Chương 102 - Yggdrasil (1-6)
Cốc. Cốc. Cốc.
“Hả?”
Đang mải mê coi lại diễn biến của vòng trước để phân tích thì bỗng có tiếng gõ cửa.
Tôi giật mình, vội vàng liên lạc.
‘Chuyện gì thế? Armonia. Trước đây từng có ai mò đến chưa?’
[Chưa từng. Hiện tượng này là lần đầu tiên xảy ra.]
Cô nói rằng dù đã trải qua bao nhiêu lần hồi quy, chưa từng có bóng dáng ai tìm đến tận phòng ngủ của tôi.
Tôi đầy cảnh giác, thận trọng hé mở cánh cửa.
Cửa vừa mở ra, khán giả duy nhất của tôi đã bắt đầu thiêu rụi khung chat.
└GuardOfGayDick: Đệch, sao con ả lại tới đây!
Phía bên kia cánh cửa, Min Hayeon đang đứng đó.
“Ơ? Sao cô lại đến đây....”
“Xin lỗi vì đột nhiên ghé qua. Anh bận không?”
“Không.”
“Vậy phiền anh đưa cánh tay ra một lát....”
“...?”
Dù trong đầu toàn dấu hỏi, tôi vẫn ngoan ngoãn chìa cánh tay trái ra cho cô nàng.
Thế rồi cô nàng bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi, vài giây sau lại buông ra.
Cô cất lời, thái độ điềm nhiên như không có gì.
“500 Point đó. Vậy là hôm nay tôi và anh, mỗi người nhận được 2000 Point phân chia.”
“...Cô không cần phải làm thế này đâu.”
“Tôi thấy cắn rứt lương tâm lắm. Vì chuyện đó nên tôi mới đến đây. Vậy tôi xin phép....”
Sau khi lo xong việc, Min Hayeon tung bay mái tóc nâu rồi quay lưng bước đi.
...Xài dầu gội Elastine hay gì?
└GuardOfGayDick: Phù... vãi đái hú hồn, cứ tưởng bay mẹ 10 vạn Point rồi chứ....
Làm gì có chuyện dễ ăn thế cha nội.
Thực ra thì tôi cũng có chút hy vọng mong manh....
Tôi mang bộ mặt đờ đẫn, mở kết nối liên lạc.
‘Chà, chắc mẩm là do cái trò con bò của Han Yeoreum lúc nãy nên cô nàng mới hành động như vậy, đúng không?’
[Ngoài lý do đó ra, tôi không thấy nguyên nhân nào khác.]
‘...Thế thì khả năng cao là ngày mai cô ấy lại tới.’
Nhìn vào mối quan hệ của hai người, Min Hayeon chắc chắn không nói riêng với Han Yeoreum mà tự mình tới đây.
Và ngày mai thể nào Han Yeoreum cũng lại bới móc chuyện phân chia Point cho xem.
Thế là tôi cứ giả vờ gật gù cho qua chuyện, và rồi Min Hayeon lại lóc cóc chạy đến.
Tỷ lệ xảy ra kịch bản này là rất cao.
Ngặt nỗi, dù ngày mai cô nàng có mò đến thì cũng chỉ ném Point cho tôi rồi quay đít đi thẳng.
Phải có cái cớ gì đó để giữ cô nàng lại chứ....
Tôi vừa mở cửa bước ra vừa liên lạc bằng suy nghĩ.
‘Armonia này.’
[Vâng.]
‘Cho tôi học Tàng Hình đi.’
Trước mắt, tôi quyết định sẽ bám đuôi Min Hayeon.
***
Đêm khuya tại Zephyrum.
Min Hayeon sau khi chia Point cho các thành viên trong tổ đội, đang trên đường quay về phòng trọ của mình.
Nếu nói không thấy hối hận thì chắc chắn là nói dối.
Mới trải nghiệm được vỏn vẹn hai ngày thôi nhưng Min Hayeon đã thấm thía giá trị của Point số nơi này.
