Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Yggdrasil - 3 - Chương 300 - Yggdrasil (3-8)

Chương 300 - Yggdrasil (3-8)

‘Haah... May quá.’

Đó là suy nghĩ đầu tiên của Han Bom khi đặt chân đến làng Primum.

Sau khi ân ái mặn nồng với Seong Suho, lúc hai người đi tìm Han Yeoreum thì hắn đã biến mất không tăm tích.

Dù có ghét bỏ đến đâu thì vẫn là người nhà, cô đã cố gắng đi tìm Han Yeoreum, nhưng thứ chờ đợi cô lại là sự hồi quy.

‘Chắc chắn lần sau vẫn sẽ được thôi nhỉ?’

Dù mới chỉ mơ hồ trải qua một lần hồi quy.

Nhưng nhờ đó mà mọi thứ đã trở nên rõ ràng.

‘Mình vẫn phải cẩn thận lời ăn tiếng nói mới được.’

Dù biết là có thể hồi quy, nhưng rốt cuộc người nắm giữ chìa khóa hồi quy vẫn là Han Yeoreum.

Bản thân Han Bom hiện tại tuy được hồi quy cùng hắn, nhưng cô sợ rằng sẽ có ngày mình quên sạch mọi thứ và bị cuốn vào dòng chảy của sự hồi quy.

Đó chính là lý do cô luôn quấn quýt bên Seong Suho, thỏa mãn mọi dục vọng của anh.

Nỗi bất an rằng đó có thể là lần cuối cùng.

‘Hehehe... Đi thôi nào.’

Hơn cả việc Seong Suho bị mất trí nhớ, Han Bom hài lòng vì sự hồi quy đã không xóa nhòa hình bóng của anh trong cô, và cô bắt đầu hướng về nơi Seong Suho có thể đang ở đó.

Thế nhưng, khi đến khu vực trung tâm làng, cô thấy mọi thứ đang rối tung rối mù.

Chỉ vì một người duy nhất...

‘...Rốt cuộc trước khi chết mày đã trải qua chuyện gì vậy.’

Han Yeoreum đang nằm bất tỉnh, còn Seong Suho và Min Hayeon thì đang hoang mang trước bộ dạng của hắn.

Han Bom đã diễn một màn tái ngộ đẫm nước mắt với Min Hayeon, rồi đưa cả nhóm về phòng trọ của mình.

Và suốt quãng đường đi, cô đã bắt gặp ánh mắt của Seong Suho.

‘...Đúng là chú ấy cứ nhìn chị Hayeon chằm chằm.’

Dù hơi tủi thân, nhưng cô hiểu được.

Hiểu, nhưng vẫn thấy bực mình.

Bực mình, nhưng vẫn phải nhẫn nhịn.

Bởi vì đối phương không ai khác chính là Min Hayeon.

Min Hayeon là người phụ nữ mà Han Bom ngưỡng mộ, và hơn thế nữa, đó còn là hình mẫu lý tưởng mà cô luôn khao khát vươn tới.

Sự nỗ lực của Han Bom chịu ảnh hưởng rất lớn từ Min Hayeon, đến mức cô tin rằng nếu không có người chị ấy, cô sẽ không thể đạt được kết quả như hiện tại.

Nhìn thấy Min Hayeon ngày càng thành công rực rỡ, cô chỉ thấy khâm phục chứ chưa từng biết ghen tị là gì.

Han Bom vẫn luôn tự tin rằng trong suốt cuộc đời mình, cô chưa từng có chút ác cảm nào với Min Hayeon.

Nhưng giờ đây, sự tự tin đó lần đầu tiên bắt đầu rạn nứt.

‘...Ghét thật sự.’

Cô bắt đầu căm ghét chính bản thân mình vì thói ghen tuông.

Hơn nữa, sự chán ghét càng tăng lên khi cô nhận ra lý do Min Hayeon đang hẹn hò với Han Yeoreum hoàn toàn là do lỗi của cô.

‘Cứ xúi giục chị ấy hẹn hò với thằng ngu đó, gán ghép hai người bọn họ cho đã rồi giờ lại...’

Lý do Han Bom luôn cố gắng làm người hòa giải giữa Min Hayeon và Han Yeoreum tuyệt đối không phải vì Han Yeoreum.

