Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

133 2784

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

553 3689

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

327 15144

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

(Đang ra)

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

Tiểu Nha Tê Hạn Đồng

Chàng thiếu niên am hiểu tâm lý học vô tình có được năng lực đọc thấu suy nghĩ và dự đoán cái chết. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, những cô nàng cầm dao phay truy sát cậu ở phía sau lại ngày một đông hơ

555 1314

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

465 2505

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

178 2954

Yggdrasil - 1 - Chương 101 - Yggdrasil (1-5)

Chương 101 - Yggdrasil (1-5)

Ở chính giữa là một hình trái tim, hai bên chắp thêm đôi cánh đang dang rộng.

Nhìn bề nào cũng thấy đây là một cái dâm ấn.

Có điều, nó chỉ chứa dăm ba ký tự cổ ngữ Rune, hình dáng trông khá đơn điệu.

Đó là kiểu dâm ấn chỉ được vẽ hời hợt bằng một nét bút mảnh cho có lệ.

Khi tôi đang phẩy phẩy tờ giấy lên xem thì khung chat hiện lên.

└GuardOfGayDick: Cái quái gì thế? Mày là pháp sư à?

‘Á đù... quên béng mất cái chả này.’

Tự dưng mải tập trung vào cái ma pháp trận mới nhớ ra, tôi quên sạch vụ cha nội này đang nhìn lén mình.

‘Căng đây, nhỡ cái gã đó mò sang kênh khác rồi bêu rếu thì sao?’

[Chuyện đó không sao đâu.]

‘Sao lại thế?’

[Hành vi tiết lộ những chuyện xảy ra trong kênh này sang các kênh khác là bị nghiêm cấm, bởi nó liên quan trực tiếp đến sự sống còn của những người được triệu hồi.]

Cô giải thích rằng nếu bị tóm cổ vì tuồn thông tin sang kênh khác, hình phạt không chỉ dừng ở mức bị cấm chat mà là cấm bước chân vào mọi kênh trong suốt 100 năm.

[Nhân tiện thì, thông tin này là do thực thể đang gõ phím đằng kia nói cho anh biết từ trước khi hồi quy đấy.]

‘Ô hô....’

Dù hơi biến thái nhưng nghe bảo hắn cung cấp khá nhiều thông tin, có vẻ là thật.

Tôi trả lời GuardOfGayDick qua loa vài câu.

Rằng ở thế giới cũ của tôi làm gì có ma pháp, chỉ là tình cờ xuyên qua một thế giới khác rồi học được thôi.

└GuardOfGayDick: Công nhận cái chốn này đúng là tụ tập đủ loại thành phần bạt ngàn. Dù sao thì cũng ảo ma phết.

May thay, chắc do đã chứng kiến đủ loại người trên đời nên hắn không mấy để tâm.

Tôi nhìn chằm chằm vào tờ giấy rồi lẩm bẩm.

“Nhưng mà cái này... phối hợp kiểu này thì bố ai biết nó có năng lực gì.”

└GuardOfGayDick: Cứ cầm lấy nó rồi nghĩ trong đầu là muốn giám định thì mô tả sẽ hiện ra hết đấy?

“Ồ...!”

Chỉ cần có gã này thì có vẻ chẳng cần tốn công gọi tinh linh ra làm gì.

GuardOfGayDick gõ phím với tâm trạng đầy mong đợi.

└GuardOfGayDick: Giúp đỡ đến mức này rồi, cho sục 1 phát được không?

“Đéo....”

└GuardOfGayDick: Đệch....

Tôi phì cười, tay cầm tờ giấy, trong đầu dấy lên suy nghĩ muốn giám định.

Ngay giây tiếp theo, dòng mô tả về ma pháp trận hiện ra trước mắt.

=========

Ma pháp trận Thuần Phục Hấp thụ Ma lực Giai đoạn 1

Khắc ma pháp trận lên đối phương và hoàn tất hành vi tình dục, ma pháp trận sẽ khắc sâu vĩnh viễn, tạo ra sự Thuần Phục Giai đoạn 1. (Lưu ý: Hành vi tình dục ép buộc sẽ không có tác dụng.)

Thuần Phục Giai đoạn 1: Thoải mái cho phép những tiếp xúc thể xác cơ bản. Sẵn lòng đáp ứng những yêu cầu không ảnh hưởng đến sự sinh tồn hay danh tiếng của bản thân.