Đã thế, cô lại đang ở trọ tại Khách sạn Zephyrum với cái giá cắt cổ 1500 Point một đêm.
“Hầy... Cứ như anh chàng kia, thuê tạm nhà trọ nào đó thì lòng thanh thản biết bao.”
Min Hayeon chẳng hề mong muốn được tá túc ở khách sạn.
Cô bị lôi xềnh xệch tới đây bởi một người.
Ngay cả một Min Hayeon luôn giữ được sự bình tĩnh và lạnh lùng cũng không khỏi hoảng loạn khi bị ép lôi đến Đấu trường.
Và ở nơi đó, cô tình cờ bắt gặp người yêu mình cũng bị đưa tới.
Đó là Han Yeoreum, người cô đã thương thầm nhớ trộm từ thuở ấu thơ, người mà cô từng dành trọn trái tim yêu thương.
Vừa bước ra khỏi Đấu trường, hắn ta đã một mực khẳng định cô cứ việc tin tưởng hắn, rồi ngang ngược kéo tuột cô đi theo.
Lại còn nguyên một bầy gái gú bám đuôi hắn nữa chứ....
“...Giờ tôi mệt mỏi với việc phải thấu hiểu rồi.”
Min Hayeon và Han Yeoreum là một cặp đôi đã mặn nồng từ thời cấp ba.
Mọi rắc rối đều bắt nguồn từ lúc mới bắt đầu.
Cô là con gái một trong một gia đình sùng đạo ngoan đạo.
Bố cô là mục sư, còn mẹ là một tác giả chuyên viết sách tôn giáo với đức tin sâu sắc.
Bố mẹ của Min Hayeon luôn là những người ôn hòa và có nhân phẩm đúng mực, dưới sự dưỡng dục của họ, cô đã trưởng thành một cách vô cùng ngoan ngoãn.
Cũng chính vì thế mà cô cực kỳ coi trọng sự trong trắng trước hôn nhân.
Thế nhưng, ngặt một nỗi Han Yeoreum vừa mới hẹn hò đã muốn “xếp hình” với Min Hayeon, và dĩ nhiên cô không thể nào chấp nhận được.
Giả sử hắn ta từ tốn dụ dỗ thì có khi Min Hayeon cũng xiêu lòng.
Nhưng đối với một kẻ vốn chỉ dùng cái mã ngoài để đi chăn rau như Han Yeoreum, mấy cái kỹ năng cưa cẩm đó là một điều quá xa xỉ.
“Hồi đó ngu ngốc nói ra mấy lời vớ vẩn để rồi....”
Vấn đề cốt lõi là do cảm thấy quá tội lỗi khi thấy Han Yeoreum thất vọng, cô đã lỡ buông ra những lời lẽ không tưởng, và đó chính là mầm mống của tai họa.
(Nếu... anh không nhịn được thì tìm người phụ nữ khác cũng không sao... Em không muốn thấy anh phải khổ sở vì em. Em có thể chịu đựng được cho đến lúc chúng ta kết hôn.)
Dù người ngoài nghe có vẻ nực cười, nhưng Min Hayeon chưa bao giờ nghĩ rằng hắn sẽ thực sự đi làm chuyện đó với người phụ nữ khác.
Cô đã lầm tưởng rằng nếu hắn có não thì sẽ hiểu được ẩn ý sau những lời nói đó.
Kể từ ngày ấy, hắn đã ăn nằm với đủ loại phụ nữ khác nhau mà chẳng hề mảy may tỏ ra một chút cắn rứt lương tâm nào trước mặt Min Hayeon.
Viện cớ đã được cho phép, hắn như con ngựa đứt cương, tự do phóng túng.
Có lẽ ai nhìn vào hoàn cảnh này cũng khó mà hiểu được lý do Min Hayeon vẫn chấp nhận đi cạnh Han Yeoreum.
Sự thực thì, cô có một lý do khác khiến cô không thể rũ bỏ Han Yeoreum.
