Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2893

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9622

Yggdrasil - 1 - Chương 103 - Yggdrasil (1-7)

Chương 103 - Yggdrasil (1-7)

“Wow... Thú vị thật đấy.”

Tôi lượn lờ khắp nơi, ra cái vẻ như một thằng nhà quê lần đầu được bước chân lên thành phố.

Hầu hết các công trình kiến trúc trong làng đều được xây bằng gỗ.

Chỉ có mấy chỗ sầm uất như Khách sạn Zephyrum mới được lát đá hoành tráng, còn lại thì kiến trúc khá tương đồng với ngôi làng nơi Viola từng sống.

Ấy vậy mà bên trong lại là một diện mạo hoàn toàn khác.

Tôi rảo bước vào vài hàng quán, nội thất bên trong sạch bóng, những món hàng được bày bán cũng lạ mắt vô cùng.

Đủ mọi loại vật dụng từ thời tối cổ cho đến hiện đại đều được trưng bày la liệt.

“...Có cả Coca nữa cơ.”

Đa số hàng hóa đều chỉ có một món duy nhất chễm chệ trên kệ.

Và phía dưới là chiếc bảng giá.

Coca - 10 Point

Cách thức mua sắm cũng dị biệt không kém.

Tôi cứ đinh ninh là phải khệ nệ bê lon Coca ra quầy thanh toán, nhưng hóa ra cách thức vận hành lại hoàn toàn khác.

Chỉ cần ưng món nào thì ấn vào bảng giá, món đồ đó sẽ tự động chui tọt vào túi đồ.

“Wow... ảo ma Canada thật. Cứ như sự pha trộn hoàn hảo giữa mua sắm online và offline ấy.”

└GuardOfGayDick: kaka Bớt cái thói quê mùa lại đi!

“Gì mà quê mùa chứ.... Thấy mới mẻ thì trầm trồ thôi.”

└GuardOfGayDick: Cái đó người ta gọi là quê mùa đấy hahaha

Tôi vừa chém gió xàm xí với GuardOfGayDick vừa tậu một lon Coca rồi nhắm thẳng hướng tiệm thuốc mà tiến.

“Trước mắt thì... phải ngó xem có bình thuốc nào xài được không đã.”

Vào tiệm thuốc mà tôi từng ghé ngày đầu, tôi dạo một vòng quanh cửa tiệm.

Và một thứ đập vào mắt tôi.

“Thuốc Artemis Dành Cho Tân Thủ?”

└GuardOfGayDick: Hô....

Nhìn cái giá chót vót ghi trên bảng, tôi xém xỉu.

“Vãi đạn, đắt thế, tận 5000 Point á?”

Nhưng công dụng của nó quả thực xứng đồng tiền bát gạo.

========

Thuốc Artemis Dành Cho Tân Thủ 5,000 Point

Khi uống, cấp độ kỹ năng Cung Thuật sẽ tăng thêm 10 trong vòng 10 phút.

<Lưu ý! Chỉ có thể sử dụng giới hạn trong khu vực Zephyrum, nếu di chuyển sang khu vực khác vật phẩm sẽ biến mất.>

========

“À, món này chỉ dùng được ở khu vực này thôi à.... Nhưng nhìn công năng thế này thì chát là phải rồi.”

Việc đẩy kỹ năng Cung Thuật lên tận 10 cấp trong 10 phút là một hiệu ứng cực khủng.

Có vẻ đây không phải thứ để uống như nước lọc hàng ngày, mà là đồ được sinh ra để dành riêng cho trận diệt Boss.

‘Cũng phải.... Nguyên cái tổ đội của mình có ai bao giờ thèm ngó ngàng đến tiệm thuốc đâu, chắc chắn là chẳng ai mảy may nghĩ tới mấy thứ này.’

[Tuy nhiên, dù cho tất cả thành viên trong tổ đội có cắn thuốc tăng lực đi chăng nữa thì Sóng Tê Liệt vẫn cần một phương án giải quyết khác.]

‘Chà... liệu có thuốc nào khắc chế được cái đó không nhỉ? A, đây rồi.’

Trong lúc đảo mắt tìm kiếm mấy món khác, tôi vô tình bắt gặp một bình thuốc liên quan đến kháng ma lực.