<Không được coi là trạng thái bất thường.>

==========

Chà....

‘Tức là trước tiên đối phương phải mở lòng đã. Hơn nữa bắt buộc phải làm tình một lần....’

[...Trong số những thứ tôi từng thấy từ trước đến nay, có lẽ đây là thứ giúp ích nhiều nhất cho anh đấy.]

Đúng như Armonia nói.

Chỉ cần khắc được một lần là ma pháp trận này sẽ mang lại hiệu quả vĩnh viễn.

Có lẽ vì lúc kết hợp, tôi đã dung hợp với ma pháp trận Hấp thụ Ma lực nên mới ra kết quả thế này.

GuardOfGayDick sau khi đọc dòng mô tả cũng phải nhắn lên một câu cảm thán.

└GuardOfGayDick: Vãi lúa, đỉnh thật, lần đầu tao thấy một thằng như mày luôn.

“Hơ hơ, tôi cũng thuộc dạng có số có má mà lại.”

└GuardOfGayDick: Á đù, nghe mày nói thế tự dưng tao lại thấy bất an vãi.

Nhìn cái điệu bộ bất an của GuardOfGayDick, tôi bật cười rồi thử kết hợp thêm vài ma pháp trận khác.

..

..

“Phù... mệt vãi.”

[Anh vất vả rồi.]

Tôi đã thử kết hợp nhiều loại ma pháp trận và kỹ năng khác nhau.

Và trong số đó, tôi đã chế tạo thành công ma pháp trận của kỹ năng mà tôi cho là quan trọng nhất.

Ru Ngủ và Xâm Mộng.

Kết hợp hai kỹ năng này với ma pháp trận đã mang lại kết quả cực kỳ hữu hiệu.

=========

Ma pháp trận Xâm Mộng

Có thể xâm nhập vào giấc mơ của đối phương trong khoảng thời gian tùy ý.

Có thể thao túng giấc mơ của đối phương.

Thời gian duy trì càng lâu, lượng ma lực tiêu hao càng tăng.

Tinh thần lực của đối phương càng cao, lượng ma lực cần để thao túng càng lớn.

<Không được coi là trạng thái bất thường.>

=========

=========

Ma pháp trận Ru Ngủ

Có thể khiến đối phương chìm vào giấc ngủ.

Lượng ma lực tiêu hao sẽ cộng dồn theo thời gian duy trì.

Nếu kháng ma lực của đối phương cao, tỷ lệ thất bại và lượng ma lực tiêu hao sẽ tăng lên.

<Bởi vì được tính là trạng thái bất thường, nếu sử dụng lên Summoner thì lập tức sẽ trở thành Orange Summoner, hãy chú ý!>

=========

Đại khái đều là những thứ đúng như tôi mong đợi.

Chỉ có một điều độc lạ đập vào mắt tôi.

“Orange Summoner?”

Thấy vẻ mặt đầy thắc mắc của tôi, GuardOfGayDick lập tức giải thích.

└GuardOfGayDick: Nó là cái danh hiệu gắn cho mấy thằng đi bem những Summoner khác thay vì bem quái ấy.

Nói một cách đơn giản thì giống như bọn dở thói PK (Player Kill) vậy.

Nghe bảo “Orange Summoner” là danh hiệu bị gán khi gây ra trạng thái bất thường hoặc trực tiếp tấn công Summoner khác.

Nhưng Orange Summoner chưa hẳn là kẻ PK thực sự, chỉ có thể coi là người chơi đang bị cảnh cáo.

Mặc dù vậy, nghe nói nếu cứ ngồi ngoan một thời gian thì sẽ trở lại trạng thái bình thường.

Và Summoner nào tấn công Orange Summoner thì cũng bị chuyển thành màu cam theo.

Cứ tiếp tục sử dụng kỹ năng và tấn công trong trạng thái đó, bọn chúng sẽ lập tức biến thành Red Summoner.

Một khi đã thành Red Summoner thì không có sự khoan hồng nào cả.

Đó là những kẻ PK mang trên mình cái mác đã từng giết người vĩnh viễn không thể tẩy xóa.

Hắn giải thích thêm rằng Summoner bình thường có giết Red Summoner cũng không phải chịu bất cứ hình phạt nào.

Tuy vẫn có cách để trở lại làm Summoner bình thường, nhưng cách đó cực kỳ gian nan....