Đó là gia đình.
Han Yeoreum là con cả, dưới hắn còn ba đứa em nữa.
Khi chúng còn nhỏ, một tai nạn bất ngờ đã cướp đi sinh mạng của cha mẹ chúng.
May thay, cha của Min Hayeon vì có quen biết nên đã cưu mang, chăm sóc cho đàn em của Han Yeoreum.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, Min Hayeon không chỉ gắn bó với Han Yeoreum mà còn coi những đứa em của hắn như gia đình ruột thịt của mình.
Bố mẹ của Min Hayeon, những người không hay biết về thói trăng hoa của Han Yeoreum, thấy con gái phiền lòng thì chỉ an ủi rằng chuyện yêu đương vốn dĩ là thế.
Thực chất, những người thực sự an ủi cô không phải là bố mẹ, mà chính là những đứa em của Han Yeoreum.
Đặc biệt, cô em gái kế Han Yeoreum thậm chí còn thay cô vung nắm đấm tẩn cho thằng anh trai một trận nhừ tử.
Việc cô vẫn tiếp tục duy trì mối quan hệ với Han Yeoreum không phải vì cô còn yêu hắn.
Mà là vì gia đình của hắn... cô quá đỗi yêu thương ba đứa em còn lại.
Và lũ trẻ ấy... cũng tha thiết mong mỏi Min Hayeon sẽ trở thành chị dâu của chúng.
Bởi lẽ chúng quá đỗi yêu quý Min Hayeon.
Mọi thứ đã quá đan xen và gắn kết, tạo thành một mớ bòng bong khiến cô không tài nào rút lui được nữa.
“...Nếu kết hôn thì mọi chuyện có khá hơn không? Không... hơn thế nữa, mấy đứa nhỏ có đang sống tốt không?”
Giờ phút này, thay vì bận tâm đến Han Yeoreum, trong tâm trí cô chỉ rực lên nỗi nhớ thương ba đứa nhỏ.
Cô cũng luôn nơm nớp lo sợ lỡ đâu mình sẽ phải chôn thây ở nơi này cả đời, vĩnh viễn không bao giờ được gặp lại lũ trẻ nữa.
Cứ mải miết đi trong sự lo âu căng thẳng, cô đã đứng trước cửa phòng tự lúc nào chẳng hay.
“Tạm thời hôm nay cứ nghỉ ngơi đã... Ơ?”
Ngay khoảnh khắc Min Hayeon định mở cửa, cánh cửa phòng bên cạnh chợt hé mở và một bóng người bước ra.
Đó là Han Yeoreum.
Min Hayeon giật thót, vội vã nép vào đằng sau bức tượng trang trí cạnh cửa phòng.
Han Yeoreum vừa bước ra đã lẩm bẩm một mình.
“Chà~ Hôm qua ngủ với Seonhee rồi, vậy hôm nay phải ngủ với Hyeeun thôi~”
“....”
Han Yeoreum cất giọng đầy sảng khoái, rồi nhún nhảy bước xuống lầu dưới.
Khi tiếng bước chân vừa dứt, một tràng âm thanh ken két vang lên.
Kétt....
“....”
Dù Han Yeoreum có vô tâm vô phế đến đâu thì hắn cũng chẳng bao giờ dám ngang nhiên nói chuyện cắm sừng trước mặt Min Hayeon.
Ngay cả khi bị bắt quả tang đang hú hí với người khác, hắn vẫn sẵn sàng đá văng ả nhân tình bên cạnh để quỳ gối xin lỗi, bám riết lấy Min Hayeon.
Thế nhưng, chứng kiến bộ dạng lúc nãy của Han Yeoreum, Min Hayeon không khỏi nghiến răng, toàn thân run rẩy vì kinh tởm.
Một Han Yeoreum mà cô chưa từng thấy bao giờ.
Suốt 10 phút đồng hồ, cô đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt nhắm nghiền, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, cơ thể run lên bần bật.
