pháp sư bậc 5 thôi. Chẳng phải sao?"

Flora, người đã giao dịch "Sinh Trưởng" với tôi, đúng là pháp sư bậc 5 thật.

Khi tôi gật đầu xác nhận, Raven đưa tay ra phía trước.

Rồi gã nói.

"Vậy thì cuối cùng, ngươi vẫn phải nằm dưới trướng ta thôi."

Một vòng tròn xuất hiện trên tay Raven.

Vòng tròn xoay tít, rồi một lớp màng bao phủ lấy nó.

Trông nó giống như một vật thể hình vòm.

Sau khi hoàn thành mái vòm nhỏ, Raven vung tay ra.

Ngay lập tức.

Mái vòm đen kịt mở rộng, bao trùm toàn bộ đấu trường.

Raven cười lớn.

"Gift được truyền thừa trong nhà Crovart chúng ta có tên là Black Room! Bên trong không gian này, mọi trật tự đều sẽ bị đảo lộn!"

Tôi nắm chặt rồi lại buông tay ra.

Đúng thật.

Rất nhiều thứ đã thay đổi.

"Cơ thể ngươi sẽ nặng nề hơn bình thường. Ma lực sẽ khó điều khiển hơn bình thường. Ma lực tiêu tốn cũng sẽ nhiều hơn bình thường. Nào, cảm giác thế nào khi nhận ra vị pháp sư mà mình hèn mọn nhìn xuống, thực chất lại là kẻ bề trên? Nói đi xem nào, đồ con người."

"Cái đó, ừm."

Tôi định đáp lại điều gì đó, nhưng rồi quyết định cứ trực tiếp cho gã thấy thì hơn.

Những sợi chỉ đỏ bắt nguồn từ ngọn đèn chạm tới Raven.

Chỉ có điều, tốc độ của chúng nhanh gấp đôi so với lúc nãy.

"Ơ?"

Raven hốt hoảng vội vàng triển khai màng chắn đen, nhưng uy lực của đợt oanh tạc lửa này không hề tầm thường. Một đòn quấy rối nhẹ nhàng mà giờ đây chẳng khác nào Ngọn lửa phàm ăn đã tiêu hóa sạch đống ma lực khổng lồ vậy.

Bị ma pháp dập cho tơi tả, Raven lăn lộn trên mặt đất rồi ngồi bệt xuống.

Tôi bước đến trước mặt gã, rút kiếm ra và kề vào cổ gã.

Trong khi Thanh Dạ đang lập lòe trên lưỡi kiếm, tôi khẽ thì thầm.

"Chiếu tướng nhé."

"Tại sao...?"

Vẻ mặt Raven hoàn toàn thẫn thờ.

Tại sao cái gì chứ.

Vẫn chưa nhận ra sao?

Ta là pháp sư bậc 3 đấy, đồ ngốc ạ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!