└GuardOfGayDick: Thêm nữa là nếu thành Red Summoner thì chỉ số đã cày cuốc sẽ bị giảm đi một nửa.

“Chà, lỡ tay làm sai phát là toang luôn đấy. Cảm ơn đã chỉ giáo nhé!”

└GuardOfGayDick: 1 nháy?

“Thôi, buồn ngủ rồi, hẹn mai gặp lại nha!”

└GuardOfGayDick: ...Thằng chó.

Đọc xong dòng chat cuối cùng của GuardOfGayDick, tôi phì cười rồi ngả lưng xuống giường.

Lúc đầu thì thấy thật ngớ ngẩn, nhưng nghĩ lại thì gã này có vẻ là một ông chú khá được việc.

Tôi mỉm cười khi nghĩ lại những thành quả đạt được hôm nay.

‘Chà... ma pháp trận đúng là thu hoạch ngoài mong đợi. Chậc, tuy vẫn chưa tìm ra cách giải quyết vụ hồi quy....’

[Chỉ ngần ấy thôi cũng đã rất xuất sắc rồi. Khả năng thấu hiểu hệ thống của anh rất tốt, tôi tin anh sẽ sớm tìm ra cách giải quyết thôi.]

‘Trước mắt thì ngày mai bắt đầu chính thức đi tìm cách thôi.’

Dù nãy giờ đã xem đi xem lại video, nhưng về việc hồi quy thì tôi vẫn chưa nắm được manh mối nào.

Tôi lấy tờ giấy Gia hộ đang cất kĩ trong túi đồ ra, cứ nhìn chằm chằm vào nó rồi dần chìm sâu vào giấc ngủ.

..

..

“Wow, anh Yeoreum ơi, sao anh nhặt được toàn đồ ngon thế?”

“Đúng đó! Không có anh Yeoreum thì bọn em biết tính sao!”

“Hahaha. Chỉ là anh hay gặp may chút thôi.”

Bị ba cô gái vây quanh, Han Yeoreum cười một cách ra vẻ nhã nhặn, cất giọng nói với họ.

“Và cũng nhờ may mắn như thế nên anh mới được gặp các em đấy.”

“Ôi trời!!”

“Anh ấy dịu dàng quá đi mất....”

Mắt mấy cô ả biến thành hình trái tim chớp chớp, trông cứ như bị bỏ bùa mê thuốc lú vậy.

Phải mà là tôi nói câu đó thì nếp nhăn hình trái tim sẽ lập tức hiện rõ trên trán các ả, và một loại bùa chú khiến chúng phải tránh xa tôi tám thước sẽ linh nghiệm ngay lập tức.

Chưa bàn đến chuyện có tự tin vào ngoại hình hay không, nhưng tôi thừa biết mấy lời sến súa đó mà thốt ra từ miệng một thằng đàn ông bình thường thì chỉ có phản tác dụng.

Nhưng điều quan trọng ở đây là cái sự may mắn của Han Yeoreum.

‘Không thể tin nổi, cứ đánh chết một con quái là rớt đồ liên tục....’

[Theo thông tin ghi lại, vận may của hắn lớn đến mức có thể coi chính sự may mắn đó là một loại siêu năng lực.]

Dù ở vòng lặp này hắn không mở miệng kể lể, nhưng ở vòng lặp thứ 1, Han Yeoreum đã bô lô ba la về bản thân mình.

Nghe đâu Han Yeoreum cả đời là một tên nghiện game hạng nặng.

Thế nhưng hắn chưa bao giờ đụng tay vào những con game đòi hỏi phải cày cuốc sml.

Thứ hắn coi trọng nhất là vận may.

Han Yeoreum có một niềm tin sắt đá vào vận đen đỏ của bản thân.

Đặc biệt, lúc trưởng thành hắn từng đắm chìm vào các trò chơi trên điện thoại, thậm chí đã từng gây ra cả đống tranh cãi vì cái vận may gacha ảo ma Canada của mình.

Có lần, hắn vô tình đụng vào một con game khét tiếng đòi hỏi người chơi phải đốt vài chục tỷ won.

Thế mà, ngay cả kẻ cuồng tín vào vận may như hắn cũng thất bại hết lần này đến lần khác ở khâu cường hóa cuối cùng.