Khác hẳn với mấy món cùi bắp, nó được trưng bày chễm chệ trên một cái kệ lộng lẫy ngay chính giữa nên tôi phát hiện ra ngay lập tức.

‘Ngon! Nhưng mà đắt vãi cức!!!’

=========

Thuốc Kháng Ma Dành Cho Tân Thủ 20,000 Point

Khi uống, cấp độ Kháng Ma Lực sẽ tăng thêm 5 trong vòng 1 giờ.

<Lưu ý! Chỉ có thể sử dụng giới hạn trong khu vực Zephyrum, nếu di chuyển sang khu vực khác vật phẩm sẽ biến mất.>

=========

2 vạn Point thì nếu thắt lưng buộc bụng kiểu gì cũng gom đủ.

Nhưng vấn đề là có thằng dở hơi nào rảnh háng đi mua cái này đâu....

Bù lại cho cái giá trên trời thì thời gian duy trì của nó cũng khá khẩm.

‘Chà, đắt xắt ra miếng, thời gian duy trì trâu phết. Có vẻ đây là bình thuốc cắm sẵn để chuẩn bị cho trận đánh Boss rồi.’

[Nhưng cái khó là chẳng ai biết chân tướng con Boss ra sao, nên sẽ chẳng ai thèm động tới nó cả.]

‘Công nhận, hài hước thật. Không có cái này mà đụng độ bọn chúng là xác định đi bán muối ngay. Vì làm quái gì có đứa nào sống sót trở về mà biết đánh Boss cần thuốc gì cơ chứ.’

Thêm nữa, lũ NPC ở Zephyrum này tuy nhiệt tình giải đáp những thắc mắc cơ bản, nhưng động đến thông tin quái vật thì lại mù tịt.

Cùng lắm chúng chỉ thả cho cái gợi ý mập mờ là có Boss tồn tại thôi.

Tôi dạo một vòng quanh tiệm thuốc rồi khẽ lầm bầm.

“Thôi, về nào.”

└GuardOfGayDick: ??? Cái gì? Chẳng phải mày đến đây để mua đồ sao?

“Xem xong hết rồi. Thế là đủ.”

└GuardOfGayDick: ???

Nhìn cái thái độ không hiểu mô tê gì của GuardOfGayDick, tôi cười đáp lại.

“Giả kim thuật sư thì việc quái gì phải bỏ tiền ra mua thuốc.”

..

..

Mặt trời tắt nắng hẳn cũng là lúc tôi mò về đến nhà trọ, không gian chìm trong bóng tối mù mịt.

Tôi vung luôn 500 Point thuê một phòng, ném mình xuống ghế và kích hoạt kỹ năng.

Đó chính là [Từ điển chế tạo].

Hàng tá thứ có thể chế tạo được liệt kê chi chít ngay trước mắt.

Hệ thống còn tâm lý chia sẵn thành từng thư mục và có cả chức năng tìm kiếm.

Tôi lập tức tra cứu Thuốc Artemis Dành Cho Tân Thủ.

====

Thuốc Artemis Dành Cho Tân Thủ

[Nguyệt Quang Thảo Zephyrum]+[Bình rỗng]

====

‘Dễ ẹc vậy ta. Chắc tại món này chỉ là đồ độc quyền ở đây nên mới dễ dãi thế. Armonia.’

[Vâng.]

‘Nếu muốn mua Nguyệt Quang Thảo Zephyrum thì tốn bao nhiêu Enel một gốc?’

[Cần 200 Enel cho mỗi gốc.]

‘Rẻ chán so với việc tự móc hầu bao mua. Xin 10 cọng nhé.’

Lời vừa dứt, 10 cọng [Nguyệt Quang Thảo Zephyrum] lập tức hiện ra trên mặt bàn.

└GuardOfGayDick: ??? Gì vậy? Sao mày có lắm thế?

“À. Tôi gom dần ấy mà.”

└GuardOfGayDick: Cái đó một ngày rớt ra một cọng là đã trúng quả đập nát bát rồi....