Mà là vì khao khát không muốn xa rời Min Hayeon.

Những đứa em khác cũng mang suy nghĩ tương tự.

Họ tha thiết mong Min Hayeon luôn ở bên, sợ rằng lỡ hai người chia tay, mọi mối quan hệ sẽ đổ vỡ theo.

Và giờ đây, sự ích kỷ muốn Min Hayeon ở bên mình và lòng đố kỵ với cô đang giằng xé dữ dội trong lòng cô.

Và trong tầm nhìn của Han Bom lúc này, chỉ có duy nhất hình bóng Seong Suho.

‘Mình đúng là rác rưởi...’

Dù tự nhủ lòng không được như vậy, nhưng ánh mắt cô vẫn không thể nào rời khỏi Seong Suho.

Cảm giác u sầu khi người đàn ông vừa mới chia sẻ hơi ấm và ân ái với mình lại đột ngột biến mất bắt đầu xâm chiếm trái tim Han Bom.

‘Hồi quy... không phải lúc nào cũng là chuyện tốt.’

Với tâm trạng não nề ấy, Han Bom cùng Min Hayeon và Seong Suho dùng xong bữa ăn, rồi em đi xem tình hình của Han Yeoreum.

Dù rất muốn chen vào giữa hai người họ, nhưng vì phải diễn tròn vai trong “lần gặp đầu tiên”, Han Bom đành phải hành động sao cho tự nhiên nhất.

Bỏ lại hai người họ tình chàng ý thiếp, cô lên phòng chăm sóc cho tên Han Yeoreum đang nằm bất tỉnh nhân sự.

‘Haah... Tại sao mình lại phải dọn dẹp đống rắc rối cho cái thằng ngu này cơ chứ.’

Cơn giận bắt đầu nhen nhóm.

Người ta thì đang chim chuột tình tứ, còn mình thì phải đi hầu hạ một thằng người nhà thảm hại, nghĩ đến đây, tâm trạng cô càng trở nên tồi tệ.

Một lúc sau, Han Yeoreum tỉnh lại.

Nhưng hắn hoàn toàn không nhận ra tâm trạng của Han Bom, mà lại tỏ ra kích động rồi mở lời.

“Bây giờ thằng chó đó đang ở đâu?”

“...Đang nói chuyện với chị Hayeon ở dưới lầu.”

“Đmm!”

Han Yeoreum chửi thề rồi lao ra khỏi phòng, để lại Han Bom nhìn theo bóng lưng hắn, lầm bầm.

“Haah... Vãi cả bực.”

***

“...”

“...”

“...”

Bốn người ngồi chung một bàn, nhìn nhau với sự cảnh giác được đẩy lên mức tối đa.

Và trung tâm của sự cảnh giác đó, không ai khác, chính là tôi.

‘...Vãi cả bực.’

Vượt xa ranh giới của sự phiền toái, cảm giác bực bội đang trào dâng trong tôi.

Han Yeoreum vừa tỉnh dậy đã mò đến chỗ tôi và bắt đầu kiếm chuyện.

Chuyện đó thì tôi còn nhịn được.

May mắn là màn cà khịa cũng không kéo dài lâu.

Vấn đề là hắn cứ bám theo tôi dai dẳng không dứt.

Cái đó tôi cũng có thể nhịn được.

Nhưng đi vệ sinh mà cũng lẽo đẽo theo sau thì thật sự là quá đáng rồi đấy?

“...Nói trước cho mà biết, tao không phải gay đâu nhé. Tao đéo có hứng thú với mấy thằng như mày. Vừa phải thôi.”

“Gì cơ!? Gay á? Thằng chó đẻ này!”

Nghe tôi nói vậy, Han Yeoreum nổi khùng lên và bắt đầu chửi rủa.

Tôi cau mày nhìn thằng mỹ nam hay văng tục này.

“Vậy đi vệ sinh mày theo tao làm gì?”

“...Tao thừa biết mày lại sắp giở trò đồi bại nên mới đi theo thôi.”

“Thằng giở trò đồi bại là mày mới đúng. Cứ lẽo đẽo đi theo sau đít đàn ông...”

“Câm mồm!!”

“Làm ơn trật tự giùm đi!”

“Đúng rồi đó, ở đây đâu phải có mỗi mày!”

“Ư ư...”