Quá tin vào “nhân phẩm” của mình, Han Yeoreum đã buông ra một câu sủa bậy: “Với vận may của bố mày thì làm đéo có chuyện không cường hóa được!”, làm dấy lên nghi vấn nhà phát hành thao túng tỷ lệ.

Và kết quả ra sao?

Ai ngờ cái tỷ lệ 0% lại rơi trúng công ty đó thật, thế là công ty phá sản luôn.

Đấy, một thằng Han Yeoreum mang trong mình vận may vô địch, thế mà cái thằng ranh này....

‘Mang cái mệnh xịn xò thế kia mà sao nó lại có những hành động ngu học đến vậy nhỉ.’

Ba người phụ nữ đang cật lực xông lên đánh bầm dập đám slime ở phía trước, còn hắn ta thì cứ đủng đỉnh như đang chơi đồ hàng.

Sốc hơn nữa là đây đã là vòng lặp thứ 6 rồi.

‘Kỳ lạ thật.... Hắn không dùng điểm để nâng chỉ số sao?’

Chắc chắn hắn đã chọn chức nghiệp, và lẽ ra phải được cấp kỹ năng tương ứng với nghề đó chứ.

Đáng lẽ hắn hoàn toàn có thể dùng điểm để nâng cấp kỹ năng mà ta....

Nhưng Armonia đã lập tức giải đáp thắc mắc của tôi.

[Nghề của hắn là Novice.]

‘...? Novice? Cái nghề Tân binh á?’

[Đúng vậy. Tuy nhiên, tôi cũng không rõ hắn sở hữu những kỹ năng cụ thể nào.]

Nhưng tại sao lại là Novice?

Chẳng lẽ nghề nghiệp được gợi ý lại là Novice ư?

Trong lúc tôi còn đang nhìn Han Yeoreum với vẻ khó hiểu, thì từ bên cạnh, Min Hayeon lên tiếng bằng một giọng khô khốc.

“Cẩn thận. Anh đứng cao quá, lỡ có nguy hiểm thì khó mà phản ứng kịp đâu.”

“À, vâng. Xin lỗi cô.”

Nghe tôi xin lỗi, Min Hayeon lại giương cung lên, tiếp tục yểm trợ cho tổ đội.

Chiếc áo blouse trắng tinh khôi kết hợp với quần jeans dài, mái tóc nâu dài óng ả xõa tung cùng đôi tai tuyệt mĩ lấp ló qua kẽ tóc khiến cô đặc biệt nổi bật.

Chỉ cần tai dài thêm chút xíu nữa thôi, có khi ai cũng tin sái cổ cô nàng là Elf giáng trần mất. Một vẻ đẹp thoát tục thực sự.

Đúng là nữ thần Elf phiên bản hiện đại mà.

Tôi liếc trộm Min Hayeon, lén lút thưởng thức đường cong cơ thể cô nàng, rồi lại phải dán mắt về phía trước vì sợ bị phát hiện.

Rồi tầm mắt tôi va phải ánh nhìn trừng trừng của Han Yeoreum.

Không đơn thuần là ánh mắt tức giận.

Đó là ánh mắt nhìn tôi như nhìn một đống rác rưởi.

‘Á đù. Thấy cảnh đó là động lực của tôi lại sục sôi. Bằng mọi giá tôi phải lợi dụng cái trò hồi quy của thằng chó đó để chịch Min Hayeon thật nhiều nháy mới được.’

[Đó quả là một thái độ tích cực.]

Thực ra từ vòng lặp 1, Han Yeoreum đâu có nhìn tôi bằng ánh mắt như thế.

Lúc đầu hắn chỉ kiểu thấy hơi phiền, nhưng cũng tặc lưỡi cho qua.

Nhưng xem qua video thì có vẻ như sau mỗi lần hồi quy, sự cay cú hắn dành cho tôi ngày càng chất đống.

[Vào vòng lặp thứ 5, anh đã đoán lý do là vì Min Hayeon. Bởi vì với anh thì mới trôi qua hai ngày, nhưng với Han Yeoreum thì đã qua hơn một tuần rồi.]

‘À.... Cũng đúng. Trò hồi quy mà gặp phải tình huống này thì đúng là khốn nạn thật.’

Với tính cách của cái thằng chả đó, chỉ cần tôi lảng vảng bên cạnh nói chuyện vài câu với Min Hayeon là hắn đã sôi máu lên rồi.