Hắn giải thích rằng [Nguyệt Quang Thảo Zephyrum] chỉ nở ở khu vực Zephyrum là một vật phẩm vô cùng quý hiếm và cực kỳ khó kiếm.

└GuardOfGayDick: ...Kỳ lạ thật, nãy giờ tao soi mày chằm chằm mà có thấy mày nhổ gốc Nguyệt Quang Thảo nào đâu.

“Chắc là lúc tôi đi ăn cơm hay đi tè đấy.”

└GuardOfGayDick: kaka Bộ mày xài bug hay gì hả?

“Làm gì có chuyện đó....”

Chỉ là xài Enel cực khổ tích cóp được thôi....

Bị GuardOfGayDick gặng hỏi một hồi, dù vẫn còn bán tín bán nghi nhưng hắn cũng quyết định lơ đi.

└GuardOfGayDick: Thôi thì... Yggdrasil cũng đâu phải là cái thứ lỏng lẻo dễ xỏ mũi.

Có vẻ GuardOfGayDick rất tin tưởng vào cây thế giới Yggdrasil nơi hắn đang được an trí.

Tôi hất 10 cọng [Nguyệt Quang Thảo Zephyrum] và 10 cái bình rỗng lên bàn rồi khởi động Thuật giả kim.

Pằng!

10 bình Thuốc Artemis Dành Cho Tân Thủ đã ra lò.

Đúng lúc đó.

Cốc cốc cốc.

‘...Đúng là chọn ngày không bằng chạm ngày.’

Nghĩ bụng, tôi ra mở cửa.

Vẫn là Min Hayeon với mái tóc nâu dài óng ả đứng đó.

Chỉ là cái sự cáu kỉnh cả ngày hôm nay vẫn đang hiện rõ mồn một trên gương mặt cô nàng.

Cô giữ vẻ mặt nghiêm trọng, cất giọng nói với tôi.

“Hôm nay tôi cũng đến để ‘trả’ Point cho anh.”

Cô cố tình nhấn mạnh một từ.

Có lẽ cô muốn khẳng định chắc nịch rằng cô chẳng có ý đồ gì khác.

“Cô không cần phải làm thế mà....”

“Đưa tay cho tôi mau lên.”

“Hừm.... Đợi chút.”

“...?”

Tôi quay lưng lấy 10 lọ thuốc dung tích 10mL vừa chế tạo xong dúi vào tay Min Hayeon.

Nhìn vẻ mặt nghệch ra của cô, chắc cô đang muốn hỏi thứ này là cái quái gì đây.

“Thuốc Artemis Dành Cho Tân Thủ đấy. Tiện tay tôi pha chế ra, cho cô đấy.”

“...Hả!? Cái này, chỉ số của nó....”

Dù luôn cố giữ vẻ mặt điềm tĩnh, Min Hayeon cũng phải há hốc mồm kinh ngạc khi nhìn thấy công năng của lọ thuốc.

Cô cuống quýt hỏi tôi.

“...Cái này nhìn là biết đắt tiền rồi.”

“Tôi không rõ nữa.”

Thấy tôi chém gió tỉnh bơ, GuardOfGayDick lại cười rần rần trên khung chat.

└GuardOfGayDick: Thằng xạo lìn kakaka

“...?”

Thấy tôi nói vậy, Min Hayeon nghiêng đầu tò mò, tôi bèn giải thích.

“Lúc nãy tôi lôi ra thực hành Thuật giả kim thôi, giá rổ thế nào tôi không rành đâu. Nguyên liệu cũng toàn lấy từ Biến đổi vật liệu nên tôi mù tịt về giá.”

Min Hayeon nhăn mặt, có vẻ đang phải đấu tranh tư tưởng dữ lắm.

Ở một nơi mà mạng sống là trên hết thế này, Min Hayeon thừa hiểu việc sở hữu mấy lọ thuốc này sẽ mang lại lợi thế to lớn đến nhường nào.

Tôi chìa cánh tay ra và nói với cô nàng.

“Đằng nào tôi cũng chẳng có năng khiếu bắn cung, còn cô Min Hayeon lại là một thiên tài Cung Thuật mà. Tôi tặng cô cũng là vì cái mạng của chính tôi thôi.”