“Hàaaaaa....”
Cô buông một tiếng thở dài thườn thượt như tiếng gầm gừ rồi bước vào phòng.
***
“...Wow.”
Tôi núp sau một bức tượng trang trí khác, thu gọn hình ảnh Min Hayeon bước vào phòng vào tầm mắt.
Vừa học được kỹ năng Tàng Hình, tôi lập tức buff nó lên cấp 8.
Đối phó với loại như Han Yeoreum thì cấp 1 là quá dư thừa, nhưng với Min Hayeon thì ai biết được sẽ có biến cố gì, thế nên tôi cứ quất lên mức cao nhất trong phạm vi cho phép.
Nhìn tôi học Tàng Hình rồi lẽo đẽo bám đuôi Min Hayeon, Armonia lên tiếng nhắc nhở.
[Anh Suho, sau khi hồi quy, số Enel đã sử dụng sẽ không được hoàn trả. Tôi hiểu đây là tình huống cần thiết, nhưng mong anh hãy cân nhắc kỹ lưỡng trước khi dùng.]
Theo lời Armonia, một khi Enel đã sử dụng, tức là đã hiến dâng cho thần linh, và năng lực nhận được đã hoàn toàn chuyển hóa thành tài năng cá nhân của tôi, nên nó sẽ gây ảnh hưởng đến sự hồi quy.
Tôi cười toe toét, truyền âm lại.
‘Không sao, không sao! Đằng nào thì phiên bản của tôi ở vòng lặp sau cũng tự lo liệu hết thôi.’
Y như kiểu quẹt thẻ tín dụng trả góp cho bản thân của tháng sau, tôi sảng khoái vung tiền nâng kỹ năng.
Thấy tôi như vậy, Armonia nhẹ giọng nói.
[...Tôi sẽ cho anh xem một đoạn video.]
‘...? Video gì thế?’
Không đáp lại, Armonia trực tiếp phát đoạn video đó.
Trong video, hình ảnh tôi đang nằm ườn trên giường và giao tiếp với Armonia hiện ra.
(Anh Suho, xin hãy cẩn thận khi sử dụng Enel. Nếu hồi quy, mọi năng lực sẽ bị reset lại từ đầu.)
(Không sao, không sao! Đằng nào thì tôi của vòng lặp sau cũng tự biết cách giải quyết thôi.)
Xem xong đoạn video, cơn thịnh nộ bỗng sôi sùng sục trong tôi, nhắm thẳng vào tôi... à không, vào cái bản thể trước khi hồi quy của tôi.
Thằng ranh đó dám đổ vỏ vụ trả góp lên đầu tôi sao?
‘Thằng chó....’
[Chửi rủa bản thân không phải là một hành vi đáng khích lệ đâu.]
‘Thằng đó đâu phải là tôi!?’
[Đúng vậy. Xác nhận chính là bản thân anh.]
Chết tiệt....
Chậc, đằng nào cũng dùng Enel rồi, cho qua đi....
Vừa bước ra khỏi Khách sạn Zephyrum, tôi vừa nhớ lại hình ảnh Min Hayeon khi nãy tôi bám đuôi.
‘Mấy lời cô nàng lẩm bẩm một mình thì tôi chịu, không hiểu gì sất, nhưng có vẻ tình cảm dành cho thằng khứa Han Yeoreum tụt dốc thảm hại rồi nhỉ?’
[Quả thực, có vẻ như chút tình cảm dành cho Han Yeoreum đã tan thành mây khói. Tuy nhiên, việc cô ấy vẫn tiếp tục gắn bó dường như là vì một lý do cá nhân nào đó.]
‘...Tạm thời khe hở thì toang hoác rồi đấy, nhưng ngặt nỗi cái thứ nứt ra lại cứng như sắt thép mới đau chứ.’
Dẫu có muốn luồn lách vào thì lách qua được cái khe hẹp giữa những thanh sắt to như cột đình cũng chẳng phải chuyện dễ ăn.