Thế mà một kẻ như hắn lại phải chịu đựng cảnh một thằng ất ơ cứ dính lấy người phụ nữ của mình suốt hơn một tuần, bảo sao không phát rồ.

Dù vậy, muốn tống cổ một Giả kim thuật sư đi thì lượng điểm tiêu hao mỗi ngày lại vượt xa sức tưởng tượng của hắn.

Trừ tôi ra, tất cả các thành viên trong tổ đội của Han Yeoreum đều đang trọ tại “Khách sạn Zephyrum”.

Giá một đêm lên tới 1500 Point.

Bọn họ không nỡ từ bỏ cái chốn xa hoa lộng lẫy đó nên đành phải lôi tôi theo.

Vì như thế sẽ tiết kiệm được cả thời gian lẫn điểm số.

Nhưng với tư cách là một hỗ trợ, hiển nhiên tôi phải kè kè bên cạnh nguồn sát thương tầm xa là Min Hayeon.

Min Hayeon có nhiệm vụ bảo vệ tôi, còn tôi thì phải lấy thân mình ra làm lá chắn để đỡ đòn cho cô nàng nếu lỡ có con quái nào xồ tới.

Dù gai mắt khi thấy Min Hayeon cứ dính lấy tôi, nhưng vì sự an toàn của cô ấy, Han Yeoreum vẫn phải cắn răng chịu đựng.

‘Chậc! Phải mà không có cái trò hồi quy chết tiệt kia thì mình đã dần nó ra bã rồi....’

[Ngược lại, nếu hắn không có trò hồi quy thì với cái chỉ số bá đạo của hắn, chắc hắn đã phô trương sự thượng đẳng của mình từ lâu rồi.]

‘Hahaha....’

Đột nhiên, từ hàng tiền đạo, Han Yeoreum ăn trọn cú huých thô bạo của con slime, hét toáng lên.

“Á! K-Khuỷu tay của tôi bị slime tợp rồi!”

“C-Cẩn thận đó! Anh Yeoreum!”

Sau một hồi suy ngẫm lý do vì sao một thằng đã trải qua biết bao lần hồi quy mà lại ngu độn đến mức này, tôi rút ra được một đáp án duy nhất.

Chắc mẩm lúc viết tờ giấy Gia hộ hồi quy, hắn đã nướng sạch lượng Enel đến mức chẳng còn dư cắc nào để cường hóa những chỗ khác.

Chứ không thì đời nào lại làm ra cái trò thiểu năng thế này.

‘Thêm nữa, chuyện hắn lặn mất tăm suốt một năm không tham gia nghi thức triệu hồi, chẳng phải cũng là do thiếu Enel để duy trì Gia hộ hồi quy sao?’

[Thay vì nói là thiếu hụt, tôi thiết nghĩ Thánh Điện cũng phải đắn đo cân nhắc lắm mới dám tung ra lượng Enel khổng lồ đến vậy trong một lần.]

Thánh Điện phải chống lưng cho nhân vật chính ở vô số thế giới khác nhau.

Dù họ có rộng tay bơm Enel cho các nhân vật chính đi chăng nữa, thì hiển nhiên cũng phải có một giới hạn hợp lý.

Theo suy nghĩ của Armonia, với số lượng Enel khủng nhường ấy, Thánh Điện tuyệt đối không dễ dàng gì mà xét duyệt ngân sách.

Hơn nữa, khi được cấp phép và bị triệu hồi, hắn lại tình cờ bị lôi đi cùng lúc với tôi.

Nói theo một khía cạnh nào đó, đây quả là một sự may mắn tột độ.

Bởi nếu không biết kẻ thù là ai, nguyên do từ đâu mà cứ phải hồi quy liên miên thì đúng là bế tắc cùng cực.

Trôi qua một lúc lâu, thấy mặt trời đã ngả bóng, Han Yeoreum mới hô lớn.

“Được rồi! Hôm nay tới đây thôi!”

Nghe tiếng hắn, ai nấy đều hạ vũ khí, rục rịch sửa soạn quay về làng Zephyrum.

Đúng chuẩn phong thái của một thằng tự kỷ, tôi cố tình rớt lại vài bước, lẽo đẽo đi theo sau.

Đến thế giới này, cái mác tôi tự gắn cho mình là “trai lạnh lùng boy”.

Mẹ kiếp, tại cái thằng Seong Suho ở vòng 1 nó ra vẻ ngầu lòi như một Giả kim thuật sư thực thụ nên tôi mới phải diễn nét khép kín, làm ra vẻ cool ngầu theo.