Bị hai người phụ nữ nạt nộ, nhuệ khí của Han Yeoreum xẹp lép, hắn lại bắt đầu ngoan ngoãn trở lại.

Buổi tụ tập vốn dĩ được tổ chức để nhâm nhi vài ly rượu vui vẻ, giờ lại biến thành một buổi gặp mặt sượng trân của những người hồi quy.

Mọi người chỉ nhấp môi uống rượu, chẳng ai trò chuyện vui vẻ gì.

Đầu sỏ đương nhiên là Han Yeoreum.

Nhưng Han Bom cũng góp phần không nhỏ vào bầu không khí này.

Khác với lần hồi quy trước, Han Bom đang tỏ thái độ giữ khoảng cách nhất định với Min Hayeon.

Lúc nãy gặp lại còn tỏ ra mừng rỡ, vậy mà một lúc sau lại mang khuôn mặt ủ rũ, ngồi thẫn thờ.

Chỉ có Min Hayeon là vẫn lo lắng, chắc mẩm Han Bom đang gặp khó khăn gì đó nên mới như vậy.

‘Không ổn rồi. Mình phải lánh mặt thôi.’

Tôi cho rằng tốt nhất là để hai người họ ở lại với nhau.

Đây là vấn đề mà Han Bom phải tự mình giải quyết.

Tôi mà xía vào, kiểu gì Min Hayeon cũng sẽ hiểu lầm theo hướng tồi tệ, điều đó là chắc chắn.

“Hayeon à, anh ra ngoài hóng gió một lát.”

“Hửm? Sao không ở lại...”

“Thôi. Anh nghĩ lại rồi, có vẻ vì anh ở đây nên mọi người mới trầm lắng như vậy...”

Tôi liếc nhìn Han Bom, nở nụ cười gượng gạo rồi đứng dậy.

“Anh đi dạo quanh đây tiện thể tìm hiểu tình hình một chút.”

“Ưm... Vậy anh đi cẩn thận nhé.”

Có lẽ Min Hayeon cũng lo cho Han Bom và muốn trò chuyện riêng nên cô rất thoải mái để tôi rời đi.

Thế nhưng Han Yeoreum lại không muốn buông tha cho tôi.

“Thằng chó này mày đi đâu?”

“Không cần biết. Thằng gay lọ.”

“Đừng có gọi tao như thế!”

Khi tôi đứng dậy định rời khỏi nhà trọ, Han Yeoreum lập tức đuổi theo.

Tôi nhìn Han Yeoreum với ánh mắt khinh miệt, hệt như đang nhìn một kẻ bám đuôi.

“Thằng chó gay này. Mày mà bám theo nữa là tao báo cảnh sát đấy nhé?”

“Câm mồm!”

Tôi vừa bước ra khỏi nhà trọ, trong lòng vừa lo lắng nhưng cũng quyết định tin tưởng hai người họ.

‘...Mong là Hayeon sẽ an ủi em ấy.’

..

..

Chẳng thu hoạch được gì sất.

‘Làm sao mà có được. Cái thằng chó đó cứ bám sát nút thế này thì làm ăn được gì.’

Trong lúc tôi đi dạo quanh làng, Han Yeoreum cứ bám theo tôi không rời nửa bước.

Hắn ra vẻ như đang giữ khoảng cách để giám sát, nhưng tôi chẳng hiểu hắn giám sát kiểu đó thì thu thập được thông tin gì.

[Sự cảnh giác đã tăng cao.]

‘Chắc là đang cố bám víu vào cọng rơm cuối cùng đây mà.’

Thực ra tôi cũng nhận ra ngày đầu tiên chẳng có gì nhiều để làm, nên chỉ đơn giản là đi dạo hóng gió.

Tôi đã nghĩ đến việc tìm gặp Yang Jihyeon trước để lên kế hoạch, nhưng mọi chuyện lại không suôn sẻ.

Bởi vì rất có thể Yang Jihyeon vì muốn giúp tôi mà làm vô hiệu hóa trận đấu ngày mai.

‘Sắp đến lúc phải về rồi... Hửm?’

Ngay lúc tôi định quay bước về nhà trọ, tôi tình cờ chạm mặt một nhóm người.

Người phụ nữ đứng giữa nhóm nở nụ cười ngượng nghịu, khẽ vẫy tay rồi tiến lại gần tôi.