“...? Anh biết tôi sao? Sao anh biết tên tôi?”

Min Hayeon ngoảnh mặt đi, lấm lét nhìn tôi với ánh mắt đầy vẻ bất an.

Tuy mang tiếng là ở chung một tổ đội nhưng cả hai chưa từng chính thức giới thiệu tên tuổi, nay tự dưng lại bị gọi đích danh thế này, bảo sao cô nàng không sinh nghi.

“...Là người Hàn Quốc mà không biết đến Min Hayeon thì đúng là chuyện nực cười.”

“À....”

Phải đến ngày thứ ba kể từ lúc gặp nhau, tôi và Min Hayeon mới chính thức giới thiệu bản thân.

Sau khi biết tôi là đồng hương Hàn Quốc, cô nàng rối rít xin lỗi.

Do những người bị lôi đến đây đến từ khắp các ngóc ngách trong vũ trụ, nên việc có người không biết đến cô cũng là chuyện thường tình như ở huyện.

Thậm chí dù có cái tên rặt chất Hàn Quốc đi chăng nữa, thì vẫn có rất nhiều người đến từ một thế giới song song hoàn toàn khác.

Tôi tóm tắt sơ lược về bản thân mình.

Trừ phi nổi tiếng lẫy lừng như Min Hayeon, còn lại thì việc lôi lý lịch trích ngang ra lải nhải cũng chẳng để làm gì.

Tuy nhiên, tôi đã khắc sâu vào tâm trí cô một điểm khác biệt của bản thân.

“...? Anh từng chu du qua những thế giới khác á? Anh chắc chắn là người Hàn Quốc chứ?”

“Vâng, chẳng hiểu sao tôi lại bị triệu hồi đến một thế giới khác, cứ lang bạt kỳ hồ mãi rồi giờ lại dạt vào đây.”

“Hèn gì....”

“...?”

“Tôi cứ thấy lạ là so với những người khác, anh luôn hành động cực kỳ bình tĩnh và thận trọng.”

“Haha....”

Sau màn trao đổi danh tính, Min Hayeon nở một nụ cười đượm buồn nhìn tôi và cất lời.

“...Tên Yeoreum tính tình trẻ con. Xin lỗi anh nhé.”

“Không sao đâu. Lăn lộn đây đó nhiều, tôi thấy đủ loại người trên đời rồi. Cô đừng bận tâm quá.”

“Phù... Cái này... tôi sẽ dùng thật tốt. Vậy tôi xin phép....”

Min Hayeon khẽ cúi đầu, xoay gót quay về khách sạn của mình.

Thái độ nhún nhường của cô ấy chứng tỏ cô nàng đã xem tôi như một người đồng đội đáng tin cậy.

Và một người đồng đội tuyệt vời như tôi thì....

└GuardOfGayDick: Đồ bám đuôi lén lút kakaka....

“Không phải! Tôi chỉ đang âm thầm tháp tùng cô ấy về nhà an toàn thôi.”

└GuardOfGayDick: Hành động đó thì được gọi là bám đuôi đấy?

Mặc kệ tin nhắn của GuardOfGayDick, tôi rón rén bám theo sau Min Hayeon.

***

Trên đường trở về khách sạn, tâm trí Min Hayeon quẩn quanh bóng hình Seong Suho.

“...Có vẻ là một người tử tế.”

└Hayeon à, hình như thằng chả đó kết cô rồi đấy.

└Đỉnh vãi, thằng nào mà vứt nguyên một chục lọ thuốc không chút do dự thế kia thì tao mới thấy lần đầu.

└Chà, Giả kim thuật sư đúng là bá đạo thật.

└XXX: Tôi sẽ cưa gái bằng độc dược

Đọc những dòng chat nhấp nháy trên kênh của mình, Min Hayeon bèn lên tiếng hỏi.

“Thuốc này đắt lắm phải không?”

└Đắt lòi họng luôn.

└Hình như 5 ngàn Point một lọ thì phải.

└Đồ xịn cỡ đó thì chắc phải dang chân ra đền ơn mới xứng?

“Hà... Ban 30 phút.”

└Đệch!

└(Tin nhắn của người dùng Hải Sản Giao Phối Tươi Ngon đã bị chặn trong 30 phút.)