‘Thằng Seong Suho vòng 1 chết tiệt....’

[....]

Dù sau này tính cách có xoay 180 độ thì ít nhất trong khoảng thời gian đầu, tôi cũng phải kiệm lời, tuyệt đối không được chủ động bắt chuyện trước.

Về đến làng Zephyrum, bảng thống kê lập tức hiển thị trên không trung.

Số điểm cày cuốc được từ việc diệt quái hôm nay rơi vào khoảng 14000 Point.

‘Khấm khá hơn hôm qua nhỉ.’

[Nói chung thì qua mỗi lần hồi quy, Han Yeoreum lại tìm ra những lộ trình săn quái xịn hơn nên điểm số thu về cũng ngày một tăng. Cơ mà nếu muốn kiếm đậm hơn nữa thì e là khó.]

Xét tới việc đây chỉ là khu vực cho người mới, Armonia cho rằng việc kiếm được quá 15000 Point là một nhiệm vụ bất khả thi.

Hệ thống được thiết lập sao cho đội trưởng chỉ cần bấm nút “Chia đều” là điểm sẽ tự động được phân phát công bằng.

Thế nhưng, thằng đội trưởng Han Yeoreum lại ném về phía tôi cái nhìn đầy hằn học, đoạn đột ngột cất lời.

“Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy quá là vô lý.”

“...?”

Mọi người tròn mắt ngạc nhiên, đổ dồn ánh nhìn về phía hắn.

Han Yeoreum chau mày, bắt đầu trút cơn thịnh nộ lên đầu tôi.

“Đúng thế không? Mày làm cái thá gì ngoài việc pha ba cái bình thuốc quèn, tự dưng cưa sáu phần bằng nhau, mày không thấy thế là hỗn láo với những người ở đây à?”

“....”

‘Vãi, dám mở miệng nói mấy câu trơ trẽn thế á?.’

[Ở vòng 1 thì không có chuyện này đâu, nhưng có vẻ như hắn đang dần thăm dò giới hạn của anh để được đà lấn tới.]

Tức là, kiểu “À, tới mức này vẫn ổn sao? Lần sau thử bóp nặn thêm chút nữa xem sao” đó.

Nghe bảo đây là lần đầu tiên trong các vòng lặp hắn ta trắng trợn tuyên bố sẽ xén bớt điểm của tôi như vậy.

Tôi giữ nguyên vẻ mặt không một gợn sóng, buông một câu cụt lủn.

“Tùy anh.”

“Hứ... Vậy những người ở đây lấy 2500, còn mày 1500 là vừa đẹp.”

“Này! Han Yeoreum!”

Min Hayeon đứng bên cạnh bỗng dưng hét lớn, mặt mày đỏ gay vì tức giận.

“Anh bị sao vậy? Nếu không có anh ta, chúng ta làm sao kiếm được chừng này điểm.”

“...Tại sao em lại đứng về phía nó?”

“Không phải!! Sao anh cứ lôi chuyện đó ra nói hoài vậy....”

Với vẻ mặt chán chường tột độ, một trận cãi vã lại nổ ra.

Và trong lúc họ đang đấu võ mồm, tôi quyết định đứng ra đóng vai người hòa giải.

“Tôi không sao đâu. Mọi người đừng cãi nhau nữa.”

“Nhưng mà....”

“Dù sao tôi cũng đang ở trọ chỗ rẻ tiền nên ngần ấy điểm là đủ sống rồi. Với lại những lời anh ấy nói cũng có lý mà.”

Tôi điềm đạm buông lời, trong bụng thì lầm bầm chửi rủa.

‘Chậc, phải tranh thủ về xem video cái đã....’

[Quả là một quyết định sáng suốt. Đằng nào thì Point cũng đổi thành Enel được mà.]

Dù rất cảm kích Min Hayeon, nhưng ưu tiên số một của tôi lúc này là phải vắt óc tìm cách đối phó với trò hồi quy.

Thời gian là vàng là bạc.

Han Yeoreum bĩu môi, cợt nhả ném lại một câu.

“Đấy thấy chưa, nó bảo không sao kìa.”

“....”

Min Hayeon nhăn mặt khó chịu, nhận lấy phần điểm rồi bực bội quay ngoắt đi.