Bản chất nổi bật nhất của cô nàng là [Trọng chữ tín]....
Chiến thuật duy nhất tôi có thể nghĩ ra lúc này rất đơn giản.
Phải chiếm được lòng tin tuyệt đối.
Và phải thực hiện nó trong một khoảng thời gian cực ngắn....
..
..
Trưa đến, bọn tôi tập trung ở trước làng, Han Yeoreum cất tiếng nói.
“Hôm qua tôi vừa đào được một tin tình báo cực cháy.”
“...?”
Với vẻ mặt nghiêm túc, Han Yeoreum bắt đầu huyên thuyên về con Boss của Làng Zephyrum.
“Nghe đồn trước khi phắn khỏi đây mà bóp chết được con quái đó thì sẽ được thưởng một món hời lớn lắm.”
“Nhưng mà... đã là Boss thì chắc chắn nó phải là một con quái vật mạnh mẽ rồi, đúng không? Chẳng thà chúng ta cứ cẩn thận cày cuốc gom Point trong 7 ngày không phải hơn sao?”
Tại khu làng tân binh Zephyrum này có một quy định cực kỳ quan trọng.
Đó là buộc người chơi phải lưu trú tại đây trong vòng 7 ngày.
Sau khi nấn ná đủ 7 ngày, hệ thống sẽ cưỡng chế dịch chuyển người chơi đến Thượng tầng hoặc Hạ tầng tùy ý.
Thế nhưng, vẫn còn một con đường tắt để thoát khỏi đây trước kỳ hạn.
Đó chính là con Boss.
Chỉ cần đánh bại con Shock Bee chuyên sử dụng “Sóng Tê Liệt”, người chơi sẽ được cấp vé thông hành lên Thượng tầng.
“Đ-Đúng đấy... Với trình độ cùi bắp của chúng ta hiện tại thì....”
“Ở đây mà hẹo là ngủm thật đấy. Có phải game đâu....”
“Đúng đó Yeoreum. Đâu cần phải liều mạng ôm rủi ro làm gì.”
Ai nấy đều nhấp nhổm, toát mồ hôi hột vì sợ hãi.
Lý do chỉ có một....
Là vì cái thằng Han Yeoreum.
Dẫu có cuồng si thằng chả đến mấy thì qua vài ngày kề vai sát cánh, hẳn các cô ả cũng đã lờ mờ nhận ra rồi.
Thằng này chẳng có tí tế bào chiến đấu nào trong người cả....
Thậm chí có những lúc nó còn đóng vai trò tạ của đội.
Ấy vậy mà thằng khứa vô duyên này lại chĩa mũi dùi vào tôi.
“Thì... tôi cũng hiểu mọi người đang rén vì có thằng Giả kim thuật sư phế vật này trong đội.”
“....”
Mày đang sủa cái đéo gì thế.
‘Thằng này mù thật hay giả vờ mù vậy? Hay là thấy nhục quá nên đánh trống lảng?’
[Theo quan sát của tôi, có vẻ hắn thực sự không có mắt nhìn.]
Sống nhờ vào vận may suốt đời nên nó chẳng thèm để ý đến sắc mặt của người khác à....
Trong số những thể loại tôi từng chạm mặt, đây đích thị là thằng rác rưởi, ngu xuẩn nhất.
Ngoài cái trò hồi quy ra thì nó chẳng có cái vẹo gì.... À không, ngoài cái trò hồi quy với cái mã ngoài ra thì nó thực sự rỗng tuếch.
Han Yeoreum trừng mắt nhìn tôi rồi lại tiếp tục màn diễn thuyết.
“Không phải bảo mọi người xông pha ngay lúc này. Ý tôi là đợi đến ngày cuối cùng, nhắm xem tình hình rồi mới chốt kèo.”
Dám cá là thằng này bị cái Sóng Tê Liệt nó quật cho, chết kiểu gì còn chả nhớ.