Park Jinhee đã chủ động chào hỏi tôi trước.

“Anh làm gì ở đây vậy?”

“A, tôi đang đi dạo quanh đây xem có thu thập được thông tin gì hữu ích không. Còn ba người thì sao?”

“Bọn tôi cũng vậy.”

Vụ Han Yeoreum ngất xỉu ban nãy, cuộc hội ngộ của Han Bom, tiếp đó là bữa ăn tối kỷ niệm ngày hội ngộ, và rồi lại đến chầu rượu.

Những sự việc chồng chéo đó đã đẩy ba cô gái này sang một bên. Có vẻ họ đang đi dạo quanh làng với hy vọng tìm được thứ gì đó hữu ích.

Kể từ lúc tôi, Min Hayeon và Han Yeoreum biến mất khỏi Tầng 0, ba mỹ nhân này đã nương tựa vào nhau, và tự nhiên trở nên thân thiết hơn cả nhóm chúng tôi.

“Mà nhắc mới nhớ. Tên anh là Seong Suho đúng không?”

“Vâng.”

“Hồi nãy tôi có nghe nói. Anh đã vượt qua được trận đánh boss rồi à?”

“Tên đó mạnh lắm sao?”

“Nghe người ta đồn... Việc anh sống sót trở về đúng là một kỳ tích...”

“Haha...”

Tôi tóm tắt sơ lược về Shock Bee (Boss tầng 0) và kể cho họ nghe những chuyện xảy ra trong trận đánh boss.

Thế là, không hiểu sao tôi lại ngồi cùng ba cô gái trên chiếc ghế đá ở bãi đất trống và bắt đầu trò chuyện rôm rả.

“Oa... Vậy thì phần thưởng chắc cũng không phải dạng vừa đâu nhỉ?”

“Nói chung là tôi được nhận một tấm vé chức nghiệp giúp nhận thêm một nghề phụ.”

“Ơ... Anh cứ thế nói ra luôn có sao không?”

Park Jinhee, cô gái có vẻ nhút nhát nhất nhóm, cẩn trọng lên tiếng hỏi.

Có vẻ ba cô gái này cũng đã lờ mờ đoán được cách sinh tồn ở đây.

Phô trương những con bài tẩy của mình cho thiên hạ biết chẳng có lợi lộc gì.

Huống hồ lại là với những người vừa mới quen biết, chưa đủ thân thiết.

Tôi tỏ vẻ không bận tâm lắm, đáp.

“Gặp nhau cũng là cái duyên, cứ giấu giếm mãi cũng chẳng tốt đẹp gì.”

“A...”

Nghĩ kỹ thì tấm vé nghề nghiệp đằng nào cũng nằm gọn trong túi đồ của tôi, có muốn ăn trộm cũng bất khả thi.

Mà họ có xin thì tôi cũng chẳng có lý do gì để cho.

Hơn nữa, ba người này cũng chẳng phải loại người sẽ đi bêu rếu chuyện của tôi cho kẻ khác.

‘Thuần Phục đúng là hack game.’

Lúc này, trong mắt tôi, ma pháp trận Thuần Phục ở phần bụng dưới của ba cô gái đang xuyên qua lớp quần áo, đập thẳng vào mắt tôi.

Tất nhiên, ngoài tôi ra chẳng ai có thể nhìn thấy nó...

Tuy nhiên, có vẻ như câu nói bâng quơ của tôi đã ghi điểm trong mắt ba cô gái, họ bắt đầu bắt chuyện với tôi nhiều hơn.

“Trước khi đến đây anh làm nghề gì?”, “Oa... Anh biết dùng ma pháp á?”, “Kỳ diệu thật...”

Nói chung, việc ba cô gái này chủ động tiếp cận tôi chẳng có lý do gì khiến tôi phải khó chịu.

Nếu họ có ý đồ xấu hoặc muốn gây hại cho tôi, tôi đã tống cổ họ đi từ lâu rồi.

Nhưng đằng này, họ đã bị thiết lập Thuần Phục, và quan trọng nhất là từ trước đến nay, dù không quan tâm đến tôi, nhưng họ chưa từng tỏ thái độ thù địch, đó là một điểm cộng lớn.