Han Yeoreum vội lật đật bám theo, và sau lưng hắn là bộ ba người đẹp lục tục nối gót.

‘Không biết ở thế giới cũ bọn họ là cái thá gì của nhau nhỉ.’

Gác chuyện yêu đương sang một bên, mối quan hệ này quả thực có quá nhiều thứ gây lú.

Dăm ba cái trò vớ vẩn này giỏi lắm thì chịu đựng được một, hai ngày, chứ dù có đẹp trai ngời ngời đến mấy mà cứ lặp đi lặp lại mấy cái trò hãm tài này thì người bình thường cũng tụt sạch cảm xúc mà chia tay thôi.

Ngặt nỗi, với cái tình thế hiện tại, tôi chẳng thể nào gợi chuyện riêng tư với hai người họ để mà moi móc thông tin.

[Tuy nhiên, thái độ của Min Hayeon lại cho thấy những dấu hiệu khá khả quan. Từ trước đến nay chưa bao giờ cô ấy tỏ ra kích động như vậy.]

‘Cũng phải, Point ở chốn này quyết định đến cái mạng mà. Lấy đi thứ đó chắc cô ấy cũng thấy cắn rứt lương tâm lắm.’

Chưa kể, ngoài việc diệt quái chờ phân phát Point, ở đây còn có thể cá kiếm bằng cách đem bán chiến lợi phẩm rớt ra.

Tùy theo từng tình huống cụ thể, nhưng hễ ai trực tiếp tham gia đập quái thì đồ loot sẽ tự động chui tọt vào túi đồ.

Và một kẻ chỉ đứng nhìn như tôi thì túi đồ trống huơ trống hoác.

Hệ thống như cái quần què.

‘Thể nào hắn chả gom đồ mang đi bán lấy Point bỏ túi riêng? Rác rưởi thật.’

[Có vẻ như đã đến lúc anh cần vạch ra một giới hạn cuối cùng rồi.]

‘Chuyện đó chắc chắn là rất quan trọng rồi.’

Ranh giới giữa một thằng lạnh lùng và một thằng ngu dễ bị dắt mũi vốn mỏng manh như tờ giấy.

Chỉ cần quá đà một chút thôi, e là Min Hayeon sẽ chẳng nhìn tôi như một gã cool ngầu nữa, mà sẽ đánh giá tôi là một thằng hèn bị khuyết tật não mất.

‘Gác đánh giá của Min Hayeon sang một bên, giờ lo cái vòng lặp này trước đã. Trận đánh boss ngày mai kiểu gì thằng khứa Han Yeoreum đó chả ngủm củ tỏi.’

Chỉ cần nó không phải là một thằng thiểu năng....

Khi tôi đang rảo bước về phía nhà trọ Zephyrum thì thấy tin nhắn nhảy lên.

└GuardOfGayDick: Giờ tới giờ sóc lọ chưa?

Đệt, ông anh chết vì thiếu nháy sục nên sinh thù hằn à....

Hay là đang quay tay giữa trận chiến thì lăn ra ngỏm....

“Và bây giờ đang có nhiệm vụ kìa. Trước mắt phải giải quyết cái đó đã chứ.”

└GuardOfGayDick: Thật á?

“Thật chứ sao. Ông anh thấy cô em Min Hayeon vừa nãy thế nào?”

└GuardOfGayDick: Điên cmnr.... Này, hồi còn sống tao cũng có tín ngưỡng đàng hoàng đấy nhé?

“Phụt hahaha. Sinh hoạt tôn giáo cơ á, ông anh nói chuyện hài phết.”

└GuardOfGayDick: Đệch, hồi còn sống tao ứ làm ăn gì được nên mới ôm hận mà thành ra nông nỗi này đây.

└GuardOfGayDick: Cơ mà tao soi cả rổ mấy em kiểu đó rồi nên tao dám chắc luôn, cái thứ đó là lồn bọc thép đấy. Trước khi cưới thì đố thằng nào chọc thủng được.

“Phụt hahahahaha!”

Riêng cái từ sinh hoạt tôn giáo đã làm tôi cười sặc sụa, nay ông anh lại còn dùng từ ngữ chọc đúng chỗ ngứa.

Lồn bọc thép cơ đấy.

Nhờ cái từ dính chặt trong não, tôi không sao nhịn được cười, cứ như thằng mắc chứng hưng cảm mà cười sằng sặc suốt quãng đường bước vào nhà trọ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!