└Ngu người hahaha

└Nói chung phòng chat của gái có khác, gắt gao phết... Vui đấy. Rất tuyệt.

└Cơ mà được cưng cỡ đó thì cô đá luôn thằng bồ hiện tại đi là vừa?

“Chuyện đó thì....”

Min Hayeon liếc nhìn màn hình chat, ngập ngừng chẳng dám trả lời.

Dù không có nghĩa vụ phải đáp lại mọi câu hỏi, nhưng vì họ là những người tài trợ nên cô không thể cứ thế mà ngó lơ được.

└Thành thật mà nói, lúc đầu tao còn tưởng thằng bồ cô ngon nghẻ lắm, ai dè bây giờ quay xe mẹ nó rồi.

└Chuẩn, thằng đó là một con chó rách.

“Làm ơn đừng nói những lời thô tục như thế.”

Ngay lập tức, một nhiệm vụ được gửi đến cho Min Hayeon.

<Nhiệm vụ mới đã được đăng ký. -Chửi bạn trai- 1.000 Point>

└Hahaha

└Hahaha

└Haha

Nhìn thấy nhiệm vụ đó, Min Hayeon cúi gầm mặt xuống.

Cô khẽ cúi đầu, nở một nụ cười nhạt và cất tiếng.

“Han Yeoreum là đồ chó đẻ....”

└Kakaka

└Kiếm Point dễ vãi đúng không? kakaka

└Vừa được xả cục tức vừa bú 1 ngàn Point. Chỉ có ở đây mới có chuyện đó. Kakaka

Nhìn phòng chat náo loạn, Min Hayeon cảm thấy lồng ngực mình như được giải tỏa phần nào.

Cô chẳng mảy may cảm thấy một chút tội lỗi nào về hành động này.

Thứ tình cảm còn sót lại dành cho hắn đã nguội lạnh từ lâu, ngược lại, việc buông thả bản thân và vượt rào thế này lại khiến tinh thần cô phấn chấn hơn.

Đối với một người cả đời chỉ cắm mặt vào bắn cung như Min Hayeon, trải nghiệm này tuy có hơi khó xử, nhưng dần dà nó lại biến thành một niềm vui kỳ lạ.

Tuy đôi khi có những lời lẽ quấy rối tình dục khiến cô chướng tai gai mắt, nhưng sống trong môi trường thể thao bấy lâu, mấy cái chuyện này đối với cô chẳng nhằm nhò gì.

Bởi trên mạng, cô đã gặp đủ loại thành phần rác rưởi phun ra những lời lẽ dơ bẩn gấp trăm lần.

Cho đến lúc Min Hayeon đặt chân đến sảnh khách sạn, phòng chat vẫn không ngừng nhảy chữ.

└Dù là quyết định của cô, nhưng nếu đi cặp kè với gã giả kim thuật thì....

└Ơ? Bồ của cô kìa.

└kaka Thằng đó lại lết xác đi đâu đấy?

“Hàa....”

Cảm giác sảng khoái vừa rồi lại bị một màn đêm đen kịt nuốt chửng.

Vì sảnh khách sạn khá rộng nên Han Yeoreum không hề để ý thấy Min Hayeon, hắn đang dảo bước hướng về phía các phòng nghỉ.

Miệng hắn lẩm bẩm điều gì đó, nhưng khoảng cách xa khiến Min Hayeon không thể nghe rõ.

Khung chat lại bắt đầu bùng cháy dữ dội.

└Để tao đoán xem thằng chó đó đang sủa cái gì nhé?

Đọc dòng chat đó, Min Hayeon khẽ lầm bầm.

“...Cho tôi biết với.”

Ngay lập tức, một tin nhắn hiện lên trên khung chat.

└Nó bảo là Chà~ Hôm qua ngủ với Hyeeun rồi, vậy hôm nay phải ngủ với Jinhee thôi~ kakaka

└kaka Thằng này đọc được tâm trí à.

└Kakakakaka

“....”

Trong căn phòng chat ồn ào này, người duy nhất giữ im lặng chính là Min Hayeon.