Có vẻ như nó định vắt chân lên cổ cày cuốc cho mạnh lên hết cỡ rồi mới dám vác mặt ra đối đầu.
Thấy nó khôn ra được một chút, tôi cũng phối hợp hùa theo.
“...Vậy tức là anh không khăng khăng ép buộc mọi người phải làm chứ gì?”
“Ừ.”
“....”
Thằng chó... nếu việc chọc tức người khác mà cũng được xem là một tài năng, thì thằng này chắc chắn được thần linh ban cho tài năng tối thượng.
‘Bố mày đéo thèm nói chuyện với mày nữa....’
[Có lẽ như vậy sẽ tốt hơn. Dù anh có đối đãi tử tế đến đâu thì dường như hắn vẫn luôn coi thường đàn ông.]
‘Mả mẹ nó....’
Rốt cuộc, cả hội thống nhất kế hoạch sẽ cắm rễ thu thập thông tin và cày Point cho đến ngày chót.
May thay, cái viễn cảnh lao đầu vào chỗ chết như hồi vòng lặp 5 đã bị dập tắt.
Kết thúc buổi đi săn, chúng tôi lết xác về trước cổng làng để chờ chia chác.
Chẳng hiểu sao hôm nay thằng khứa Han Yeoreum lại không ho he xỉa xói tôi câu nào, bắt tay vào chia Point ngay lập tức.
“Hôm nay cũng được 14000. Tôi chia luôn nhé.”
“....”
Gì đây? Đừng bảo nó định chia sòng phẳng nhé?
‘Ái chà, thà nó cứ bẩn tính như hôm qua có khi lại hay... ’
[...Chuyện đó thì anh khỏi lo.]
‘Hả? Sao cơ?’
Tôi mù mờ hỏi lại.
Và Armonia đã đập thẳng vào mặt tôi một câu trả lời sắc lẹm.
[Hắn đã quyết định chỉ cho anh Suho đúng 1500 Point.]
‘Vãi, đúng là đồ chó đẻ. Hahahaha.’
Quá cạn lời, tôi đành bật cười thành tiếng.
Y như Armonia nói, thằng Han Yeoreum không thèm rặn ra lấy một câu hỏi ý kiến, cứ thế phang thẳng 1500 Point vào mặt tôi, phần còn lại thì nó cào bằng 2500 cho tất cả.
└GuardOfGayDick: kakaakakak Thằng rác rưởi khốn nạn kakaka
Chứng kiến màn biểu diễn của Han Yeoreum, GuardOfGayDick cũng phải bò lăn ra mà cười.
Thế nhưng, sắc mặt của Min Hayeon, người đã chằm chằm quan sát mọi diễn biến, lại chẳng mấy vui vẻ.
Cả ngày hôm nay, ngoài mấy câu chào hỏi xã giao, cô ấy chẳng buồn hé răng nói chuyện với bất kỳ ai, kể cả tôi.
Có lẽ vụ lùm xùm hôm qua vẫn còn ám ảnh cô nàng.
Khác hẳn với những lần hồi quy trước, lần này cô đã phải vểnh tai lên nghe trực tiếp mấy lời chăn rau của thằng Han Yeoreum.
Làm sao mà giữ bình tĩnh cho nổi.
Chắc cô cũng phát tởm với cái bản mặt hèn mọn của gã bạn trai rồi....
Cuối cùng, sau khi chia chác xong xuôi, tôi ngoan ngoãn ngậm miệng lại rồi bước vào làng.
Thay vì phi thẳng về nhà trọ như mọi hôm, tôi lại lượn lờ dạo quanh ngôi làng ngập trong ánh hoàng hôn rực rỡ.
Thấy lạ, GuardOfGayDick tò mò ném một câu hỏi.
└GuardOfGayDick: ??? Đi đâu đấy?
Tôi đáp gọn lỏn.
“Tìm xem có món đồ nào giúp ích cho việc cưa cẩm không.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