‘Chắc họ nằm mơ cũng không ngờ Han Yeoreum lại ghét họ đến thế. Ủa? Thằng Han Yeoreum đâu rồi?’

[Vừa nãy hắn vẫn còn trong tầm mắt, nhưng đã biến mất rồi.]

‘...Đừng nói là đi mách lẻo nhé.’

Ngay khoảnh khắc tôi vừa nảy ra suy nghĩ đó.

Từ đằng xa, hình ảnh một người phụ nữ với mái tóc nâu bay trong gió, đang lao như điên về phía bãi đất trống này đã đập vào mắt tôi.

‘...Mẹ kiếp.’

Thằng chó Han Yeoreum... làm mấy việc ruồi bu thì nhanh lắm.

..

..

May mắn thay, kịch bản tồi tệ nhất mà tôi mường tượng ra đã không xảy ra.

[Kịch bản tồi tệ nhất của anh là gì?]

‘Là một mũi tên cắm phập vào đầu tôi.’

[...]

Một nửa là đùa, nhưng một nửa cũng là thật.

Bởi vì tình hình có thể sẽ xoay chuyển tùy thuộc vào việc Han Yeoreum đã bơm đểu những gì với Min Hayeon.

May mắn là tình huống tồi tệ nhất đã không xảy ra, khi Min Hayeon đến, tôi lấy cớ cuộc trò chuyện rất vui vẻ để chào tạm biệt ba mỹ nhân.

Ba người họ rời đi, bỏ lại tôi và Min Hayeon tại bãi đất trống.

Min Hayeon trừng mắt nhìn tôi với sát khí đằng đằng...

“À, ừm... cái đó... em nói chuyện với Han Bom xong rồi à?”

“Không, nhờ phúc của ai đó nên cuộc trò chuyện bị cắt ngang rồi.”

“Ha.ha.ha...”

Khi tôi cười gượng gạo, ánh mắt lảng tránh nhìn vào khoảng không, Min Hayeon không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề.

“Anh đã nói chuyện gì?”

“Chỉ là dăm ba câu làm quen xã giao thôi.”

“Nói chi tiết xem nào.”

“...Vâng.”

Tôi kể cho Min Hayeon nghe toàn bộ cuộc trò chuyện với ba cô gái, không sai một ly, không thiếu một chữ.

Chân thực, chính xác...

Và sau khi nghe xong toàn bộ câu chuyện, Min Hayeon kinh ngạc nhìn quanh rồi bắt đầu chất vấn.

“Tại sao anh lại kể chuyện tấm vé chức nghiệp!?”

“Sau này vẫn còn gặp nhau dài dài mà. Anh nghĩ cứ giấu giếm cũng không hay. À! Em đừng có nói với ai nhé.”

“Sao em lại không được nói?”

“Cái này là phép thử mà.”

“Phép thử?”

Ba người lúc nãy đã bị dính Thuần Phục nên chắc chắn sẽ không đi rêu rao lời tôi nói, nhưng để thuyết phục Min Hayeon, tôi buộc phải bịa ra một lý do.

“Anh sợ họ sẽ đi bêu rếu những gì anh nói, nên mới thử xem sao.”

“Nếu họ bêu rếu thật thì sao?”

“Thì giải tán tổ đội là xong. Và còn một lý do quan trọng hơn nữa.”

“...?”

“Lỡ như Hayeon, em mà hồi quy, thì đây chẳng phải là thông tin tốt sao?”

“...Hứ.”

Min Hayeon khoanh tay, thở hắt ra một tiếng rồi quay ngoắt đi.

Nói chung, mặc dù đang giận, nhưng có vẻ cô ấy đã phần nào chấp nhận lời giải thích của tôi và nguôi ngoai đi phần nào.

Nhưng nếu cứ để mọi chuyện trôi qua như thế thì đâu phải là Seong Suho.

“Hayeon à, em đừng giận nữa được không?”

Vừa nói, tôi vừa xác nhận cửa sổ đặc tính tình dục đang hiển thị trên người cô ấy rồi tiến lại gần.

=====

Sở thích tình dục: Ham muốn tình dục đối với đối tượng (Seong Suho) tăng tỷ lệ thuận với sự ám ảnh dành cho đối tượng, và sự ám ảnh cùng ham muốn đó sẽ được giải tỏa thông qua hành vi tình dục với đối tượng.

=====

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!