Cô ngồi trơ trọi trên chiếc ghế trong sảnh khách sạn, người run lên bần bật, cố gắng kìm nén cảm xúc.

└...Hình như phải im lặng rồi đúng không?

└Chắc vậy.

└Hayeon à, ban luôn cái thằng vừa mở mồm đi.

└Mày cũng cười hô hố còn gì hahaha

└Bình tĩnh đi Hayeon. Biết đâu nó không phải đi ngủ với Jinhee mà lại đi làm nháy với Seonhee thì sao.

└kaka Mày là ác quỷ à kakaka

└kaka hahaha

Giữa lúc cả phòng chat đang cười bò ra, một nhiệm vụ mới lại được giáng xuống.

<Nhiệm vụ mới đã được đăng ký. -Chửi bạn trai (Cố lên)- 5,000 Point>

“....”

Cả phòng chat bỗng chốc nổi loạn.

└Đệch, thừa Point à?

└Vãi, có ngay cái tiêu đề ngon lành. <Càng chửi càng mạnh>

└<Tôi sẽ không giấu giếm việc chửi thề>

└Haha thôi đi mấy thằng điên hahaha

└Kakakaka

Min Hayeon nhìn chằm chằm vào phòng chat, buông một tiếng thở dài thườn thượt rồi nghiến răng ken két, từng chữ một rít qua kẽ răng.

“Han... Yeoreum... Thằng. Chó. Đẻ. Khốn. Kiếp....”

Gương mặt Min Hayeon bỗng chốc hóa thành ác quỷ.

Trước biểu cảm rùng rợn nhưng không kém phần xinh đẹp của ác quỷ, không khí chùng xuống, ai nấy đều bắt đầu gõ phím trong im lặng.

└...Nổi da gà.

└Sởn cả gai ốc. Lúc tao bị sét của Zeus đánh trúng cũng đéo ghê bằng cái này.

└Tự dưng tao lại thấy phê vãi. Cảm giác lúc Uriel cắm kiếm vào tim lại ùa về làm tao rạo rực vl.

└Mày bị điên à?

└Hahaha

└kaka Đéo có thằng nào bình thường ở đây cả hahaha

Dẫu có tuôn ra những lời chửi rủa chân thật nhất, lòng Min Hayeon vẫn chẳng thể nào nguôi ngoai.

Định bụng ra đây phát Point thôi, ai ngờ lại phải chứng kiến cái cảnh tượng này, làm sao mà Min Hayeon lường trước được.

‘Mấy đứa nhỏ à....’

Min Hayeon miệng chửi rủa Han Yeoreum nhưng lại căm ghét chính bản thân mình vì cứ mãi nhớ đến những đứa em của hắn.

Vung tay tát thẳng vào mặt Han Yeoreum rồi chia tay thì dễ ợt.

Nhưng cảnh tượng lũ trẻ lạnh nhạt với mình sau đó mới là điều khiến cô ám ảnh.

Min Hayeon lấy hai tay vuốt ngược mái tóc lên rồi đứng dậy.

“Haizz... Phải mau đi ngủ thôi.”

Min Hayeon thừa hiểu việc mang cái tâm trạng này lên giường là tồi tệ đến mức nào.

Việc luyện tập bắn cung giúp rèn luyện tính điềm tĩnh và sự lạnh lùng đã cho cô một bài học.

Đó là sau khi gặp chuyện không vui, tuyệt đối không được ngồi uống rượu một mình, hay lên giường đi ngủ ngay.

Nếu ôm cục tức mà đi ngủ ngay, thì trong suốt giấc ngủ, cơ thể sẽ dần trở nên rệu rã.

Cứ nhắm mắt ngủ một giấc như vậy, ngày hôm sau việc tập luyện chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Nhưng lúc này, cô chẳng thể làm gì khác được nữa.

‘...Giá như có mấy đứa nhỏ ở đây, mình đã có thể trút hết bầu tâm sự cho nhẹ lòng.’

Cô vừa nghĩ về những đứa em của Han Yeoreum vừa định tiến về phòng thì.

“Ơ? Cô ở đây à?”

“...Anh Seong Suho?”

Người vừa chia tay lúc nãy, Seong Suho, đang đứng ngay bên cạnh cô.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!